Tôi và anh quen nhau gần 3 năm. Anh 23 tuổi, còn tôi 21 tuổi. Mọi thứ diễn ra tốt đẹp cho đến ngày anh ra trường, phải đi tìm việc làm. Anh là người giỏi giang, nhạy bén và điều đó được chứng tỏ từ khi anh còn ngồi trên ghế nhà trường. Những thành tích nổi trội của anh là lý do khiến tôi ấn tượng về anh. Thế nhưng tôi chẳng hiểu sự xui xẻo sao cứ xuất hiện quanh anh lúc này. Em trai anh mắc bệnh, gia đình phải chạy tiền để lo cho em.
Hoàn cảnh nhà cũng không tốt, anh phải kiếm việc thêm để trang trải cho gia đình. Anh chỉ còn mẹ và em, bố lấy vợ khác từ khi anh mới lớp một. Đợt đó, mẹ anh ở trong bệnh viện lo em trai, anh đi làm suốt nên bị trộm vào lấy hết tiền để dành lo cho em anh, những vật dụng trong nhà có thể bán được cũng bị lấy sạch. Khi hàng xóm phát hiện tri hô thì không đuổi kịp, công an vào cuộc tới nay cũng không tìm được người lấy. Gia đình anh đã khổ lại càng khổ hơn.
Mức lương kỹ sư của sinh viên mới tốt nghiệp không đủ để anh trang trải cho cả nhà trong hoàn cảnh này. Nhiều lần anh có ý định đi xuất khẩu lao động nhưng vì tôi buồn, không muốn xa anh nên anh nán lại, kiếm việc làm thêm sau khi rời công ty. Anh có một ưu điểm, cũng là yếu điểm, đó là quá tình cảm. Tôi chỉ hơi rưng rưng nước mắt, anh sẽ ôm chặt lấy và hứa ở đây cố gắng đi làm, không xa tôi.
Giờ áp lực công việc, tiền bạc nên anh dễ nổi nóng, anh cũng không còn nhường nhịn tôi như trước. Thay vì năn nỉ, dỗ ngọt, nay anh sẽ im lặng, mặc kệ, tới khi tôi tự động nói chuyện với anh. Chúng tôi thường xuyên cãi nhau vì anh đã thay đổi quá nhiều. Anh giờ chỉ nghĩ phải làm gì để kiếm được thật nhiều tiền. Tôi muốn anh như trước kia. Thậm chí khi tôi nói chán, muốn chia tay, anh cũng không níu kéo, chỉ nhẹ nhàng nói tôi đi đi. Anh khóa hết tất cả mạng xã hội. Tôi biết anh còn yêu tôi nên mới làm vậy. Anh sợ sẽ nhìn thấy tôi và nhớ.
Vậy là gần hai tháng chúng tôi không liên lạc với nhau. Tôi đã nghĩ với người sống tình cảm như anh sẽ không bao giờ rời tôi được, anh sẽ nhớ và đi tìm tôi, năn nỉ quay lại, thực tế không có chuyện đó. Tới khi tôi không thể chịu nổi, bấm số gọi anh. Tôi muốn quay lại. Anh không đồng ý vì đã đậu phỏng vấn đi Nhật xuất khẩu lao động. Với tiếng Nhật có sẵn, anh đã hoàn tất mọi thủ tục, chỉ đang chờ ngày bay sang đó, tầm hơn tháng nữa thôi. Anh quyết bỏ tôi ở lại dẫu còn yêu tôi sao? Tôi thật không tin anh có thể làm được điều đó. Hình như là anh đang lừa tôi, muốn trừng phạt vì tôi ngang bướng, đòi chia tay anh, phải không các bạn? Tôi phải làm sao đây?
Tôi là người tự kỷ, điều đó không có nghĩa là tôi không có cảm xúc. Ngược lại, đôi khi tôi cảm nhận mọi thứ rất sâu, chỉ là không giỏi thể hiện theo cách mọi người quen thuộc. Trong chuyện tình cảm, tôi gặp khá nhiều khó khăn. Tôi không giỏi đọc tín hiệu. Những ánh mắt, ẩn ý, hay "bật đèn xanh"..., chúng giống như một ngôn ngữ mà tôi chưa từng được học. Có khi tôi không nhận ra người khác đang thích mình. Cũng có khi tôi hiểu sai, mọi thứ trở nên ngượng ngùng. Tôi cũng không giỏi giao tiếp cảm xúc.
Khi thích ai đó, tôi không biết phải nói sao cho "đúng cách". Tôi có thể im lặng quá lâu hoặc nói những điều quá thẳng thắn. Không phải vì tôi không quan tâm mà vì không biết cách thể hiện sao cho dễ hiểu. Tôi cần thời gian để mở lòng. Tôi không thể "bắt sóng" nhanh như người khác, thế nhưng một khi đã tin tưởng thì tôi sẽ rất chân thành. Tôi không giỏi chơi trò tâm lý, không giỏi thả thính, chỉ luôn nghiêm túc.
Có lúc tôi thấy mình như đứng ngoài cuộc chơi. Người khác yêu nhau dễ dàng, còn tôi loay hoay với những điều cơ bản nhất. Tôi vẫn tin sẽ có người hiểu hoặc ít nhất là sẵn sàng học cách hiểu tôi. Nếu bạn từng thấy một người hơi khác biệt, nói chuyện có phần vụng về, phản ứng chậm hơn một chút, có thể họ không lạnh lùng, chỉ là họ đang cố gắng theo cách của riêng mình. Còn tôi, vẫn đang học cách yêu theo nhịp của mình. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 23 tuổi, lớn lên trong một gia đình đầy mâu thuẫn: bạo lực, định kiến và thiếu thốn tình cảm. Tuổi thơ của tôi gắn với những lần chuyển trường từ Hà Nội vào TP HCM, rồi các tỉnh lân cận. Từ một đứa trẻ từng được yêu chiều, tôi dần trở nên chông chênh, phải tự học cách mạnh mẽ để bảo vệ bản thân và mẹ. Dù hoàn cảnh không dễ dàng, tôi vẫn luôn cố gắng học tập, tham gia hoạt động và giữ mình không sa ngã. Có lẽ vì những tổn thương từ nhỏ, khi bắt đầu biết rung động, tôi trở nên nhạy cảm, đa nghi và dễ bị chi phối bởi cảm xúc.
Năm 18 tuổi, tôi quen một chàng trai hơn mình 3 tuổi. Chúng tôi đến với nhau khá trong sáng, cùng động viên nhau học tập và hướng đến mục tiêu thi đại học. Anh thường xuyên qua lại, quan tâm tôi, khiến tôi tin tưởng và nhận lời yêu. Chỉ sau vài tháng, tôi bắt đầu cảm nhận sự xa cách từ anh. Đúng lúc đó, anh gặp tai nạn và hạn chế liên lạc. Tôi lo lắng nhưng vẫn tôn trọng, không làm phiền anh. Sau đó, tôi phát hiện anh có những mối quan hệ thân thiết với người con gái khác, một cô gái tôi từng rất tin tưởng. Từ những nghi ngờ và lời khuyên xung quanh, tôi quyết định chia tay trong im lặng.
Sau một thời gian, khi mọi chuyện lắng xuống, tôi quay lại với anh vì vẫn còn tình cảm. Lúc đó, anh thay đổi, quan tâm tôi nhiều hơn, chăm sóc từng chút khiến tôi cảm động. Thế nhưng niềm tin trong tôi không còn nguyên vẹn. Chỉ cần một dấu hiệu nhỏ, tôi lại nghi ngờ anh. Đúng như linh cảm, tôi phát hiện anh tiếp tục giấu tôi đi chơi với người khác. Dù anh xin lỗi và giải thích, tôi vẫn không thể bỏ qua. Áp lực từ học tập, công việc, tài chính và gia đình khiến tôi kiệt sức. Cuối cùng, tôi chọn chia tay dù trong lòng còn rất yêu.
Sau đó, tôi biết anh có mối quan hệ với người khác, thậm chí còn nói những điều khiến tôi buồn, rằng anh làm vậy vì bị tôi làm tổn thương trước đó, yêu người khác để trả thù tôi. Có lần tôi tận mắt chứng kiến anh thân mật với người con gái khác, cảm giác lúc đó khiến tôi gần như sụp đổ. Thời gian trôi qua, mọi thứ dần nguôi ngoai nhưng tình cảm của tôi dành cho anh vẫn chưa thể dứt. Chúng tôi vẫn liên lạc, anh muốn quay lại và cho rằng mọi chuyện xảy ra cũng một phần là lỗi của tôi. Tôi cũng tự hỏi, liệu lỗi có phải do mình đã không đủ tin tưởng? Điều khiến tôi bối rối nhất là dù biết anh không hoàn toàn đúng, tôi vẫn cảm nhận được anh từng thật lòng với mình. Có điều, sự tôn trọng và niềm tin đã không còn như trước. Một người nói yêu tôi nhưng lại khiến tôi tổn thương hết lần này đến lần khác, liệu có đáng để tiếp tục?
Tôi nhận ra bản thân bị ảnh hưởng rất nhiều từ quá khứ, những tổn thương khiến tôi sợ mất mát, sợ bị phản bội nên luôn phòng vệ quá mức. Cũng có thể vì tôi đã yêu quá nhiều nên không đủ tỉnh táo để nhìn nhận đúng sai. Xung quanh tôi không thiếu người tốt, nhưng tôi lại không thể mở lòng với ai. Tôi vùi mình vào học tập và công việc, vẫn không thể quên anh. Tôi đứng giữa hai lựa chọn: buông bỏ để bắt đầu lại hoặc tiếp tục níu giữ một mối quan hệ đầy nghi ngờ và tổn thương. Tôi thật sự không biết mình còn có thể tin vào tình yêu một lần nữa hay không.
Tôi mới ra trường một năm, muốn phụ giúp mẹ thêm, hơn nữa quen chưa lâu nên tôi muốn tìm hiểu thêm. Tôi bảo anh sang năm cưới. Anh nói cả gia đình đang đợi tin cưới của chúng tôi, giờ xuống nhà tôi đặt vấn đề cho hai đứa chẳng nhẽ chỉ để nghe câu nói chờ thêm thời gian của tôi. Anh bảo nếu tôi có suy nghĩ như vậy thì cả hai dừng lại. Nghe câu nói của anh, tôi thật sự sốc, chẳng lẽ chỉ vì tôi muốn cưới chậm hơn mà anh đối xử với tôi như thế?
Cả một đêm dài tôi thức trắng chỉ để xem lại những tin nhắn trước đây, nhớ lại khoảng thời gian tươi đẹp đã qua. Tôi không thể chối bỏ tình cảm của mình, cũng cố gắng níu kéo nó. Hôm sau tôi nhắn tin với anh, đồng ý cuối năm tổ chức cưới, thế nhưng anh lại thay đổi quyết định, bảo cần thời gian suy nghĩ lại chuyện tình cảm của hai đứa. Tôi đợi tin nhắn của anh trong vô vọng. Không để tình yêu của mình im lặng như vậy, tôi gặp anh, muốn nghe lý do từ anh. Từng lời anh nói đều làm tim tôi đau nhói, anh bảo tôi không còn quan trọng trong cuộc đời của anh. Chẳng lẽ tình cảm tôi dành cho anh như vậy vẫn chưa đủ hay sao, tôi đã làm tất cả để giữ nó. Giờ đây tôi phải làm sao đây?