Đây được xem là một trong những thương vụ thành công nhất sự nghiệp của nam diễn viên Hollywood nổi tiếng.
Ra mắt năm 2022, Top Gun: Maverick (Phi công siêu đẳng Maverick) không chỉ là phần tiếp theo của bộ phim kinh điển Top Gun sau hơn 3 thập niên, mà còn trở thành một trong những hiện tượng điện ảnh lớn nhất thế giới trong nhiều năm trở lại đây.
Bộ phim được xem là “cú hích vàng” giúp Hollywood phục hồi mạnh mẽ sau giai đoạn khó khăn của đại dịch Covid-19, đồng thời tiếp tục khẳng định sức hút hiếm có của Tom Cruise ở tuổi ngoài 60.
Ngay từ khi công chiếu, Top Gun: Maverick nhanh chóng tạo nên “cơn sốt” toàn cầu nhờ kết hợp giữa yếu tố hoài niệm, kỹ thuật điện ảnh hiện đại và những cảnh hành động được quay thật thay vì phụ thuộc quá nhiều vào kỹ xảo vi tính (CGI). Bộ phim do Joseph Kosinski thực hiện, đánh dấu sự trở lại của Tom Cruise trong vai phi công huyền thoại Pete “Maverick” Mitchell.
Nội dung phim xoay quanh Maverick khi anh trở lại trường đào tạo Top Gun để huấn luyện một nhóm phi công trẻ thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm gần như bất khả thi. Tác phẩm không chỉ hấp dẫn khán giả yêu thích dòng phim hành động mà còn chinh phục công chúng nhờ cảm xúc, nhịp phim chắc tay và tinh thần điện ảnh cổ điển hiếm thấy giữa thời kỳ phim siêu anh hùng thống trị phòng vé.
Một trong những thành công lớn nhất của Top Gun: Maverick chính là doanh thu phòng vé khổng lồ. Bộ phim thu về gần 1,5 tỷ USD toàn cầu, trở thành tác phẩm có doanh thu cao nhất trong toàn bộ sự nghiệp của Tom Cruise.
Thành tích này giúp Top Gun: Maverick trở thành một trong những phim ăn khách nhất năm 2022 và lọt nhóm các tác phẩm có doanh thu cao nhất lịch sử điện ảnh thế giới.
Nhiều chuyên gia phòng vé nhận định đây là hiện tượng hiếm gặp trong thời kỳ hậu đại dịch. Bộ phim thu hút đồng thời cả khán giả trẻ lẫn thế hệ từng yêu thích Top Gun ra mắt năm 1986. Không ít người xem nhiều lần ngoài rạp để trải nghiệm các trường đoạn không chiến trên màn hình IMAX.
Giới truyền thông quốc tế cho rằng Top Gun: Maverick là minh chứng hiếm hoi cho việc khán giả vẫn sẵn sàng đến rạp nếu tác phẩm đủ chất lượng và mang đến trải nghiệm điện ảnh thực sự khác biệt.
Sau giai đoạn đại dịch khiến ngành công nghiệp điện ảnh lao đao, thành công của Top Gun: Maverick được xem như “vị cứu tinh” cho phòng vé Hollywood. Nhiều chuỗi rạp tại Mỹ và châu Âu ghi nhận lượng khán giả tăng mạnh nhờ sức hút của Top Gun: Maverick.
Khác với xu hướng phát hành trực tuyến song song với rạp chiếu, Tom Cruise kiên quyết bảo vệ trải nghiệm điện ảnh truyền thống. Nam diễn viên nhiều lần từ chối đưa bộ phim lên nền tảng streaming (phát trực tuyến) và cho rằng Top Gun: Maverick cần được xem trên màn ảnh lớn để cảm nhận trọn vẹn âm thanh, tốc độ và sự chân thực của các cảnh bay.
Chính lựa chọn này được xem là yếu tố quan trọng góp phần tạo nên sức hút đặc biệt cho bộ phim. Không ít chuyên gia nhận định Tom Cruise là một trong số ít ngôi sao Hollywood hiện nay còn đủ sức kéo khán giả đến rạp chỉ bằng tên tuổi cá nhân.
Không chỉ thành công về thương mại, Top Gun: Maverick còn nhận “cơn mưa lời khen” từ giới phê bình quốc tế. Trên Rotten Tomatoes, bộ phim đạt hơn 95% đánh giá tích cực từ giới chuyên môn và trở thành một trong những phim hành động được đánh giá cao nhất năm 2022.
Tờ Variety gọi đây là “bom tấn Hollywood hoàn hảo”, trong khi The Hollywood Reporter đánh giá tác phẩm vừa giàu cảm xúc vừa mang tính giải trí đỉnh cao. Nhiều cây bút điện ảnh thậm chí cho rằng Top Gun: Maverick là ví dụ hiếm hoi về phần tiếp theo vượt qua cả bản gốc.
Giới phê bình đặc biệt ca ngợi cách đoàn phim thực hiện các cảnh hành động thực tế thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào kỹ xảo. Máy quay được gắn trực tiếp trong buồng lái chiến đấu cơ thật để ghi lại phản ứng của diễn viên khi bay ở tốc độ cao.
Nhờ đó, bộ phim tạo nên cảm giác chân thực hiếm thấy trong dòng phim hành động hiện đại. Không ít khán giả nhận định những phân đoạn không chiến của Top Gun: Maverick là trải nghiệm điện ảnh ngoạn mục nhất trong nhiều năm trở lại đây.
Ngoài yếu tố kỹ thuật, tác phẩm còn được đánh giá cao nhờ chiều sâu cảm xúc. Nhiều nhà phê bình cho rằng đây không đơn thuần là phim hành động mà còn là câu chuyện về tuổi tác, trách nhiệm, sự mất mát và hành trình đối diện quá khứ.
Mối quan hệ giữa Maverick và Rooster – con trai người đồng đội quá cố Goose – được xem là một trong những điểm nhấn cảm xúc quan trọng của bộ phim. Chính yếu tố này giúp Top Gun: Maverick vượt khỏi khuôn mẫu bom tấn giải trí thông thường.
Sức ảnh hưởng của bộ phim tiếp tục được khẳng định tại lễ trao giải Oscar lần thứ 95 khi tác phẩm nhận tới 6 đề cử, bao gồm hạng mục Phim hay nhất. Đây được xem là thành tích hiếm có đối với dòng phim hành động thương mại – thể loại vốn ít được Oscar ưu ái ở các hạng mục lớn.
Top Gun: Maverick sau đó giành chiến thắng ở hạng mục Âm thanh xuất sắc. Tuy nhiên, việc được đề cử Phim hay nhất đã đủ chứng minh vị thế đặc biệt của tác phẩm trong mắt giới chuyên môn.
Giới truyền thông quốc tế cũng cho rằng sức hút của bộ phim gắn liền với hình ảnh cá nhân của Tom Cruise. Ở tuổi ngoài 60, nam diễn viên vẫn tự thực hiện nhiều cảnh hành động nguy hiểm và duy trì phong độ đáng kinh ngạc.
Nhiều cây bút gọi Tom Cruise là “ngôi sao điện ảnh cuối cùng của Hollywood” – người vẫn trung thành với trải nghiệm điện ảnh truyền thống giữa thời đại streaming phát triển mạnh.
Hiện ở tuổi 64, Tom Cruise vẫn nằm trong nhóm diễn viên quyền lực nhất thế giới và liên tục góp mặt trong danh sách nghệ sĩ có thu nhập cao nhất Hollywood. Theo Guinness, ngôi sao nổi tiếng còn nắm giữ kỷ lục chuỗi phim liên tiếp đạt doanh thu trên 100 triệu USD dài nhất với 11 tác phẩm phát hành trong giai đoạn 2012-2025.
Với Top Gun: Maverick, Tom Cruise không chỉ có thêm một bom tấn tỷ USD mà còn củng cố vị thế biểu tượng phòng vé hiếm hoi còn sót lại của Hollywood hiện đại.
Theo AsiaOne, cuối tuần qua, công ty quản lý của Lý Minh Thuận và Phạm Văn Phương đã đưa ra thông cáo báo chí chính thức sau khi một tài khoản mạng xã hội mạo danh minh tinh họ Phạm. Phía này chỉ ra một bài đăng trên Facebook có hình ảnh cặp sao phim Thần điêu đại hiệp đang xếp hàng ở một trung tâm thương mại của Singapore để mua một chiếc đồng hồ. Trong bức ảnh khác, tài tử họ Lý được nhìn thấy đeo một chiếc đồng hồ như quảng cáo. Bài đăng cũng tiết lộ rằng họ đã mua được một chiếc đồng hồ với giá tốt sau một hồi lâu xếp hàng bên ngoài cửa hàng.
Những hình ảnh này được cho là sản phẩm của công nghệ chỉnh sửa. Đính kèm đó là một đường liên kết mua sắm đáng ngờ và nội dung quảng cáo sai sự thật, lợi dụng danh tiếng của hai nghệ sĩ để thu hút những người nhẹ dạ cả tin trên mạng.
Công ty quản lý của vợ chồng Lý Minh Thuận cho biết họ đã xác minh thông tin với hai nghệ sĩ và được khẳng định thông tin kể trên hoàn toàn sai sự thật và bịa đặt. Đơn vị này cảnh báo mọi người cần cẩn trọng trong việc tiếp nhận thông tin và không tin vào những tài khoản chưa được xác thực. Họ cũng kêu gọi mọi người không nên nhấp vào liên kết, đặt đơn hàng hay cung cấp bất kỳ thông tin cá nhân nào.
Công ty cũng cho biết sẽ tiến hành các hành động pháp lý và bảo lưu quyền truy tố các hành vi bất hợp pháp. Cùng với đó, họ khuyến cáo người hâm mộ chỉ nên tham khảo các nền tảng chính thức của công ty cũng như chính chủ để biết thông tin về cặp đôi.
Lý Minh Thuận cũng đăng tải thông tin kể trên lên trang cá nhân và bày tỏ nỗi bức xúc: "Nếu muốn lừa đảo ai đó, ít nhất các người hãy làm cho thuyết phục hơn một chút! Với kỹ năng tệ hại như vậy mà vẫn dám tung ra những thứ này à? Hãy đi đúng đường và cư xử cho đúng mực đi".
Lý Minh Thuận - Phạm Văn Phương được biết đến là cặp đôi vàng của làng giải trí Singapore. Cả hai cùng sinh năm 1971, hoạt động cùng thời và có cơ hội hợp tác chung trong nhiều tác phẩm: Thanh Xà Bạch Xà, Có tình có nghĩa, Truyền thuyết Hằng Nga, Tình yêu thời SARS… Đặc biệt, bộ đôi này nổi tiếng nhất với vai Dương Quá - Tiểu Long Nữ trong Thần điêu đại hiệp bản 1998.
Không chỉ kết hợp ăn ý trên màn ảnh, họ còn có chuyện tình đáng ngưỡng mộ ngoài đời. Cặp đôi bên nhau từ đầu thập niên 2000 nhưng mãi đến năm 2005 mới xác nhận mối quan hệ. Họ từng vượt qua nhiều sóng gió (trong đó có biến cố Lý Minh Thuận phải đi tù năm 2007) trước khi về chung nhà bằng đám cưới gây sốt làng giải trí Hoa ngữ hồi 2009. Cặp đôi có một con trai tên Zed.
Những năm gần đây, Lý Minh Thuận vẫn hoạt động nghệ thuật sôi nổi, thường xuyên đi về giữa Đài Loan - Singapore để đảm bảo lịch trình quay phim, làm việc. Trong khi đó, Phạm Văn Phương ít đóng phim hơn trước, lui về vun vén tổ ấm nhỏ, có công việc kinh doanh riêng và vẫn đắt show quảng cáo, sự kiện.
Tác phẩm được thực hiện vào năm 2016 và được bán trong phiên “Đấu giá Nghệ thuật đương đại” vào cuối tháng 3. Mức giá này vượt qua kỷ lục trước đó tại Hàn Quốc, vốn thuộc về bức Bouquet de Fleurs của Marc Chagall với mức giá 11 tỷ won (gần 193 tỷ đồng).
Với kích thước lớn 162x194 cm, Nothing about it là một trong những tác phẩm tiêu biểu của Nara giai đoạn sau. Bức tranh khắc họa hình ảnh quen thuộc trong sáng tác của ông: Một cô bé với đôi mắt to, biểu cảm điềm tĩnh, gần như vô cảm, gợi lên nhiều tầng ý nghĩa về tâm lý.
Yoshitomo Nara từ lâu nổi tiếng với những bức chân dung trẻ thơ mang vẻ ngoài ngây thơ nhưng ẩn chứa cảm xúc phức tạp như cô đơn, bất an hoặc nổi loạn. Tác phẩm của ông là sự pha trộn giữa văn hóa đại chúng Nhật Bản, nghệ thuật dân gian và ảnh hưởng từ nhạc punk rock phương Tây.
Một số tác phẩm tiêu biểu như Slash with a Knife (1998) hay Knife Behind Back (2000) đã góp phần định hình phong cách đặc trưng của ông. Đáng chú ý, Knife Behind Back từng được đấu giá tới 24,9 triệu USD tại phiên đấu giá của Sotheby’s Hong Kong (Trung Quốc) vào năm 2019, đưa Nara trở thành một trong những nghệ sĩ Nhật Bản đắt giá nhất.
Giới chuyên môn nhận định, nếu các sáng tác từ thập niên 1990 của Nara mang đậm tinh thần nổi loạn, gai góc thì Nothing about it lại cho thấy sự chuyển biến sang trạng thái trầm lắng, nội tâm hơn. Tạp chí Tokyo Weekender đánh giá tác phẩm gợi lên “cảm giác cô đơn trong thế giới hiện đại”.
Sinh năm 1959 tại Nhật Bản, Yoshitomo Nara là một trong những gương mặt tiêu biểu của nghệ thuật đương đại châu Á. Ông gây dựng tên tuổi từ những năm 1990 và nhanh chóng khẳng định vị thế trên thị trường nghệ thuật quốc tế.
Từ nhỏ, danh họa vốn sống trầm mặc, thích nhìn bầu trời, nói chuyện với chó mèo hoặc tâm sự với cây. Ông thường lảng tránh người khác, hay viết và vẽ linh tinh lên sách vở.
Tuổi thơ sống khép kín cùng biến cố động đất và sóng thần tại Nhật Bản vào năm 2011 được xem là những yếu tố ảnh hưởng sâu sắc đến tư duy sáng tác của ông. Sau thảm họa này, Nara từng tạm ngừng vẽ và khi trở lại, phong cách của ông trở nên mềm mại, giàu chiều sâu cảm xúc hơn.
Các nhà phê bình đánh giá cao khả năng của Nara trong việc truyền tải những trạng thái tâm lý phức tạp thông qua hình ảnh tối giản. Tác phẩm của ông không chỉ mang giá trị thị giác mà còn phản ánh những vấn đề nội tâm và sự cô đơn trong xã hội hiện đại.
Nhiều chuyên gia nhận định, thành công của Yoshitomo Nara nằm ở việc đưa nghệ thuật mang tính cá nhân và yếu tố đại chúng vào không gian trưng bày cao cấp, góp phần xóa nhòa ranh giới giữa nghệ thuật hàn lâm và nghệ thuật đại chúng.
Tác phẩm của ông hiện được trưng bày tại nhiều bảo tàng lớn trên thế giới và luôn nằm trong danh sách săn đón của các nhà sưu tập. Chia sẻ với tạp chí Design Anthology, ông từng nói: “Tôi khát khao trở nên tốt đẹp trong mắt người khác, nhưng cũng luôn rụt rè, không dám sống là chính mình. Vì thế, tôi biểu lộ điều đó trong tranh”.
Theo The Value
Nối tiếp làn sóng thể loại kinh dị, tác phẩm của đạo diễn Hữu Hoàng ra mắt từ ngày 8/5, đánh dấu sự trở lại của Ngọc Trinh. Khác xu hướng làm phim về truyền thuyết linh dị dân gian gần đây, biên kịch chọn môtíp hiện đại, xoay quanh nỗi ám ảnh về sắc đẹp, khát khao giữ mãi thanh xuân.
Tác phẩm có ý tưởng hứa hẹn khi khai thác chủ đề về thuật "đi thiếp" - phép xuất hồn xuống cõi âm. Phim mở màn với biến cố làm thay đổi cuộc đời nhân vật chính - Thanh (Ngọc Trinh), một bác sĩ xinh đẹp. Bạn trai cô (Lê Xuân Tiền) bất ngờ gặp tai nạn, rơi vào hôn mê, cần một số tiền lớn để chữa trị. Thanh nhận lời mời của Xuân (Xuân Lan) - chủ một thẩm mỹ viện ở nơi hẻo lánh - để phẫu thuật cho một khách hàng đặc biệt, với lời hứa trả thù lao hậu hĩnh.
Đến nơi, cô phát hiện loạt hiện tượng bí ẩn, từ âm thanh lạ trong đêm đến nghi lễ do bà Xuân chủ trì. Sự tò mò thôi thúc Thanh tìm hiểu, từ đó bị lôi kéo vào một thế giới cô chưa từng biết đến.
Sau 15 phút đầu, nhịp phim dần được đẩy lên cao trào khi Thanh chạm trán với các thế lực tâm linh. Tạo hình quỷ dữ được đầu tư về mặt hóa trang. Đạo diễn nỗ lực khai thác nỗi sợ bằng việc sắp xếp loạt chi tiết jumpscare (kỹ thuật hù dọa bằng tình huống bất ngờ kèm âm thanh lớn). Các hình thức gây sợ không quá mới mẻ, từng xuất hiện trong các phim cùng thể loại gần đây, như cửa phòng bị đột ngột đóng lại, bức tranh trên tường chuyển sang hình thù kỳ quái, khuôn mặt lạ ẩn nấp dưới gầm giường.
Các chi tiết lặp đi lặp lại, dần tạo cảm giác nhàm chán, thiếu tính sáng tạo. Chẳng hạn, tình huống nhân vật Thanh bị dọa ma trong lúc ngủ, sau đó giật mình tỉnh giấc, được đạo diễn sử dụng nhiều lần. Xem suất chiếu tối 10/5, khán giả Triệu Vũ nhận xét việc lạm dụng các chiêu trò gây sợ bằng âm thanh lớn, thay vì khơi gợi tâm lý qua diễn xuất, khiến phim mất đi sự thú vị lẫn hồi hộp.
Đạo diễn Hữu Hoàng giải thích việc sử dụng jumpscare với tần suất cao nằm trong chủ đích của anh. Theo anh, kịch bản tập trung nỗi sợ ở 30 phút đầu vì muốn đáp ứng gu thưởng thức của khán giả đại chúng, như công thức ăn khách của nhiều phim châu Á cùng thể loại. Hữu Hoàng nói ấn tượng với cách làm phim kinh dị của đạo diễn James Wan, như loạt bom tấn The Conjuring, Insidious, do đó chịu ảnh hưởng một phần về ý tưởng thiết lập thế giới cõi âm.
Kịch bản nhiều lỗ hổng, nhịp phim dàn trải, khiến tổng thể nội dung dông dài so với thời lượng 120 phút. Câu chuyện về nữ chính chưa được xây dựng đầy đủ, dẫn đến một số câu hỏi còn bỏ ngỏ, chẳng hạn vì sao Thanh trở thành đối tượng bị bà Xuân đưa vào bẫy, dù trước đó cả hai không quen biết. Phim cũng gây thắc mắc về logic tâm lý nhân vật, khi Thanh dễ dàng chấp nhận cho bà Xuân thực hiện thuật "đi thiếp", đưa cô vào âm giới, dù từng nghi ngờ động cơ của bà.
Ở tuyến phản diện, nhân vật Xuân thiếu những tình tiết làm nền để giải thích cho việc bà lún sâu vào tội ác. Xuân từng lâm vào bi kịch gia đình, từ đó nung nấu ý định trả thù. Tuy nhiên, quá khứ nhân vật chỉ được kể thông qua một đoạn hồi tưởng ngắn, không đủ sức gợi đồng cảm từ người xem. Ở hồi cuối, khi bí mật của Xuân được lật mở, cách đạo diễn gỡ nút thắt chóng vánh gây hụt hẫng.
Trở lại màn ảnh sau hai năm kể từ thành công của Chị dâu, khâu diễn xuất của Ngọc Trinh được quan tâm. Diễn viên lăn xả trong một số cảnh quay đòi hỏi thể lực cao, như phân đoạn bị quỷ dữ tấn công, kéo lê trên sàn nhà. Tuy nhiên, ở những cảnh đi sâu vào tâm lý nhân vật, người đẹp lộ nhược điểm vì biểu cảm thiếu đa dạng.
Nữ chính không bộc lộ được sự phát triển về tính cách hay nội tâm, phần lớn thời lượng chỉ thể hiện nỗi sợ. Lần đầu đóng cặp của Ngọc Trinh và Lê Xuân Tiền cũng không tạo điểm nhấn bởi nét diễn, lời thoại còn gượng gạo. Trong dàn nhân vật, Xuân Lan là gương mặt hiếm hoi có tạo hình lẫn diễn xuất phù hợp nhờ vẻ ngoài lạnh lùng, ánh mắt toan tính, nụ cười bí hiểm.
Phim kết thúc khi nhiều tình tiết, nhân vật phụ chưa được giải quyết triệt để, chẳng hạn số phận nữ ca sĩ (Rima Thanh Vy) xuất hiện ở đầu phim. Nguyễn Hữu Hoàng thừa nhận hạn chế về nội dung, cho biết trong quá trình thực hiện, từ lúc làm kịch bản đến khi hậu kỳ, anh bàn bạc với êkíp, sau đó cắt bỏ một số phân cảnh của vai phụ để phù hợp trải nghiệm khán giả.
Đạo diễn nói muốn tập trung vào câu chuyện của Thanh và Xuân, giảm bớt "đất" diễn của những nhân vật còn lại. "Tôi đánh cược với điều này, bởi việc ôm đồm kéo dài thời lượng có thể khiến người xem thấy mệt", anh nói. Sau năm ngày ra mắt, phim thu về hơn 10 tỷ đồng, chưa tạo được hiệu ứng phòng vé tốt, theo Box Office Vietnam.