Tôi và bạn gái quen nhau gần ba năm, cũng tính chuyện lâu dài. Cô ấy hiền, sống tình cảm, đối xử với tôi không có gì để chê nhưng có một chuyện khiến tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều. Từ lúc yêu nhau đến giờ, bạn gái đã vay tôi khá nhiều lần. Ban đầu chỉ là vài triệu vì chưa tới lương, lúc thì đóng tiền nhà, lúc sửa xe, lúc hỗ trợ gia đình có việc. Tôi nghĩ người yêu giúp nhau lúc khó khăn là bình thường nên chưa bao giờ tính toán.
Nhưng dần dần, số lần vay nhiều hơn. Có lần cô ấy mượn 20 triệu để giải quyết công việc, nói khoảng một hai tháng sẽ trả nhưng đến giờ cũng gần nửa năm rồi chưa thấy nhắc lại. Điều khiến tôi lấn cấn không hẳn là số tiền, mà là cô ấy chưa bao giờ chủ động nói chuyện trả nợ. Nhiều lần tôi thấy cô ấy vẫn mua mỹ phẩm, đi ăn với bạn, đặt đồ online bình thường trong khi khoản tiền vay thì coi như không tồn tại. Có hôm cô ấy còn vô tư hỏi tôi mượn thêm vài triệu vì “tháng này hơi kẹt”.
Tôi bắt đầu thấy khó xử. Nếu nhắc thì ngại bị nghĩ là đàn ông tính toán với người yêu nhưng không nhắc thì trong lòng cứ khó chịu. Tuần trước tôi thử nói xa gần là dạo này mình hơi áp lực tài chính. Cô ấy chỉ bảo “ừ, ai giờ cũng mệt” rồi thôi, hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện tiền nong trước đó.
Có thể với cô ấy, yêu nhau thì không cần quá rạch ròi nhưng tôi nghĩ ít nhất đã vay cũng nên chủ động nhắc hoặc có trách nhiệm một chút. Giờ tôi không biết mình đang quá để ý chuyện tiền bạc hay thực sự bạn gái có vấn đề? Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Tôi 26 tuổi, làm nhân viên văn phòng ở nước ngoài. Cũng như bao người, tôi ra trường, cố gắng kiếm được công việc ở một doanh nghiệp quy mô lớn. Công việc không có nhiều biến động nhưng càng ngày tôi càng stress và luôn mất ngủ, bất an và luôn ở tâm thế mệt mỏi. Công ty và khách hàng của tôi là 95% người Nhật. Trong môi trường này, tôi cảm thấy mình thật lạc quẻ, khác biệt và không giống ai. Lâu lâu lại bị sếp và đồng nghiệp nhắc nhở những chuyện rất nhỏ nhặt.
Dù ở đây 9 năm, tôi không gặp vấn đề về giao tiếp nhưng để hiểu văn hóa "nhìn mặt sếp làm việc", "nhậu tới sáng" hay "ngoại tình là bình thường", tôi luôn gặp trở ngại và cảm thấy chúng đi ngược với phương châm và giá trị sống của mình. Thật buồn cười khi đây là công ty mà tôi tưởng sẽ là nền tảng cho sự phát triển sự nghiệp của bản thân, giờ đây tôi không thấy giá trị của mình. Nghĩ đến chuyển việc tôi lại sợ vì mức lương hiện tại khá tốt, lại còn được cấp nhà ở, đồng nghiệp cũng thân thiện. Nhưng cứ mỗi lần đi làm rồi lại về nhà, có những ngày rảnh không có gì làm vẫn phải lên văn phòng để thể hiện sự chăm chỉ, tôi cảm thấy thật lãng phí tuổi thanh xuân.
Năm 2025 là một năm rất khó khăn khi bà tôi và chú chó của tôi mất vì bệnh. Tôi rất đau khổ, nghĩ rằng hay lại về Việt Nam làm việc? Nhưng sống ở Nhật khá lâu, tôi tự hỏi mình có thích nghi với môi trường ở Việt Nam được không? Giờ người tôi yêu thương nhất đã ra đi, tôi tự hỏi về Việt Nam để làm gì nữa? Tôi luôn cảm thấy cô đơn, khó kết nối với người khác dù bản thân rất tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa. Rồi lại đi so sánh với người khác cùng lứa tuổi, có gia đình, chồng con, nhà xe. Mình vẫn đi làm công ăn lương, đi làm rồi về nhà. Tôi có thử lên app hẹn hò nhưng toàn là tra nam, không kết nối với ai lâu dài được.
Hiện tại tôi trong quá trình xin việc mới, mong ở môi trường quốc tế hơn sẽ có thêm bạn bè, anh chị đồng nghiệp cùng tư duy và định hướng. Nhưng trong tình trạng ngày nào cũng như ngày nào, không cảm thấy giá trị của bản thân, không tìm được niềm vui trong cuộc sống, tôi cảm thấy rất tệ và mệt mỏi. Tôi biết mình ít ra may mắn không thất nghiệp và có chiếc giường để ngủ mỗi tối nhưng ở độ tuổi không quá trẻ, cũng không đủ kinh nghiệp và chín muồi như tuổi 30, tôi không biết tương lai mình về sau sẽ thế nào? Lỡ như tôi thành bà cô 35 tuổi và vẫn chưa tìm được người ưng ý? Vẫn ở trong môi trường khác bào mòn ước mơ, động lực? Từ ngày bà và chó mất, tôi thật sự mất đi động lực sống. Có ai từng trải qua cảm giác này có thể cho tôi lời khuyên được không?
Tôi lấy chồng được 3 năm, cả hai có công việc ổn định, nhà có, xe có, chồng kiếm tiền tốt. Chồng tôi rất lười biếng, đôi khi vô tâm, hết giờ làm việc chưa bao giờ anh về nhà ngay, còn đi chơi với các bạn, nhậu nhẹt với lý do tiếp khách. Tôi không đồng tình, chẳng vui vẻ, nhưng do công việc nên chẳng thể trách cứ anh.
Mọi chuyện trở nên tồi tệ khi anh phản bội tôi. Tôi xem được những tin nhắn anh vô tình chưa xóa, tin nhắn hẹn hò đi nhà nghỉ, nhớ nhung và những câu từ nhạy cảm dành cho bồ. Anh còn nài nỉ người tình đến nhà nghỉ ngủ cùng nhưng cô ta từ chối, có lẽ vì tần suất quá nhiều. Tôi suy sụp hoàn toàn. Trong mắt tôi trước giờ, chồng luôn chung thủy, có thể anh vô tâm, gia trưởng nhưng sẽ không phản bội tôi. Sự thật lại quá phũ phàng.
Tôi không thể gượng dậy sau cú sốc đó. Tôi nghĩ mãi không biết mình đã làm gì sai. Anh xin lỗi tôi, đổ hết tội lên đầu nhân tình, rằng cô ta quyến rũ anh. Anh nói đó không phải là ngoại tình, chỉ là "ăn bánh trả tiền" và đàn ông ai cũng vậy. Anh không nói gì có khi tôi còn dễ chấp nhận, đằng này anh khiến tôi càng đau lòng và tăng sự thù hận, cảm giác coi thường chồng vô cùng. Vì con cái, tôi không thể ly dị chồng, thế nhưng tình cảm vợ chồng ngày càng nhạt nhẽo, không sẻ chia, không thấu hiểu. Vợ chồng tôi không còn ngủ chung, tôi cũng không bận tâm đến anh nữa. Liệu tôi chịu đựng cuộc sống này được bao lâu nữa, mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi lấy chồng được hơn hai năm, có bé gần một tuổi. Chồng tôi đi làm xa, thường cuối tuần mới về nhà một lần nên phần lớn thời gian chỉ có hai mẹ con ở nhà với ông bà nội. Tôi bán hàng online, không quá bận, túc tắc kiếm chút bỉm sữa cho con. Từ ngày sinh con, tôi vẫn thỉnh thoảng đưa bé về ngoại chơi (thường đi về trong ngày), vừa để ông bà ngoại gặp cháu, vừa để mình được thoải mái hơn.
Cuối tuần rồi, chồng không về, tôi có nói trước với ông bà nội là sẽ đưa con về ngoại ăn cơm rồi ngủ một đêm. Mọi người cũng không ý kiến gì. Hôm sau hai mẹ con về lại nhà nội như bình thường. Vừa bế con vào nhà, ông bà nhìn cháu rồi nói nửa đùa nửa thật: "Hôm qua đi ngủ lang ngủ bụi về rồi hả?". Tôi hơi khựng lại, im lặng, tự nhiên thấy không thoải mái. Nhà ngoại là nơi tôi sinh ra và lớn lên hơn 20 năm, là nhà ông bà ngoại của cháu, vậy mà lại bị gọi là "ngủ lang ngủ bụi".
Lúc mới sinh, tôi ở cữ bên ngoại một thời gian. Đến ngày đưa con về nội, ông bà cũng hay nói với cháu kiểu: "Đây, về nhà mình rồi nhé con". Nghe một lần thì thấy bình thường, nhưng nghe nhiều lần, tôi bắt đầu để ý. Tôi nghĩ việc mẹ con tôi thường qua lại nhà ngoại chơi là bình thường, càng không phải là "đi lang bạt". Tôi cũng luôn nói trước, không phải tự ý đi hay giấu giếm gì. Chưa lần nào tôi nói lại ông bà, chỉ im lặng nhưng có vẻ ông bà càng ngày càng nói quá đáng hơn. Tôi có nên nói lại một lần cho ông biết không? Tôi sợ ông bà lại bảo tôi láo, bảo bố mẹ tôi không biết dạy con.