Sau trận thua Việt Nam 1-3 ở vòng loại Asian Cup 2027, truyền thông Malaysia tiếp tục xoáy sâu vào câu hỏi: Làm thế nào để thu hẹp khoảng cách với đối thủ lớn nhất khu vực? Nhưng, thay vì cổ vũ làn sóng nhập tịch, bài bình luận của tác giả Ajitpal Singh trên New Straits Times (NST) đi theo hướng ngược lại, kêu gọi từ bỏ đường tắt và cải tổ bóng đá từ gốc rễ.
Ajitpal nhắc đến những tranh luận đang lan rộng trên mạng xã hội Malaysia sau trận thua tại sân Thiên Trường (Ninh Bình), nơi đội chủ nhà thắng thuyết phục nhờ cú đúp của tiền đạo nhập tịch Nguyễn Xuân Son. Nhiều người hâm mộ cho rằng Malaysia cần “tìm thêm cầu thủ nhập tịch để đánh bại Việt Nam”. Tuy nhiên, Ajitpal phản bác: “Sau tất cả những gì đã xảy ra, bóng đá Malaysia phải rút ra những bài học từ sai lầm. Có phải chúng ta đã đi chệch hướng hoàn toàn?”.
Ông cho rằng bóng đá Malaysia dường như vẫn tiếp tục tìm kiếm giải pháp “mì ăn liền” thay vì giải quyết các vấn đề nền tảng. Những bê bối gần đây, đặc biệt là vụ 7 cầu thủ nhập tịch làm giả giấy tờ khiến đội tuyển bị xử thua hàng loạt trận, lẽ ra phải là hồi chuông cảnh tỉnh. “Tuy nhiên, chúng ta vẫn đang sa đà vào con đường tắt này”, bài báo có đoạn.
Không tính 7 ngoại binh đã bị cấm thi đấu vì gian lận nhập tịch, Malaysia vẫn có 13 cầu thủ sinh trưởng ở nước ngoài được đăng ký trong trận thua Việt Nam. Trong đó, có 10 cầu thủ lai và ba người nhập tịch không có dòng dõi nước này. Bài báo cho rằng việc tiếp tục nhập tịch ồ ạt là điều khó hiểu. “Bóng đá Malaysia nên tránh xa rắc rối đó. Thay vì sửa chữa hệ thống, họ vẫn coi nhập khẩu cầu thủ là giải pháp”, Ajitpal viết. “Malaysia không cần nhập tịch cầu thủ, mà cần nhập tịch chính những người làm bóng đá”.
Quan điểm này trái với một số ý kiến trong khu vực, khi Việt Nam cũng sử dụng cầu thủ nhập tịch như Xuân Son hay Đỗ Hoàng Hên để gia tăng sức mạnh. Chuyên gia Malaysia Zulhelmi Zainal Azam từng thừa nhận đội tuyển Việt Nam mạnh nhất Đông Nam Á nhờ những bổ sung này. Xuân Son và Hoàng Hên không có gốc gác Việt Nam, nhưng vẫn có thể hát quốc ca, đã thi đấu nhiều năm ở V-League. Đây là điểm khác biệt ở Malaysia. Theo thống kê, nhiều cầu thủ Malaysia có 25% hoặc 50% dòng dõi nước này nhưng không thể hát quốc ca hoặc giao tiếp với người bản địa vì chủ yếu sinh trưởng ở nước ngoài.
“Hãy thẳng thắn. Sự ám ảnh với các giải pháp nhanh này bộc lộ sự lười biếng”, Ajitpal viết tiếp. “Bóng đá Malaysia không cần thêm những cầu thủ được đưa vào đội tuyển mà không thể hát quốc ca hay nói một câu tiếng bản địa. Chúng ta cần xây dựng bản sắc, sự kiên nhẫn và niềm tin vào hệ thống đào tạo nội địa”.
Để làm rõ lập luận, bài viết đưa ra ví dụ từ Nhật Bản và Hàn Quốc. Hai nền bóng đá không chọn đường tắt mà phát triển từ trường học, cộng đồng đến hệ thống trẻ bài bản. “Kết quả không đến ngay lập tức, nhưng rồi cũng đến”, tác giả nhận định. “Nhật Bản đã biến hạn chế thể hình thành lợi thế kỹ thuật, tạo ra những cầu thủ vượt trội về chiến thuật, không sợ hãi và hoàn thiện”.
Thành công của Nhật Bản không còn là bất ngờ, với những chiến thắng trước các cường quốc bóng đá như Đức, Brazil hay Anh những năm qua. Trong khi đó, Malaysia vẫn loay hoay tìm bản sắc.
Một phần quan trọng của bài viết dành để phân tích chương trình phát triển bóng đá quốc gia NFDP của Malaysia. Dù được đầu tư hàng triệu USD, câu hỏi lớn vẫn là: “Những cầu thủ đẳng cấp thế giới ở đâu?”.
NFDP là dự án phát triển bóng đá trẻ quy mô quốc gia, ra đời năm 2014 với mục tiêu xây dựng lộ trình đào tạo từ cơ sở đến đỉnh cao. NFDP tập trung vào các nhóm tuổi từ 7 đến 17, kết hợp đào tạo kỹ thuật, thể lực, tâm lý và giáo dục, với trung tâm nòng cốt là Học viện Mokhtar Dahari, nhằm tạo nguồn cầu thủ cho đội tuyển Malaysia trong dài hạn.
Tác giả thừa nhận câu trả lời hiện tại là không có, nhưng đây không phải lý do để hoảng loạn. Ngay cả những học viện hàng đầu như Benfica hay Ajax, cũng chỉ có 25-40% cầu thủ trẻ lên được đội một, và tỷ lệ trở thành ngôi sao hàng đầu chỉ khoảng 0,04%. “Đó là bản chất của phát triển, cần một cuộc chơi dài hạn, không phải đường tắt”, Ajitpal viết tiếp.
Ông đề xuất mọi CLB ở giải VĐQG Malaysia đầu tư nghiêm túc cho đào tạo trẻ như NFDP. Khi đó, nguồn cầu thủ sẽ tăng, cạnh tranh nội bộ sẽ mạnh hơn và chất lượng chung được nâng cao. Nhưng thực tế, giải đấu bị các ngoại binh phủ kín, cộng thêm cầu thủ nhập tịch và con lai, tạo ra “nhiễu loạn chứ không phải tiến bộ”.
H/L VN Malaysia
Dù vậy, tác giả không phủ nhận hoàn toàn vai trò của nhập tịch. “Nhập tịch không xấu”, ông nhấn mạnh. “Nếu dùng đúng cách, nó có thể nâng chuẩn và tạo cạnh tranh lành mạnh. Nhật Bản cũng từng làm điều này, nhưng điểm khác biệt là họ tiến xa hơn và không phụ thuộc vào nó”.
Ngược lại, ông cảnh báo đội tuyển Malaysia đang có nguy cơ lệ thuộc. Trong khi Nhật Bản hiện có thể triệu tập đội hình World Cup toàn cầu thủ chơi tại châu Âu, Malaysia vẫn phải gọi những cầu thủ ít được ra sân ở CLB và kỳ vọng họ tỏa sáng ở cấp độ quốc tế. “Vấn đề không phải ở năng lực cầu thủ, mà là thất bại của hệ thống”, bài viết kết luận.
Giải đấu tiếp theo của Malaysia cũng như Việt Nam là ASEAN Cup 2026, từ 24/7 đến 26/8. Malaysia ở bảng B cùng Thái Lan, Philippines, Myanmar và Lào. Việt Nam ở bảng A với Indonesia, Singapore, Campuchia và Brunei hoặc Timor Leste.
“Đội tuyển U17 Việt Nam đã làm nên lịch sử khi giành vé tham dự World Cup U17. Họ xứng đáng với phần thưởng này. U17 Việt Nam đang chứng minh vị thế của đội bóng số 1 Đông Nam Á. U17 Việt Nam và U17 Indonesia (năm 2025) đều đặt chân tới World Cup, còn U17 Thái Lan thì sao?”, đó là bình luận của trang Buriram Prankster (Thái Lan).
U17 Việt Nam đã giành vé tham dự World Cup U17 sau chiến thắng 3-2 trước U17 UAE vào rạng sáng 14/5. Với kết quả này, đoàn quân của HLV Cristiano Roland đã giành ngôi đầu bảng C với 6 điểm, hơn U17 Hàn Quốc 1 điểm.
Ở dưới bài viết, nhiều cổ động viên (CĐV) Thái Lan đã đưa ra bình luận như sau:
“U17 Việt Nam làm tốt lắm. Họ chứng minh sức mạnh khi vừa giành chức vô địch giải U17 Đông Nam Á và giành vé dự World Cup. Những người quản lý bóng đá Thái Lan cần phải nhìn vào đội bóng này để học hỏi”.
“U17 Thái Lan không tham dự World Cup vì chưa cử đội hình mạnh nhất thôi”.
“Lần gần nhất U17 Thái Lan giành vé tham dự World Cup là vào năm 1999. Nghĩ mà buồn”.
“Hệ thống đào tạo bóng đá trẻ của Việt Nam đang làm rất tốt. Họ rất thành công ở các cấp độ trẻ”.
“Bóng đá trẻ Việt Nam đã đặt dấu ấn mạnh ở các giải châu Á (U17, U23). Còn bóng đá Thái Lan đang ở trong giai đoạn tệ hại”.
Tờ Kompas (Indonesia) cũng dành lời có cánh để khen ngợi U17 Việt Nam với bài viết: “Lịch sử được tạo nên. U17 Việt Nam giành vé tham dự World Cup”.
Tờ báo của Indonesia bình luận: “U17 Việt Nam đã làm nên lịch sử khi giành vé tham dự World Cup sau chiến thắng 3-2 trước U17 UAE. Ba bàn thắng của U17 Việt Nam được thực hiện bởi Chu Ngọc Nguyễn Lực, Nguyễn Văn Dương và Nguyễn Mạnh Cường.
Đoàn quân của HLV Cristiano Roland là đại diện duy nhất của bóng đá Đông Nam Á góp mặt ở World Cup U17. Thành tích này vượt xa những gì U17 Việt Nam từng thể hiện trong quá khứ. Đây thực sự là năm của U17 Việt Nam. Họ vừa giành chức vô địch giải U17 Đông Nam Á”.
Tương tự, trang Seasia Goal (Indonesia) cũng kêu gọi: “U17 Việt Nam mang niềm tự hào của Đông Nam Á bước ra sân chơi thế giới. Hãy ủng hộ U17 Việt Nam trên hành trình sắp tới”.
Trước khi nghĩ về World Cup U17, U17 Việt Nam sẽ tiếp tục hành trình ở giải U17 châu Á với trận tứ kết gặp U17 Australia vào lúc 0h ngày 17/5.
Xem ĐỘC QUYỀN Giải vô địch U17 nữ châu Á, từ 1/5 đến 17/5 trên TV360 tại https://tv360.vn . Trải nghiệm mượt mà trên đa nền tảng, tua lại – xem lại, miễn phí data 4G/5G Viettel.
Giải boxing (quyền anh) Ho Tram Power Clash kết thúc vào khuya 2-5 với trận tranh đai WBO Super Lightweight Youth châu Á - Thái Bình Dương ở hạng cân 63,5kg giữa Balihenbieke và Romer Pinili (Philippines).
Romer Pinili có thể hình và sải tay ngắn hơn nhưng thi đấu chủ động, áp sát ngay từ đầu. Balihenbieke có được lợi thế khi có một đòn đấm nặng khiến đối thủ ngã ra sàn ngay ở hiệp 2.
Dù vậy sau đó Romer Pinili cho thấy khả năng hồi phục đáng nể, không chỉ tiếp tục thi đấu, anh còn liên tục phản công hiệu quả khiến mặt Balihenbieke bị sưng.
Hai võ sĩ liên tục đổi đòn khiến diễn biến luôn căng thẳng. Với lợi thế về sải tay, Balihenbieke vẫn tỏ ra nhỉnh hơn đôi chút nhờ những tình huống khép góc, tung đòn hiệu quả hơn.
Trải qua 10 hiệp đấu, Balihenbieke thắng điểm, qua đó giành đai vô địch và nối dài chuỗi toàn thắng của mình lên con số 8.
Trong khi khán giả chủ nhà dành sự ủng hộ cho 3 tay đấm Việt Nam thượng đài, ấn tượng nhất là màn thư hùng giữa Thái Hoàng Huy và Rakmit Assada (Thái Lan) ở hạng cân 58kg.
Những phút đầu, Rakmit Assada tung ra những cú đấm toàn lực cực nặng vào vùng sườn của Hoàng Huy. Bền bỉ chịu đòn và phòng thủ, Hoàng Huy phản công mạnh mẽ ở cuối hiệp 1.
Đầu hiệp 2, Rakmit Assada áp sát với ý định tiếp tục tung đòn nặng nhưng lần này Hoàng Huy đọc vị đối thủ, phản công bằng một đòn móc tay trái hiểm hóc khiến Rakmit Assada té ngã.
Mặc dù Rakmit Assada đứng dậy, thế trận lúc này hoàn toàn thuộc về Hoàng Huy. Võ sĩ của Việt Nam tấn công dồn dập với rất nhiều đòn nặng. Tay đấm Thái Lan 2 lần nữa ngã ra sàn, không còn khả năng thi đấu.
Trọng tài cho ngừng trận đấu khi hiệp 2 vẫn còn hơn 1 phút. Chiến thắng đầy bất ngờ và cảm xúc cho Thái Hoàng Huy.
Các trận còn lại, võ sĩ tài năng của lò Cocky Buffalo Phạm Hữu Thương có chiến thắng thuyết phục bằng điểm số sau 6 hiệp đấu trước Jimo Yipo (Trung Quốc) ở hạng cân dưới 52kg.
Đại diện còn lại của Việt Nam là Nguyễn Hưng Giao có kết quả hòa trước Sim Yongho (Hàn Quốc) ở hạng cân 61kg sau 4 hiệp đấu.
Chặng 18 Cúp truyền hình TP.HCM có hành trình từ phường Phan Thiết (Lâm Đồng) đến phường Vũng Tàu (TP.HCM), dài 166km. Khi mà số phận của những danh hiệu cá nhân gần như được định đoạt, màn so tài tranh chiến thắng chặng xuất hiện nhiều bất ngờ hơn.
Lần này, bất ngờ đó gọi tên tay đua lão luyện Trịnh Đức Tâm của Tập đoàn Lộc Trời An Giang. Ở tuổi 34, anh vẫn nhiều lần cho thấy sự bền bỉ, kiên trì và là một trong những tay đua quan trọng của đội.
Không ít lần Trịnh Đức Tâm tham gia vào cuộc đua tranh chấp danh hiệu cá nhân dọc đường, trong khi vẫn giữ vai trò "máy kéo" cho các đồng đội. Tuy vậy chưa lần nào mà VĐV quê Hưng Yên được hưởng niềm vui chiến thắng chặng ở Cúp truyền hình TP.HCM năm nay.
Nhưng điều đó đã được thay đổi ở chặng 18 vào sáng 22-4. Ngay từ điểm nước rút tính điểm dọc đường thứ 2 (sprint 2), Trịnh Đức Tâm đã bất ngờ lao lên để cán đích trước, vượt qua người đàn em Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7).
Sau đó, anh duy trì vị trí trong nhóm đầu. Thậm chí có thời điểm Trịnh Đức Tâm cùng hai tay đua nước ngoài là Christoph Janssen (Đồng Tháp 1) và Amanuel Teklehaymanot (620 Châu Thới Vĩnh Long) bỏ xa đoàn đông.
Khi còn hơn 1km, tay đua của Tập đoàn Lộc Trời An Giang bất ngờ bỏ lại hai ngoại binh kia để đi một mình và về đích trước tiên. Thậm chí anh hơn Amanuel Teklehaymanot tới 9 giây. Đây là chiến thắng chặng đầu tiên của tay đua lão tướng này ở Cúp truyền hình TP.HCM năm nay.
Sau chặng 18, đoàn đua sẽ nghỉ một ngày tại Vũng Tàu và trở lại thi đấu vào ngày 24-4.