Đứng trước gương ở tuổi 45, tôi nhìn thấy những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt và một tâm hồn đã mang đầy vết xước. Cuộc hôn nhân 18 năm của tôi kết thúc không phải vì cơm áo gạo tiền, mà vì một lý do muôn thuở nhưng luôn có sức tàn phá khủng khiếp nhất: Chồng tôi có người khác.
Cô ấy trẻ hơn tôi cả chục tuổi, mơn mởn, ngọt ngào. Ngày chồng đưa đơn ly hôn, anh thở dài bảo: “Anh xin lỗi, nhưng ở bên em, anh thấy ngột ngạt quá. Cô ấy cho anh thứ cảm xúc mà anh tưởng mình đã đánh mất”.
Ở cái tuổi 45, lòng tự trọng của một người đàn bà không cho phép tôi níu kéo một người đã cạn tình. Tôi và con trai dọn ra khỏi căn nhà từng là tổ ấm, mang theo một trái tim vỡ vụn.
Những đêm dài sau ly hôn, tôi thường trùm chăn khóc nấc lên từng hồi. Tôi thấy mình như một món đồ cũ kỹ đã hết hạn sử dụng, bị người ta nhẫn tâm quăng ra rìa đường.
Ở tuổi này, nhan sắc đã tàn phai, thanh xuân đã cống hiến hết cho chồng con, tôi còn lại gì ngoài sự chông chênh? Tôi tự nhủ với lòng mình, cánh cửa tình yêu đã vĩnh viễn đóng sập, đổ chì và ném luôn chìa khóa.
Phần đời còn lại, tôi chỉ sống vì con trai, tuyệt đối không để bất kỳ người đàn ông nào làm tổn thương mình thêm một lần nào nữa.
Nhưng rồi, Hoàng xuất hiện. Hoàng 40 tuổi, là đối tác quản lý dự án mới ở công ty tôi. Khác với những người đàn ông trạc tuổi thường đã yên bề gia thất, Hoàng vẫn đi về lẻ bóng. Nghe đồng nghiệp rỉ tai, cậu ấy từng có một tuổi trẻ chật vật, mải mê gây dựng sự nghiệp và chăm sóc bố mẹ già ốm đau ròng rã suốt nhiều năm, ngoảnh lại thì đã thành “ông chú” ế vợ.
Ban đầu, tôi chẳng bận tâm. Tôi chỉ coi Hoàng là một đồng nghiệp đáng mến, tính tình điềm đạm, ít nói nhưng làm việc cực kỳ trách nhiệm. Thế nhưng, Hoàng lại bắt đầu chú ý đến tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất. Đó là ly trà gừng ấm nóng đặt trên bàn khi thấy tôi ho húng hắng.
Đó là những lần anh chủ động nhận lại phần việc nặng nhọc để tôi có thể về sớm đón con mỗi khi trời mưa bão. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tôi nhận ra ánh mắt Hoàng nhìn tôi không chỉ đơn thuần là sự đồng cảm của những người đồng nghiệp.
Ngày Hoàng tỏ tình, tôi hoảng hốt lùi lại như đụng phải lửa. Tôi từ chối phũ phàng: “Chị 45 tuổi rồi Hoàng ạ. Chị có một đời chồng, một vết sẹo lớn trong tim và một đứa con trai đang tuổi ẩm ương. Cậu mới 40, là trai tân, tương lai cậu còn rất dài. Đừng lãng phí thời gian vào một người phụ nữ như chị”.
Nhưng Hoàng chỉ mỉm cười, nụ cười hiền khô mà kiên định: “Em không quan tâm quá khứ của chị, em chỉ tiếc vì không gặp chị sớm hơn để bảo vệ chị. Chị 45 tuổi thì đã sao? Trái tim đâu có tuổi nghỉ hưu hả chị?”.
Thậm chí Hoàng còn chuyển về gần nhà tôi với lý do muốn gần tôi hơn. Dù Hoàng chân thành, tôi vẫn dựng lên những bức tường rào gai góc nhất để đẩy Hoàng ra. Cho đến một đêm mưa tầm tã, rào cản ấy đã hoàn toàn sụp đổ.
Đêm đó, cu Bi con trai tôi đột ngột đau bụng dữ dội. Giữa đêm khuya, trời mưa như trút nước, gọi xe taxi mãi không được, tôi hoảng loạn tột độ, tôi gọi người thân không ai nhắc máy, liền nghĩ tới Hoàng. Chỉ chưa đầy 10 phút sau, Hoàng xuất hiện trước cửa nhà, lái xe đưa con tôi đến bệnh viện.
Suốt đêm hôm ấy trong viện, khi Bi phải mổ ruột thừa cấp cứu, tôi ngồi gục ngoài hành lang rụng rời chân tay. Hoàng lặng lẽ đi lo mọi thủ tục, đóng viện phí, mua cháo, rồi quay lại ngồi cạnh, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của tôi: “Có anh ở đây rồi, mẹ con em sẽ an toàn”.
Khi Bi tỉnh lại, người đầu tiên thằng bé nhìn thấy không phải là tôi, mà là Hoàng đang ngủ gục bên mép giường, tay vẫn giữ khư khư túi truyền dịch cho con. Thấy Bi cựa quậy, Hoàng giật mình tỉnh giấc, vội vàng xoa đầu thằng bé, giọng ấm áp lạ thường: “Con trai dũng cảm lắm, mai là khỏe rồi, chú sẽ ở đây chơi game cùng con nhé!”.
Chữ “con trai” thốt ra từ Hoàng tự nhiên đến mức tim tôi hẫng đi một nhịp. Thằng bé Bi vốn lầm lì từ ngày bố mẹ ly hôn, chưa bao giờ mở lòng với ai, vậy mà lúc đó lại ngoan ngoãn gật đầu, nắm lấy ngón tay của Hoàng. Giây phút ấy, nước mắt tôi tuôn rơi.
Hoàng không chỉ cố gắng yêu tôi, Hoàng còn dùng cả trái tim để ôm lấy đứa con không chung giọt máu, bù đắp cho thằng bé khoảng trống của một người cha.
Giờ đây, khi ngồi viết những dòng tâm sự này, tôi đang ở cùng Hoàng trong căn hộ nhỏ ngập tràn tiếng cười sau một đám cưới ấm cúng được hai bên nội ngoại chúc phúc. Hôm qua, Bi đã chính thức gọi Hoàng là bố trong ngày sinh nhật của con. Nhìn hai người đàn ông, một lớn một nhỏ, hì hụi lắp ráp mô hình lego ngoài phòng khách, tôi biết mình đã chiến thắng canh bạc cuộc đời.
Gửi đến những người phụ nữ từng trải qua biến cố hôn nhân, bạn đừng bao giờ từ bỏ hy vọng. Tuổi 45 hay 50 chưa bao giờ là dấu chấm hết. Cứ sống kiêu hãnh, lương thiện và yêu thương lấy chính mình. Rồi một ngày, sẽ có người đến, cẩn thận nhặt lại từng mảnh vỡ của bạn, kiên nhẫn gắn chúng lại bằng tất cả sự dịu dàng và trân trọng. Phép màu luôn tồn tại, chỉ cần chúng ta dám mở lòng thêm một lần nữa.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi tên là Trường, 51 tuổi. Tôi có nhân tình bên ngoài, vợ biết nhưng không nói. Ban đầu tôi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng hiểu ra vợ rất thức thời, thấu rõ vật chất quyết định ý thức. Trong gia đình này tôi là trụ cột, tiền tôi đưa vợ hằng tháng vứt đi cũng gấp 5 lần tổng số lương còm của vợ.
Với nhân tình, tôi giao hẹn đẻ được con trai, tôi sẽ làm di chúc nhà đất cho thằng bé tất cả. Không ngờ đứa nhỏ trong bụng cô ấy lại là con trai thật. Tôi vui lắm, tự tính toán, lên kế hoạch tiền nong, tặng quà cho tình nhân rất nhiều.
Từ khi biết có con trai, tôi thường qua lại chỗ nhân tình nhiều hơn. Thế nhưng vợ tôi hình như không hề có ý định ngăn cản. Nhân tình sinh cho tôi một cậu con trai, vợ cũng biết nhưng tuyệt nhiên không ý kiến.
Ban đầu tôi hoảng khi biết vợ đã phát hiện ra. Nhưng đáp lại sự căng thẳng của tôi chỉ là nụ cười bao dung hiểu chuyện. Tận sau này tôi mới hiểu ý nghĩa, chứ tại thời điểm đó tôi cảm động vô cùng.
Thay vì làm lớn chuyện, vợ tôi không tỏ vẻ ghen tuông, đố kỵ. Đàn ông chúng tôi ra ngoài xã hội "đầu đội trời, chân đạp đất", về gia đình vẫn giữ được kỉ cương, đó là điểm đáng để tự hào.
Tôi giải thích thái độ bình thản, lạnh nhạt của vợ là tỉnh táo, khôn ngoan. Cô ấy thực sự rất khôn ngoan mới thế. Chúng tôi lấy nhau 4 năm mới có mụn con gái, sau đó vợ tôi không mang thai thêm được.
Nhiều năm tôi bị trêu cho ngồi chiếu dưới vì mang tiếng con trưởng mà không biết đẻ con trai. Giờ thì tôi đã có một cậu ấm đáng đồng tiền bát gạo, yên tâm sau này có thằng chống gậy lúc về già.
Vốn dĩ tôi chỉ định làm mọi thứ trong âm thầm nhưng chẳng hiểu thế nào vợ tôi cái gì cũng biết, chỉ có ghen tuông là không. Điều này khiến tôi cảm thấy vô cùng thành tựu. Gia đình tôi trong ấm, ngoài êm, cả vợ và nhân tình đều yên ổn.
Họ yêu thương, chiều chuộng tôi và hòa thuận lẫn nhau. Hai người phụ nữ của tôi rõ ràng đều vô cùng đẳng cấp. Tuy nhiên trái đắng cuối cùng cũng đến, vượt qua những gì mà trí não tôi có thể tưởng tượng ra.
Nhân dịp con trai nhỏ đầy tháng, tôi mạnh dạn ngỏ ý với vợ, mở tiệc cho 2 chị em gặp nhau và các con chính thức thành người một nhà. Vợ tôi hào phóng gật đầu, chỉ nhắc nhẹ nên tổ chức nhỏ, không nên làm lố.
Chẳng ngờ bữa tiệc hôm đó không những lố mà tôi còn bị biến thành thằng hề trong trò chơi của vợ. Sau màn ăn uống, vợ tôi khéo léo nhắc con gái về phòng học bài. Chỉ còn 3 người lớn và đứa nhỏ đang ẵm trên tay.
Vợ tôi nhẹ nhàng hỏi nhân tình: "Em nói thật đi, thằng bé có phải con anh Trường không?". Nhân tình của tôi bực bội nói xẵng: "Chị lớn tuổi, nên nói chuyện tử tế". Vợ tôi mặt không biến sắc nói như đinh đóng cột: "Em cũng giống chị, đều lừa anh ấy cả. Chồng chị làm gì có khả năng sinh con".
Phút giây ấy tôi hiểu rõ ràng một điều, phụ nữ không bao giờ đơn giản và tốt nhất không cho họ gặp nhau.
Tôi lấy lại vai trò làm chủ, quát nhẹ để áp đảo vợ, bày tỏ thái độ sẵn sàng bảo vệ nhân tình. Cô nhân tình nhỏ của tôi được đà cũng làm ra vẻ thách thức rất căng. Tuy nhiên vợ tôi không sa vào tranh cãi, chỉ nói một câu mà phần thắng nghiêng hẳn về cô ấy: "Con gái tôi cũng không phải con anh. Tôi định giữ kín chuyện này nhưng thấy anh ngu quá, tôi không đành lòng im lặng".
Chuyện còn lại thì các bạn biết rồi đấy. Tôi điên tiết, hậm hực đi xét nghiệm khắp nơi và ngậm đắng nuốt cay nghe nhân tình thú nhận đứa nhỏ là con của cô ấy với bạn trai cũ. Hiện tại, cô ta vẫn lén lút quan hệ với người yêu ở sau lưng tôi.
Vợ tôi sau khi gây ra phong ba bão táp thì vẫn tỏ vẻ nhẹ nhàng, cao thượng, trực tiếp đề nghị với tôi: Hoặc quay về nhà, tiếp tục làm bố của con gái chúng ta, sống để bụng chết mang theo, tuyệt đối không cho con biết. Hoặc làm đơn ly hôn, để lại toàn bộ tài sản vì vi phạm nghiêm trọng hôn nhân một vợ một chồng. Anh có muốn cho thiên hạ biết anh vô sinh không?
Tôi phải thừa nhận đúng là tôi thất bại. Thứ duy nhất khiến tôi còn giá trị là cái mác giám đốc, có công ty, có tiền và tài sản tương đối. Nhưng tình yêu, sự tôn trọng và một gia đình thực sự thì tôi không còn.
Hiện tại, tôi cố gắng trấn tĩnh để suy nghĩ thấu đáo và thực tế nhất về đề nghị của vợ. Tôi có nên tiếp tục sống với vợ con như trước, thiết lập cuộc sống giả vờ như yên ổn để bảo toàn danh dự và tài sản của mình?
Hay là chấp nhận ly hôn? Mất tài sản (nhiều chứ không ít) và coi đây là cái giá tôi phải trả để xóa đi tất cả, làm lại từ đầu? Theo mọi người tôi nên làm thế nào để cuộc sống sau này dễ chịu hơn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Khoảng 0h10 (giờ Việt Nam), ông Trump bắt đầu họp báo. Tháp tùng ông có Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Dan Caine, Giám đốc Cơ quan tình báo trung ương (CIA) John Ratcliffe.
Mở đầu họp báo, ông Trump khẳng định: "Có thể hạ gục toàn bộ đất nước Iran chỉ trong một đêm, và đêm đó có thể là ngay ngày mai".
Theo New York Times, hạn chót mới nhất mà ông Trump cho Iran để hoàn thành thỏa thuận ngừng bắn với Mỹ là 20h00 tối 7-4 (giờ Mỹ).
Sau đó, ông Trump bắt đầu cung cấp thông tin về chiến dịch tìm kiếm và giải cứu sĩ quan vũ khí trên tiêm kích F-15 bị Iran bắn rơi hôm 3-4, thành công hôm 5-4. Ông Trump cho biết có đến 155 máy bay tham gia chiến dịch này.
Chiến dịch giải cứu đã sử dụng nhiều đòn nghi binh nhằm đánh lạc hướng lực lượng Iran. "Chúng tôi muốn họ tìm ở những khu vực khác", ông nói, và tiết lộ rằng phía Mỹ đã dựng đến 7 vị trí giả để gây nhiễu.
Tuy nhiên, ông Trump cũng thừa nhận rằng sau khi giải cứu thành công, máy bay vận tải quân sự Mỹ đã gặp sự cố không thể cất cánh. Để tránh rơi vào tay Iran, quân đội Mỹ buộc phải phá hủy các máy bay này tại chỗ.
Lực lượng cứu hộ sau đó được di tản bằng những máy bay nhỏ hơn, cơ động hơn. Ông cho biết thêm những máy bay bị hủy có trang bị hệ thống thông tin liên lạc và công nghệ chống tên lửa mà Mỹ không muốn phía Iran thu giữ. "Do đó, chúng tôi đã cho nổ mấy chiếc máy bay cũ đó".
Tôi năm nay 33 tuổi, có ngoại hình ưa nhìn, làm nhân viên văn phòng tại một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Chồng tôi 36 tuổi, ngoại hình không nổi bật nhưng công việc ổn định. Nếu nhìn từ bên ngoài, chúng tôi là một gia đình không có gì quá đặc biệt nhưng cũng đủ đầy, yên ổn.
Trước khi kết hôn, tôi có mối tình kéo dài 4 năm với người yêu cũ. Trong khoảng thời gian đó, gia đình nhiều lần bắt tôi chia tay vì thấy bạn trai tôi công việc chưa ổn định, tính cách trẻ con, thiếu trách nhiệm, không phù hợp để xây dựng gia đình. Cuối cùng, tôi lại lỡ mang thai. Sau khi trao đổi với gia đình, tôi quyết định nghe theo bố mẹ, chia tay người yêu, giữ lại cái thai. Lúc đó, bạn trai tôi không hề biết tôi đã có em bé.
Sau đó không lâu, tôi được người quen của bố mẹ mai mối gặp chồng hiện tại. Mọi thứ diễn ra khá nhanh chóng. Có lẽ vì cái thai ngày càng lớn, gia đình tôi sợ bị phát hiện và cũng muốn tôi có một chỗ dựa, nên chúng tôi tiến tới hôn nhân chỉ sau một thời gian ngắn tìm hiểu.
Đám cưới xong xuôi, tôi báo tin tôi có thai và chồng tôi rất vui mừng, không một chút nghi ngờ. Anh chăm sóc tôi chu đáo trong suốt thai kỳ. Khi sinh con, anh cũng là người bên cạnh, đỡ đần việc chăm con nhỏ. Mỗi tối khi đi làm về, chồng bế con, ru con ngủ, hâm sữa cho con ăn để tôi có thời gian nghỉ ngơi.
Tưởng như tôi đã có một cuộc sống bình yên, nhưng tôi lại không... hạnh phúc. Lý do lớn nhất là vì tôi vẫn còn tình cảm với người cũ. Năm đó, chúng tôi chia tay vì hoàn cảnh bất đắc dĩ, thực tâm tôi chưa bao giờ hết yêu người đó.
Sau khi tôi cưới khoảng hơn một năm, người yêu cũ liên lạc lại hỏi thăm. Cảm xúc trong tôi trỗi dậy, tôi biết anh ấy vẫn yêu tôi rất nhiều. Chúng tôi bắt đầu nhắn tin cho nhau, lén lút gặp nhau khi có cơ hội.
Cho đến một ngày, chồng tôi trên đường đi làm về tình cờ thấy cảnh tôi ngồi trên xe máy người yêu cũ, ôm eo người đàn ông đó.
Chồng tôi không làm ầm lên, cũng không trách móc gay gắt. Anh chỉ im lặng, thu mình lại. Từ đó, giữa chúng tôi xuất hiện một khoảng cách rất lớn. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha, đi làm gánh vác kinh tế, đưa tiền lương, chăm sóc con. Nhưng với tôi, anh gần như không còn chia sẻ, không còn sự thân mật như trước.
Tôi cố gắng chủ động nói chuyện, nhưng anh không còn muốn mở lòng. Những lần tôi gợi ý đi ăn, đi chơi, anh đều từ chối hoặc tìm lý do bận rộn.
Năm ngoái, khi con lớn hơn và đi học, tôi quyết định chấm dứt hoàn toàn với người cũ. Người yêu cũ vẫn lông bông chơi bời, tôi khó mà tính chuyện xa xôi hơn với người ấy. Tôi nghĩ đã đến lúc để quá khứ ngủ yên còn mình cần tập trung vào hiện tại, nghiêm túc nhìn lại cuộc hôn nhân bên chồng. Tôi nghĩ, chỉ cần mình dừng lại đúng lúc thì mọi thứ vẫn có thể cứu vãn. Nhưng khi thực sự cắt đứt với người cũ, quay về muốn toàn tâm cho gia đình, tôi mới nhận ra người cần giữ lại thì đã dần buông tay tôi từ lúc nào.
Tôi cảm nhận rõ chồng mình đã thay đổi. Anh lạnh lùng hơn, ít nói hơn, dường như không còn đặt cảm xúc vào tôi, vào cuộc hôn nhân này nữa. Điều khiến tôi day dứt là: Tôi biết anh vẫn còn xem tôi là người thân theo một cách nào đó. Những lúc tôi đi làm về muộn, anh vẫn để phần cơm. Những khi con ốm, anh vẫn cùng tôi lo lắng. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở nghĩa vụ, không còn là tình cảm như trước.
Chúng tôi chưa có thêm con chung. Chồng cũng rất ít gần gũi tôi. Mọi thứ cứ nhạt dần, lặng lẽ như vậy nhiều tháng qua. Cảm giác đó còn đau hơn cả việc bị trách mắng, thù hận. Vì ít nhất, khi còn giận dữ, nghĩa là người ta vẫn còn quan tâm tôi. Còn bây giờ chồng hoàn toàn dửng dưng với tôi.
Giờ đây, tôi thực sự rối bời. Tôi không biết nên làm gì để cứu vãn cuộc hôn nhân này. Tôi muốn bù đắp, muốn hàn gắn, nhưng không biết bắt đầu từ đâu khi chồng đã dần khép lòng. Tôi nghi ngờ chồng có người khác, nhưng không thể chất vấn anh vì tôi không còn tư cách.
Tôi cũng tự hỏi, liệu chồng tôi còn yêu tôi không, hay chỉ đang ở lại vì trách nhiệm với con? Tôi biết mình là người sai ngay từ đầu. Nếu có thể quay lại, tôi đã không lựa chọn như vậy. Tôi hối hận vì đã đánh đổi một người đàn ông từng bao dung, từng hết lòng vì mình, chỉ vì những cảm xúc sai lầm và ích kỷ.
Hiện tại, tôi chỉ mong được sửa sai và giữ lại gia đình này. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên. Tôi có còn cơ hội nào không? Tôi thực sự đang rất bế tắc…
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.