Tôi 65 tuổi, chồng đã mất hơn 10 năm nay. Tôi có hai con, các con gần 30 tuổi và đều đã lập gia đình. Trong thời gian chung sống, vợ chồng tôi mua được mảnh đất 700 m (chủ yếu là tiền tôi làm ra). Có quãng thời, tôi mang mảnh đất thế chấp vay ngân hàng, hiện tại đã trả xong, các con cũng góp trả một phần. Giờ toàn bộ giấy tờ nhà đất mang tên tôi. Tôi đã cắt cho mỗi con 200 m để làm nhà.
Vấn đề nảy sinh khi tôi có bạn trai. Hiện tại các con đang ép tôi sang tên phần đất tôi đã cắt cho các con. Các con sợ tôi kết hôn với bạn trai mới và các con sẽ bị thiệt. Tôi sợ nếu sang tên rồi, các con không nuôi tôi nữa thì sao. Mong mọi người cho tôi xin phương án tối ưu.
Tin Gốc: Vnexpress

Sai lầm của tôi là yêu người có vợ. Sau thời gian ngắn quen nhau tôi đã biết điều đó nhưng không kiên quyết từ bỏ anh. Chúng tôi yêu hơn hai năm, buồn nhiều hơn vui. Lúc trước anh nói vợ chồng anh lạnh nhạt, anh chia sẻ với vợ nhưng tình hình không thay đổi nên anh chán. Vài lần anh muốn ly dị nhưng vì thương yêu con trai nên đành thôi. Tôi chưa bao giờ bắt anh bỏ vợ để đến với mình, để anh tự tính. Cũng đôi lần tôi chia tay anh để thoát cảnh làm người thứ ba nhưng rồi được thời gian ngắn lại về với anh.
Một năm trước tôi biết mình có thai. Tôi chắc chắn sẽ sinh em bé, nghĩ anh sẽ phản đối nhưng anh lại nói để tôi quyết định và sẽ chịu trách nhiệm nếu tôi muốn sinh. Thái độ đó của anh càng khiến tôi yêu anh nhiều hơn. Sinh em bé được hơn tháng, tôi quyết định chia tay, chắc vì sau sinh nên tâm trạng bất ổn, suy nghĩ nhiều, không muốn hai mẹ con phải sống như này. Tôi muốn dứt hẳn anh, chỉ có hai mẹ con sống với nhau, không dây dưa gì vì biết anh chẳng bao giờ từ bỏ gia đình để đến với mẹ con tôi. Tôi tính khi bé cứng cáp hơn sẽ chuyển đến thành phố khác sống. Vậy mà chỉ hơn một tuần, anh bảo sẽ ly dị vợ để sống cùng tôi.
Tôi hỏi lý do gì anh quyết định nhanh thế? Anh bảo không còn yêu thì nên chia tay, giải thoát cho cả hai, vợ anh cũng có cơ hội làm lại. Anh không muốn mất tôi với con, sợ chúng tôi sẽ khổ. Khi anh nói chuyện với vợ, chị lại không chịu ly dị, dù anh thú nhận mọi chuyện với tôi. Vợ anh bảo còn yêu anh và gia đình nhiều, không thể để tan vỡ tổ ấm này, chị cũng không muốn cuộc sống chỉ có hai mẹ con. Chị sẽ sửa đổi, chỉ mong anh cho cơ hội và không ly dị. Anh nghe xong vẫn muốn ly dị vợ và đến với tôi nhưng sẽ chăm sóc chị và con, kiểu như thi thoảng vẫn tới với thăm chị và con. Tôi bảo anh tham lam, chỉ muốn thêm mà không muốn bỏ, muốn chia tay nhưng sẽ tới thăm vợ là sao? Tôi nói anh hãy dứt khoát. Anh bảo chọn cả hai, vì tôi và con cũng như gia đình của anh.
Tôi nói nếu anh không chọn thì không ai được hạnh phúc, vợ anh và tôi đều khổ. Anh xin tôi hãy thấu hiểu, anh khó xử lắm. Tôi nên làm gì đây? Tôi nên buông hay cứ làm theo anh nói? Anh có yêu tôi không hay chỉ vì có trách nhiệm với con tôi? Tôi biết anh là người cha rất tốt.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Tôi hoài niệm những bức thư tay của mối tình đầu khi nghe tin em lấy chồng

Hai năm rồi em à. Đã hai năm qua tôi chưa một lần sử dụng đến từ "yêu", đã hai năm rồi tôi chưa làm một bài thơ nào, đã hai năm tôi cảm thấy mình là một con người khô cứng. Và khi nhắc đến từ "yêu" vẫn có cảm giác rất lạ và tự thấy nó quá "xa xỉ" đối với bản thân. Có lẽ tôi không muốn nhìn thấy nó.
Có phải do cuộc sống xô bồ, tấp nập khiến con người ta vô cảm và lãnh đạm hơn, hay do mối tình đầu có sức ám ảnh lớn đến như vậy. Nhưng ngày hôm nay, ngồi giở lại những trang thư, những bài thơ tôi viết tặng em, cảm xúc lại ùa về. Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi viết và muốn dành cho em những dòng này.
Mối tình đầu của tôi là em, là những trang thư đầy cảm xúc sau những giờ học trên lớp, là những bài thơ tình tôi viết tặng em mỗi khi đêm về, là những cái nắm tay thật chặt cùng vượt qua khó khăn, là sự nhớ nhung da diết mỗi khi xa nhau, là giọt nước mắt tôi lau cho em mỗi khi giận hờn hay sự giận dỗi vô cớ của tuổi mới biết yêu...
Hai năm đối với tôi không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng để lại trong tôi nhiều cảm xúc đến vậy. Nó đẹp, nó lãng mạn quá đến mức mà hai năm sau tôi vẫn cảm giác mình còn rất lạnh nhạt với tình yêu. Tôi như người vô hồn, không biết giải thích điều đó như thế nào.
Em trong tôi là gì?
Tôi nhớ em nhớ những buổi sớm chiều
Trông về phương ấy nhớ bao nhiêu
Lời thề ước vẹn tròn cung nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng
Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi quên mình chỉ để nghĩ về em
Người con gái giấu đêm vào trong gió
Có điều chi em mải miết đi tìm
Tôi đã đến cạnh em và tôi biết
Em rất đẹp và rất đỗi dịu dàng
Ám ảnh tôi trọn vẹn một kiếp người
Ngay cả nếu âm thầm tim hóa đá
Tình lặng yên cũng hóa thành mây nước
Mênh mông quá khoảng trời nay ai lấp?
Khi thanh âm cũng bất lực không lời
Sẽ chỉ còn quầng thu và nỗi nhớ
Mãi cô đơn vằng vặc sáng giữa trời...
Người ta bảo: "Tình yêu đầu khó thành?". Tôi bảo em, em không tin. Em nói sẽ có những trường hợp ngoại lệ. Tôi cũng vậy, tôi không tin vào điều đó và tin mối tình của chúng tôi là trường hợp ngoại lệ. Nhưng cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi "lời nguyền" ấy.
Tôi đậu đại học, em không đậu rồi tự dưng giữa hai ta có điều gì đó ngăn cách. Cũng đêm Noel năm ấy, tôi nói lời yêu em rồi cũng đúng đêm Noel hai năm sau, tôi nói lời chia tay với em. Tôi buồn và cũng biết em buồn. Nhưng tình yêu mà, khó nói nên lời, nó đến không hiểu vì sao lại đến rồi bất chợt đi cũng không thể giải thích được tại sao. Cho đến bây giờ, tôi không biết chúng tôi chia tay là do đâu?
Nhiều lần gặp lại em giữa chốn đông người, em vẫn như thế, vẫn là cô gái dịu dàng với mái tóc dài và nụ cười rất duyên. Có lẽ vì thế mà ngày xưa tôi chết mê chết mệt em. Tôi cũng vẫn như thế, là một con người sống nội tâm và ước mong làm được nhiều việc lớn. Vậy mà tình cảm giữa tôi và em lại không còn như xưa. Đơn giản thôi, hoàn cảnh sống thay đổi sẽ khiến con người ta có nhiều cái thay đổi lắm. Và tình yêu cũng là một nạn nhân trong số đó.
Những bài thơ tình, những trang thư tôi viết tặng em và em viết cho tôi, tôi vẫn còn giữ nguyên vẹn như một bằng chứng cho ký ức đẹp, một thời mộng mơ của tuổi học trò, ngây ngô và e thẹn. Tôi sẽ còn giữ nó, giữ cả những ký ức về em.
Ngày hôm nay, nhận được tin em sắp lấy chồng, tôi không buồn. Thật sự là như vậy nhưng lại có cái cảm giác gì đó rất khó tả, lòng tôi tự nhiên đau thắt lại. Ừ thì cũng vui chứ, người ta chẳng nói là: "Hạnh phúc nhất của cuộc đời là được trông thấy người mình yêu thương được hạnh phúc". Tôi mừng hạnh phúc cho em. Hy vọng rằng người mới sẽ tốt hơn tôi và yêu em nhiều hơn tôi, hy vọng người mới sẽ mang đến cho em thật nhiều hạnh phúc, thật nhiều niềm vui.
Cầu chúc cho em được hạnh phúc. Tôi sẽ không bao giờ quên được mối tình đầu của tôi...
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và bạn trai đều 28 tuổi, quen nhau được hơn hai năm. Trong thời gian quen nhau, chủ yếu chúng tôi gặp nhau ở thành phố vì cả hai đều đi học và đi làm ở đây. Nhà tôi ở ngoại thành Hà Nội, nhà anh ở tỉnh khác, cách nhà tôi khoảng 300 km. Trước đây anh cũng vài lần nhắc tới chuyện đưa tôi về chơi nhưng vì đường xa và công việc bận nên tôi cứ lần lữa. Gần đây anh nói sắp tới muốn tôi về nhà chơi một lần cho bố mẹ biết mặt. Anh bảo đã nói với gia đình về tôi từ lâu, bố mẹ cũng muốn gặp.
Tôi cũng muốn về nhà anh chơi cho biết nhà cửa nhưng lại băn khoăn vì khoảng cách khá xa, đi về trong ngày hơi gấp, thời gian ở lại chơi không được nhiều. Còn nếu ở lại qua đêm thì tôi hơi ngại. Tôi là con gái, ngủ lại nhà người yêu khi chưa cưới khiến tôi thấy không thoải mái. Gia đình tôi khá truyền thống, từ trước đến giờ luôn dặn dò phải giữ ý tứ trong những chuyện như vậy. Tôi sợ người nhà anh có cái nhìn không hay về tôi.
Tôi có nói với anh là thấy ngại, muốn sắp xếp đi về trong ngày hoặc đi cùng bạn bè cho đỡ ngại, nhưng anh nói đã nói hết với bố mẹ rồi, bố mẹ anh bảo cả đi cả về mất 8-9 tiếng rồi, chưa kể khá mệt. Anh bảo tôi về thì ngủ cùng với em gái anh, gia đình anh đều dễ tính và hiểu chuyện nên tôi không phải lo đâu. Hiện tại tôi vẫn còn phân vân. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên
Ánh Nguyệt
Tin Gốc: https://vnexpress.net/co-nen-o-qua-dem-khi-lan-dau-ve-choi-nha-ban-trai-cach-300-km-5060216.html

