Nhiều người có xu hướng đặt nặng tình cảm trong cuộc sống. Họ có thể dành toàn bộ tâm trí và cảm xúc cho đối phương, sẵn sàng hy sinh nhiều thứ và đồng thời cũng mong muốn nhận lại sự đáp ứng tương xứng. Chính vì vậy, khi mối quan hệ gặp vấn đề, họ thường rơi vào trạng thái mất phương hướng trong một thời gian dài. Trong thực tế, tôi có quen một số người như vậy. Đời sống tình cảm của họ khá phức tạp và thường đi kèm với nhiều khổ đau. Tuy nhiên, không thể vì khía cạnh tình cảm mà đánh giá toàn diện con người họ. Ở những phương diện khác, họ vẫn là những người tốt: sống sòng phẳng, rộng rãi về tài chính và luôn sẵn sàng giúp đỡ khi cần.
Về phần mình, nhiều người nhận xét tôi thuộc kiểu phụ nữ lý trí hoặc sắt đá. Trong hôn nhân, tôi không đặt nặng yếu tố cảm xúc mãnh liệt mà coi trọng sự tôn trọng, đồng hành và xây dựng cuộc sống chung. Chúng tôi cùng nhau chăm lo gia đình, nuôi dạy con cái và cố gắng duy trì sự hài hòa trong sinh hoạt cũng như sở thích cá nhân. Khi chồng mệt, tôi chăm sóc; khi anh bận, tôi chủ động gánh vác công việc. Mục tiêu của tôi khá đơn giản: trong khoảng thời gian còn ở bên nhau, cả hai có thể sống vui vẻ và thoải mái nhất.
Trong giao tiếp hàng ngày, nếu chồng có lúc nóng nảy hoặc nói những lời không dễ nghe, tôi thường chọn cách giữ bình tĩnh và làm cho anh vui vẻ trở lại. Tôi hiểu rằng giữa nam và nữ luôn tồn tại những khác biệt nhất định về tâm lý và cách biểu đạt cảm xúc. Về cuộc sống hàng ngày, nếu anh ốm tôi sẽ hết lòng chăm chút, đi đâu thấy gì đẹp cũng mua cho anh, luôn động viên anh có những chuyến đi nghỉ riêng để trải nhiệm những điều anh muốn. Tôi cũng không có xu hướng kiểm soát đời sống cá nhân của chồng. Khi anh đi chơi hoặc giao lưu bạn bè, tôi không đặt ra những câu hỏi như đi với ai hay khi nào về, cũng không yêu cầu anh phải nộp lương hay gánh vác tài chính. Tôi có tiền, sẽ lo hết. Tôi hết tiền, sẽ báo rằng em không còn.
Đối với các mối quan hệ xã hội của anh, kể cả với nữ giới, tôi không dành thời gian để ý hay suy đoán, vì điều đó không cần thiết. Do môi trường làm việc và các mối quan hệ xung quanh, chồng thường xuyên tiếp xúc với những câu chuyện tiêu cực về ngoại tình, đôi khi anh có tâm lý thiếu tin tưởng. Trước những tình huống như vậy, tôi không phản ứng mạnh, nhìn nhận đó là hệ quả của môi trường và trải nghiệm của anh. Tôi cũng chia sẻ quan điểm rằng những câu chuyện như vậy không nên lan truyền hay bàn luận, vì đó là những vấn đề riêng tư và thường gắn với nhiều đau khổ, là nhân của người này nhưng quả của người kia. Tôi chỉ chia sẻ cùng anh rằng nếu có thể bàn luận về chuyện này, hoặc vô tình thấy ai đó mình quen đang có vợ chồng mà đi khách sạn với người khác, hãy chỉ nguyện cho họ mau mau tỉnh ngộ và dành toàn bộ những gì có thể để bù đắp, hoàn trả cho đối phương.
Nhờ có môi trường bạn bè và các mối quan hệ lành mạnh, tôi không hình thành sự nghi ngờ trong hôn nhân. Khi ở bên nhau, tôi sống chân thành, vui vẻ và thoải mái. Còn khi xa nhau, tôi không đặt nặng cảm xúc nhớ nhung, chỉ giữ cho mình trạng thái ổn định và cân bằng, tiếp tục đời sống cá nhân luôn tràn đầy năng lượng. Tôi đã đi tới nửa đời người, có thể những năm tháng đầu hôn nhân, anh từng nhậu quên lối về, từng ngồi vui bên bạn không biết thời gian, có những tư tưởng gia trưởng. Tôi chưa từng một lần nào giận hay thấy cần thay đổi, tranh luận phản biện với anh, một người đàn ông lớn lên ở một xã hội có mấy nghìn năm nho giáo, những huân tập của họ chắc chắn không ít, chưa kể xu hướng giới tính luôn khiến họ chứng minh bản lĩnh. Đối với tôi, dù anh thế nào, dù anh nói ra sao, vẫn là thái độ nguyên vẹn vui vẻ như chưa từng có gì, không bới móc, không dằn vặt, không đào bới sai lầm của nhau.
Cuộc đời nếu đến cả bạn đời, con cái, anh em ruột thịt mà chúng ta không thể cho nhau những niềm vui chân thật thì những thứ ngoài kia chỉ là diễn, là trăng trong nước mà thôi. Kết luận dễ dàng, tôi nhận ra các mối quan hệ khá nhẹ nhàng và không ràng buộc. Tôi có nhiều bạn bè nhưng không phụ thuộc vào họ. Khi họ gặp khó khăn, họ chia sẻ, tôi lắng nghe và giúp họ cảm thấy nhẹ lòng hơn trong khả năng của mình. Các mối quan hệ anh chị em trong gia đình cũng diễn ra êm ấm, tôn trọng lẫn nhau, không so đo hay để ý. Trong đời sống hôn nhân, chồng tôi có những buổi gặp gỡ bạn bè nhưng luôn giữ chừng mực, không sa đà và chủ động về nghỉ ngơi đúng giờ. Về tài chính, tôi chưa từng đặt nặng việc kiểm soát hay hỏi han chi tiết, anh luôn sẵn sàng hỗ trợ khi cần.
Đối với bản thân và gia đình, tôi không đặt áp lực phải đạt được một mức sống cố định. Khi có điều kiện, tôi sử dụng những dịch vụ tốt hơn; khi tài chính hạn chế, tôi sẵn sàng điều chỉnh xuống mức phù hợp. Tôi không quá quan trọng việc hình thức hay giá trị vật chất, miễn là cuộc sống gọn gàng, sạch sẽ và phù hợp với hoàn cảnh. Với nhiều người có thể tôi là một dạng điển hình của thất bại, tôi không có tài sản tích lũy. Tuy nhiên, ở góc độ khác, tôi lại thấy mình may mắn: có công việc ổn định đủ để chăm lo cho con cái, bản thân và gia đình, đồng thời vẫn có khả năng giúp đỡ người khác bất cứ khi nào. Tôi cũng không quá bận tâm đến những giả định về tương lai như bệnh tật, tuổi già hay sự phụ thuộc vào con cái. Những điều đó, với tôi, không phải là trọng tâm để suy tính hay lo lắng từ trước. Tôi lựa chọn sống đơn giản, tập trung vào hiện tại.
Ngoài ra, môi trường sống của tôi khá lành mạnh, mọi người xung quanh chân thành và tử tế, tôi ít khi phải tiếp xúc hay suy nghĩ về những câu chuyện phức tạp trong xã hội. Khi gặp những người đang gặp khó khăn hoặc rắc rối, tôi hiểu rằng họ đang ở trong trạng thái không ổn định. Tôi không thể thay họ giải quyết vấn đề nhưng mang lại cho họ tiếng cười hoặc vật chất khi cần thiết. Nếu trong cách sống và cách nhìn nhận của mình có phần nào chưa phù hợp hoặc có thể bị hiểu là thiếu thực tế, ngạo mạn, tôi xin được mọi người tha lỗi cho sự lôi thôi viển vông của mình. Xin chân thành cảm ơn.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Lào Cai, gia đình nghèo. Tôi đang nỗ lực từng ngày để đỗ vào một trường đại học ngành báo chí ở Hà Nội, giấc mơ ấp ủ suốt ba năm qua. Nhân dịp sinh nhật 18 tuổi, tôi viết những dòng này, mong nhận được sự động viên để có thêm sức mạnh vượt qua thử thách. Tôi viết đi viết lại đoạn mở đầu ấy nhiều lần. Bởi mỗi chữ đều là một lát cắt của đời mình.
Hôm nay 14/4, tôi tròn 18 tuổi. Buổi sáng ở quê tôi vẫn như bao ngày: sương mù phủ kín những ngọn đồi, gió lùa qua mái tôn cũ kêu lạch cạch. Tôi dậy sớm nhóm bếp, nấu cơm cùng bà ngoại, không có bánh sinh nhật, không có quà, chỉ có bát cơm trắng và đĩa rau luộc hái từ vườn sau nhà. Tôi mồ côi mẹ từ năm ba tuổi. Mẹ mất vì bệnh hiểm nghèo. Người ta nói trẻ con không nhớ nhiều nhưng tôi nhớ cảm giác trống rỗng mỗi khi thấy bạn bè được mẹ đón về. Những buổi họp phụ huynh, tôi chỉ có ba. Có lần tôi hỏi: "Mẹ con đâu hả bà". Bà quay mặt đi, lau nước mắt rồi bảo mẹ đã lên trời. Từ đó, mỗi khi nhìn lên bầu trời đêm, tôi hay tự hỏi mẹ có nhìn thấy mình không.
Ông ngoại mất khi tôi mới một tuổi. Bà ngoại một mình chịu đựng nỗi đau mất chồng, rồi sau đó mất con gái. Ba tôi trở thành trụ cột duy nhất. Ông làm nông, quanh năm gắn với ruộng lúa và nương ngô, mùa nắng hạn thì mất mùa, mùa mưa lại lo sạt lở; thu nhập bấp bênh, có tháng chỉ đủ tiền gạo và tiền điện. Chỗ tôi ở là nhà cấp bốn cũ kỹ, mùa mưa nước dột từng giọt xuống nền đất. Tôi phải đặt chậu hứng nước để khỏi ướt sách vở. Không có bàn học, tôi ngồi trên chiếc ghế thấp, kê vở lên mặt giường để viết. Đêm mùa đông ở Lào Cai lạnh buốt, tay tôi nứt nẻ, rớm máu vì rét. Tôi vẫn học vì biết chỉ có học mới giúp tôi thoát khỏi cái nghèo. Ba luôn nói: "Con phải học cho giỏi, sau này đỡ khổ như ba".
Ông chọn cho tôi một trường tiểu học gần nhà để đỡ tốn tiền đi lại. Trường nhỏ, lớp học cũ, tường loang lổ, không có phòng máy tính, không có thư viện lớn, bữa trưa chỉ cơm trắng với chút thức ăn đơn giản. Thế nhưng tôi chưa từng than phiền vì biết ba đã phải đổ bao nhiêu mồ hôi mới có tiền mua cho tôi bộ đồng phục. Chiếc xe đạp tôi đi học là xe cũ, sơn đã bong tróc. Mỗi sáng, ba dắt xe ra cổng cho tôi. Có hôm trời mưa to, ba mặc áo mưa rách, đội nón lá đứng nhìn tôi đi cho đến khi khuất bóng. Hình ảnh ấy in sâu trong trí nhớ tôi. Lên cấp hai, tôi học trường xa hơn. Con đường đến trường nhiều dốc cao, mùa mưa bùn đất bám đầy bánh xe. Có lần tôi trượt ngã, vở rơi xuống bùn. Tôi nhặt lên, lau sơ rồi tiếp tục đi. Tôi sợ nghỉ học một buổi sẽ không theo kịp bài.
Tháng 9 năm 2024, cơn bão Yagi ập đến, trận lũ lụt lịch sử khiến cả vùng quê tôi chìm trong nước, ruộng vườn ngập trắng, nhà cửa đổ nát. Trong dòng nước cuồn cuộn ấy, ba tôi không trở về. Ngày nhận tin, tôi như sụp đổ, lao ra bờ sông, gào khóc gọi tên ba. Tôi không tin đó là sự thật. Người đàn ông luôn dậy sớm nấu cơm cho tôi trước khi ra đồng, người từng hứa sẽ dự lễ tốt nghiệp cấp ba của tôi đã rời đi mãi mãi. Đám tang ba diễn ra trong căn nhà lạnh lẽo. Bà ngoại ngồi lặng, đôi mắt đỏ hoe. Tôi ngồi bên quan tài, nắm chặt tay ba lần cuối. Bàn tay từng dắt tôi qua bao mùa mưa nắng giờ lạnh ngắt.
Từ đó, tôi sống cùng bà ngoại. Hai bà cháu nương tựa vào nhau. Bà đã già, lưng còng, sức khỏe yếu nhưng vẫn dậy từ tinh mơ nấu cơm, trồng rau, nuôi gà. Có hôm bà ho suốt đêm, tôi nằm nghe mà nước mắt lăn dài. Có những tháng, tiền trong nhà chỉ còn vài chục nghìn đồng, tôi phải tiết kiệm từng cuốn vở, từng cây bút, không dám xin thêm tiền mua sách tham khảo. Nhiều khi nhìn bạn bè có điện thoại mới, có quần áo đẹp, tôi cũng chạnh lòng. Rồi tôi tự nhủ mình còn được đi học đã là may mắn.
Đầu năm lớp 11, sau khi ba mất, tôi từng nghĩ đến việc nghỉ học để đi làm phụ bà. Bà nắm tay tôi nói: "Con mà bỏ học, ba con dưới suối vàng không yên lòng", câu nói ấy khiến tôi bật khóc. Tôi quyết định tiếp tục học. Tôi học như thể mỗi trang sách là một nhịp thở của ba. Tôi ấp ủ ước mơ thi vào đại học ngành báo chí ở Hà Nội. Tôi muốn kể câu chuyện của những người như gia đình tôi, những người âm thầm chịu đựng mất mát sau thiên tai.
Sinh nhật 18 tuổi của tôi không có nến. Buổi tối, bà chỉ xoa đầu tôi và nói: "Cháu lớn rồi", tôi quay mặt đi để bà không thấy mình khóc. Tôi nhớ ba, ước giá như ba còn sống, có lẽ ông sẽ mua cho tôi một chiếc bánh nhỏ và nói: "Con gái ba trưởng thành rồi". Tôi cũng hiểu, dù không còn ba mẹ bên cạnh, mình vẫn phải sống tiếp. Tôi không muốn nghịch cảnh là cái cớ để mình gục ngã. Tôi muốn nó trở thành động lực. Nếu một ngày tôi đỗ đại học, sẽ mang theo câu chuyện của mình đến Hà Nội. Tôi sẽ học thật tốt, làm thêm để tự nuôi bản thân.
Tôi sẽ viết về lũ lụt, mất mát, nghị lực của những con người nhỏ bé. Tuổi 18 của tôi bắt đầu bằng nước mắt nhưng không kết thúc bằng tuyệt vọng. Tôi tin rằng, dù cuộc đời đã lấy đi của mình rất nhiều, nó vẫn để lại cho tôi một điều quý giá: cơ hội được mơ ước. Tôi không để giấc mơ ấy tắt đi.
Tôi viết đôi dòng lên đây cũng là lúc tôi vừa khóc một trận cho nhẹ lòng, mong được các bạn đọc cho tôi những lời khuyên. Tôi 36 tuổi, có hai đứa bé, con trai 8 tuổi và con gái 4 tuổi. Hiện tôi là nhân viên văn phòng. Tôi người miền Bắc, mọi người nhận xét tôi xinh đẹp, khéo léo. Nếu nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ tôi rất hạnh phúc, cuộc sống là niềm ao ước của bao người. Tôi cưới anh chỉ vỏn vẹn 3 tháng kể từ khi gặp. Đang đau khổ với mối tình đầu thì anh đến, kiểu tình yêu sét đánh đúng thời điểm nên tôi cưới luôn. Khi đó anh cũng thất nghiệp.
Sống với nhau, càng ngày anh càng lộ bản tính cục cằn, không bao giờ xưng anh em, chỉ mày tao, hở ra là chửi rồi đập đồ đạc, thậm chí đánh cả tôi. Có đêm anh đánh, đuổi tôi ra khỏi nhà, tôi lang thang ở ngoài đến gần sáng mới dám vào nhà ngủ. Thời gian đầu tôi cứ nhịn vì mới cưới chẳng lẽ lại ly hôn. Tôi thương bố mẹ, sợ họ buồn. Bố mẹ rất hạnh phúc khi tôi cũng hạnh phúc, bản thân không muốn mang phiền não cho họ, hơn nữa nhà chồng cũng tốt nên tôi nhịn cho xong. Sự nhịn nhục ấy dẫn đến hối hận sau này.
Từ khi có chồng đến lúc sinh được hai con, nhiều lần tôi muốn ly hôn đều không được, sợ con phải xa nhau, điều đó khiến tôi không cầm lòng được. Chồng cũng luôn dọa hãm hại tôi nên tôi sợ. Công việc anh không thuận lợi nên tôi khuyên anh đi làm xa, rồi anh đi làm mãi ngoài miền Trung. Xa chồng, tôi rất vui, cảm giác mấy mẹ con rất tự do.
Rồi bất ngờ anh gặp tai nạn, ảnh hưởng cột sống, phải nằm viện lâu dài. Hiện tại tôi vừa làm vừa chăm sóc anh. Tôi thương và luôn quan tâm anh, vừa nuôi con vừa chăm chồng, mọi thứ đổ lên đầu tôi. Anh không hề thương hay biết ơn vợ, ngày ngày chỉ biết chửi, trách móc rồi ghen tuông vô cớ. Ngày tôi đi làm khá bận, anh ở nhà nhắn tin nhưng tôi bận việc không trả lời được là anh chửi. Công ty có tổ chức ăn liên hoan hay tiệc tùng gì, anh cấm tuyệt đối không cho đi. Anh để ý từng tí về tôi, về cách ăn nói, cách nói chuyện rồi soi xét.
Hàng ngày tôi sống như địa ngục, ngày làm 8 tiếng rồi về chăm con chăm chồng, nghe chồng chửi. Kinh tế đè nặng trên vai, tôi không biết than thở với ai. Anh đau bệnh nên ghen càng kinh khủng hơn. Tôi là người phụ nữ đàng hoàng, không bao giờ có tính này nọ nhưng anh luôn nghi ngờ đủ thứ. Có lần tôi nói chuyện đàng hoàng với anh khi anh chưa tai nạn, còn khỏe mạnh, đề cập đến ly hôn thì anh nổi khùng lên, nói tôi chê chồng này nọ, rồi dọa chém dọa giết, tôi sợ rồi thôi.
Giờ tôi phải làm sao đây, không biết có trụ được nữa không. Anh đau yếu thế, tôi bỏ lại càng nhẫn tâm và cũng không làm được điều đó. Tôi muốn chăm anh, dù anh có nằm cả đời tôi vẫn muốn ở bên, chỉ cần anh hãy thương tôi thôi. Nhà anh có mẹ già với mấy em gái, giờ anh chỉ trông cậy vào tôi, nhưng sao cứ hành hạ tôi thế này. Tôi thấy kiếp này đời mình coi như bỏ rồi. Mong rằng có kiếp sau tôi sẽ được hạnh phúc.
Tôi là nữ, đang học đại học, muốn chia sẻ câu chuyện hơn 20 năm cuộc đời mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi mới một tuổi. Tôi được mẹ đưa về sống cùng nhà ngoại, gồm bà ngoại, một dì đã có gia đình và hai cậu. Trong ký ức của tôi, bố là người đàn ông tồi tệ: chu cấp nhỏ giọt mỗi năm một vài lần, gọi điện thưa thớt và chưa từng đến thăm. Khi tôi đậu đại học, ông ngừng chu cấp hoàn toàn. Suốt nhiều năm, tôi luôn để mục "cha" là "đã mất" trong hồ sơ, cũng trả lời như vậy mỗi khi có người hỏi.
Mẹ tôi xinh đẹp, giỏi giang, học vấn cao và rất dễ tính. Từ nhỏ đến lớn, tôi hầu như không bị mẹ mắng hay áp đặt. Mẹ thường xuyên làm từ thiện, đi chùa và luôn giúp đỡ người khác. Bà từng nói về già muốn sống một mình, không cần con cái lo. Vì công việc bận rộn, từ nhỏ tôi thường được gửi ở nhà ngoại hoặc bạn bè của mẹ. Tôi được chăm sóc đầy đủ nhưng vẫn sớm cảm thấy tủi thân khi thấy bạn bè có bố mẹ đưa đón, còn mình thì không.
Những năm tiểu học, cuộc sống hai mẹ con dần khá hơn. Tôi học giỏi nhưng thường xuyên bị bạn bè và một số người trong xóm miệt thị vì hoàn cảnh gia đình. May mắn, tôi có hai người bạn thân cùng cảnh ngộ. Tình bạn ấy kéo dài hơn 10 năm. Năm 9 tuổi, vì bị bắt nạt quá mức, tôi đã tát một bạn khiến bạn ấy chảy máu mũi. Khi đó tôi rất sợ, nhưng nhờ sự bênh vực của người thân và hàng xóm, tôi không bị làm khó. Sau sự việc đó, tôi và hai bạn cũng thoát khỏi cảnh bị bắt nạt. Năm tôi 11 tuổi là bước ngoặt lớn khi mẹ bất ngờ trúng vé số độc đắc. Tôi vẫn nhớ ngày hôm đó mẹ ôm tôi khóc vì vui mừng, còn tôi thì không ngủ được vì quá sốc. Sau đó, mẹ đưa tôi lên Sài Gòn sinh sống.
Lên cấp hai, mẹ thuê chung cư ở Thủ Đức, mở công ty riêng và cho tôi học trường công. Tôi vẫn cố gắng học tốt, phụ giúp việc nhà. Mẹ đi sớm về khuya, có khi ngủ lại công ty, tôi dần quen với việc tự lập: tự đi học, đi học thêm, học piano. Gia đình ngoại và bạn bè vẫn giữ liên lạc, thỉnh thoảng lên thăm. Năm 14 tuổi, tôi lại trở thành người đi bắt nạt người khác. Tôi đối xử tệ với một bạn cùng bàn yếu đuối, hay chê bai, xúc phạm hoàn cảnh của bạn ấy. Tôi thậm chí còn kể xấu bạn với bạn bè và giáo viên. Đó là điều khiến tôi day dứt đến tận bây giờ.
Năm 16 tuổi, kinh tế gia đình bùng nổ. Mẹ mua được nhà, đất và cuộc sống không còn lo tiền bạc. Cũng từ đó, mẹ thay đổi hoàn toàn. Bà thường xuyên có những mối quan hệ không nghiêm túc, dẫn người lạ về nhà. Tôi dần mất đi sự tôn trọng và tình cảm dành cho mẹ. Khi tôi khuyên mẹ tìm một mối quan hệ ổn định, bà từ chối với lý do "sợ tôi khổ". Từ đó, việc học của tôi sa sút, chỉ còn mức khá.
Năm 17 tuổi, tôi đạt giải Á khôi của trường. Rồi dịch Covid-19 ập đến, công việc của mẹ gặp khó khăn. Tôi phải sống một mình khi mẹ đi cách ly. Sau dịch, tôi bắt đầu đi khám tâm lý và được chẩn đoán trầm cảm kèm rối loạn lo âu mức độ vừa. Tôi tìm đến thuốc lá như một cách giải tỏa nhưng giấu kín mọi người. Bề ngoài, tôi vẫn là một người hòa đồng, tự tin. Nhưng bên trong, tôi mệt mỏi và rối loạn. Năm 18 tuổi, tôi tìm đến đạo Công giáo, thường xuyên đi lễ. Song song đó, tôi cũng bắt đầu đi hộp đêm mỗi tuần khi stress. Tôi đậu đại học đúng ngành mình thích.
Dịch bùng phát lần nữa, tôi và mẹ phải ở nhà dài ngày. Áp lực khiến hai mẹ con cãi nhau. Có lần, tôi đã buông những lời xúc phạm nặng nề về lối sống của mẹ. Đó là lần đầu tiên mẹ nổi giận dữ dội với tôi. Sau đó, tôi cùng hai người bạn thân có chuyến du lịch đầu tiên để đánh dấu việc cả ba cùng đậu đại học. Từ năm 19 tuổi đến nay, tôi sống riêng gần trường, được mẹ chu cấp và tặng xe. Tôi vừa học vừa làm thêm, thực tập và làm bán thời gian tại một shop quần áo. Việc sống riêng khiến tôi hút thuốc nhiều hơn. Cuối tuần, tôi đi nhà thờ, đôi khi đi chơi, làm thiện nguyện hoặc gặp bạn bè. Tôi vẫn đi khám tâm lý định kỳ. Tôi hiếm khi về thăm mẹ, chỉ vào dịp đặc biệt. Những lần mẹ gọi, tôi thường viện lý do bận rộn. Trong tôi tồn tại một khoảng cách lớn với mẹ mà tôi không biết cách lấp đầy.
Tôi dự định học tiếp lên cao và làm việc một thời gian trước khi quay về hỗ trợ mẹ. Tôi cũng quyết định không kết hôn. Những trải nghiệm trong gia đình khiến tôi mất niềm tin vào hôn nhân. Tôi mặc cảm về hoàn cảnh của mình, về mẹ, về những vấn đề tâm lý và cả thói quen xấu. Tôi sợ bị đánh giá, sợ bị khinh thường.
Tôi chọn sống độc thân, tập trung vào tiền bạc, công việc và trị liệu tâm lý. Tôi muốn một cuộc sống tự do, không ràng buộc. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ đến việc rời xa mẹ hoàn toàn khi đã ổn định tài chính. Tôi biết suy nghĩ này ích kỷ nhưng những tổn thương trong tôi là có thật.
Qua câu chuyện của mình, tôi muốn nhắn nhủ rằng: nếu bạn đang có một gia đình đủ đầy, hãy trân trọng. Một môi trường lành mạnh, bố mẹ yêu thương và có trách nhiệm là điều vô cùng quý giá. Với những ai đang chuẩn bị kết hôn hay sinh con, hãy cân nhắc kỹ về tài chính, lối sống và sự kiên nhẫn. Gia đình là nền tảng rất quan trọng cho sự phát triển của một đứa trẻ. Còn với những ai chọn làm bố mẹ đơn thân, đó không phải là lựa chọn sai, nhưng cần rất nhiều nỗ lực. Hãy dành thời gian cho con, giữ lối sống lành mạnh và vững vàng trước những áp lực xã hội. Đừng để con cái lớn lên với những khoảng trống như tôi đã từng.
Hiện tại, chỉ có phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi có thể được sống là chính mình. Cảm ơn mọi người đã đọc câu chuyện của tôi.