Hank Nuwer, sinh năm 1946, cựu Giáo sư báo chí tại Indiana, Mỹ, từng nhiều lần gặp sự cố khi du lịch tự túc. Ông từng lạc đường tại Brussels, Bỉ và mất tiền cọc vì hủy chuyến đi Ba Lan.
Năm 2015, ở tuổi 69, Hank quyết tâm quay lại Ba Lan, tìm về cội nguồn là quê nhà của ông nội. Thay vì tự mình xoay xở, ông tìm kiếm một hướng dẫn viên bản địa để hỗ trợ về ngôn ngữ và sự khác biệt văn hóa.
Mục tiêu chính của Hank là khám phá Warsaw. Những gì ông biết về quê hương chỉ là những câu kể rời rạc của ông nội. Để chuẩn bị, Hank tự học tiếng Ba Lan trong vài năm và bắt đầu mở rộng mạng lưới kết nối với những người lạ ở Ba Lan trên LinkedIn.
Thay vì tìm đến các công ty lữ hành chuyên nghiệp, ông gửi tin nhắn cho Małgorzata Wróblewska (Gosia), một kế toán sống tại Warsaw, nhờ cô làm hướng dẫn viên vì hy vọng tìm được một người thực sự am hiểu thành phố.
Gosia, khi đó 45 tuổi, ban đầu phớt lờ vì thấy lời đề nghị lạ lùng từ một người lạ mặt. Tuy nhiên, sự tò mò về vị giáo sư người Mỹ và mong muốn thay đổi nhịp sống đơn điệu khi phải dành phần lớn thời gian chăm sóc cha mẹ già yếu đã khiến cô đồng ý.
Trước khi gặp mặt, Gosia đã tìm hiểu kỹ về Hank qua các cuộc phỏng vấn trên truyền hình Mỹ về chuyên môn của ông. Sự đĩnh đạc và ấm áp của Hank trên màn ảnh đã thuyết phục cô rằng đây là một người đáng tin cậy. Cô chuẩn bị một lịch trình chi tiết qua các địa điểm lịch sử, bảo tàng và các khu phố cổ của Warsaw cho ngày gặp mặt đầu tiên.
Cuộc gặp đầu tiên diễn ra tại sảnh khách sạn của Hank ở Warsaw vào năm 2015. Gosia nhận ra Hank ngay lập tức, còn vị giáo sư lại bị thu hút bởi vẻ ngoài của người dẫn đường.
“Tôi hoàn toàn bị choáng ngợp trước cô ấy, nhưng cố gắng không để lộ ra”, Hank nhớ lại.
Thay vì đưa khách đến các điểm tham quan thông thường, Gosia dẫn Hank đi bộ qua các di tích, tường thành và bảo tàng. Họ dành hàng giờ để xem bản đồ Ba Lan thay đổi qua các thời kỳ, tìm hiểu bối cảnh lịch sử giai đoạn ông nội Hank từng sinh sống. Với Hank, đây không còn là một tour tham quan đơn thuần mà là hành trình kết nối với tổ tiên thông qua sự dẫn dắt của một người bản địa.
Trong quá trình di chuyển bằng xe điện và đi bộ hàng dặm qua các con phố Warsaw, sự thấu hiểu giữa hai người lạ bắt đầu nảy sinh. Hank chia sẻ về cuộc hôn nhân tan vỡ và cuộc sống sau ly hôn chỉ xoay quanh chú chó Casey cùng việc tập tạ.
Gosia tâm sự về nỗi cô đơn khi vòng bạn bè thu hẹp vì bận rộn chăm sóc gia đình. Họ nhận ra điểm chung là sự đồng điệu trong tâm hồn. Kết thúc chuyến tham quan Warsaw, Gosia phải sang Bồ Đào Nha du lịch cùng con gái, Hank và cô hứa sẽ giữ liên lạc.
Sau khi Hank trở về Mỹ, cả hai trò chuyện qua email và các cuộc gọi hằng ngày. Vài tháng sau, Hank mời Gosia tới Chicago du lịch nhân dịp lễ Tạ ơn. Chuyến đi này đã biến tình bạn thành tình yêu. Họ cùng nhau đi bộ đường dài tại Vườn quốc gia Starved Rock và ăn tối tại khách sạn Drake.
Thực tế địa lý là thách thức lớn. Gosia không muốn rời xa cha mẹ đang cần sự chăm sóc ở Ba Lan. Sự kiên trì của Hank là yếu tố quyết định giúp duy trì mối quan hệ.
Suốt hai năm, họ liên tục bay qua lại giữa hai quốc gia mỗi khi có thời gian rảnh. Có lần, khi Hank đang giảng dạy, Gosia gọi điện nhầm múi giờ. Thay vì ngắt máy, các sinh viên của Hank đã cổ vũ ông trả lời và khen ngợi vẻ đẹp của bạn gái ông qua màn hình điện thoại.
Năm 2017, khi Hank 71 tuổi và Gosia 47 tuổi, ông cầu hôn cô. Lo sợ về việc mất đi sự độc lập và những định kiến về hôn nhân đã khiến Gosia chần chừ. Một tuần trước đám cưới dự kiến tại Mỹ, cô đã gọi điện hủy hôn.
Hank buồn bã đến mức im lặng suốt ba ngày. Chính sự im lặng đó khiến Gosia nhận ra nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là kết hôn, mà là mất đi sự hiện diện của Hank. Cô chủ động kết nối lại với Hank và đám cưới của cặp đôi đã diễn ra tại Indiana vào cuối năm 2017.
“Đó là một đám cưới rất đáng yêu”, Hank chia sẻ.
Sau khi cha mẹ Gosia qua đời, cô chuyển hẳn sang Mỹ định cư. Để dung hòa thói quen sống độc lập lâu năm, họ đặt ra mật mã “Chim cánh cụt”, nếu một người nói từ này, mọi tranh luận phải dừng lại ngay lập tức để tránh tổn thương nhau.
Năm 2022, cặp đôi chuyển đến Fairbanks, Alaska. Hank tiếp tục giảng dạy bán thời gian và viết lách, còn Gosia làm kế toán. Họ cùng nhau tham gia các hoạt động cộng đồng và phối hợp thực hiện một chuyên mục cho tờ báo địa phương. Hank phụ trách nội dung, còn Gosia ghi lại những hình ảnh đời thường qua ống kính.
Dù định cư tại Mỹ, vợ chồng Hank vẫn quay lại Warsaw mỗi mùa hè để thăm con gái của Gosia. Hiện, cả hai vẫn tận hưởng hạnh phúc và lên kế hoạch khám phá các điểm du lịch mới.
Hank cho hay chuyến đi Warsaw đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời ông ở tuổi xế chiều. “Đừng chỉ đi tìm tình yêu, hãy dấn thân vào những chuyến đi ở nơi bạn chưa từng dám tới, bạn có thể sẽ gặp được người đồng hành phù hợp”, ông nói.
Chuyên gia du lịch kiêm nhà văn người Mỹ, Rick Steves, cho hay khi đi du lịch và tìm hiểu phong tục mới, những cử chỉ nhỏ như để lại tiền lẻ trên bàn có thể bị hiểu sai.
"Du khách đang vô tình khiến nhân viên kỳ vọng nhiều vào tiền boa và phá vỡ sự cân bằng thu nhập địa phương. Đó là một cách hành xử thiếu tinh tế. Ngoài ra, ở những nơi đông đúc, những người không liên quan có thể nẫng tay trên số tiền lẻ đó", Steves viết trên blog.
Tại châu Âu, nơi nhân viên phục vụ được trả mức lương đủ sống, tiền boa không phải một nghĩa vụ bắt buộc. Tại các quốc gia như Đức, Áo, Bỉ hay Luxembourg, cùng với một số vùng ở Thụy Sĩ và Liechtenstein, việc dùng tiền xu để boa thậm chí còn bị coi là khiếm nhã, thiếu tôn trọng nhân viên.
Steve Schwab, CEO của Casago, công ty quản lý tài sản và cho thuê nghỉ dưỡng có trụ sở tại Arizona (Mỹ), nhấn mạnh điều quan trọng cần nhớ là tại châu Âu, không có một công thức chung nào áp dụng được cho tất cả các quốc gia.
"Mỗi quốc gia khác nhau, vì vậy chúng ta không thể đánh đồng tất cả là văn hóa tiền boa của châu Âu. Các quốc gia Bắc Âu là nơi ít kỳ vọng tiền boa nhất, phần lớn là vì họ nổi tiếng với việc trả lương cao cho nhân viên hoặc đã tính sẵn phí dịch vụ vào hóa đơn", ông Schwab cho hay.
Tuy nhiên điều này không có nghĩa du khách bỏ hẳn việc boa. Steves khuyên nên áp dụng cách tiếp cận trực tiếp, điều này phù hợp tại các quốc gia nói tiếng Đức, nơi việc để lại tiền xu trên bàn không được thiện cảm.
"Khi thanh toán hóa đơn 10 euro bằng tờ 20 euro, bạn có thể nói 'Lấy tôi 11 euro nhé (Eleven, please)'. Đây là tín hiệu để nhân viên giữ lại 1 euro làm tiền tip và trả phần tiền thừa còn lại", Steves cho hay.
Nhưng tại Mỹ, nhân viên phục vụ thường phải dựa vào tiền boa để bù đắp cho mức lương cơ bản thấp. Ở Mỹ, mức boa cũng khá cao. Khoảng 5% được xem là thỏa đáng, 10% là hào phóng, nhiều nơi có thể lên tới 15% đến 20%, theo Steves.
Chính thực trạng này, cùng với sự xuất hiện dày đặc của các yêu cầu boa trên ứng dụng điện tử, đã làm gia tăng sự bức bối. Gần 90% người Mỹ cho rằng văn hóa tiền boa "đang vượt tầm kiểm soát". Tại châu Âu, những mức boa thế này bị coi là quá mức cần thiết. "Hãy kiềm chế ý muốn boa theo kiểu Mỹ", ông Steves nói thêm.
LaDell Carter, đối tác sáng lập của Royal Expression Travels tại Maryland (Mỹ), cho biết: "Không phải lúc nào số lượng tiền boa cũng là yếu tố quyết định. Quan trọng là cách đưa và ý định đằng sau đó". Bà Carter nói thêm rằng, đặc biệt trong các không gian sang trọng, những đồng xu nằm rải rác trên bàn mang lại cảm giác giống như một sự bố thí hoặc hành động tùy tiện.
Steves cũng khuyến nghị rằng du khách có thể bỏ qua tiền boa tại các quầy phục vụ tự chọn, chỉ cần làm tròn tiền cước taxi và đưa những khoản boa nhỏ cho hướng dẫn viên hoặc nhân viên khách sạn.
Phương thức thanh toán cũng là một yếu tố quan trọng. Thanh toán bằng thẻ rất phổ biến, nhưng boa tốt nhất nên đưa tiền mặt để đảm bảo số tiền đó đến thẳng tay người phục vụ, bởi một số cơ sở kinh doanh có thể sẽ không chuyển lại đầy đủ khoản tiền thưởng này nếu khách hàng thanh toán thẻ.
Các chuyên gia cũng khuyên du khách kiểm tra kỹ hóa đơn đã bao gồm phí dịch vụ hay chưa, đồng thời quan sát thói quen của người bản địa trước khi quyết định boa. Nếu còn phân vân, đừng ngại hỏi người dân địa phương về những quy chuẩn riêng biệt tại quốc gia đó.
Hoạt động từ 9h30 đến 24h mỗi ngày, VUI-Fest Cát Bà vận hành theo mô hình "chợ xanh sáng tạo", mang đến một không gian trải nghiệm giàu tính tương tác, kết hợp giữa ẩm thực, nghệ thuật và lối sống bền vững.
Không đơn thuần là khu vui chơi, nơi đây được thiết kế như một hành trình cảm xúc, nơi mỗi khung giờ đều mang một sắc thái riêng, từ nhịp sống ban ngày đến không khí lễ hội về đêm.
Điểm nhấn nổi bật là chuỗi hoạt náo lấy cảm hứng từ truyền thuyết "Saint’s Island", nơi những "sứ giả vùng đất" xuất hiện trong tạo hình ánh sáng rực rỡ, khuấy động không gian bằng vũ đạo và hiệu ứng thị giác mạnh.
Từ hoàng hôn đến đêm muộn, các màn pháo hoa nghệ thuật, DJ, múa lửa, violin và ban nhạc sống nối tiếp nhau, tạo nên không khí hội hè sôi động, với dòng trải nghiệm kéo dài miên man đầy hứng khởi tại vịnh trung tâm.
Bên cạnh đó du khách có thể tham gia workshop tái chế, đổi đồ cũ lấy cây xanh hoặc khám phá các sản phẩm địa phương theo định hướng tiêu dùng bền vững tại các khu trải nghiệm như "Góc sáng tạo", "Góc tử tế".
Khu Kidzone với các hoạt động gần gũi với thiên nhiên cũng góp phần đa dạng hóa trải nghiệm cho các gia đình có con nhỏ.
Phát biểu tại lễ khai trương, ông Nguyễn Ngọc Minh - Tổng giám đốc Công ty TNHH Mặt Trời Cát Bà chia sẻ: "Việc đưa VUI-Fest Cát Bà và Sun Bavaria Cat Ba vào vận hành ngay tạt Vịnh trung tâm không chỉ nhằm bổ sung thêm sản phẩm mới cho mùa cao điểm, mà là bước đi chiến lược trong hành trình hoàn thiện hệ sinh thái du lịch tại Cát Bà.
Chúng tôi mong muốn kích hoạt mạnh mẽ kinh tế đêm, nâng cao chất lượng trải nghiệm và gia tăng thời gian lưu trú của du khách.
Khi điểm đến có nhịp sống liên tục, đa dạng và được làm mới mỗi mùa, sức hút sẽ không dừng lại ở một kỳ nghỉ, mà trở thành động lực phát triển dài hạn cho toàn khu vực."
Hoạt động từ 11h đến 23h mỗi ngày, Sun Bavaria mang đến dòng trải nghiệm liền mạch tại vịnh trung tâm, từ bữa trưa bên biển, ngắm hoàng hôn trên vịnh đến không khí lễ hội sôi động về đêm.
Sở hữu vị trí được ví như "trái tim của trái tim", Sun Bavaria nổi bật với kiến trúc mở, bao trọn tầm nhìn hướng vịnh, cho phép du khách vừa thưởng thức ẩm thực, vừa cảm nhận trọn vẹn nhịp thở của biển cả.
Điểm nhấn đặc biệt của Sun Bavaria là dòng bia Sun KraftBeer được ủ nấu theo công thức Camba - công thức đã chinh phục thế giới với 25 giải thưởng quốc tế uy tín, vận hành trên dây chuyền Braukon hiện đại của Đức.
Sự xuất hiện của dòng bia đẳng cấp thế giới này, khi hòa quyện cùng phong vị hải sản tươi ngon đặc trưng của Cát Bà tạo nên một trải nghiệm đầy tinh tế giúp nâng tầm trải nghiệm của du khách, đưa Sun Bavaria trở thành điểm đến biểu tượng của sự sang trọng và đẳng cấp.
Không dừng ở ẩm thực, Sun Bavaria ghi điểm với hồ bơi và bãi biển riêng. biến một bữa ăn thông thường thành một kỳ nghỉ ngắn trọn vẹn, nơi mọi giác quan đều được thả lỏng giữa thiên nhiên biển đảo.
Với quy mô hơn 690 chỗ ngồi và hệ thống tổ chức sự kiện hiện đại, nơi đây còn là không gian lý tưởng cho các hoạt MICE, lễ hội, gala và giải trí quy mô lớn.
Chị Khánh Huyền (du khách Hà Nội) cho biết: "Tôi ấn tượng với không gian mở và cách bố trí rất thoải mái của nhà hàng. Buổi chiều ngồi ăn nhìn ra biển, ngắm hoàng hôn trên vịnh rất đẹp, đến tối thì không khí lại sôi động hơn. Đồ ăn hợp khẩu vị, nhiều lựa chọn, dịch vụ cũng khá tiện nghi."
Trong tầm nhìn chiến lược dài hạn, sự ra đời của VUI-Fest Cát Bà và Sun Bavaria Cat Ba không đơn thuần là việc bổ sung những sản phẩm mới, mà còn "kích hoạt" sức mạnh của đảo ngọc với hệ sinh thái hạ tầng - dịch vụ đẳng cấp.
Sự cộng hưởng hoàn hảo giữa tuyến cáp treo kỷ lục với hệ sinh thái du lịch giải trí tại Vịnh trung tâm đang tái định nghĩa lại vị thế của Cát Bà: Từ một điểm đến mùa vụ, chính thức vươn mình trở thành một 'thủ phủ' du lịch - giải trí xuyên suốt ngày và đêm, một biểu tượng mới đầy kiêu hãnh với sức cạnh tranh vượt trội trên bản đồ du lịch quốc tế.
Từ cuối tháng 4 đến tháng 6 hằng năm, Vườn quốc gia Cúc Phương mới chính thức bắt đầu mùa bướm nở rộ nhất trong năm. Đây cũng là dịp nghỉ lễ 30/4-1/5 nên khu rừng già thu hút hàng vạn du khách đến tham quan, trải nghiệm mùa bướm đẹp nhất ở Việt Nam.
Tuy nhiên, năm nay mùa bướm ở Vườn quốc gia Cúc Phương đến sớm hơn 2-3 tuần. Từ đầu tháng 4, hàng vạn cánh bướm đã bay rợp khu rừng già, tạo nên khung cảnh đầy mê hoặc.
Ông Đỗ Hồng Hải, Phó Giám đốc Phụ trách Trung tâm Giáo dục môi trường và Dịch vụ Vườn quốc gia Cúc Phương, cho biết, mùa bướm đến sớm đã kéo theo lượng lớn du khách đổ về rừng trong thời gian gần đây.
Theo thống kê, trong tháng 3, Vườn quốc gia Cúc Phương đón trên 12.300 lượt khách, trong đó khách nội địa chiếm gần 9.000 lượt. Những ngày cao điểm vừa qua (đầu tháng 4), vườn đã đón tới chục nghìn lượt khách về tham quan, chụp ảnh.
Theo ông Hải, việc mùa bướm và đom đóm xuất hiện sớm không phải là hiện tượng ngẫu nhiên, đây là kết quả của nhiều yếu tố sinh thái kết hợp, từ nhiệt độ, độ ẩm đến lượng mưa và sự phát triển của thảm thực vật. Dưới góc độ khoa học, đây được xem là một “chỉ báo sinh học” quan trọng.
Mùa bướm ở rừng Cúc Phương tạo nên khung cảnh "hiếm có khó tìm", ít nơi nào ở Việt Nam có được. Cũng vì thế, du khách nô nức đổ về đây để được "check-in", ghi lại khoảnh khắc hiếm có với những đàn bướm rừng đủ màu sắc lấp lánh, tung bay ngợp trời.
Chị Lê Thu Hòa (Hà Nội) chia sẻ, chị từng nghe nói và xem nhiều hình ảnh về khung cảnh thơ mộng, thiên nhiên tươi đẹp của rừng Cúc Phương khi mùa bướm đến. Tuy nhiên, các năm trước chưa có thời gian chị được đến tận đây để lưu lại những hình ảnh quý giá này.
"Năm nay tôi cùng những người bạn dự định dịp nghỉ lễ 30/4 và 1/5 sẽ đến rừng Cúc Phương để chụp ảnh bướm. Tuy nhiên, rất bất ngờ mùa bướm năm nay lại đến sớm hơn mọi năm. Không cần phải chờ đợi thêm, dịp cuối tuần, tôi và nhóm bạn xách ba lô lên và đi ngay đến đây", chị Hòa nói.
Chị Thu An cùng đi trong nhóm chị Hòa hồ hởi tâm sự: "Quá bất ngờ với khung cảnh của khu rừng. Không khí trong xanh mát lành, cây cối cổ thụ xanh tươi, hàng vạn cánh bướm bay ngợp trời, trong đời tôi chưa từng chứng kiến khung cảnh tuyệt đẹp như thế này bao giờ".
Nhiều du khách đến từ Hà Nội cho biết thêm, họ phải dậy từ 4h sáng, di chuyển hơn 100km để đến Vườn quốc gia Cúc Phương (Ninh Bình). Tại đây, sau khi ăn sáng, mọi người nhanh chóng vào cửa rừng để chụp ảnh cho kịp "thời điểm vàng" ngắm những đàn bướm tung tăng, bắt đầu một ngày mới.
"Thời gian di chuyển hơn 100km chúng tôi ai cũng rất háo hức. Trước đó, mọi người đều chờ đợi đến thời điểm cuối tuần để được về đây ngắm bướm. Chỉ lo hết mùa bướm thì lại bỏ lỡ mất cơ hội, phải chờ đến sang năm", chị Hoài ở xã Thanh Trì, Hà Nội, chia sẻ.
Ghi nhận của phóng viên Dân trí, những ngày qua tại Vườn quốc gia Cúc Phương, không kể ngày trong tuần hay ngày nghỉ cuối, lúc nào tại khu rừng già cũng rất đông du khách đổ về đây tham gia tuor đặc biệt "đặc sản của rừng Cúc Phương".
Từ cổng vườn, du khách đã có thể hòa mình vào thiên nhiên, từng đàn bướm với đủ loại màu sắc bay phấp phới. Có chỗ chúng đậu thành từng đàn sát nhau, tạo nên những hình ảnh vô cùng đẹp mắt. Du khách chỉ cần đi đến gần, đàn bướm sẽ tung bay lên không trung, những cánh bướm rập rờn như tuyết trắng xóa đang khẽ rơi.
Anh Thái Sơn (thợ chụp ảnh ở phường Hoa Lư) tâm sự: "Từ cuối tháng 3 đến nay, ngày nào tôi cũng kín lịch với các đoàn khách đến rừng Cúc Phương chụp ảnh với bướm. Công việc bận rộn nhưng thấy khách vui vì có được những tấm hình ưng ý với mùa bướm, tôi cũng bớt mệt nhọc".
Lãnh đạo Trung tâm Giáo dục môi trường và Dịch vụ, Vườn quốc gia Cúc Phương, cho biết thêm, các đoàn du khách khi đến rừng tham quan, trải nghiệm mùa bướm đực nhân viên của vườn hướng dẫn cụ thể, tận tình chu đáo, để mọi người có chuyến đi vui vẻ, đáng nhớ và không gây ảnh hưởng đến sinh thái rừng.
"Chúng tôi luôn nhắc nhở du khách, hãy đến với rừng như một vị khách biết lắng nghe, đừng vội vàng, đừng gây ồn ào, đừng cố “sở hữu” những gì thuộc về tự nhiên. Chỉ cần bạn đi nhẹ, nói khẽ, và mở lòng, rừng sẽ “kể chuyện” cho bạn theo cách riêng của nó.
Và khi rời đi, nếu bạn mang theo được một chút tĩnh lặng của đêm rừng, một chút rung động trước cánh bướm, hay một chút suy nghĩ về trách nhiệm của mình, thì chuyến đi đó đã có ý nghĩa", ông Nguyễn Văn Chính, Giám đốc Vườn quốc gia Cúc Phương, chia sẻ.