Tôi quen em sau một lần nói chuyện qua mạng. Rồi sau nhiều lần nói chuyện, tôi chủ động theo đuổi em. Sau hai tháng, em đồng ý làm người yêu tôi. Trong thời gian yêu nhau, chúng tôi rất vui và hạnh phúc, ít cãi nhau. Em từng có hai mối tình trước đó, đều kể hết cho tôi nghe. Tôi cũng có vài mối tình nhưng không đâu vào đâu. Cho đến một ngày, em về quê ăn cưới bạn, gặp lại người yêu cũ. Điều tôi không ngờ nhất là sau khi gặp, hai người đó đã nối lại tình xưa, trong khi em đang quen tôi và người kia biết rõ chuyện tình của chúng tôi.
Một lần tình cờ tôi đã đọc được tin nhắn của em, biết hai người đã quan hệ với nhau và sẽ làm đám cưới vào cuối năm. Khi gặp lại tôi, em vẫn rất vui vẻ và coi như không có gì. Ở bên tôi, em vẫn nhắn tin và gọi điện thoại cho người cũ dù biết tôi rất buồn. Từ khi biết chuyện, tôi ít quan tâm em hơn, xóa hết liên lạc với em nhưng vẫn không quên. Tôi thật sự thấy mệt mỏi, tại sao em đã quay lại với người cũ rồi còn tiếp tục quen tôi làm gì. Sao em không nói lời chia tay với tôi? Mong được nghe ý kiến của mọi người, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Tôi kiếm tiền tốt, lo mọi việc gia đình, vẫn bị chồng phản bội nhiều lần

Vợ chồng tôi lấy nhau được 6 năm, có hai con trai, cuộc sống được coi là khá thoải mái. Tuy ở chung với ông bà nội nhưng vì nhà ngoại gần nên tôi vẫn thoải mái về chơi. Tôi được đánh giá khá nhanh nhẹn, mọi việc trong gia đình chủ yếu một mình tôi lo, từ việc chăm con, kinh tế, mua sắm, tới đối nội đối ngoại. Chồng chỉ cần đóng góp cho có lệ, còn mọi việc trong nhà đã có tôi lo. Tính anh hiền lành, ít nói, ai cũng bảo tôi lấy được chồng như vậy là tốt rồi. Tuy anh chậm, không biểu lộ tình cảm hay chia sẻ công việc, nhưng cũng không dính tứ đổ tường.
Thực tế lại không như tôi nghĩ. Một ngày, vô tình tôi phát hiện chồng có quan hệ với đồng nghiệp. Chồng nói dối cô ấy là vợ chồng không hòa hợp, sống chung nhưng kiểu ly thân. Sau khi biết chuyện, tôi cố bỏ qua vì lúc đó con còn bé, lại nghĩ đến danh dự của bản thân, gia đình đôi bên. Tôi cũng tự thấy mình có lỗi vì sau khi sinh con đã không còn gần gũi chồng nhiều, cũng do tập trung công việc quá. Vậy mà chỉ khoảng một năm sau tôi lại phát hiện ra anh quen cô gái khác với kịch bản cũ, lừa cô ấy rằng chúng tôi sống không hạnh phúc, sắp ly hôn.
Lần này tôi công khai mọi chuyện với nhà nội. Anh xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Bố mẹ chồng, cô chú đều khuyên bảo tôi nên bỏ qua, hứa cho thêm cơ hội nữa. Tôi cố gắng suy nghĩ rất nhiều, bố vừa bị tai biến, nếu chỉ thêm một lần sốc nữa chắc sẽ suy sụp. Bố mẹ và gia đình tôi hoàn toàn không biết về những việc anh đã làm, chỉ mỗi gia đình anh là biết và đều giấu kín. Mọi người giấu kín về con người thực sự của anh.
Tôi đã đồng ý quay lại nhưng không bao giờ quên được những gì chồng làm. Có lẽ tôi làm vì con chứ bản thân đã không còn chút tin tưởng gì đối với người chồng bội bạc. Chúng tôi quyết định ra ở riêng, toàn bộ nhà cửa do tôi một tay lo liệu, việc chăm sóc con cũng do tôi phụ trách, anh chỉ đón con đi học về và chơi điện tử. Chồng tôi 35 tuổi nhưng đêm nào cũng có thể online để chơi điện tử, toàn bộ kinh tế và đối nội đối ngoại để vợ làm hết.
Tôi được đánh giá nhanh nhẹn, làm chủ kinh tế, ngoại hình tốt, từ việc chăm con tôi cũng tự tay làm. Tuy công việc tôi khá bận nhưng luôn tranh thủ từng lúc rảnh rỗi để đưa con đi chơi, tham quan, buổi tối dù mệt vẫn đọc truyện cho bọn trẻ. Tôi luôn khuyến kích, động viên anh chơi với con, chỉ được vài phút anh lại tập trung vào điện tử. Thực sự, tôi không bao giờ muốn so sánh chồng mình với người khác nhưng gánh nặng kinh tế với suy nghĩ về người chồng không chung thủy khiến tôi mệt mỏi, nhiều khi cáu kỉnh. Tôi lại vừa phát hiện anh có những tin nhắn thân mật với người khác. Giờ tôi chẳng còn tha thiết gì, phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và anh yêu nhau được hơn một năm. Thời gian đầu yêu nhau vẫn vui vẻ và rất nồng nhiệt. Mối quan hệ này không phải là gặp rồi yêu liền mà có quá trình. Hai năm trước, tôi còn là sinh viên, có sử dụng dịch vụ sửa chửa bên cửa hàng anh. Lúc đó anh nhắn tin hỏi thăm qua lại nhưng tôi bơ đi và trả lời lịch sự. Sau đó anh ngỏ lời đi cà phê, tôi có đi một lần rồi không đi nữa. Bẵng đi hai năm, tôi cũng có một hai mối tình khác và chia tay. Tôi còn lên chùa cầu duyên nữa.
Khoảng một tháng sau, anh lại nhắn tin quan tâm tôi, hẹn đi trà sữa. Anh mua chiếc xe máy mới để chở tôi đi chơi rồi tỏ tình, tặng quà bất chợt và các ngày lễ tết có lì xì (đương nhiên Tết năm sau tôi có lì xì lại anh, Tết năm đầu thì tôi chỉ nhận thôi). Trong mối quan hệ, tôi cố gắng trở thành người hiểu chuyện với một số hành động ngớ ngẩn của anh. Tôi thấy việc này cũng khiến mối quan hệ của hai người không căng thẳng.
Năm đầu yêu, thời gian gặp nhau khá nhiều, hai ba ngày là gặp nhau vì chúng tôi cũng gần nhau, anh chạy qua có 15 phút thôi và anh thể hiện lúc nào cũng hào hứng gặp tôi. Anh nói một ngày của anh chả có gì vui, chỉ gặp tôi là vui nên mong đợi cả ngày. Điều này làm tôi rất vui nhưng cũng nghi ngờ rằng đây chỉ là vẻ mặt ban đầu của anh, theo thời gian sẽ hết. Đúng thật, đến thời gian này, thời gian gặp nhau ít hẳn. Trước đây anh sắp xếp để gặp tôi buổi tối, có khi còn đòi gặp sớm hơn. Còn bây giờ hầu như chỉ có tôi hẹn gặp, đôi lúc còn hẹn giờ trễ hơn và tôi đợi nhiều hơn.
Quen nhau, anh có dẫn tôi gặp bạn bè anh (bạn ăn nhậu và làm ăn chung). Tôi thấy anh có mối quan hệ tốt với gia đình. Anh là người miền Trung, tôi là người miền Tây. Một lần tôi vô tình thấy tin nhắn em gái anh bảo rằng "quen con em miền Tây, khi nào lấy vợ thì bỏ", trong khi em gái anh nhỏ tuổi hơn tôi nhiều. Tôi thấy một năm trở lại đây, anh không ưu tiên tôi nữa, cảm giác anh tách bạch tôi ra khỏi cuộc sống, không dính líu đến gia đình anh. Tôi chưa từng được giới thiệu với gia đình bằng một buổi nghiêm túc nào. Tôi hỏi thì anh bảo giới thiệu ra mắt như vậy là xác định cưới mới giới thiệu, giờ chỉ yêu thôi, tương lai từ từ tính.
Chuyện tương lai, tôi có đề cập với anh nhiều lần nhưng anh tránh né và không thảo luận quá sâu với tôi. Vấn đề này khiến mối quan hệ của hai người căng thẳng, cãi nhau khá nhiều. Tôi dần thấy mình giống như là mối quan hệ tiện lợi của anh, cần thì đến, không cần thì đi. Tại thời gian yêu nhau, tôi thấy vì tình yêu hai đứa còn nên đã thỏa thuận đến năm thứ ba nếu còn yêu thì bàn đến cưới xin, còn không thì thôi. Nhưng gần đây cảm xúc giảm và gặp nhau ít dần, không có nhiều cuộc gọi và hầu như tôi gọi anh đều tắt máy và nhắn tin.... chứ chưa có cuộc gọi nào dài.
Vấn đề của tôi là đặt cảm xúc quá nhiều vào mối quan hệ này nên khó dứt được. Cảm xúc ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc của tôi và khiến tôi khá stress. Mỗi lần nghĩ đến chuyện sẽ không còn nhau nữa, tôi thấy đau đầu và buồn nôn, chẳng muốn làm việc gì khác, chả thiết ăn uống luôn nhưng vẫn phải ăn và làm các hoạt động bình thường. Tôi thấy anh dùng công việc làm cái cớ để không nói chuyện với tôi. Các cuộc gặp gia đình thì anh bảo là bắt buộc, còn với tôi không bắt buộc. Thật ra còn nhiều vấn đề khác khiến tôi buồn, tôi có nói với anh nhưng anh thể hiện kiểu mình là nạn nhân, do tôi suy nghĩ lung tung, tôi suy diễn quá nhiều nên như vậy.
Giờ tôi phải làm sao để có thể mặc kệ anh ta đây? Nếu yêu tôi, anh ta sẽ tự biết cách phải làm thế nào đúng không? Tôi biết bản thân phải tự chăm sóc mình cho xinh đẹp và độc lập nhưng tôi chẳng còn động lực cũng như niềm hứng thú để làm bất kỳ cái gì nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy chồng gần 10 năm, có hai con nhỏ. Vợ chồng đều đi làm công ty, bận rộn như nhau. Thu nhập của tôi không bằng chồng nhưng cũng đủ để cùng anh lo cho gia đình. Chỉ có một điều mà suốt những năm qua, tôi chưa bao giờ thôi ấm ức, mệt mỏi, gần như toàn bộ việc nhà đều do một mình tôi gánh. Một ngày của tôi bắt đầu từ rất sớm. Có những hôm chưa đến 5 giờ tôi đã tỉnh giấc. Tôi chẳng muốn dậy sớm nhưng cứ đến giờ đó tỉnh vì còn nhiều việc đang chờ. Tỉnh dậy là tôi nghĩ ngay đến một loạt việc phải làm: hôm nay nấu gì, tủ lạnh còn gì, con có bài kiểm tra không..., nghĩ rồi không ngủ lại được nữa.
Tôi dậy vệ sinh cá nhân rồi vào bếp nấu ăn sáng, chuẩn bị đồ ăn trưa, sắp xếp đồ cho các con. Có hôm con nhỏ quấy khóc, vừa dỗ con vừa nấu thức ăn. Chồng tôi dậy ăn sáng rồi đi làm, thỉnh thoảng đưa con lớn đi học. Tôi tất bật đưa đứa nhỏ đi học rồi vội đến công ty, lúc nào cũng như đang chạy. Tan làm, tôi lại về nhà ngay, lại một "ca làm" khác đang chờ: nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp, kiểm tra bài vở của con, gấp quần áo, những việc lặt vặt nhưng không bao giờ dứt. Có những tối, tôi vừa rửa bát vừa thấy lưng mình đau nhức, tay mỏi rã rời nhưng vẫn cố làm cho xong.
Cuối tuần, thay vì được nghỉ ngơi, tôi lại bận hơn, lau dọn nhà cửa, giặt giũ, sắp xếp lại mọi thứ. Có lúc nhìn căn nhà gọn gàng sau khi mình dọn xong, tôi cũng thấy vui, nhưng niềm vui đó rất ngắn. Tôi biết chỉ vài tiếng sau, mọi thứ lại bừa bộn, vòng lặp lại bắt đầu.
Chồng tôi là người tốt, chăm chỉ, lo cho gia đình, không rượu chè, không tệ nạn, có điều anh gần như không đụng tay vào việc nhà. Mỗi lần tôi góp ý, anh thường nói: "Việc đó có gì đâu, làm một lúc là xong". Nghe câu đó, tôi thấy vừa buồn vừa bất lực. Anh không hiểu rằng, "làm một lúc là xong" nó là chuỗi ngày tôi phải làm việc nhà không ngừng. Tôi từng thử nói chuyện nghiêm túc với chồng nhưng kết quả vẫn vậy. Anh làm được vài hôm rồi đâu lại vào đấy. Có những lúc tôi ốm, sốt, đầu đau như búa bổ vẫn phải dậy nấu cơm, lo cho con. Tôi nhớ có lần mình vừa nấu cháo vừa phải nghỉ vì chóng mặt. Tôi tự hỏi lúc đó mình ngất thì ai sẽ làm những việc này?
Tôi từng rất thích nấu ăn, chăm sóc gia đình, giờ không còn cảm giác vui nữa, chỉ thấy đó là trách nhiệm phải hoàn thành. Có những đêm nằm ngủ, người mệt rã rời nhưng đầu vẫn nghĩ mai phải dậy sớm hơn một chút.
Tôi không muốn ly hôn. Vợ chồng tôi ngoài chuyện này ra vẫn ổn, vì thế tôi càng không biết mình phải làm sao cho đúng. Tôi sợ nếu cứ tiếp tục như thế này, một ngày nào đó không còn đủ sức giữ gia đình, không phải vấn đề sức khỏe mà là cảm xúc. Tôi không cần chồng làm thay tất cả, chỉ cần anh hiểu và chia sẻ cùng. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

