Cơn bão chấn thương đang phủ bóng lên kỳ World Cup tổ chức tại Mỹ, Canada và Mexico. Các sao trẻ Lamine Yamal và Estevao Willian đối mặt nguy cơ không đạt thể trạng tốt nhất, trong khi những tên tuổi như Hugo Ekitike hay Serge Gnabry đã chắc chắn lỡ hẹn giải đấu diễn ra vào tháng 6 và 7.
Nguyên nhân chính là sự quá tải thể lực. Mùa giải 2025-2026 chứng kiến mật độ thi đấu dày đặc ngay từ đầu, với cường độ cao kéo dài suốt nhiều tháng. Việc tích lũy số phút thi đấu lớn khiến thể trạng cầu thủ bị bào mòn nghiêm trọng, đẩy nguy cơ chấn thương lên mức báo động khi World Cup đang đến gần.
Chấn thương nặng gia tăng. World Cup 2026 nhiều khả năng sẽ chứng kiến không ít sự vắng mặt đáng tiếc, đặc biệt từ các ca đứt gân gót chân (Achilles) – một trong những chấn thương nặng nhất trong bóng đá.
Khi gân gót bị đứt hoàn toàn, cầu thủ gần như mất khả năng chạy và bật nhảy. Phương án xử lý phổ biến là phẫu thuật nối gân, sau đó bất động chân trong nhiều tuần trước khi bước vào giai đoạn phục hồi chức năng.
Thời gian nghỉ thi đấu thường kéo dài 6 đến 9 tháng, thậm chí lâu hơn tùy cơ địa và mức độ tổn thương. Nguy hiểm hơn, ngay cả khi trở lại, cầu thủ cũng có thể suy giảm tốc độ và sức bật – yếu tố sống còn với các vị trí tấn công.
Trường hợp của Hugo Ekitike là ví dụ. Tiền đạo của Liverpool bị rách gân Achilles phải trong trận gặp PSG ở lượt về tứ kết Champions League và phải nghỉ hết năm 2026.
Nhiều cầu thủ khác như Juan Foyth (Villarreal, tuyển Argentina), Luis Malagón (MX America, tuyển Mexico), Cameron Carter-Vickers (Celtic, tuyển Mỹ) hay Gustav Hans Lundgren (GAIS, tuyển Thụy Điển) cũng gặp vấn đề tương tự và sẽ không thể góp mặt tại World Cup.
Nỗi ám ảnh dây chằng chéo. Bên cạnh gân Achilles, đứt dây chằng chéo trước (ACL) tiếp tục là nỗi ám ảnh lớn nhất với cầu thủ chuyên nghiệp. Đây là bộ phận giữ vai trò ổn định khớp gối; khi bị đứt, đầu gối trở nên mất vững, khiến cầu thủ không thể thực hiện các động tác xoay trở, đổi hướng hoặc tăng tốc.
Phương án điều trị gần như bắt buộc là phẫu thuật tái tạo dây chằng, sau đó là chương trình phục hồi kéo dài và rất khắt khe. Thời gian nghỉ thi đấu thường từ 7 đến 10 tháng, trong đó giai đoạn cuối mới có thể trở lại tập luyện với bóng và thi đấu đối kháng. Nguy cơ lớn nhất là tái phát nếu trở lại quá sớm hoặc không đảm bảo sức mạnh cơ quanh khớp gối. Ngoài yếu tố cường độ thi đấu, mặt sân xuống cấp và va chạm mạnh cũng góp phần làm gia tăng chấn thương này.
Những cái tên như Rodrygo (Real Madrid, tuyển Brazil), Joaquin Panichelli (Strasbourg, tuyển Argentina), Samu Aghehowa (Porto, tuyển Tây Ban Nha), Takumi Minamino (Monaco, Nhật Bản) và Mohammed Salisu (Monaco, tuyển Ghana) nằm trong nhóm chịu ảnh hưởng rõ rệt của xu hướng này.
Rách cơ – hệ quả của quá tải. Ngoài các chấn thương nặng về gân và dây chằng, rách cơ cũng đang trở thành vấn đề phổ biến do lịch thi đấu dày đặc và cường độ vận động cao.
Các nhóm cơ dễ bị tổn thương nhất là cơ đùi sau, cơ đùi trước và cơ bắp chân – những bộ phận chịu tải lớn trong các pha bứt tốc, dừng đột ngột hoặc đổi hướng. Khi bị rách cơ, cầu thủ thường phải nghỉ từ 3 đến 8 tuần với các mức độ khác nhau, nhưng nếu tái phát hoặc rách nặng, thời gian hồi phục có thể kéo dài hơn nhiều.
Serge Gnabry là ví dụ điển hình khi các vấn đề cơ bắp khiến anh không thể góp mặt tại World Cup. Trong khi đó, Lamine Yamal (Barca, tuyển Tây Ban Nha) và Estevao (Chelsea, tuyển Brazil) cũng đang chịu áp lực lớn về thể trạng khi liên tục phải thi đấu ở cường độ cao từ cấp CLB đến đội tuyển. Các trường hợp như Eder Militao (Real, tuyển Brazil) hay Arda Guler (Real, tuyển Thổ Nhĩ Kỳ) tiếp tục cho thấy nguy cơ rách cơ và quá tải vẫn hiện hữu, đặc biệt với những cầu thủ phải thi đấu liên tục trong nhiều đấu trường.
Không chỉ cầu thủ tuyến trên, các thủ môn như Alisson (Liverpool, tuyển Brazil) và Marc-Andre ter Stegen (Barca, tuyển Đức) cũng đang chạy đua với thời gian để kịp hồi phục sau các vấn đề thể trạng kéo dài.
Trong bối cảnh đó, áp lực từ CLB càng khiến tình hình thêm phức tạp. Trường hợp của Cristian Romero tại Tottenham – đội bóng đang phải căng mình trong cuộc đua trụ hạng ở Ngoại hạng Anh – cho thấy cầu thủ đôi khi buộc phải thi đấu khi chưa đạt trạng thái tốt nhất, làm tăng nguy cơ tái phát chấn thương.
Với hàng loạt vấn đề từ đứt gân gót chân, dây chằng chéo trước đến rách cơ, World Cup 2026 đang đứng trước nguy cơ bị ảnh hưởng đáng kể về chất lượng khi nhiều ngôi sao có thể vắng mặt hoặc không đạt phong độ cao nhất.
Trên sân Parc des Princes tuần trước, hai đội bóng hàng đầu châu Âu đã tạo ra cuộc rượt đổi tỷ số nghẹt thở. Bayern mở tỷ số nhờ quả đá phạt đền của Harry Kane, trước khi Khvicha Kvaratskhelia và Joao Neves ghi liền hai bàn giúp PSG lật ngược thế cờ. Sau khi Michael Olise gỡ hòa 2-2, chủ nhà một lần nữa vượt lên nhờ công Ousmane Dembele. Sang hiệp hai, Dembele và Kvaratskhelia mỗi người ghi thêm một bàn, giúp PSG dẫn 5-2. Nhưng trong ba phút, từ 65 đến 68, "Hùm xám" thu hẹp khoảng cách bằng các bàn của Upamecano và Luis Diaz, qua đó khép lại trận đấu với tỷ số 4-5.
Muller cho rằng trận lượt về tại Allianz Arena hôm nay sẽ không tiếp tục là màn rượt đuổi tỷ số hỗn loạn như lượt đi. Theo tiền đạo người Đức, từ khoảng phút 60 trở đi, hai đội sẽ bắt đầu tính toán nhiều hơn dựa trên kết quả hiện tại. "Khi đó, đội dẫn bàn sẽ lùi sâu hơn, còn đội bị dẫn sẽ kiểm soát bóng nhiều hơn. Sự thay đổi liên tục đó sẽ quyết định trận đấu", Muller nói với báo Đức Bild.
Dù Bayern thua ngược ở lượt đi, Muller không xem đó là thất bại mang tính tiêu cực. Tiền đạo 35 tuổi thậm chí đánh giá "Hùm xám" có màn trình diễn tích cực hơn so với hai lượt tứ kết gặp Real Madrid, đặc biệt ở sự chủ động và niềm tin chiến thuật.
"Điều quan trọng là tinh thần. Sau khi bị dẫn 2-5, việc vực dậy và tiếp tục chơi như vậy không hề đơn giản", Muller nhận xét. "Nếu chơi thêm 90 phút như ở Paris, Bayern sẽ thắng với cách biệt một hoặc hai bàn".
Muller khoác áo Bayern giai đoạn 2008-2025, từng đối đầu PSG 9 lần, thắng 6, hòa 2 và chỉ thua 1. Trong đó, trận đáng nhớ nhất là chiến thắng 1-0 ở chung kết Champions League 2020 tại Lisbon, Bồ Đào Nha.
Cũng trên báo Bild, Bixente Lizarazu nhận định trận bán kết lượt về sẽ rất khó lường. Cựu danh thủ người Pháp không đồng tình với quan điểm của HLV Luis Enrique, khi ông gọi đây là trận hay nhất từng chứng kiến. "Đó là trận đấu tuyệt vời với khán giả và các cầu thủ tấn công, nhưng không phải với hậu vệ và thủ môn", Lizarazu nói.
Theo Lizarazu, hai đội đáng lẽ phải phòng ngự tốt hơn, dù phải đối mặt với những ngôi sao tấn công tốc độ và kỹ thuật. Ông cho rằng trận đấu lượt đi là "bản thánh ca của bóng đá tấn công", nhưng việc để lọt lưới tới bốn đến năm bàn ở đẳng cấp này cho thấy những hạn chế rõ ràng nơi hàng thủ.
Lizarazu từng khoác áo Bayern hai giai đoạn 1997-2004 và 2005-2006, giành sáu Bundesliga, năm Cup Đức, một Siêu Cup Đức và một Champions League. Ở cấp độ quốc tế, ông là thành viên tuyển Pháp vô địch World Cup 1998, Euro 2000, FIFA Confederations Cup 2001, 2003.
Về chiến thuật ở lượt về, Lizarazu nhấn mạnh CLB cũ không nên từ bỏ lối chơi tấn công sở trường, nhưng cũng không được đánh mất sự cân bằng. "Nếu dâng quá nhiều người lên, khoảng trống phía sau sẽ bị khai thác triệt để. Cả Bayern và PSG đều rất giỏi trong việc trừng phạt sai lầm này", ông phân tích.
Dù Bayern cần ghi thêm bàn để lật ngược tình thế, Lizarazu cảnh báo đội bóng Đức không nên mạo hiểm quá mức. Cựu danh thủ 56 tuổi tin rằng với những cái tên như Olise, Diaz hay Kane, Bayern vẫn đủ khả năng ghi bàn mà không cần đánh đổi hệ thống phòng ngự.
Về phía PSG, Lizarazu xem việc hậu vệ phải Achraf Hakimi vắng mặt vì chấn thương là tổn thất lớn, không chỉ ở phòng ngự mà còn trong hỗ trợ tấn công. Người thay thế dự kiến, Warren Zaire-Emery, có thể đảm bảo an toàn phía sau nhưng không mang lại sức tấn công tương tự. Điều này cũng kéo theo xáo trộn ở tuyến giữa khi Fabian Ruiz có thể ra sân, dù chưa đạt phong độ cao nhất sau chấn thương.
Gặp đối thủ bị đánh giá yếu nhất bảng trong trận ra quân VCK U.17 châu Á 2026 thực ra không phải thử thách dễ dàng với U.17 Việt Nam. Sức ép phải thắng, độ ì trong trận đầu tiên... là những rào cản có thể trói buộc bất cứ đội nào.
Học trò HLV Cristiano Roland trải qua trận đấu chật vật tại Jeddah (Ả Rập Xê Út), khi U.17 Yemen đá máu lửa và kiên cường. Đại diện Tây Á đôi công sòng phẳng và chống trả quyết liệt, lấy pressing đấu pressing và tranh chấp cực "rát". Dù có tuổi đời thấp nhất giải, nhưng U.17 Yemen chơi tốt hơn nhiều so với kỳ vọng.
Trong khi đó, trên lưng U.17 Việt Nam là "tảng đá" áp lực. Bởi nếu không thắng Yemen, cửa đi World Cup sẽ hẹp đi nhiều.
Tuy nhiên, khi tháo gỡ xong nút thắt tâm lý, U.17 Việt Nam lại bước sang trạng thái thoải mái hơn. Đại Nhân cùng đồng đội đã đánh bại đội cần thắng, đã có 3 điểm đầu tay cùng ngôi đầu để tính toán. Hai trận còn lại, U.17 Việt Nam không còn bước vào thế buộc phải thắng. Đó là đường băng lý tưởng để những đôi chân còn chất chứa mơ mộng và sáng tạo của những viên ngọc trẻ cất cánh.
Bóng đá Hàn Quốc là thế lực hàng đầu châu lục, trong đó riêng ở lứa U.17, đội tuyển xứ kim chi từng 8 lần dự U.17 World Cup, 2 lần vô địch châu Á, 3 lần đoạt ngôi á quân. Tại VCK U.17 châu Á 2025, U.17 Hàn Quốc dù chơi chưa đạt kỳ vọng, nhưng vẫn đoạt hạng ba chung cuộc.
Nền tảng đào tạo trẻ ấn tượng xuất phát từ môi trường học đường đan xen với các học viện hàng đầu đã tạo nên những thế hệ đồng đều về thể hình, trình độ kỹ chiến thuật và tư duy cho U.17 Hàn Quốc.
Ở trận ra quân, U.17 Hàn Quốc dù không thắng U.17 UAE, nhưng tạo ra thế trận áp đảo toàn diện: cầm bóng 70%, dứt điểm 21 lần (so với 10 của UAE), thực hiện 418 đường chuyền (gấp ba lần đối thủ).
Điểm nhấn trong cách đá của thầy trò HLV Kim Hyun-jun là tốc độ và sức mạnh, bóp nghẹt đối thủ bằng các pha luân chuyển bóng chớp nhoáng. U.17 UAE mang đến 5 cầu thủ ăn tập ở châu Âu, nhưng vẫn lép vế. Còn U.17 Việt Nam với 100% quân số đang đá trong nước và đang chập chững bước ra châu Á thì sao?
Cách đây 1 năm, HLV Roland từng đứng trước câu hỏi tương tự khi đối đầu U.17 Nhật Bản. Không khí cuộc họp chiến thuật rất căng thẳng, khi tất cả đều hiểu: bóng đá trẻ Nhật Bản rất mạnh, ở tầm cỡ thế giới (quả thực sau đó U.17 Nhật Bản vào tới tứ kết U.17 World Cup 2025).
Dù vậy, U.17 Việt Nam vẫn đá với mục tiêu có điểm, chứ không phải hạn chế bàn thua. Học trò Roland phòng ngự chặt chẽ, vững vàng ở thế biết mình biết người. Điều đáng ngạc nhiên là mỗi lúc giành lại bóng, U.17 Việt Nam không "nhắm mắt phá bừa", mà ban bật triển khai, luân chuyển nhịp nhàng, kiên nhẫn rình tập khoảng trống mở ra.
U.17 Việt Nam giữ được cách chơi của mình trước đối thủ mạnh vượt trội, đó mới là chi tiết giá trị nhất, còn đáng nói hơn cả tỷ số hòa 1-1. "U.17 Việt Nam đã cho cả thế giới thấy rằng năng lực chúng ta không thua kém bất cứ quốc gia nào", HLV Roland tự hào chia sẻ.
Tâm thế ấy sẽ được U.17 Việt Nam mang đến trận gặp U.17 Hàn Quốc (23 giờ ngày 10.5). Đối thủ mạnh hơn, tất nhiên rồi. Song, đội bóng của Roland cũng có ưu điểm riêng.
Khả năng tổ chức lối chơi tốt dần sau từng trận, hàng thủ lì lợm và kín kẽ, tuyến tiền vệ với Quý Vương, Nguyễn Lực tranh chấp tốt và tự tin cầm bóng đan lát trước áp lực, còn hàng công với Đại Nhân, Sỹ Bách, Quang Hưng đều tiềm ẩn bùng nổ.
U.17 Việt Nam có thể chơi biết mình biết người như thói quen thường thấy của Roland, nhưng kinh nghiệm tích lũy từ những trận đấu lớn sẽ giúp toàn đội lựa chọn thời điểm tung đòn "hồi mã thương". U.17 UAE đã đả thương U.17 Hàn Quốc (phút thứ 8) khi đối thủ còn chưa ổn định đội hình. Đó là ví dụ để U.17 Việt Nam tham khảo.
Đá đúng đấu pháp và chơi với tinh thần không buông bỏ, dù kết quả có ra sao, U.17 Việt Nam cũng vẫn có thể tự hào về mình. Mà với đấu trường trẻ, nơi bất ngờ xảy ra như "cơm bữa", tại sao không có quyền mộng mơ?
CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) đã ở rất gần chức vô địch V-League, khi hơn đội nhì Thể Công Viettel 11 điểm, trong bối cảnh mùa giải chỉ còn 5 vòng.
Thậm chí, nếu đánh bại Nam Định ở vòng tới, còn Thể Công Viettel không thắng được chủ nhà Hà Tĩnh, CLB CAHN sẽ trở lại đỉnh cao V-League sau 3 năm chờ đợi.
Dù vô địch ở vòng tới hay không, ngai vàng cho CLB CAHN chỉ còn là vấn đề thời gian. Thầy trò HLV Alexandre Polking đang trải qua mùa giải thuyết phục nhất lịch sử, khi thống trị V-League trên mọi phương diện.
CLB CAHN là đội thắng nhiều nhất (17 trận), thua ít nhất (1 trận), hàng công mạnh nhất (50 bàn thắng), hàng thủ chắc chắn nhất (17 bàn thua). Học trò Polking trở thành đội thứ ba trong lịch sử V-League (sau Hà Nội mùa 2018 và Hà Tĩnh mùa 2024 - 2025) và có thể là một trong những đội vô địch sớm nhất từ trước đến nay, nếu đăng quang ngay vòng 22.
Sức mạnh toàn diện của CLB CAHN được củng cố bởi hai yếu tố: lối đá nhuần nhuyễn, đẹp mắt, được tổ chức bài bản trên nền tảng tấn công, kết hợp sự thực dụng và hiệu quả trong chiến lược đua tranh đường dài.
Công lớn trước tiên thuộc về HLV Polking. Được đưa về cuối mùa giải 2023 - 2024, chiến lược gia người Brazil đã nhào nặn nên tập thể với lối chơi mang triết lý rõ ràng. Ông Polking không yêu cầu học trò chỉ chuyền ngắn, nhưng luôn đề cao tính kiểm soát và chủ động, từ triển khai, luân chuyển bóng, áp đặt thế trận đến xây dựng "bài vở" tìm kiếm bàn thắng.
Dưới bàn tay huấn luyện của HLV tôn sùng sự kiểm soát và mạch lạc, CLB CAHN bước vào khuôn khổ chơi bóng đẹp mắt, với những pha đan lát, đập nhả "xay nhuyễn" như lập trình.
Sự trưởng thành của Đình Bắc là ví dụ cho cái giỏi của Polking. Khi còn chơi cho Quảng Nam, Đình Bắc đá tự do, được giao vai trò rê dắt khuấy đảo và tạo đột biến. Song, về với CAHN, Đình Bắc đá gọn gàng, tiết chế động tác hơn, biết tư duy chạy chỗ và đập nhả một chạm với đàn anh để trở thành chân sút nội hay bậc nhất mùa này.
Chính cấu trúc chơi bóng được tổ chức rõ ràng của CLB CAHN đã giúp cầu thủ, từ sao trẻ như Đình Bắc, đến trụ cột như Quang Hải, Việt Anh, Vitao, Quang Vinh, hay thầm lặng như Văn Đô, Thành Long đều hiểu rõ mình cần phải làm gì. Cũng bởi vậy, CLB CAHN chỉ đơn giản ra sân, đá đúng đấu pháp và thắng, như một cỗ máy được lập trình ăn khớp.
Tuy nhiên, HLV Polking phải có "bột" mới gột nên "hồ". 5 năm trước, trong lần đầu đến với V-League, ông Polking thất bại tại CLB TP.HCM (tiền thân của CLB Công an TP.HCM), khi đội chỉ đứng hạng 11 sau 12 trận dù chi cả triệu USD để mua sắm cầu thủ.
Chiến lược gia Brazil thất trận, bởi cố gắng biến đổi một tập thể đã quen đá phòng ngự phản công dưới thời HLV Chung Hae-seong thành đội bóng tấn công áp đặt. Những đường chuyền vụng về từ thủ môn đến trung vệ là minh chứng cho sự lụi bại của tập thể chưa đủ mạnh để khoác tấm áo chiến thuật quá rộng.
Khi huấn luyện CLB CAHN, HLV Polking cũng gặp khó ở giai đoạn đầu. Đội bóng của ông thua 0-1 trên sân Hà Tĩnh ở trận ra mắt (mùa 2023 - 2024), dù có số đường chuyền gấp ba đối thủ. Mùa 2024 - 2025, CLB CAHN về ba ở V-League, chỉ an ủi bằng chức vô địch Cúp quốc gia.
Nhưng, cả CLB CAHN và Polking đều kiên định với con đường đã chọn. HLV Polking tin rằng triết lý của ông đúng đắn bất chấp đối nghịch với sự thực dụng của phần đông V-League, và chỉ cần thời gian để "vào khuôn". CLB CAHN cũng trao cho Polking lực lượng tối ưu, từ nội ngoại binh đến Việt kiều. Cựu HLV đội TP.HCM được trang bị "tận răng" những cầu thủ giỏi nhất để phục vụ lối chơi kiểm soát. Trên cánh đồng mà Polking cùng đội bóng miệt mài gieo trồng, cuối cùng quả ngọt đã đến.
CLB CAHN không chỉ ổn định ghế huấn luyện (điều mà những đội mạnh như Hà Nội, Thể Công Viettel, Nam Định hay Ninh Bình không làm được), mà còn giữ khung đội hình xuyên suốt nhiều năm. Quang Hải, Văn Hậu, Đình Trọng, Việt Anh đã gắn bó với đội 4 mùa. Với Đình Bắc, Leo Artur, Alan Grafite hay Vitao là 2 mùa, hay Quang Vinh, Nguyễn Filip cũng "ấm chỗ" để cống hiến.
Ngay ở giai đoạn "nóng" nhất của cuộc đua vô địch, CLB CAHN đã gia hạn hợp đồng với HLV Polking, Văn Hậu, Đình Trọng, Thành Long, Việt Anh, Alan và đang xúc tiến ký mới với Nguyễn Filip. Cam kết gắn bó đã đến rất đúng lúc, như sự bảo đảm cho con đường đúng đắn mà đại diện thủ đô đang đi.
CLB CAHN không chỉ vô địch mùa này, mà còn hoàn thành nền móng để bảo vệ vương quyền trong nhiều năm tới.