Công ty Peri Team Vietnam – nhà tài trợ của 2 VĐV billiards Nguyễn Anh Tuấn và Lê Quang Trung – đã chính thức lên tiếng sau khi 2 cơ thủ này cùng các VĐV Việt Nam quyết định rút khỏi giải Peri – Laili Cup 2026 diễn ra tại Trung Quốc.
Trên fanpage Facebook, Peri team Vietnam đăng tải thông báo xác nhận việc các VĐV rời giải, đồng thời nêu rõ nguyên nhân đến từ việc giải đấu xuất hiện hình ảnh “đường lưỡi bò” trong logo của nhà tài trợ, vi phạm nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ Việt Nam.
Trong thông báo, Peri team Vietnam nhấn mạnh: “Vận động viên Nguyễn Anh Tuấn và Lê Quang Trung sẽ rời giải đấu Peri Laili Cup. Lý do: Giải đấu đã có logo đường lưỡi bò – vi phạm nghiêm trọng tới chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam”.
Đáng chú ý, đơn vị này khẳng định rõ quan điểm: “Tuy đã bỏ nhiều công sức, nhưng đây là vấn đề cực kì nhức nhối, không thể nhượng bộ”.
Thông điệp “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” cũng được Peri team Vietnam nhấn mạnh trong nội dung đăng tải, thể hiện lập trường nhất quán trước vấn đề chủ quyền.
Các VĐV Việt Nam gồm Dương Quốc Hoàng, Nguyễn Anh Tuấn và Lê Quang Trung đã đồng loạt rút khỏi giải ngay khi phát hiện sự việc, dù đã đầu tư nhiều thời gian và chi phí để tham dự. Quyết định này nhận được sự ủng hộ lớn từ người hâm mộ, khi các cơ thủ đặt yếu tố chủ quyền và lòng tự tôn dân tộc lên trên thành tích thi đấu.
Ngay sau khi rút lui, 2 VĐV Lê Quang Trung và Nguyễn Anh Tuấn đã lên tiếng trên trang cá nhân.
VĐV Lê Quang Trung viết: “Tôi – Lê Quang Trung – vận động viên Việt Nam tham dự giải đấu Peri Laili Cup, sẽ rời giải đấu vì đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ của dân tộc Việt Nam. Cụ thể, logo của nhà tài trợ giải đấu đã tồn tại đường lưỡi bò – dấu hiệu không thể bỏ qua đối với những người Việt. Tôi có thể bỏ công, bỏ sức, nhưng không thể bỏ đi sự tự tôn của một người Việt. Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam”.
Trong khi đó, VĐV Nguyễn Anh Tuấn cũng chia sẻ: “Đam mê là đam mê nhưng không thể lôi ra so sánh hoặc đứng cùng được. Chủ quyền quốc gia và tự tôn dân tộc nó là máu rồi. Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam”.
Được tổ chức tại Trung tâm Hội nghị Vancouver, Đại hội AFC lần thứ 36 tiến hành biểu quyết thông qua báo cáo tài chính đã kiểm toán và báo cáo của kiểm toán viên cho năm 2025 – năm mà AFC đã tổ chức thành công 16 giải đấu, trong đó có các giải cấp CLB được cải tổ toàn diện, mang tính đột phá.
Bên cạnh đó, các liên đoàn thành viên của AFC, tham dự theo hình thức trực tiếp và trực tuyến, sẽ tiến hành thông qua ngân sách của AFC cho các năm 2027 và 2028. Đây được xem là bước chuyển hướng chiến lược, tập trung vào các khoản đầu tư có tác động lớn nhằm hiện thực hóa tầm nhìn và sứ mệnh phát triển đầy tham vọng của AFC.
Tại đại hội, các đại biểu cũng được cập nhật toàn diện về các chương trình trọng điểm của AFC trong các lĩnh vực giáo dục, phát triển, kỹ thuật và công tác trọng tài. Chủ tịch AFC Shaikh Salman bin Ebrahim Al Khalifa nhấn mạnh tinh thần vượt khó và sự kiên cường của các liên đoàn thành viên trong một năm đầy thách thức nhưng vẫn đạt được nhiều cột mốc quan trọng.
Chiều 22-4, U17 Malaysia đối đầu với các cầu thủ Lào ở trận bán kết Giải vô địch U17 Đông Nam Á 2026.
Việc đánh bại Thái Lan để chiếm ngôi đầu bảng B đã giúp Lào trở thành một hiện tượng của giải đấu năm nay. Nhiều chuyên gia cho rằng “ngựa ô” Lào sẽ gây ra nhiều sự khó khăn cho các cầu thủ Malaysia.
Trái với những dự đoán đó, U17 Malaysia mới là đội bóng làm chủ hoàn toàn thế trận trước đối thủ. Các cầu thủ Malaysia thi đấu hơn người và được hưởng quả phạt đền ở phút thứ 5 sau khi Bounthasak (U17 Lào) có tình huống đánh nguội cầu thủ Malaysia trong vòng cấm.
Trên chấm 11m, Yusuf không mắc bất kỳ sai lầm nào để ghi bàn mở tỉ số cho U17 Malaysia. Bàn thua này cùng tấm thẻ đỏ đã khiến cho tinh thần thi đấu của các cầu thủ Lào bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Phút 11, Aniq Thaqif tận dụng tình huống bóng bật ra từ quả phạt góc để nâng tỉ số lên 2-0 cho U17 Malaysia. Sau bàn thắng này, Malaysia chủ động chơi chậm lại nhằm giữ lợi thế lớn trước khi hiệp 1 khép lại.
Ở cuối hiệp 1, U17 Malaysia có thêm cơ hội trên chấm phạt đền ở phút 45+1. Nhưng lần này Yusuf đã không thể đánh bại thủ môn U17 Lào. Hiệp 1 khép lại với tỉ số 2-0 nghiêng về Malaysia.
Nhờ vào lợi thế hơn người, các cầu thủ Malaysia giữ thế chủ động ở hiệp 2 và liên tiếp tạo ra nhiều cơ hội nguy hiểm. Trong khi đó, đội bóng xứ triệu voi dù đã nỗ lực kéo lại thế trận, nhưng các đợt tấn công của Lào đều trở nên vô hại trước khung thành Malaysia.
Để rồi, U17 Malaysia tiếp tục tận dụng tốt lợi thế của mình để nâng tỉ số lên 3-0 ở phút 57. Cú dứt điểm của Muzakif đã đập chân cầu thủ U17 Lào trước khi bay vào lưới trong sự bất lực của thủ môn Lào.
Chung cuộc, U17 Malaysia giành chiến thắng thuyết phục 3-0 trước các cầu thủ Lào. Chiến thắng này giúp cho Malaysia trở thành đội bóng đầu tiên giành quyền vào chơi trận chung kết Giải vô địch U17 Đông Nam Á 2026.
Như mọi người đã biết trận PSG thắng Bayern Munich 5-4 giữa tuần qua là lần đầu tiên một trận bán kết Champions League có đến 9 bàn thắng. Quá hấp dẫn, nhưng tỷ số ấy lại nói lên hàng loạt vấn đề. Vì sao người ta ghi đến 5 bàn trong một trận đấu đỉnh cao, mà vẫn không thể chiếm được ưu thế áp đảo? Vì sao PSG từng dẫn đến 3 bàn cách biệt ngay trên sân nhà (5-2 vào giữa hiệp 2), nhưng vẫn không chuyển sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế quá quan trọng ấy, lại để đội khách gỡ thành 5-4?
Trước tiên, hãy nói về một khái niệm rất quan trọng trong suốt lịch sử bóng đá, đó là ưu thế sân nhà. Cái lợi lớn nhất của đội chủ nhà thật ra không phải là sự cổ vũ của khán giả, cũng không phải là sự quen thuộc sân bãi (bây giờ thì mọi sân bóng ở Champions League đã được tiêu chuẩn hóa đến mức gần như hoàn toàn giống nhau rồi). Giới chuyên môn nghiên cứu và đúc kết: sân nhà thường là nơi đội chủ nhà có khả năng cao nhất trong việc chủ động áp đặt lối chơi của mình.
Một nghiên cứu khác là ưu thế sân nhà trong những năm gần đây có vẻ đã giảm hẳn tác dụng. Liên đoàn Bóng đá châu Âu (UEFA) bỏ luôn quy định "bàn thắng trên sân đối phương" một phần cũng vì điều này. Câu hỏi vừa nêu: Vì sao PSG không thể chủ động quay sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế 3 bàn cách biệt (gần như đồng nghĩa với việc sẽ đi tiếp vào chung kết), cũng là một ví dụ nói lên tình trạng ưu thế sân nhà bây giờ đã giảm tác dụng.
Lối chơi của PSG rất hay. Nhưng cũng vì vậy, PSG không dễ linh động chuyển sang lối chơi khác, mục tiêu khác; nghĩa là tính chủ động trong việc áp đặt lối chơi của họ không cao.
Về mặt chiến thuật, PSG luôn để cặp trung vệ giữ vững vị trí, phòng khi đối phương phản đòn. Đấy là cặp "mỏ neo" phòng ngự. Ngoài ra, luôn có 3 "mỏ neo" khác ở mặt trận tấn công: cặp tiền vệ cánh đứng thật sát biên để mở rộng tối đa đội hình tấn công và vị trí trung phong đứng cao nhất có thể. Nhìn vào đội hình PSG, luôn có người trấn giữ 5 vị trí vừa nêu. Sự khác biệt ở chỗ: cặp trung vệ là nhân sự cố định, còn 3 vị trí phía trên luôn có người, dù không nhất thiết là ai.
Mùa trước, PSG vô địch và lập kỷ lục về tỷ số đậm nhất trong trận chung kết Cúp C1/Champions League (5-0 trước Inter Milan, một đội nổi tiếng về phòng thủ). Tỷ số kỷ lục ấy được mở ra thế nào? Thật kinh ngạc khi hậu vệ phải Achraf Hakimi đứng ở vị trí… trung phong, đệm bóng vào lưới từ cự ly 7 m, khi bóng mới lăn 12 phút.
Nếu là một đội yếu hoặc đội thất bại, người ta sẽ chỉ vào Hakimi trong pha bóng ấy để kết luận về một lối chơi hỗn loạn, cầu thủ đứng sai vị trí… Kỳ thực, khi PSG tấn công thì trung phong đứng ở giữa sân, hậu vệ biên lọt vào vị trí trung phong hoặc tiền vệ cánh xuất hiện ở khu trung lộ là điều bình thường. Kỷ luật chiến thuật của HLV Luis Enrique chỉ tuyệt đối yêu cầu: có người ở 5 vị trí "thả neo", trong đó 2 "mỏ neo" phòng thủ phải là trung vệ.
Lối chơi của PSG thành công chủ yếu nhờ họ quá nhuần nhuyễn. Các cầu thủ di chuyển như cỗ máy tự động để thế chỗ cho nhau. Đấy là cách đá bằng khoảng trống và sự di chuyển, hơn là đá bằng cầu thủ cụ thể. Chỉ sau khi các siêu sao Neymar, Lionel Messi, Kylian Mbappe đều đã ra đi, lối chơi của PSG mới bắt đầu hay. Và bây giờ họ xuất sắc với những cái tên chỉ như Kvaratskhelia hoặc Doue. Ông Enrique từng nói: "Trong đội của tôi không có mẫu cầu thủ di chuyển theo ý riêng của mình". PSG tập cách đá ấy đến mức nhuần nhuyễn, nên khi muốn lui về cố thủ thì… cũng chẳng được. Thế là mưa bàn thắng xuất hiện ở cả hai đầu sân, khi họ gặp đối thủ mạnh.