Từng là một người thợ xây khỏe mạnh ở vùng quê Indonesia, Dede Koswara không ngờ cuộc đời mình lại rẽ sang một ngã tối tăm chỉ sau một vết xước nhỏ tưởng như vô hại.
Năm 15 tuổi, trong một lần vui chơi ngoài trời, Dede bị trầy đầu gối. Vết thương nhanh chóng lành lại, nhưng chỉ ít lâu sau, quanh chỗ trầy bắt đầu xuất hiện những nốt mụn sần nhỏ li ti. Ban đầu anh và gia đình đều nghĩ đó chỉ là mụn cóc thông thường nên không mấy bận tâm. Thế nhưng càng ngày, những nốt sần ấy càng lan rộng với tốc độ khó tin, bò dần lên chân, tay rồi phủ kín nhiều vùng trên cơ thể.
Vài năm sau, Dede không còn nhận ra chính mình trong gương. Từ bàn tay, những khối sừng vàng nâu cứng như gỗ bắt đầu mọc tua tủa, chồng lớp lên nhau như rễ cây mục. Các ngón tay dần bị che lấp hoàn toàn, biến mất dưới những mảng u sần dày cộp. Ở bàn chân, lớp da xù xì phình to khiến ông bước đi nặng nề, mỗi bước nhấc lên như kéo theo cả khúc thân cây.
Hình ảnh Dede khi ấy khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải rùng mình: Một người đàn ông gầy gò nhưng tay chân lại phủ kín những “cành cây” dị dạng, tua tủa và đen sạm như vừa bước ra từ phim kinh dị.
Chính vì thế, truyền thông quốc tế đã đặt cho ông biệt danh ám ảnh: “Tree Man” – Người cây Indonesia.
Căn bệnh quái ác không chỉ hủy hoại ngoại hình mà còn cướp đi toàn bộ cuộc sống bình thường của Dede.
Ông không thể cầm nắm đồ vật, không tự ăn uống, thậm chí việc mặc quần áo hay bước vài bước cũng trở thành cực hình. Từ một lao động chính trong nhà, Dede mất việc, mất khả năng kiếm tiền và dần trở thành gánh nặng cho gia đình.
Bi kịch hơn, người vợ từng đầu ấp tay gối cũng rời bỏ ông sau nhiều năm chịu cảnh nghèo túng và ám ảnh vì bệnh tật. Hai con nhỏ gửi lại cho gia đình, còn Dede sống lặng lẽ trong căn nhà tồi tàn, ngày ngày chịu đựng những ánh mắt sợ hãi lẫn thương hại của dân làng. Có thời điểm, để kiếm chút tiền mua thức ăn, ông phải tham gia các gánh xiếc dị nhân lưu động, đứng cho thiên hạ chỉ trỏ như một “quái vật sống”.
Sau khi câu chuyện lan ra toàn cầu, nhiều bác sĩ Mỹ và Indonesia vào cuộc nghiên cứu. Họ xác định Dede mắc chứng epidermodysplasia verruciformis — rối loạn di truyền cực hiếm khiến hệ miễn dịch gần như bất lực trước virus HPV, làm da mọc lên những khối u sừng khổng lồ giống vỏ cây. Đây là căn bệnh hiếm đến mức y văn thế giới chỉ ghi nhận vài trường hợp tương tự.
Năm 2008, Dede trải qua cuộc đại phẫu gây chấn động: các bác sĩ cắt bỏ gần 6kg mụn sừng trên tay, chân và nhiều phần cơ thể. Sau ca mổ, lần đầu tiên sau nhiều năm ông có thể cử động bàn tay, cầm bút, bấm bàn phím và đi dép như một người bình thường. Khoảnh khắc ấy từng khiến hàng triệu khán giả truyền hình xúc động, tưởng rằng cuộc đời “người cây” cuối cùng cũng được hồi sinh.
Nhưng phép màu không kéo dài. Chỉ vài tháng sau, những khối sừng lại âm thầm mọc trở lại, dày lên từng ngày như chưa từng bị cắt bỏ. Dede tiếp tục phải bước vào những ca phẫu thuật triền miên, năm này qua năm khác, trong đau đớn và tuyệt vọng.
Đến năm 2016, sau gần 3 thập kỷ sống trong thân xác dị dạng, “người cây” nổi tiếng nhất thế giới trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện ở Bandung vì hàng loạt biến chứng liên quan đến bệnh. Ông ra đi ở tuổi ngoài 40, khép lại cuộc đời của một con người từng bị cả thế giới nhìn như quái vật nhưng thực chất chỉ là nạn nhân đáng thương của số phận.
Có lẽ điều ám ảnh nhất trong câu chuyện này không nằm ở đôi bàn tay như rễ mục, mà là ở chỗ: bên trong hình hài khiến hàng triệu người sợ hãi ấy vẫn là một con người đã từng chỉ mong được sống bình thường như bao người khác.
Năm 2008, cái tên Paul Karason bất ngờ phủ sóng khắp nước Mỹ sau khi ông xuất hiện trên chương trình Today Show với diện mạo khiến khán giả sửng sốt: gương mặt xanh tím, đôi môi xanh đậm, bàn tay đổi màu như nhân vật viễn tưởng.
Nhiều người khi đó tưởng hình ảnh của ông đã qua chỉnh sửa photoshop. Nhưng sự thật còn kỳ lạ hơn nhiều: màu da ấy là thật và tồn tại suốt nhiều năm.
Trước khi trở thành "người đàn ông da xanh" nổi tiếng toàn cầu, Paul Karason vốn có ngoại hình bình thường với làn da trắng và nhiều tàn nhang. Theo các tài liệu y khoa và báo chí Mỹ, bước ngoặt xảy ra vào đầu những năm 1990 khi ông bắt đầu sử dụng bạc keo (colloidal silver) như một phương thuốc dân gian để chữa viêm da, trào ngược axit, viêm xoang và đau khớp.
Karason tự chế dung dịch bạc tại nhà rồi uống mỗi ngày trong thời gian dài. Không dừng lại ở đó, ông còn bôi trực tiếp hỗn hợp chứa bạc lên mặt để điều trị các vùng da bong tróc. Sau nhiều năm, cơ thể ông bắt đầu xuất hiện biến đổi kỳ dị.
Da từ màu trắng chuyển sang xanh xám rồi dần thành xanh tím đậm trên toàn cơ thể. Các bác sĩ xác định ông mắc chứng argyria – tình trạng cực hiếm xảy ra khi bạc tích tụ quá mức trong cơ thể. Khi tiếp xúc ánh sáng, các hạt bạc dưới da phản ứng hóa học và khiến da đổi sang màu xanh vĩnh viễn.
Điều đáng nói là Karason ban đầu không nhận ra mình đang biến đổi. Ông chỉ thực sự sốc khi một người bạn lâu ngày gặp lại hỏi thẳng: "Ông đã làm gì với khuôn mặt mình vậy?".
Sau khi hình ảnh lan truyền, Paul Karason nhanh chóng trở thành hiện tượng toàn cầu. Trên internet, ông bị gọi là "Papa Smurf ngoài đời thật" vì ngoại hình giống nhân vật hoạt hình màu xanh nổi tiếng.
Nhưng phía sau sự tò mò của công chúng là cuộc sống nhiều áp lực. Theo truyền thông Mỹ, Karason dần sống khép kín vì những ánh nhìn soi mói mỗi khi ra đường. Ông gặp khó khăn trong công việc và hiếm khi xuất hiện nơi đông người.
Dù vậy, người đàn ông này từng khẳng định bạc keo giúp ông giảm triệu chứng trào ngược và đau khớp nên ông vẫn tin vào phương pháp mình lựa chọn.
Năm 2013, Paul Karason qua đời ở tuổi 62 sau cơn đau tim, đột quỵ và viêm phổi. Các bác sĩ cho biết cái chết của ông không liên quan trực tiếp tới chứng da xanh argyria.
Cho đến nay, câu chuyện của Paul Karason vẫn được xem là một trong những trường hợp y học kỳ lạ nhất từng gây chấn động thế giới.
Một vật thể nhỏ xíu lao vun vút trong không khí với tốc độ mà mắt thường gần như không kịp nhìn rõ. Chỉ cần chậm hơn một phần nghìn giây, mọi thứ sẽ bay vụt qua. Thế nhưng, người đàn ông Nhật Bản này vẫn đứng im, rút kiếm trong chớp mắt và chém đôi mục tiêu trước sự ngỡ ngàng của tất cả.
Khoảnh khắc ấy từng khiến hàng triệu người trên internet há hốc miệng vì tưởng mình đang xem cảnh cắt ra từ phim samurai viễn tưởng.
Nhân vật gây sốc là Isao Machii, bậc thầy kiếm đạo Iaido nổi tiếng tại Nhật Bản, người được cộng đồng quốc tế gọi là "samurai nhanh nhất thế giới". Trong hàng loạt video lan truyền, ông liên tục dùng thanh katana chém trúng những vật thể bay tốc độ cao như: bóng tennis, viên BB pellet, tôm chiên, trái cây hay các vật nhỏ đang rơi tự do.
Điều khiến người xem nổi da gà nhất là màn chém trúng viên BB pellet chỉ rộng khoảng vài milimet đang lao tới với tốc độ cực lớn. Ở tốc độ đó, mục tiêu gần như chỉ xuất hiện trước mắt chưa đầy một cái chớp mi. Vậy nhưng, lưỡi kiếm của Isao Machii vẫn lia đúng quỹ đạo, cắt vật thể thành hai phần gần như hoàn hảo.
Guinness World Records đã xác nhận Isao Machii sở hữu nhiều kỷ lục kiếm thuật phi thường, trong đó có thành tích chém vật thể nhỏ đang bay với vận tốc hơn 700 km/h và hàng loạt kỷ lục về số nhát chém chính xác trong thời gian ngắn.
Không ít người sau khi xem video đã đặt cùng một câu hỏi: Liệu đây là phản xạ của con người hay một dạng "máy quét sống"? Bởi ở nhiều tình huống, vật thể còn chưa kịp rơi xuống đất hoặc chưa kịp lọt hẳn vào tầm mắt, lưỡi kiếm của ông đã vung lên trước như thể biết chính xác nó sẽ đi đâu.
Trên các diễn đàn quốc tế, hàng nghìn bình luận mô tả cảm giác "không tin nổi mắt mình", thậm chí có người ví Isao Machii như nhân vật bước ra từ anime Nhật Bản. Nhiều người ban đầu nghi ngờ video tua nhanh, nhưng các bản quay chậm cho thấy cú rút kiếm và điểm chạm đều là thật.
Sự phi thường ấy không đến từ may mắn. Isao Machii bắt đầu luyện kiếm từ khi còn nhỏ và dành hàng chục năm chỉ để rèn một thứ: khả năng đọc chuyển động trong tích tắc. Theo giới võ thuật Nhật Bản, ông có thể ghi nhớ quỹ đạo vật thể gần như ngay khi nó vừa xuất hiện, đồng thời đồng bộ chuyển động tay, mắt và thân người trong khoảng thời gian cực ngắn.
Nói cách khác, khi người bình thường còn đang "nhìn thấy", Isao Machii đã hoàn thành gần xong cú chém. Đó là lý do các màn biểu diễn của ông luôn mang lại cảm giác rất điện ảnh: viên đạn lao tới, thanh katana lóe sáng, vật thể tách làm đôi giữa không trung.
Nhưng khác với điện ảnh, ở đây không có kỹ xảo CGI. Chỉ có một con người thật đứng giữa ranh giới mong manh của sai số vài milimet và thời gian vài phần nghìn giây.
Và chính điều đó mới khiến Isao Machii trở thành một trong những "dị nhân" hiếm hoi khiến thế giới phải thừa nhận rằng: Đôi khi khả năng của con người còn đáng kinh ngạc hơn cả tưởng tượng.