Tôi 30 tuổi, bạn gái 28 tuổi, quen nhau gần một năm. Chúng tôi yêu thương nhau nhiều, hai gia đình đã gặp gỡ tính chuyện cưới xin. Em xinh xắn, nhiều người theo đuổi vì ai tiếp cận cũng bị cuốn hút bởi nụ cười duyên và giọng nói dễ nghe. Chúng tôi hợp nhau nhiều thứ nhưng có một chuyện luôn trái ý, đó là việc rửa bát. Mỗi khi qua nhà em chơi, bố mẹ hoặc em làm gì tôi đều phụ giúp.
Nhiều lần ăn cơm xong, tôi phụ em dọn dẹp, em lại bắt tôi phải rửa bát cùng. Tôi thấy hơi kỳ cục nhưng chiều em, sợ bị giận, lâu dần thành quen luôn. Một hôm chúng tôi về quê tôi có cỗ. Ăn xong hai chị tôi dọn dẹp, em cũng dọn cùng nhưng đến khi rửa bát thì em nhất định bảo tôi rửa cùng thì em mới rửa. Ở nhà tôi chưa từng rửa bát nên rất ngại việc này, cũng sợ các chị nghĩ tôi sợ em nên phải nghe theo lời em. Sau một hồi hai đứa tranh cãi riêng, tôi đành nhịn, rửa bát cùng em và hai chị.
Sau khi ra Hà Nội, tôi nói rõ quan điểm, mai sau là vợ chồng, mọi việc trong nhà tôi sẽ làm cùng em, kể cả rửa chén. Thế nhưng khi đến nhà nội ngoại, tôi chỉ phụ em việc, đừng bắt tôi phải rửa bát cùng. Em không đồng ý, giận tôi, hủy kết bạn trên mạng xã hội, nhắn tin không trả lời. Chẳng nhẽ chỉ vì chuyện nhỏ này mà tình yêu của tôi tan vỡ? Tôi không biết quan điểm của mình như vậy đúng hay sai, mong nhận được sự chia sẻ. Tôi có gia trưởng và cổ hủ không khi có quan điểm như thế?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi sinh ra và lớn lên ở Lào Cai, gia đình nghèo. Tôi đang nỗ lực từng ngày để đỗ vào một trường đại học ngành báo chí ở Hà Nội, giấc mơ ấp ủ suốt ba năm qua. Nhân dịp sinh nhật 18 tuổi, tôi viết những dòng này, mong nhận được sự động viên để có thêm sức mạnh vượt qua thử thách. Tôi viết đi viết lại đoạn mở đầu ấy nhiều lần. Bởi mỗi chữ đều là một lát cắt của đời mình.
Hôm nay 14/4, tôi tròn 18 tuổi. Buổi sáng ở quê tôi vẫn như bao ngày: sương mù phủ kín những ngọn đồi, gió lùa qua mái tôn cũ kêu lạch cạch. Tôi dậy sớm nhóm bếp, nấu cơm cùng bà ngoại, không có bánh sinh nhật, không có quà, chỉ có bát cơm trắng và đĩa rau luộc hái từ vườn sau nhà. Tôi mồ côi mẹ từ năm ba tuổi. Mẹ mất vì bệnh hiểm nghèo. Người ta nói trẻ con không nhớ nhiều nhưng tôi nhớ cảm giác trống rỗng mỗi khi thấy bạn bè được mẹ đón về. Những buổi họp phụ huynh, tôi chỉ có ba. Có lần tôi hỏi: "Mẹ con đâu hả bà". Bà quay mặt đi, lau nước mắt rồi bảo mẹ đã lên trời. Từ đó, mỗi khi nhìn lên bầu trời đêm, tôi hay tự hỏi mẹ có nhìn thấy mình không.
Ông ngoại mất khi tôi mới một tuổi. Bà ngoại một mình chịu đựng nỗi đau mất chồng, rồi sau đó mất con gái. Ba tôi trở thành trụ cột duy nhất. Ông làm nông, quanh năm gắn với ruộng lúa và nương ngô, mùa nắng hạn thì mất mùa, mùa mưa lại lo sạt lở; thu nhập bấp bênh, có tháng chỉ đủ tiền gạo và tiền điện. Chỗ tôi ở là nhà cấp bốn cũ kỹ, mùa mưa nước dột từng giọt xuống nền đất. Tôi phải đặt chậu hứng nước để khỏi ướt sách vở. Không có bàn học, tôi ngồi trên chiếc ghế thấp, kê vở lên mặt giường để viết. Đêm mùa đông ở Lào Cai lạnh buốt, tay tôi nứt nẻ, rớm máu vì rét. Tôi vẫn học vì biết chỉ có học mới giúp tôi thoát khỏi cái nghèo. Ba luôn nói: "Con phải học cho giỏi, sau này đỡ khổ như ba".
Ông chọn cho tôi một trường tiểu học gần nhà để đỡ tốn tiền đi lại. Trường nhỏ, lớp học cũ, tường loang lổ, không có phòng máy tính, không có thư viện lớn, bữa trưa chỉ cơm trắng với chút thức ăn đơn giản. Thế nhưng tôi chưa từng than phiền vì biết ba đã phải đổ bao nhiêu mồ hôi mới có tiền mua cho tôi bộ đồng phục. Chiếc xe đạp tôi đi học là xe cũ, sơn đã bong tróc. Mỗi sáng, ba dắt xe ra cổng cho tôi. Có hôm trời mưa to, ba mặc áo mưa rách, đội nón lá đứng nhìn tôi đi cho đến khi khuất bóng. Hình ảnh ấy in sâu trong trí nhớ tôi. Lên cấp hai, tôi học trường xa hơn. Con đường đến trường nhiều dốc cao, mùa mưa bùn đất bám đầy bánh xe. Có lần tôi trượt ngã, vở rơi xuống bùn. Tôi nhặt lên, lau sơ rồi tiếp tục đi. Tôi sợ nghỉ học một buổi sẽ không theo kịp bài.
Tháng 9 năm 2024, cơn bão Yagi ập đến, trận lũ lụt lịch sử khiến cả vùng quê tôi chìm trong nước, ruộng vườn ngập trắng, nhà cửa đổ nát. Trong dòng nước cuồn cuộn ấy, ba tôi không trở về. Ngày nhận tin, tôi như sụp đổ, lao ra bờ sông, gào khóc gọi tên ba. Tôi không tin đó là sự thật. Người đàn ông luôn dậy sớm nấu cơm cho tôi trước khi ra đồng, người từng hứa sẽ dự lễ tốt nghiệp cấp ba của tôi đã rời đi mãi mãi. Đám tang ba diễn ra trong căn nhà lạnh lẽo. Bà ngoại ngồi lặng, đôi mắt đỏ hoe. Tôi ngồi bên quan tài, nắm chặt tay ba lần cuối. Bàn tay từng dắt tôi qua bao mùa mưa nắng giờ lạnh ngắt.
Từ đó, tôi sống cùng bà ngoại. Hai bà cháu nương tựa vào nhau. Bà đã già, lưng còng, sức khỏe yếu nhưng vẫn dậy từ tinh mơ nấu cơm, trồng rau, nuôi gà. Có hôm bà ho suốt đêm, tôi nằm nghe mà nước mắt lăn dài. Có những tháng, tiền trong nhà chỉ còn vài chục nghìn đồng, tôi phải tiết kiệm từng cuốn vở, từng cây bút, không dám xin thêm tiền mua sách tham khảo. Nhiều khi nhìn bạn bè có điện thoại mới, có quần áo đẹp, tôi cũng chạnh lòng. Rồi tôi tự nhủ mình còn được đi học đã là may mắn.
Đầu năm lớp 11, sau khi ba mất, tôi từng nghĩ đến việc nghỉ học để đi làm phụ bà. Bà nắm tay tôi nói: "Con mà bỏ học, ba con dưới suối vàng không yên lòng", câu nói ấy khiến tôi bật khóc. Tôi quyết định tiếp tục học. Tôi học như thể mỗi trang sách là một nhịp thở của ba. Tôi ấp ủ ước mơ thi vào đại học ngành báo chí ở Hà Nội. Tôi muốn kể câu chuyện của những người như gia đình tôi, những người âm thầm chịu đựng mất mát sau thiên tai.
Sinh nhật 18 tuổi của tôi không có nến. Buổi tối, bà chỉ xoa đầu tôi và nói: "Cháu lớn rồi", tôi quay mặt đi để bà không thấy mình khóc. Tôi nhớ ba, ước giá như ba còn sống, có lẽ ông sẽ mua cho tôi một chiếc bánh nhỏ và nói: "Con gái ba trưởng thành rồi". Tôi cũng hiểu, dù không còn ba mẹ bên cạnh, mình vẫn phải sống tiếp. Tôi không muốn nghịch cảnh là cái cớ để mình gục ngã. Tôi muốn nó trở thành động lực. Nếu một ngày tôi đỗ đại học, sẽ mang theo câu chuyện của mình đến Hà Nội. Tôi sẽ học thật tốt, làm thêm để tự nuôi bản thân.
Tôi sẽ viết về lũ lụt, mất mát, nghị lực của những con người nhỏ bé. Tuổi 18 của tôi bắt đầu bằng nước mắt nhưng không kết thúc bằng tuyệt vọng. Tôi tin rằng, dù cuộc đời đã lấy đi của mình rất nhiều, nó vẫn để lại cho tôi một điều quý giá: cơ hội được mơ ước. Tôi không để giấc mơ ấy tắt đi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và bạn trai quen nhau hơn hai năm, tình cảm ổn định nên hai bên gia đình đã gặp gỡ và bàn chuyện cưới xin. Anh có công việc ổn định, tính hiền, sống tình cảm và khá chiều tôi. Từ trước đến giờ, tôi luôn nghĩ nếu kết hôn thì anh là người phù hợp để gắn bó lâu dài.
Gia đình anh trước đây tôi chỉ gặp qua vài lần, thấy mẹ anh hiền lành, ít nói, còn bố thì ít tiếp xúc nên tôi cũng không để ý nhiều. Nhà mà gia đình anh đang ở chủ yếu do tiền anh dành dụm nhiều năm rồi xây. Nếu cưới, chưa có điều kiện ở riêng nên chúng tôi dự định sẽ sống chung với bố mẹ chồng một thời gian.
Gần đây, khi chuẩn bị kỹ hơn cho chuyện cưới, tôi mới biết thêm nhiều chuyện về bố chồng tương lai. Ông không có công việc ổn định, không có lương hưu, lại có thói quen lô đề và đang có một khoản nợ. Mẹ chồng khá nhu nhược, gần như không có tiếng nói trong nhà. Những chuyện này trước đây gia đình anh không nói rõ, đến khi tôi biết thì mọi thứ đã đi khá xa, hai bên đã tính đến ngày cưới.
Từ lúc biết chuyện, tôi bắt đầu suy nghĩ rất nhiều. Nếu cưới về sống chung, tôi lo những vấn đề tài chính và sinh hoạt trong gia đình sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của hai vợ chồng. Tôi cũng sợ những mâu thuẫn phát sinh khi bố chồng có tính gia trưởng, lại thêm chuyện cờ bạc và nợ nần. Trong khi đó, mẹ chồng không đủ mạnh để cân bằng mọi thứ trong nhà.
Bạn trai tôi vẫn giữ thái độ như trước, nói rằng chuyện của bố mẹ, anh sẽ cố gắng lo, không để ảnh hưởng nhiều đến tôi. Hơn nữa cố gắng thêm vài năm kiếm tiền rồi mua đất xây nhà ở riêng. Nhưng thực tế sống chung một nhà, tôi không nghĩ có thể tách biệt hoàn toàn. Hiện tôi rất lo lắng và phân vân, cũng chưa dám nói với bố mẹ mình. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 28 tuổi, ngoại hình khá, công việc ổn định, bạn trai 35 tuổi. Chúng tôi quen nhau hơn một năm rồi mới chính thức yêu. Anh chín chắn, trách nhiệm và tình cảm, đó là những cảm nhận của tôi trước khi nhận lời yêu anh. Sau gần một năm yêu nhau, cả hai tính chuyện kết hôn trong năm nay nhưng tôi còn thấy băn khoăn về anh. Anh tỏ ra là người chịu khó, ham học hỏi và cầu tiến, được nhiều người yêu quý. Anh kể với tôi từng làm việc vất vả ra sao, lăn lộn kiếm tiền ra sao, nhưng ở tuổi này vẫn chẳng tích lũy được gì đáng kể, mãi khi yêu rồi tôi mới nhận ra điều đó.
Tuy nhiên cái tôi lo không phải vấn đề tài chính mà tôi cảm nhận tình yêu của anh dành cho mình không mấy mặn mà, giống như kiểu đến lúc phải lấy vợ thì yêu rồi cưới thôi. Anh cũng sốt sắng chuyện đám cưới nhưng với tôi, cách đối xử không có gì khác mấy so với hồi còn chơi kiểu bạn bè. Lúc nào anh cũng tâm sự với tôi là rất yêu thương mẹ và chị gái. Anh cũng rủ tôi về nhà chơi, nhưng đến nhà thì để tôi thích làm gì thì làm, ít khi hỏi han hoặc quan tâm để ý, thay vào đó anh luôn chú ý đến mẹ, rồi dọn dẹp và sửa đồ đạc trong nhà. Chúng tôi đã tính chuyện đám cưới nhưng có người không biết lại hẹn giới thiệu cho anh một cô phù hợp. Anh vẫn không hề nói về đám cưới và còn hứa đi gặp gỡ. Tôi đọc được tin nhắn, hỏi thì anh bảo đấy là nói thế thôi chứ lúc nào chẳng đi cùng tôi, làm gì có lúc nào đi gặp ai nữa. Sau đó anh đã nhắn tin từ chối mối kia với lý do sợ ế nên đã chấp nhận mối khác rồi. Tôi đọc mà buồn.
Ngày đi làm, cùng đường nên anh đưa đón tôi, chỉ có buổi tối hai đứa gần nhau. Nhà anh ở xa, thỉnh thoảng chủ động thuê phòng ở lại để được đi chơi cùng tôi, đấy là khi anh muốn thế. Còn nếu tôi đề nghị anh ở lại thì rất hiếm khi nhận được sự đồng ý, dù mưa gió thế nào cũng nhất định về. Có dịp chúng tôi đi chơi xa, thấy anh bỗng dưng mệt mỏi, chẳng nói năng gì, đi ngủ, để tôi thức một mình. Tôi giận dỗi anh cũng chẳng dỗ dành nên trong lúc anh ngủ tôi tự đi ra ngoài thuê phòng khác ở. Tôi buồn và khóc nhiều nhưng không hề thấy anh gọi hay nhắn tin xem tôi đi đâu. Sau đó vì sợ ở một mình, tôi lại phải gọi anh đến đón về ở cùng.
Đến hôm sau, bạn tôi hẹn gặp, cùng lúc bạn anh cũng hẹn, anh muốn tôi đi cùng gặp bạn anh. Tôi bảo thế đi gặp bạn tôi một lúc rồi về gặp bạn anh. Anh bảo hẹn rồi, vậy nên anh không đi cùng tôi được, tôi cứ đi với bạn. Tôi đi cùng bạn được một lúc thì thấy anh gọi, hỏi anh đang làm gì anh bảo đang ở nhà thôi, chiều mới gặp bạn. Tôi cũng không hiểu nổi nữa, vừa buồn vừa giận.
Tôi vẫn tin anh là người tốt. Anh luôn hòa nhã, đối xử tốt với mọi người, nhất là những người có hoàn cảnh khó khăn. Thế nhưng qua những chuyện như vậy tôi cảm thấy băn khoăn lắm. Anh nói thật may mắn khi yêu được tôi, thế nhưng cách anh đối xử với tôi nhiều khi lại không như vậy. Nhiều lúc tôi cảm giác tình yêu đó chưa đủ lớn. Bố mẹ tôi rất quý anh vì thấy anh gần gũi. Anh không nề hà việc gì khi về nhà tôi. Ai cũng nghĩ tôi được anh yêu chiều nhiều lắm. Vậy nhưng có những chuyện tôi vẫn chẳng biết tỏ cùng ai. Mong nhận được sự chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

