Bất chấp dấu hiệu chệch choạc gần đây, Arsenal vẫn bước vào những tuần cuối mùa với giấc mơ cú đúp – Ngoại hạng Anh và Champions League – còn nguyên vẹn. Trận thắng Newcastle 1-0 tại Emirates cuối tuần qua mang về ba điểm quý giá để trở lại đỉnh bảng Ngoại hạng Anh, nhưng cũng để lộ hình ảnh một tập thể đã thấm mệt. Đó là điều thầy trò Mikel Arteta không được phép tái hiện khi bước vào chuyến làm khách đầy bão táp tại Metropolitano.
Mùa 2024-2025, Arsenal gục ngã ở bán kết trước PSG, để lại nỗi tiếc nuối vẫn còn âm ỉ đến tận hôm nay. Lần này, “Pháo thủ” trở lại với quyết tâm không dừng lại ở dở dang, mà phải biến giấc mơ Champions League thành hiện thực.
Nhưng Atletico cũng là đội bóng sống cùng những vết thương châu Âu. Dưới triều đại của Diego Simeone, họ từng hai lần gục ngã trong trận chung kết Champions League – đều trước kình địch cùng thành phố Real Madrid, cùng một lần dừng chân ở bán kết. Đó là những ký ức đủ để biến mỗi trận đấu như thế này thành một cuộc chiến của danh dự và khát vọng.
Chính Arsenal và Atletico lại là hai đội thi đấu nhiều trận nhất trong lịch sử Cup C1 châu Âu/Champions League mà chưa từng chạm tay vào chiếc Cup tai voi danh giá. Arsenal đã chơi 223 trận, còn Atletico là 190 – những con số vừa đáng tự hào, vừa như lời nhắc về một khoảng trống chưa thể lấp đầy.
Arsenal hành quân tới Metropolitano với phong độ ổn định: bất bại 12 trận gần nhất tại Champions League (10 thắng, 2 hòa). Lần gần nhất “Pháo thủ” có chuỗi bất bại dài hơn là giai đoạn 13 trận từ tháng 3/2005 đến tháng 4/2006 – hành trình kết thúc bằng trận chung kết thua Barca tại Paris.
Sự chắc chắn của Arsenal đi kèm với tính thực dụng. 4 trận knock-out mùa này của họ chỉ chứng kiến tổng cộng 5 bàn thắng (ghi 4, thủng lưới 1 bàn) – trung bình 1,25 bàn/trận. Ở tứ kết, họ thắng Sporting chung cuộc 1-0. Một kịch bản chặt chẽ nữa hoàn toàn có thể lặp lại.
Chiều ngược lại, Atletico mang đến hình ảnh hoàn toàn trái ngược, đặc biệt bùng nổ ở vòng knock-out. Họ ghi dấu bằng hành trình vượt qua Club Brugge, Tottenham và Barca với tổng cộng 28 bàn qua 6 trận (ghi 17, thủng lưới 11 bàn) trung bình 4,7 bàn/trận – con số đủ khiến bất kỳ hàng thủ nào phải dè chừng.
Trung tâm trong lối chơi ấy là Julian Alvarez. Tiền đạo người Argentina đã ghi 9 bàn tại Champions League mùa này – thành tích tốt nhất của một cầu thủ Atletico trong một mùa giải Cup C1 châu Âu/Champions League. Không chỉ sắc bén trước khung thành, nhà vô địch World Cup 2022 còn là “cỗ máy pressing” đáng sợ: anh dẫn đầu toàn giải về tổng số pha gây áp lực cường độ cao (853 lần), đồng thời đứng đầu luôn về trung bình mỗi 90 phút (70 lần, với điều kiện thi đấu tối thiểu 500 phút). Một biểu tượng hoàn hảo cho tinh thần Simeone.
Sát cánh cùng anh nhiều khả năng là Antoine Griezmann. Tiền đạo người Pháp đang bước vào chương cuối tại Atletico, khi dự kiến chuyển sang Orlando City từ hè 2026. Kể từ sau Siêu Cup châu Âu 2018, Griezmann vẫn chưa có thêm danh hiệu lớn nào cùng CLB, và Champions League là giấc mơ lớn nhất còn dang dở.
Tầm ảnh hưởng của Griezmann là không thể phủ nhận – anh đã góp dấu giày vào 56/231 bàn thắng của Atletico tại Champions League (40 bàn, 16 kiến tạo), tương đương 24,2% – tỷ lệ cao nhất trong lịch sử giải đối với các cầu thủ thuộc những CLB ghi trên 100 bàn, thậm chí nhỉnh hơn cả Lionel Messi tại Barca (24,1%).
Tuy nhiên, hàng công ấy sẽ phải đối đầu với một trong những hệ thống phòng ngự ổn định nhất châu Âu. Khi bộ ba David Raya – William Saliba – Gabriel Magalhaes cùng đá chính, Arsenal chỉ thủng lưới 11 bàn qua 22 trận Champions League (trung bình 0,5 bàn/trận) và giữ sạch lưới tới 59% (13 trận).
Bài toán khiến Arteta đau đầu nhất nằm ở hàng công. Sự trở lại của Bukayo Saka – người vào sân từ ghế dự bị trước Newcastle – có thể là chìa khóa. Thống kê cho thấy Arsenal ghi trung bình 2,6 bàn và đạt 2,3 xG mỗi trận khi có Saka (8 trận), nhưng chỉ còn 1,5 bàn và 1,8 xG khi thiếu anh (4 trận).
Không chỉ vậy, Saka đã thực hiện 3 pha căng ngang thành công tại Champions League mùa này – nhiều hơn tổng cộng của Gabriel Martinelli, Noni Madueke và Leandro Trossard (2). Sự hiện diện của ngôi sao người Anh có thể là “phao cứu sinh” cho Viktor Gyokeres, người vẫn chưa ghi bàn ở 4 trận knock-out mùa này, chỉ tung ra 6 cú sút – ít hơn 28 cầu thủ khác kể từ vòng 1/8.
Hai đội đã gặp nhau ở vòng bảng mùa này, khi Arsenal vùi dập Atletico 4-0 tại Emirates. Trước đó, họ chỉ gặp nhau tại bán kết Europa League 2017-2018, nơi Atletico đi tiếp với tổng tỷ số 2-1 (hòa 1-1 sân khách, thắng 1-0 sân nhà).
Sân nhà vẫn là pháo đài của Atletico. Tại cả sân nhà cũ Vicente Calderon lẫn Metropolitano, họ chưa từng thua một đại diện Anh nào ở vòng knock-out Champions League (6 trận: thắng 3, hòa 3), trước các đối thủ gồm Chelsea, Leicester City, Liverpool, Man Utd, Man City và Tottenham Hotspur.
Theo siêu máy tính của Opta, Atletico thắng 35% trong các mô phỏng trước trận lượt đi, Arsenal thắng 37%, còn khả năng hòa là 27,9%. Nhưng xét tổng thể, Arsenal vẫn được đánh giá cao hơn với 72% cơ hội vào chung kết, so với 28% của Atletico. “Pháo thủ” cũng là ứng viên số một cho chức vô địch Champions League (36%), nhỉnh hơn Bayern Munich (35%), PSG (21%) và Atletico (8%).
Giữa Madrid rực lửa và một Arsenal vừa lì lợm vừa mong manh, trận bán kết này không chỉ là cuộc đấu chiến thuật. Đó còn là cuộc đối đầu của hai giấc mơ dang dở – nơi chỉ một đội được quyền viết tiếp câu chuyện còn lại.
Theo báo Indonesia, BolaSport.com, tại vòng chung kết U.17 châu Á (diễn ra từ ngày 5.5), U.17 Indonesia nằm bảng B, đối đầu với 3 đội cựu vô địch gồm Nhật Bản, Trung Quốc và Qatar. Trong khi thầy trò HLV Kurniawan Dwi Yulianto vừa trải qua giải vô địch U.17 Đông Nam Á đầy thất vọng, dù thi đấu trên sân nhà, nhưng sớm bị loại ở vòng bảng với trận hòa dưới cơ U.17 Việt Nam tỷ số 0-0, đội sau đó đã thẳng tiến đến ngôi vô địch.
"Một thử thách khó khăn đang chờ đợi đội tuyển U.17 Indonesia tại giải vô địch U.17 châu Á, không như đối thủ cùng khu vực, U.17 Việt Nam đầy triển vọng sau các màn trình diễn thuyết phục ở giải Đông Nam Á và đăng quang ngôi vô địch với thành tích bất bại (4 thắng, 1 hòa), ghi 19 bàn, chỉ để lọt lưới 1 bàn", BolaSport.com đánh giá.
Cũng theo BolaSport.com: "U.17 Indonesia gây thất vọng ngay sân nhà, giờ đây sự tập trung của họ hướng đến giải U.17 châu Á để đạt mục tiêu giành vé dự World Cup U.17 lần thứ ba liên tiếp. Tuy nhiên, thầy trò HLV Kurniawan Dwi Yulianto sẽ phải đối mặt với những thử thách rất lớn, khi nằm trong bảng đấu khó khăn với 3 đối thủ rất mạnh".
Để tăng cường sức mạnh cho giải U.17 châu Á, U.17 Indonesia đã tăng cường 3 cầu thủ nhập tịch gồm Matthew Baker (CLB Melbourne City, Úc), Noha Pohan Simangunsong (NAC Breda) và Mike Rajasa (FC Utrecht), đều từ Hà Lan. U.17 Indonesia được kỳ vọng sẽ lặp lại thành tích năm ngoái, lọt vào tứ kết và giành vé dự World Cup U.17 ở Qatar vào tháng 11 năm nay.
"Tuy nhiên, hành trình vượt qua vòng bảng của Indonesia được dự đoán sẽ rất khó khăn, xét đến sức mạnh của ba đội bóng còn lại trong bảng đấu. Cả ba đội bóng mà U.17 Indonesia gặp ở vòng bảng đều từng vô địch giải U.17 châu Á. Trong đó, Nhật Bản thậm chí còn là đội bóng thành công nhất trong lịch sử giải đấu này, với bốn lần vô địch vào các năm 1994, 2006, 2018 và 2023.
Đội U.17 Trung Quốc cũng có hai lần vô địch các năm 1992 và 2004. Còn Qatar đã có một lần vô địch năm 1990. Indonesia là đội duy nhất ở bảng B chưa từng vô địch U.17 châu Á kể từ lần đầu tiên tổ chức vào năm 1985. Thành tích tốt nhất của Indonesia tại giải đấu này là vị trí thứ tư vào năm 1990", theo BolaSport.com.
Mặc dù vậy, theo HLV Kurniawan Dwi Yulianto, ông hy vọng các cầu thủ U.17 Indonesia sẽ biết cách vượt qua khó khăn, đặc biệt là những bài học đã trải qua tại giải U.17 Đông Nam Á, trong đó có trận đấu gặp U.17 Việt Nam, để sớm khắc phục những sai lầm cơ bản và tìm lại lối chơi tấn công. Qua đó, giữ vững niềm tin để hy vọng vượt qua vòng bảng giành vé dự World Cup.
Tại giải U.17 châu Á, có tổng cộng 5 đội thuộc Liên đoàn Bóng đá Đông Nam Á (AFF) tham dự là Việt Nam, Indonesia, Úc, Thái Lan và Myanmar.
Trong đó, U.17 Việt Nam nằm ở bảng C cùng với Hàn Quốc (đội từng có 2 lần vô địch U.17 châu Á), còn Yemen và UAE chưa vô địch lần nào.
Thầy trò HLV Cristiano Roland ra quân với trận gặp U.17 Yemen lúc 0 giờ ngày 7.5, tiếp đó họ sẽ đối mặt với đối thủ mạnh nhất bảng là U.17 Hàn Quốc lúc 23 giờ ngày 10.5, và trận cuối vòng bảng gặp U.17 UAE (đội vừa đấu tập huấn hòa U.17 Thái Lan tỷ số 1-1) lúc 0 giờ ngày 14.5 (đều giờ Việt Nam). Các trận đấu của U.17 Việt Nam đều diễn ra trên sân King Abdullah Sports City Hall ở Jeddah, Ả Rập Xê Út.
Các đội còn lại, gồm U.17 Thái Lan nằm ở bảng A cùng với đội chủ nhà Ả Rập Xê Út, Tajikistan và Myanmar. Và U.17 Úc (đội thua U.17 Việt Nam tỷ số 1-2 ở bán kết giải Đông Nam Á) nằm ở bảng D cùng Uzbekistan và Ấn Độ, sau khi đội U.17 CHDCND Triều Tiên đã chính thức rút lui.
Sau vòng bảng giải U.17 châu Á, hai đội xếp nhất nhì mỗi bảng vào tứ kết, cũng sẽ giành vé dự World Cup U.17.
Để bước lên bục cao nhất của Giải U17 Đông Nam Á 2026, U17 Việt Nam đã có quá trình dài được Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) đầu tư, chuẩn bị kỹ lưỡng từ năm ngoái.
Sau khi tuyển U17 Việt Nam dừng bước từ vòng bảng Giải U17 châu Á 2025, VFF đã tiến hành tuyển chọn, xây dựng một lứa cầu thủ mới, với năm sinh từ 2009 trở về sau.
Dù vậy, đội vẫn còn 2 cá nhân còn đủ tuổi và thi đấu rất nổi bật là Chu Ngọc Nguyễn Lực và Nguyễn Văn Dương. Thêm vào đó là một số nhân tố thể hiện tốt ở các giải trẻ quốc gia như Nguyễn Ngọc Anh Hào, Nguyễn Hiệp Đại Việt Nam, Lê Sỹ Bách.
U17 Việt Nam thế hệ mới này đã được ươm mầm, chăm sóc suốt thời gian dài, khi được VFF tạo điều kiện cho đi tập huấn ở nước ngoài (Trung Quốc và Nhật Bản). Đồng thời đội được thi đấu giao hữu với các đội mạnh như Úc, Trung Quốc, Saudi Arabia.
Không chỉ cầu thủ, sự chuẩn bị còn nhất quán và xuyên suốt ở đội ngũ ban huấn luyện. Theo đó, HLV Roland tiếp tục được VFF đặt niềm tin. Việc U17 Việt Nam xuất sắc vượt qua vòng loại U17 châu Á 2026 diễn ra cuối năm ngoái với 5 trận toàn thắng, ghi 50 bàn và không để thủng lưới, là tín hiệu báo trước cho chức vô địch Giải Đông Nam Á năm nay.
Xuyên suốt các cấp độ đội tuyển trẻ, từ U16, U17 đến U19, U20 và U23 Việt Nam, VFF đều có kế hoạch đầu tư kỹ lưỡng. Thông qua sự hợp tác với các liên đoàn bóng đá mạnh ở châu Á, các đội tuyển trẻ Việt Nam thường xuyên được thi đấu quốc tế để cọ xát, học hỏi. Nhờ đó, các cầu thủ trẻ dần được hoàn thiện chất lượng chuyên môn và bản lĩnh thi đấu.
Với U23 Việt Nam, trước khi giành huy chương vàng SEA Games 33 và huy chương đồng U23 châu Á 2026, các cầu thủ cũng được đi du đấu nước ngoài, thi đấu với các đội hàng đầu châu lục. Trao đổi với Tuổi Trẻ, chuyên gia Phan Anh Tú cho rằng ngoài sự đầu tư của liên đoàn, các lò đào tạo trẻ cũng có đóng góp quan trọng vào sự phát triển của các đội tuyển quốc gia.
"Những năm gần đây, các trung tâm đào tạo trẻ Việt Nam có sự phát triển bài bản. Họ áp dụng khoa học kỹ thuật, thuê chuyên gia nước ngoài từ những nền bóng đá tiên tiến, đem kiến thức, kinh nghiệm của mình giúp các cầu thủ trẻ Việt Nam tiếp cận xu thế của bóng đá thế giới. Đào tạo trẻ là cái gốc của bóng đá Việt Nam. Nó đã, đang và sẽ tiếp tục sản sinh ra nhân sự nòng cốt cho các đội tuyển quốc gia", ông Phan Anh Tú nói.
"Bên cạnh đó, cũng phải dành lời khen cho HLV Roland. Ông là một HLV giỏi và phải giỏi mới xây dựng được một tập thể kỷ luật như thế. Sống ở Việt Nam lâu, ông Ronald rất hiểu điểm mạnh, yếu của cầu thủ Việt Nam. Mặt khác, niềm tin của VFF vào một HLV cũng đã tạo sự nhất quán, đồng bộ, ăn ý trong lối chơi của U17 Việt Nam", ông Tú nói thêm.
U17 Việt Nam cần thêm thời gian để khẳng định năng lực. Nhưng những tín hiệu tích cực từ đào tạo trẻ, đầu tư của VFF đang cho thấy một thế hệ cầu thủ mới dưới sự dẫn dắt của HLV Roland xứng đáng được kỳ vọng.
Nhờ sự chuẩn bị từ trong năm 2025, U17 Việt Nam chỉ cần khoảng 10 ngày tập trung trong tháng 4-2026, trước khi lên đường sang Indonesia dự Giải U17 Đông Nam Á. U17 Việt Nam khởi đầu hành trình ở bảng A bằng chiến thắng đậm 4-0 trước U17 Malaysia ngày 13-4.
Sau màn ra quân thuận lợi, U17 Việt Nam tiếp đà hưng phấn, đã thắng U17 Timor Leste tới 10-0 ở lượt trận thứ hai vào ngày 16-4, qua đó chiếm ngôi đầu bảng của U17 Indonesia.
Lượt cuối, U17 Việt Nam đấu với chủ nhà U17 Indonesia vào ngày 19-4. Đoàn quân HLV Roland hòa 0-0, vừa đủ để vượt qua bảng A với ngôi đầu, đồng thời khiến chủ nhà bị loại.
Tại vòng bán kết ngày 22-4, U17 Việt Nam đánh bại U17 Úc 2-1 sau cuộc lội ngược dòng ấn tượng. Trong trận chung kết diễn ra ngày 24-4, U17 Việt Nam tái ngộ U17 Malaysia và giành thắng lợi 3-0 để có lần thứ tư đăng quang ngôi vô địch Giải U17 Đông Nam Á. Với HLV Roland, đây là thành tựu đầu tiên của ông sau 2 năm dẫn dắt đội tuyển U17 Việt Nam.
Theo đài địa phương Salzburg ORF, chiếc xe của cựu thủ môn bị tàu đâm khi băng qua đường ngang ở Pabing, gần Nussdorf am Haunsberg, vào khoảng 8h20 sáng giờ địa phương ngày 16/4.
Xe của Manninger bị kéo lê nhiều mét. Anh đã nhanh chóng được đưa ra khỏi xe và sơ cứu tại chỗ, nhưng không qua khỏi.
Manninger được cho là đi một mình. Cơ quan chức năng đang kiểm tra tín hiệu đèn đỏ tại đường ngang để xác định hệ thống có hoạt động bình thường hay không. Lái tàu và khoảng 25 hành khách trên toa không bị thương.
"Chúng tôi bàng hoàng khi biết tin về vụ tai nạn thảm khốc ở Nussdorf, nơi Alexander Manninger mất mạng", Austria Salzburg, CLB đầu tiên trong sự nghiệp của Manninger, chia buồn trên mạng xã hội. "Alexander không chỉ là một phần của gia đình CLB trong giai đoạn 1984-1996, mà trên hết còn là một con người để lại dấu ấn cả trong lẫn ngoài sân cỏ".
Manninger là thủ thành Áo đầu tiên chơi tại Ngoại hạng Anh sau khi gia nhập Arsenal năm 1997. Anh bắt 39 trận cho đội bóng thành London, giành một chức vô địch Ngoại hạng Anh cùng một Cúp FA.
Chia tay Arsenal, Manninger tiếp tục sự nghiệp tại nhiều CLB châu Âu như Torino, Siena, Red Bull Salzburg, Udinese và Augsburg. Cựu thủ môn này từng vô địch Serie A cùng Juventus, trước khi trở lại Anh chơi mùa giải cuối cùng sự nghiệp trong màu áo Liverpool năm 2016.
"Chúng tôi đau buồn trước sự ra đi của Alexander Manninger, người đã thiệt mạng trong một tai nạn giao thông thảm khốc", Red Bull Salzburg gửi lời tri ân tới Manninger. "Tâm trí của chúng tôi hướng về gia đình và bạn bè anh. Yên nghỉ nhé, Alexander".
Ở cấp độ đội tuyển quốc gia, Manninger có 33 lần ra sân cho tuyển Áo từ năm 1999 đến 2009, góp mặt trong thành phần đội tuyển dự Euro 2008.