Tôi đang nợ hơn một tỷ đồng, vay ngân hàng, bạn bè, tín dụng đen, lãi ngày đều có cả. Lúc đầu chỉ nợ vài trăm triệu đồng, xong rồi vay chỗ này đập chỗ kia nên số nợ nhiều lên. Thật sự tôi rất bế tắc, từ Tết đến giờ tôi nghĩ quẩn vài lần rồi nhưng thương con, tôi lại cố vay chỗ này đập chỗ kia để sống tiếp với con được ngày nào hay ngày đó. Tôi không dám nói với bất kỳ ai vì sợ. Lương tôi đi làm một tháng được có 12 triệu, không đủ trả lãi. Mấy hôm nay, tôi toàn thức đêm nghĩ đến nợ, đến con cái mà chỉ biết khóc. Giờ tôi không cố nổi nữa nên chỉ muốn được giải thoát khỏi cuộc đời này. Mong mọi người cho tôi xin ý kiến chứ giờ tôi chỉ nghĩ quẩn thôi.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Crush đang tìm hiểu người mới và dập tắt hoàn toàn cơ hội hàn gắn với tôi

Tôi là tác giả bài viết Tôi bị crush chặn liên lạc vì lỡ nói 'không có cảm xúc với em' lúc giận dỗi. Sau khi bài được đăng, tôi đã đọc kỹ các bình luận và cảm ơn mọi người đã đưa ra quan điểm để tôi có những góc nhìn khách quan hơn. Hai tuần trước, tôi chủ động nhắn tin xin lỗi em nhưng em không phản hồi lại. Tôi có đến gần chỗ em ở mấy lần trong tuần nhưng không gặp được. Đến tối thứ bảy, tôi lại đến lần nữa thì gặp được em. Khi gặp tôi, em rất bình thản, không cười cũng không giận.
Tôi muốn hẹn em ra quán cà phê cạnh đó nhưng em không đồng ý. Em bảo có gì nói ở đây luôn vì em đang vội. Em bảo tôi dạo này trông gầy đi, tóc bạc nhiều hơn và đầu cũng hói đi nhiều. Em bảo đã mua được căn hộ mới và chuyển đi nơi khác sống rồi. Hôm nay về lấy nốt mấy đồ cá nhân. Hơn nữa, em cũng đang tìm hiểu người mới nên đừng làm phiền em nữa. Lần gặp này là lần cuối, em cũng chúc tôi sớm tìm được một nửa phù hợp. Mọi điều xảy ra đều có nguyên do của nó. Chuyện này kết thúc phần lớn do tôi và do tình cảm hai bên chưa đủ lớn.
Nói về hoàn cảnh gia đình tôi: nhà tôi có hai chị em, bố bỏ mẹ con tôi đi khi tôi còn nhỏ. Bố ở chung với người phụ nữ khác và có con riêng. Mấy năm trước, hai mẹ con họ đã đi nước ngoài, còn bố tôi vẫn ở lại Việt Nam sống một mình, làm nghề bảo vệ. Từ khi bố bỏ đi tới giờ, ba mẹ con tôi nương tựa nhau sống. Chị gái tôi kết hôn nhưng đã ly hôn. Hiện tôi sống cùng mẹ và chị gái ở Bình Dương (là TP Hồ Chí Minh sau sát nhập). Cuộc sống từ nhỏ thiếu vắng bố nên tính cách của tôi không được mạnh mẽ và có chút hơi nhạy cảm. Thu nhập hiện tại của tôi khoảng hơn 20 triệu đồng mỗi tháng. Tôi không phải người chơi bời hay ăn chơi đua đòi.
Sau này kết hôn, vợ tôi sẽ về sống cùng với mẹ và tôi ở Bình Dương (vì tôi không thể chọn khác được). Tôi cũng mong muốn gặp được cô gái ưa nhìn, có công việc ổn định, biết quan tâm và chấp nhận hoàn cảnh của tôi. Quan trọng không kém, tôi mong rằng cô gái đó sẽ cho tôi cảm giác rung động và có sự đồng điệu trong tâm hồn. Những cô gái hơn 30 tuổi và đang có mong muốn lập gia đình, liệu mọi người có e ngại quen người có hoàn cảnh như tôi không? Rất mong nhận được chia sẻ từ mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Bạn gái chia tay sau khi tôi đề nghị mình góp 2 tỷ, em 4 tỷ cùng mua nhà

Tôi 42 tuổi, chưa từng lập gia đình. Trước đây tôi có vài mối tình đơn phương nhưng đều không đi đến đâu, phần lớn vì tôi thường bị các cô gái nhận xét là khá nhạt nhẽo. Cách đây năm năm, em gái tôi lỡ mang thai với một người đã có gia đình và bị người đó từ chối trách nhiệm. Sau khi sinh con, em phải đi làm xa nên tôi thương em, thương cháu và nhận nuôi cháu. Tuy nhiên, đến nay tôi vẫn chưa làm thủ tục nhận nuôi chính thức vì chưa lập gia đình.
Gần đây, tôi quen một người phụ nữ là mẹ đơn thân. Em trẻ hơn tôi, có học thức, ngoại hình và công việc đều tốt. Tính em không cởi mở, khá ít nói nhưng điềm đạm, điều đó khiến tôi cảm thấy phù hợp. Chúng tôi nói chuyện hợp nhau nên tôi muốn tiến xa hơn. Tôi đã chia sẻ với em dự định góp tiền để cùng mua nhà. Tôi có khoảng 2 tỷ, em có 4 tỷ và tôi nghĩ số tiền đó đủ để mua một căn hộ cho cả hai. Cháu tôi và con của em cùng sinh sống. Tôi nghĩ có lẽ em sẽ không muốn sinh thêm con, vì chúng tôi đã có hai đứa trẻ để cùng chăm sóc.
Tuy nhiên, sau khi nghe tôi nói về kế hoạch này, em trở nên lạnh nhạt, chỉ nói để suy nghĩ thêm. Không lâu sau, em chủ động chia tay và cho rằng hai người không hợp, nên dừng lại sớm để không mất thời gian của nhau. Điều đó khiến tôi rất day dứt vì không hiểu mình đã làm sai điều gì.
Sau đó, tôi tình cờ nghe bạn của em nói rằng em từng nhận xét tôi không có tự trọng, muốn dựa vào tiền của em để nuôi cháu mình. Tôi thực sự sốc khi nghe điều này. Trong suy nghĩ của tôi, khi yêu và xây dựng gia đình thì cả hai cùng đóng góp, cả về vật chất lẫn công sức. Cháu tôi, tôi xem như con ruột và tôi sẵn sàng coi con của em như con mình. Tôi không nghĩ em lại nhìn nhận vấn đề theo hướng phân biệt như vậy. Tôi chỉ mong muốn cùng nhau xây dựng một mái ấm và chia sẻ trách nhiệm kinh tế. Không biết suy nghĩ đó của tôi có gì sai không, nhưng sau chuyện này tôi thực sự bắt đầu nghi ngờ bản thân.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và anh yêu nhau được hơn một năm. Thời gian đầu yêu nhau vẫn vui vẻ và rất nồng nhiệt. Mối quan hệ này không phải là gặp rồi yêu liền mà có quá trình. Hai năm trước, tôi còn là sinh viên, có sử dụng dịch vụ sửa chửa bên cửa hàng anh. Lúc đó anh nhắn tin hỏi thăm qua lại nhưng tôi bơ đi và trả lời lịch sự. Sau đó anh ngỏ lời đi cà phê, tôi có đi một lần rồi không đi nữa. Bẵng đi hai năm, tôi cũng có một hai mối tình khác và chia tay. Tôi còn lên chùa cầu duyên nữa.
Khoảng một tháng sau, anh lại nhắn tin quan tâm tôi, hẹn đi trà sữa. Anh mua chiếc xe máy mới để chở tôi đi chơi rồi tỏ tình, tặng quà bất chợt và các ngày lễ tết có lì xì (đương nhiên Tết năm sau tôi có lì xì lại anh, Tết năm đầu thì tôi chỉ nhận thôi). Trong mối quan hệ, tôi cố gắng trở thành người hiểu chuyện với một số hành động ngớ ngẩn của anh. Tôi thấy việc này cũng khiến mối quan hệ của hai người không căng thẳng.
Năm đầu yêu, thời gian gặp nhau khá nhiều, hai ba ngày là gặp nhau vì chúng tôi cũng gần nhau, anh chạy qua có 15 phút thôi và anh thể hiện lúc nào cũng hào hứng gặp tôi. Anh nói một ngày của anh chả có gì vui, chỉ gặp tôi là vui nên mong đợi cả ngày. Điều này làm tôi rất vui nhưng cũng nghi ngờ rằng đây chỉ là vẻ mặt ban đầu của anh, theo thời gian sẽ hết. Đúng thật, đến thời gian này, thời gian gặp nhau ít hẳn. Trước đây anh sắp xếp để gặp tôi buổi tối, có khi còn đòi gặp sớm hơn. Còn bây giờ hầu như chỉ có tôi hẹn gặp, đôi lúc còn hẹn giờ trễ hơn và tôi đợi nhiều hơn.
Quen nhau, anh có dẫn tôi gặp bạn bè anh (bạn ăn nhậu và làm ăn chung). Tôi thấy anh có mối quan hệ tốt với gia đình. Anh là người miền Trung, tôi là người miền Tây. Một lần tôi vô tình thấy tin nhắn em gái anh bảo rằng "quen con em miền Tây, khi nào lấy vợ thì bỏ", trong khi em gái anh nhỏ tuổi hơn tôi nhiều. Tôi thấy một năm trở lại đây, anh không ưu tiên tôi nữa, cảm giác anh tách bạch tôi ra khỏi cuộc sống, không dính líu đến gia đình anh. Tôi chưa từng được giới thiệu với gia đình bằng một buổi nghiêm túc nào. Tôi hỏi thì anh bảo giới thiệu ra mắt như vậy là xác định cưới mới giới thiệu, giờ chỉ yêu thôi, tương lai từ từ tính.
Chuyện tương lai, tôi có đề cập với anh nhiều lần nhưng anh tránh né và không thảo luận quá sâu với tôi. Vấn đề này khiến mối quan hệ của hai người căng thẳng, cãi nhau khá nhiều. Tôi dần thấy mình giống như là mối quan hệ tiện lợi của anh, cần thì đến, không cần thì đi. Tại thời gian yêu nhau, tôi thấy vì tình yêu hai đứa còn nên đã thỏa thuận đến năm thứ ba nếu còn yêu thì bàn đến cưới xin, còn không thì thôi. Nhưng gần đây cảm xúc giảm và gặp nhau ít dần, không có nhiều cuộc gọi và hầu như tôi gọi anh đều tắt máy và nhắn tin.... chứ chưa có cuộc gọi nào dài.
Vấn đề của tôi là đặt cảm xúc quá nhiều vào mối quan hệ này nên khó dứt được. Cảm xúc ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc của tôi và khiến tôi khá stress. Mỗi lần nghĩ đến chuyện sẽ không còn nhau nữa, tôi thấy đau đầu và buồn nôn, chẳng muốn làm việc gì khác, chả thiết ăn uống luôn nhưng vẫn phải ăn và làm các hoạt động bình thường. Tôi thấy anh dùng công việc làm cái cớ để không nói chuyện với tôi. Các cuộc gặp gia đình thì anh bảo là bắt buộc, còn với tôi không bắt buộc. Thật ra còn nhiều vấn đề khác khiến tôi buồn, tôi có nói với anh nhưng anh thể hiện kiểu mình là nạn nhân, do tôi suy nghĩ lung tung, tôi suy diễn quá nhiều nên như vậy.
Giờ tôi phải làm sao để có thể mặc kệ anh ta đây? Nếu yêu tôi, anh ta sẽ tự biết cách phải làm thế nào đúng không? Tôi biết bản thân phải tự chăm sóc mình cho xinh đẹp và độc lập nhưng tôi chẳng còn động lực cũng như niềm hứng thú để làm bất kỳ cái gì nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

