Sau trận thua Việt Nam 1-3 ở vòng loại Asian Cup 2027, truyền thông Malaysia tiếp tục xoáy sâu vào câu hỏi: Làm thế nào để thu hẹp khoảng cách với đối thủ lớn nhất khu vực? Nhưng, thay vì cổ vũ làn sóng nhập tịch, bài bình luận của tác giả Ajitpal Singh trên New Straits Times (NST) đi theo hướng ngược lại, kêu gọi từ bỏ đường tắt và cải tổ bóng đá từ gốc rễ.
Ajitpal nhắc đến những tranh luận đang lan rộng trên mạng xã hội Malaysia sau trận thua tại sân Thiên Trường (Ninh Bình), nơi đội chủ nhà thắng thuyết phục nhờ cú đúp của tiền đạo nhập tịch Nguyễn Xuân Son. Nhiều người hâm mộ cho rằng Malaysia cần “tìm thêm cầu thủ nhập tịch để đánh bại Việt Nam”. Tuy nhiên, Ajitpal phản bác: “Sau tất cả những gì đã xảy ra, bóng đá Malaysia phải rút ra những bài học từ sai lầm. Có phải chúng ta đã đi chệch hướng hoàn toàn?”.
Ông cho rằng bóng đá Malaysia dường như vẫn tiếp tục tìm kiếm giải pháp “mì ăn liền” thay vì giải quyết các vấn đề nền tảng. Những bê bối gần đây, đặc biệt là vụ 7 cầu thủ nhập tịch làm giả giấy tờ khiến đội tuyển bị xử thua hàng loạt trận, lẽ ra phải là hồi chuông cảnh tỉnh. “Tuy nhiên, chúng ta vẫn đang sa đà vào con đường tắt này”, bài báo có đoạn.
Không tính 7 ngoại binh đã bị cấm thi đấu vì gian lận nhập tịch, Malaysia vẫn có 13 cầu thủ sinh trưởng ở nước ngoài được đăng ký trong trận thua Việt Nam. Trong đó, có 10 cầu thủ lai và ba người nhập tịch không có dòng dõi nước này. Bài báo cho rằng việc tiếp tục nhập tịch ồ ạt là điều khó hiểu. “Bóng đá Malaysia nên tránh xa rắc rối đó. Thay vì sửa chữa hệ thống, họ vẫn coi nhập khẩu cầu thủ là giải pháp”, Ajitpal viết. “Malaysia không cần nhập tịch cầu thủ, mà cần nhập tịch chính những người làm bóng đá”.
Quan điểm này trái với một số ý kiến trong khu vực, khi Việt Nam cũng sử dụng cầu thủ nhập tịch như Xuân Son hay Đỗ Hoàng Hên để gia tăng sức mạnh. Chuyên gia Malaysia Zulhelmi Zainal Azam từng thừa nhận đội tuyển Việt Nam mạnh nhất Đông Nam Á nhờ những bổ sung này. Xuân Son và Hoàng Hên không có gốc gác Việt Nam, nhưng vẫn có thể hát quốc ca, đã thi đấu nhiều năm ở V-League. Đây là điểm khác biệt ở Malaysia. Theo thống kê, nhiều cầu thủ Malaysia có 25% hoặc 50% dòng dõi nước này nhưng không thể hát quốc ca hoặc giao tiếp với người bản địa vì chủ yếu sinh trưởng ở nước ngoài.
“Hãy thẳng thắn. Sự ám ảnh với các giải pháp nhanh này bộc lộ sự lười biếng”, Ajitpal viết tiếp. “Bóng đá Malaysia không cần thêm những cầu thủ được đưa vào đội tuyển mà không thể hát quốc ca hay nói một câu tiếng bản địa. Chúng ta cần xây dựng bản sắc, sự kiên nhẫn và niềm tin vào hệ thống đào tạo nội địa”.
Để làm rõ lập luận, bài viết đưa ra ví dụ từ Nhật Bản và Hàn Quốc. Hai nền bóng đá không chọn đường tắt mà phát triển từ trường học, cộng đồng đến hệ thống trẻ bài bản. “Kết quả không đến ngay lập tức, nhưng rồi cũng đến”, tác giả nhận định. “Nhật Bản đã biến hạn chế thể hình thành lợi thế kỹ thuật, tạo ra những cầu thủ vượt trội về chiến thuật, không sợ hãi và hoàn thiện”.
Thành công của Nhật Bản không còn là bất ngờ, với những chiến thắng trước các cường quốc bóng đá như Đức, Brazil hay Anh những năm qua. Trong khi đó, Malaysia vẫn loay hoay tìm bản sắc.
Một phần quan trọng của bài viết dành để phân tích chương trình phát triển bóng đá quốc gia NFDP của Malaysia. Dù được đầu tư hàng triệu USD, câu hỏi lớn vẫn là: “Những cầu thủ đẳng cấp thế giới ở đâu?”.
NFDP là dự án phát triển bóng đá trẻ quy mô quốc gia, ra đời năm 2014 với mục tiêu xây dựng lộ trình đào tạo từ cơ sở đến đỉnh cao. NFDP tập trung vào các nhóm tuổi từ 7 đến 17, kết hợp đào tạo kỹ thuật, thể lực, tâm lý và giáo dục, với trung tâm nòng cốt là Học viện Mokhtar Dahari, nhằm tạo nguồn cầu thủ cho đội tuyển Malaysia trong dài hạn.
Tác giả thừa nhận câu trả lời hiện tại là không có, nhưng đây không phải lý do để hoảng loạn. Ngay cả những học viện hàng đầu như Benfica hay Ajax, cũng chỉ có 25-40% cầu thủ trẻ lên được đội một, và tỷ lệ trở thành ngôi sao hàng đầu chỉ khoảng 0,04%. “Đó là bản chất của phát triển, cần một cuộc chơi dài hạn, không phải đường tắt”, Ajitpal viết tiếp.
Ông đề xuất mọi CLB ở giải VĐQG Malaysia đầu tư nghiêm túc cho đào tạo trẻ như NFDP. Khi đó, nguồn cầu thủ sẽ tăng, cạnh tranh nội bộ sẽ mạnh hơn và chất lượng chung được nâng cao. Nhưng thực tế, giải đấu bị các ngoại binh phủ kín, cộng thêm cầu thủ nhập tịch và con lai, tạo ra “nhiễu loạn chứ không phải tiến bộ”.
H/L VN Malaysia
Dù vậy, tác giả không phủ nhận hoàn toàn vai trò của nhập tịch. “Nhập tịch không xấu”, ông nhấn mạnh. “Nếu dùng đúng cách, nó có thể nâng chuẩn và tạo cạnh tranh lành mạnh. Nhật Bản cũng từng làm điều này, nhưng điểm khác biệt là họ tiến xa hơn và không phụ thuộc vào nó”.
Ngược lại, ông cảnh báo đội tuyển Malaysia đang có nguy cơ lệ thuộc. Trong khi Nhật Bản hiện có thể triệu tập đội hình World Cup toàn cầu thủ chơi tại châu Âu, Malaysia vẫn phải gọi những cầu thủ ít được ra sân ở CLB và kỳ vọng họ tỏa sáng ở cấp độ quốc tế. “Vấn đề không phải ở năng lực cầu thủ, mà là thất bại của hệ thống”, bài viết kết luận.
Giải đấu tiếp theo của Malaysia cũng như Việt Nam là ASEAN Cup 2026, từ 24/7 đến 26/8. Malaysia ở bảng B cùng Thái Lan, Philippines, Myanmar và Lào. Việt Nam ở bảng A với Indonesia, Singapore, Campuchia và Brunei hoặc Timor Leste.
Việt Nam bước vào VCK U17 châu Á 2026 tại Arab Saudi với nhiều nghi ngờ về thể hình khi đặt cạnh các nền bóng đá mạnh của châu lục. Nhưng những con số từ danh sách đăng ký chính thức của 15 đội cho thấy thực tế không quá bi quan. Đoàn quân Cristiano Roland không nằm trong nhóm cuối về chiều cao lẫn cân nặng trung bình, thậm chí vượt qua nhiều đối thủ quen thuộc ở Đông Nam Á và Tây Á.
Theo thống kê từ danh sách 23 cầu thủ mỗi đội, Việt Nam có chiều cao trung bình 1,7343 m. Con số này thấp hơn mức trung bình toàn giải là 1,7597 m, nhưng chỉ đứng thứ 12, ngang Indonesia và cao hơn Yemen 1,7052 m cùng Myanmar 1,6774 m. Khoảng cách giữa Việt Nam với nhóm giữa giải cũng không quá lớn. Đội đứng ngay phía trên là chủ nhà Arab Saudi đạt 1,7387 m, hơn Việt Nam chưa tới nửa centimet.
Ở mặt bằng châu Á, Hàn Quốc dẫn đầu với chiều cao trung bình 1,8170 m, tiếp theo là Uzbekistan 1,8109 m và Trung Quốc 1,8091 m. Chênh lệch khoảng tám centimet so với Hàn Quốc phản ánh khác biệt rõ rệt về thể chất giữa Việt Nam và nhóm đầu châu lục. Tuy nhiên, trong phạm vi Đông Nam Á, Việt Nam không hề lép vế tuyệt đối, khi chỉ thấp hơn Thái Lan (1,7587 m).
Khác biệt thể hiện rõ ở từng vị trí. Việt Nam có ba thủ môn đều cao từ 1,76 m trở lên, gồm Chu Bá Huấn (1,76 m), Nguyễn Tuấn Vũ (1,82 m) và Lý Xuân Hòa (1,84 m). Đây là nhóm sở hữu thể hình khá nếu so với chuẩn trẻ châu Á. Hàng thủ cũng có vài cầu thủ xấp xỉ 1,8 m như Nguyễn Mạnh Cường (1,82 m), Trần Hoàng Việt (1,78 m) hay Quán Thành Công (1,77 m). Nguyễn Văn Dương 1,78 m hay Lê Trọng Đại Nhân 1,8 m là những cầu thủ tấn công có thể hình tốt.
Điểm hạn chế nằm ở các cầu thủ tấn công biên và tiền vệ kỹ thuật. Nhiều gương mặt cao dưới 1,7 m như Nguyễn Hiệp Đại Việt Nam (1,65 m), Lê Sỹ Bách (1,66 m), Đậu Quang Hưng (1,66 m) hay Trần Mạnh Quân (1,67 m). Điều này khiến chiều cao trung bình của đội bị kéo xuống.
Nếu xét về cân nặng, Việt Nam đạt trung bình 65,65 kg, thấp hơn mức trung bình giải là 68,12 kg. Đội đứng thứ 11, xếp trên Indonesia 64,39, Ấn Độ 64,26, Myanmar 60 và Yemen. Hàn Quốc tiếp tục dẫn đầu với 73,52 kg, trong khi Yemen nhẹ nhất giải với 58,70 kg.
Sự chênh lệch cân nặng phần nào phản ánh phong cách đào tạo bóng đá trẻ giữa các khu vực. Các đội Đông Á như Hàn Quốc, Nhật Bản hay Trung Quốc chú trọng phát triển sức mạnh cơ bắp từ sớm, còn các đội Đông Nam Á thường thiên về sự nhanh nhẹn và kỹ thuật. Việt Nam vẫn nằm trong xu hướng này, nhưng khoảng cách không còn quá xa như một thập kỷ trở về trước.
Một điểm đáng chú ý khác là cấu trúc tuổi của U17 Việt Nam. Trong danh sách 23 cầu thủ, chỉ có duy nhất một người sinh năm 2010 là tiền đạo Trần Mạnh Quân. Phần còn lại đều sinh năm 2009. Điều đó cho thấy ban huấn luyện ưu tiên nhóm cầu thủ đúng tuổi tối đa của giải, thay vì sử dụng lực lượng quá trẻ để tích lũy kinh nghiệm.
So với Yemen - đối thủ ra quân của Việt Nam ngày 6/5 - sự khác biệt rất rõ. Yemen có tới 16 cầu thủ sinh từ năm 2010 trở đi, gồm cả 4 cầu thủ sinh năm 2011. Đây là đội trẻ nhất giải, đồng thời cũng thấp và nhẹ nhất nhì giải đấu. Việt Nam nhỉnh hơn Yemen ở độ trưởng thành thể chất và kinh nghiệm thi đấu.
Trong khi đó, Hàn Quốc - đối thủ mạnh nhất bảng C - dùng 100% cầu thủ sinh năm 2009, đồng thời đứng đầu cả chiều cao lẫn cân nặng. Đây sẽ là thử thách lớn với Việt Nam ở lượt trận thứ hai ngày 10/5.
UAE, đối thủ còn lại của Việt Nam, cũng đáng chú ý về mặt thể hình. Đội bóng Tây Á cao trung bình 1,7613 m và nặng 69,48 kg, đều vượt mức trung bình của Việt Nam. UAE còn sở hữu 5 cầu thủ đang chơi bóng ở nước ngoài, nhiều nhất giải cùng Trung Quốc. Những cầu thủ này thuộc các học viện và CLB tại Anh, Đức hay Tây Ban Nha, tạo nên tập thể có sự pha trộn giữa kỹ thuật Tây Á và nền tảng thể chất châu Âu.
Ngược lại, Việt Nam là một trong 9 đội không có cầu thủ nào thi đấu ở nước ngoài. Toàn bộ đội hình đến từ các CLB và học viện trong nước như Hà Nội FC, PVF, Thể Công hay SLNA. Hà Nội FC đóng góp đông nhất với 6 cầu thủ, còn PVF có 5 người.
VCK U17 châu Á 2026 diễn ra từ 5/5 đến 22/5 với 15 đội, sau khi Triều Tiên rút lui ở bảng D. Các đội chia làm 4 bảng, mỗi bảng 4 đội, riêng bảng D chỉ còn ba đội. Việt Nam ở bảng C, ra quân gặp Yemen ngày 6/5, sau đó đấu với Hàn Quốc ngày 10/5 và UAE ngày 13/5.
Các đội nhất và nhì mỗi bảng sẽ vào tứ kết và giành suất dự U17 World Cup 2026 tại Qatar. Nếu Qatar cũng vào tứ kết, đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất vòng bảng sẽ được dự U17 World Cup 2026.
Chỉ 3 năm trước, Arsenal mới ngắt chuỗi 6 mùa giải liên tiếp vắng mặt ở Champions League. Từ vị trí tứ kết ở lần trở lại đầu tiên, đội bóng thành London đã liên tiếp góp mặt ở bán kết trong hai mùa gần nhất.
"Đây là một đêm tuyệt vời, tôi tự hào về tất cả mọi người ở CLB", Arteta nói sau trận đấu Sporting Lisbon ở lượt về tứ kết trên sân Emirates. "Cảm ơn các CĐV vì cách họ đồng hành cùng đội bóng. Phải mất 140 năm chúng tôi mới làm vào bán kết hai lần liên tiếp, điều đó cho thấy mức độ khó khăn và tầm vóc của thành tích. Có thể lúc này chúng ta chưa nhận ra hết, nhưng vài năm nữa sẽ thấy rõ. Vì vậy, đừng xem nhẹ những gì đội bóng đã làm được".
Trận hòa Sporting 0-0 trên sân nhà giúp Arsenal đi tiếp với tổng tỷ số 1-0 và sẽ gặp Atletico. Ở vòng bảng, "Pháo thủ" từng đánh bại đối thủ này với tỷ số 4-0. Và Arteta kỳ vọng Arsenal có thể tiến thêm một bước để lần đầu vô địch Champions League. "Chúng tôi chưa hoàn hảo và vẫn cần cải thiện nhiều. Nhưng phía trước là hai trận đấu đặc biệt với Atletico, và chúng tôi sẽ chuẩn bị tốt nhất", ông nói. "Arsenal cần giữ bản sắc, thi đấu như đã thể hiện, khi đó cơ hội chiến thắng sẽ rất lớn".
Vấn đề lớn nhất của Arsenal nằm ở khâu ghi bàn. Trước Sporting, đội chỉ đạt chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) 0,64, cho thấy khả năng tạo cơ hội còn hạn chế. Trung phong Viktor Gyokeres gây thất vọng khi bị thay ra sớm, chỉ chạm bóng 14 lần trong trận. "Ở Champions League, ranh giới rất mong manh. Chúng tôi đã có cơ hội kết liễu trận đấu nhưng không tận dụng được. Dù vậy, thế trận được kiểm soát tốt, đặc biệt trong hiệp hai", Arteta chia sẻ.
Arsenal thua ba trận gần nhất ở đấu trường quốc nội, qua đó từ vị thế cạnh tranh bốn danh hiệu nay chỉ còn lại hai. Trận thua Bournemouth 1-2 ngay trên sân nhà Emirates cuối tuần qua cũng khiến năng lực kiểm soát áp lực của thầy trò Arteta bị đặt dấu hỏi. Ngày 19/4, Arsenal sẽ hành quân tới sân Etihad của Man City - trận đấu được xem là "chung kết sớm" của Ngoại hạng Anh, đồng thời là thước đo rõ ràng nhất cho tham vọng và bản lĩnh thực sự của "Pháo thủ".
Tuy nhiên, Arteta bác bỏ nghi ngờ về bản lĩnh của đội nhà: "Nếu làm phim tài liệu về Arsenal lúc này, nhìn vào những gì diễn ra trong 48 giờ qua, có thể nhiều người sẽ nghĩ chúng tôi đang ở nhóm xuống hạng. Điều đó thật kỳ lạ. Hãy tận hưởng vị trí hiện tại của CLB".
Giải U.17 châu Á 2026 sẽ diễn ra từ ngày 5 – 22.5, tại Ả Rập Xê Út. Theo điều lệ của giải đấu năm nay, 8 đội có thứ hạng cao nhất, tức 8 đội giành được vé vào tứ kết giải châu Á, sẽ giành quyền tham dự vòng chung kết World Cup U.17 năm 2026, được tổ chức tại Qatar.
U.17 Việt Nam nằm ở bảng C cùng các đội U.17 Hàn Quốc, UAE và Yemen. Nhiệm vụ của U.17 Việt Nam là xếp 1 trong 2 vị trí đầu bảng đấu này, qua đó giành quyền vào tứ kết giải châu Á. Về tương quan lực lượng các đội trong bảng, ngoài U.17 Hàn Quốc được đánh giá cao nhất, có thể giữ vị trí nhất bảng, các đội còn lại gồm U.17 UAE và Yemen không quá vượt trội so với U.17 Việt Nam.
Đặc biệt, sau khi U.17 Việt Nam vượt qua U.17 Úc ở trận bán kết giải U.17 Đông Nam Á vừa kết thúc, niềm tin dành cho đội bóng đang được dẫn dắt bởi HLV Cristiano Roland càng được tăng lên. Cách thức mà U.17 Việt Nam đánh bại U.17 Úc 2-1 củng cố thêm cho niềm tin ấy.
Chất lượng kỹ thuật của cầu thủ trẻ Việt Nam vào lúc này rất đáng khen ngợi. Chiến thắng trước U.17 Úc không phải là chiến thắng của may mắn, mà đó là chiến thắng đến từ thực lực. U.17 Việt Nam kiểm soát bóng tốt hơn hẳn đối phương, làm chủ hoàn toàn trận đấu. Chúng ta phối hợp nhuần nhuyễn hơn, đa dạng hơn, có nhiều hướng để tiếp cận khung thành đối phương hơn hẳn đội U.17 Úc.
Trước đây, khi đối diện với các đại diện của những nền bóng đá mạnh hơn mình, các đại diện của bóng đá Việt Nam chỉ có thể áp dụng 1 lối chơi duy nhất là phòng ngự phản công. Còn hiện giờ, chúng ta chủ động đá tấn công, vây hãm khung thành đối phương. Hiện giờ, tình thế đảo ngược, U.17 Úc mới là đội buộc phải chơi phòng ngự phản công trước U.17 Việt Nam.
Chiến thắng này của đội U.17 Việt Nam trước U.17 Úc, rồi trước nữa là trận thắng của U.23 Việt Nam trước U.23 Hàn Quốc tại giải U.23 châu Á 2026, của đội U.23 Việt Nam trước U.23 Thái Lan trong trận chung kết SEA Games 33 hồi tháng 12.2025, cho thấy cầu thủ trẻ Việt Nam giờ đã đạt đến trình độ kỹ thuật khác. Trình độ kỹ thuật này giúp cho các cầu thủ trẻ của chúng ta thi đấu tự tin hơn, chủ động hơn. Cả 3 trận thắng vừa nêu của các đội U.17 Việt Nam và U.23 Việt Nam đều diễn ra theo 1 công thức chung: Cầu thủ trẻ Việt Nam kiểm soát bóng tốt, tự tạo ra cơ hội cho mình rồi tận dụng thành công các cơ hội có được.
Ngoài ra, thể hình và thể lực của các cầu thủ trẻ Việt Nam cũng có sự tiến bộ. Bằng chứng là U.17 Việt Nam luôn đảm bảo được việc thi đấu với cường độ cao trước U.17 Úc, vốn là đội bóng có nền tảng thể lực rất tốt. Những điều này giúp cho đội bóng được dẫn dắt bởi HLV Cristiano Roland có thêm cơ sở để đối đầu với các đối thủ U.17 Hàn Quốc, UAE và Yemen ở giải châu Á sắp diễn ra. Mục tiêu giành 1 trong 2 vị trí đầu bảng C giải châu Á không phải là mục tiêu quá xa vời với U.17 Việt Nam vào lúc này.