Có những bí mật, nếu không nói ra thì rất nặng lòng nhưng nếu nói ra lại sợ làm tổn thương quá nhiều người.
Tôi đã giữ câu chuyện này trong lòng rất lâu và đến bây giờ, khi mọi thứ bắt đầu trở nên vượt quá giới hạn chịu đựng, tôi mới dám viết ra như một cách để tự giải thoát cho chính mình.
Chị sếp hơn tôi 2 tuổi. Chị và tôi thân nhau tới mức nhiều người trong công ty vẫn nghĩ chúng tôi là chị em họ. Từ công việc cho đến chuyện gia đình, chuyện riêng tư, chị đều kể cho tôi nghe không hề giấu diếm. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn coi chị như một người thân thật sự, không chỉ là cấp trên.
Chị đẹp, giỏi, bản lĩnh – một người phụ nữ mà bất kỳ ai nhìn vào cũng phải nể phục. Nhưng cuộc hôn nhân của chị lại không hoàn hảo như vẻ ngoài. Chồng chị cũng là người thành đạt nhưng luôn mặc cảm vì không kiếm tiền giỏi bằng vợ. Và có lẽ vì thế, anh rất hay ghen.
Chị thường xuyên phải đi tiếp khách, gặp gỡ đối tác, đa phần là nam giới. Những cuộc gọi kiểm tra, những ánh mắt nghi ngờ, những lần cãi vã… tất cả dần trở thành điều quen thuộc trong cuộc sống hôn nhân của chị. Tôi từng nghĩ, nếu là mình, chắc tôi sẽ mệt mỏi lắm.
Nhưng rồi một ngày, chị tiết lộ với tôi bí mật khiến tôi sững sờ, không dám tin đó là thật. Chị có người khác. Không phải ai xa lạ, mà chính là mối tình đầu, người chị từng yêu sâu đậm suốt cả một thời tuổi trẻ. Điều khiến tôi bất ngờ hơn cả là cách chị kể về chuyện ngoại tình ấy rất thản nhiên, như thể đó chỉ là một phần bình thường trong cuộc sống của mình.
Từ đó, tôi trở thành “người đi kèm” trong những chuyến “công tác đặc biệt” của chị. Chị nói với chồng là đi cùng tôi để xử lý các dự án nhưng thực chất là để tiện gặp người tình. Và tất nhiên, mọi chi phí cho những chuyến đi ấy đều do người đàn ông bí mật của chị chi trả.
Bồ của chị đối xử với tôi rất tốt, tốt đến mức đôi khi tôi không rõ đó đơn thuần là sự tử tế hay cũng là một cách để giữ tôi ở lại trong bí mật của họ. Khi tôi mua xe ô tô, anh chị đã hỗ trợ tôi 200 triệu đồng, đấy là một khoản tiền rất lớn với tôi ở thời điểm đó, khi tôi đang một mình nuôi hai con nhỏ. Tôi thực sự rất biết ơn sự giúp đỡ và chăm lo của anh chị dành cho 3 mẹ con tôi.
Nhưng càng biết ơn, tôi lại càng thấy mình đang bị ràng buộc trong một điều gì đó rất khó gọi tên. Tôi từng tự nhủ, bí mật này, tôi sẽ mang theo đến hết đời. Không phán xét, không can thiệp, chỉ đứng ngoài và im lặng.
Cho đến một ngày…
Chị gọi tôi ra quán cà phê. Giọng chị hôm đó khác hẳn, không còn nhẹ nhàng, thoải mái như bao lần, mà có chút gì đó nghiêm túc, thậm chí khá căng thẳng. Chị nói rằng, chị và anh Huy (tên người tình) yêu nhau thật lòng, rằng họ không chỉ muốn dừng lại ở những cuộc gặp gỡ lén lút mà muốn có với nhau một đứa con chung.
Tôi đã rất bất ngờ. Nhưng điều khiến tôi choáng váng hơn là đề nghị ngay sau đó của chị: “Chị muốn em giúp chị… mang thai hộ anh chị một đứa con”.
Tôi gần như không tin vào tai mình. Tôi đã hỏi lại chị, hy vọng rằng mình nghe nhầm. Nhưng không, chị nhìn thẳng vào tôi và nói rất rõ ràng: “Chị không tin tưởng ai khác ngoài em”.
Chị nói, nếu tôi đồng ý, chị sẽ hỗ trợ tôi một số tiền. Đó là con số đủ lớn để thay đổi cuộc sống của ba mẹ con tôi.
Tôi im lặng rất lâu, không phải vì tôi cân nhắc số tiền đó, mà vì tôi không biết phải phản ứng như thế nào trước một đề nghị… vượt quá giới hạn như vậy.
Tôi là mẹ đơn thân. Tôi đã quá vất vả để nuôi hai đứa con khôn lớn. Tôi hiểu cảm giác mang thai, sinh con và gắn bó với một sinh linh là như thế nào. Làm sao tôi có thể mang trong mình một đứa trẻ rồi trao nó cho người khác, trong một mối quan hệ vốn đã sai trái?
Chưa kể, đó là con của chị – một người đã có gia đình riêng và người đàn ông kia cũng đã có vợ và một đứa con thơ.
Tôi không muốn mình trở thành một người góp phần phá vỡ hạnh phúc của hai gia đình. Càng không muốn một ngày nào đó, khi nhìn vào các con, tôi lại phải tự hỏi: Liệu mình có đang sống đúng với những điều vẫn dạy chúng hay không?
Tôi đã từ chối, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Chị không trách tôi, mà chỉ im lặng, rồi thở dài. Nhưng từ hôm đó, tôi cảm nhận được giữa chị em tôi đã có một khoảng cách vô hình. Mọi thứ không còn tự nhiên như trước nữa.
Sau hôm đó, tôi vẫn đi “công tác” cùng chị và mối tình đầu của chị. Những chuyến đi diễn ra đều đặn, khoảng mỗi tháng một lần.
Nhưng gần đây, tôi bắt đầu thấy sợ. Sợ một ngày nào đó, chuyện này bị phát hiện. Sợ phải đối mặt với chồng chị, một người đàn ông luôn quý mến và tôn trọng tôi. Tôi không biết lúc đó, tôi sẽ phải giải thích với anh như thế nào về sự hiện diện của mình trong tất cả những chuyện này.
Tôi cũng sợ cả chính bản thân mình. Sợ rằng, nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ dần đánh mất ranh giới đạo đức của bản thân. Rằng một ngày nào đó, tôi sẽ trở nên chai lì với những điều sai trái.
Tôi thực lòng biết ơn chị. Biết ơn vì những gì chị đã giúp đỡ tôi. Nhưng có lẽ, lòng biết ơn không thể là lý do để tôi đánh đổi nguyên tắc sống của mình.
Giờ đây, điều khiến tôi trăn trở nhất không phải là lời đề nghị mang thai hộ nữa, mà là việc tôi nên tiếp tục hay dừng lại. Tiếp tục, nghĩa là tôi vẫn ở trong vòng xoáy này, vẫn là người giữ bí mật cho một mối quan hệ sai trái.
Dừng lại. Có thể tôi sẽ mất đi một công việc tốt, mất đi một người chị mà tôi từng rất trân quý. Nhưng có lẽ, có những lúc trong cuộc đời, chúng ta buộc phải lựa chọn.
Giữa ơn nghĩa và đúng sai. Giữa sự an toàn trước mắt và sự bình yên lâu dài trong tâm hồn… tôi vẫn đang loay hoay giữa lựa chọn đó.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chính phủ vừa ban hành nghị định 90 quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực y tế. Theo đó, nhiều hành vi quảng cáo, tiếp thị sữa thay thế sữa mẹ sẽ bị xử phạt với mức tiền lên tới hàng chục triệu đồng.
Các quy định xử phạt nhằm hạn chế tối đa tác động của hoạt động quảng cáo, tiếp thị trong môi trường chăm sóc y tế.
Theo đó, các hành vi như hướng dẫn trẻ dưới 6 tháng tuổi sử dụng sữa thay thế sữa mẹ khi không có chỉ định của bác sĩ, hoặc cung cấp thông tin khiến người dân hiểu rằng sữa công thức có giá trị tương đương hoặc tốt hơn sữa mẹ sẽ bị phạt từ 1 - 3 triệu đồng.
Ở mức xử phạt cao hơn, từ 3 - 5 triệu đồng, nghị định nhắm tới những hành vi liên quan trực tiếp đến đạo đức nghề nghiệp và môi trường chăm sóc y tế, nhằm bảo đảm việc tư vấn, chăm sóc bà mẹ và trẻ nhỏ không bị chi phối bởi yếu tố thương mại.
Cụ thể, cơ sở y tế hoặc cá nhân sẽ bị xử phạt nếu không cung cấp thông tin đầy đủ, chính xác và mang tính khoa học về cách sử dụng sản phẩm dinh dưỡng cho trẻ nhỏ cho bác sĩ, nhân viên y tế và người tiêu dùng.
Nhân viên của các hãng sữa tiếp cận phụ nữ mang thai, bà mẹ có con nhỏ hoặc người thân của họ trực tiếp tại bệnh viện hay gián tiếp bên ngoài, với mục đích quảng cáo, giới thiệu sản phẩm cũng bị cấm và xử phạt.
Nghị định cũng không cho phép cơ sở y tế nhận quà tặng, lợi ích vật chất hoặc các vật dụng mang tên, logo của sản phẩm sữa thay thế sữa mẹ từ doanh nghiệp. Đồng thời, việc cho phép doanh nghiệp vào bệnh viện để tặng mẫu thử, quà khuyến mại liên quan đến sữa cũng là hành vi vi phạm.
Đặc biệt, nghị định quy định hành vi cung cấp thông tin cá nhân của sản phụ và bà mẹ có con nhỏ (như tên, tuổi, địa chỉ, số điện thoại) cho doanh nghiệp để tiếp cận, tiếp thị sản phẩm cũng sẽ bị xử phạt. Quy định này nhằm ngăn chặn tình trạng khai thác thông tin người bệnh cho mục đích thương mại.
Các hành vi mang tính chất thương mại rõ rệt trong cơ sở y tế sẽ bị xử phạt nặng hơn. Cụ thể, mức phạt từ 5 - 10 triệu đồng áp dụng với việc tổ chức bán sản phẩm sữa thay thế sữa mẹ trong bệnh viện (trừ nhà thuốc), cho phép trưng bày logo, hình ảnh sản phẩm hoặc để nhân viên doanh nghiệp tiếp cận người bệnh dưới bất kỳ hình thức nào.
Đặc biệt những hành vi mang tính quảng bá rộng rãi như trưng bày sản phẩm, treo banner, áp phích quảng cáo sữa thay thế sữa mẹ tại cơ sở y tế hoặc điểm bán lẻ; triển khai các chương trình khuyến mại như tặng quà, giảm giá, tích điểm… sẽ bị xử phạt từ 10 - 20 triệu đồng.
Ngoài ra, nhãn hàng sử dụng các hoạt động tài trợ học bổng, hội thảo, nghiên cứu khoa học, hay các chương trình truyền thông để quảng bá sữa thay thế sữa mẹ cũng nằm trong diện bị xử lý.
Các mức phạt nêu trên áp dụng cho cá nhân; nếu tổ chức vi phạm, mức phạt sẽ gấp đôi.
Viện Dinh dưỡng quốc gia cho hay sữa mẹ được khuyến nghị là nguồn dinh dưỡng tối ưu, giúp tăng cường miễn dịch, giảm nguy cơ bệnh tật và hỗ trợ phát triển toàn diện cho trẻ nhỏ.
Ngành y tế khuyến cáo trẻ cần được bú mẹ hoàn toàn trong 6 tháng đầu và tiếp tục duy trì đến 24 tháng tuổi hoặc lâu hơn, kết hợp ăn bổ sung hợp lý.
Tuy nhiên trên thực tế, không ít bà mẹ bị tác động bởi quảng cáo hoặc tư vấn thiếu khách quan, dẫn đến việc sử dụng sữa thay thế sớm, làm giảm tỉ lệ nuôi con bằng sữa mẹ.
Việc siết chặt các hoạt động tiếp thị trong bệnh viện và cộng đồng được kỳ vọng sẽ tạo ra môi trường "trong sạch" hơn, nơi các quyết định liên quan đến dinh dưỡng trẻ nhỏ dựa trên cơ sở khoa học thay vì ảnh hưởng thương mại.
Bên cạnh trách nhiệm của cơ sở y tế và doanh nghiệp, cơ quan quản lý cũng khuyến nghị người dân cần chủ động tiếp cận thông tin chính thống, tránh bị dẫn dắt bởi các nội dung quảng cáo sai lệch hoặc thổi phồng công dụng.
Các cơ sở y tế, cán bộ y tế cần tăng cường tư vấn, hỗ trợ nuôi con bằng sữa mẹ, đồng thời tuân thủ nghiêm các quy định mới, không để các hoạt động quảng bá thương mại làm ảnh hưởng đến chất lượng chăm sóc.
Về lâu dài, nghị định không chỉ nhằm xử phạt mà còn hướng đến thay đổi nhận thức xã hội, xây dựng môi trường y tế thân thiện với nuôi con bằng sữa mẹ.
Khi mỗi bà mẹ được hỗ trợ đúng cách và tiếp cận thông tin chính xác, trẻ em sẽ có cơ hội phát triển khỏe mạnh ngay từ những năm tháng đầu đời.
Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết tuần này, nắng nóng tại Bắc Bộ khả năng mở rộng ra toàn khu vực.
Thanh Hóa đến Gia Lai ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt.
Nam Bộ nắng nóng diện rộng, riêng từ ngày 9 đến 10-4 nắng nóng khả năng giảm dần.
Các khu vực khác ngày nắng, có nơi nắng nóng.
Cảnh báo nguy cơ cháy nổ, hỏa hoạn do nhu cầu sử dụng điện tăng cao và độ ẩm giảm thấp. Ngoài ra nắng nóng có thể gây mất nước, kiệt sức và đột quỵ do sốc nhiệt khi tiếp xúc lâu với nhiệt độ cao.
Nhiệt độ dự báo có thể chênh lệch 2-4 độ C so với nhiệt độ thực tế ngoài trời, thậm chí cao hơn nếu có các bề mặt hấp thụ nhiệt như bê tông, đường nhựa.
Năm 2017, tôi cưới Linh sau chưa đầy hai tháng quen nhau. Bạn bè bảo tôi liều, còn mẹ tôi thì lo lắng vì “con gái vừa chia tay mối tình sâu đậm mà đã vội lấy chồng”. Nhưng tôi mặc kệ. Tôi thương Linh từ ánh mắt lúc nào cũng chất chứa nỗi buồn, thương cách cô ấy giật mình mỗi khi nghe ai nhắc đến chuyện phản bội.
Tôi từng tự nhủ, chỉ cần mình đủ tốt, đủ chân thành thì sẽ bù đắp được hết những tổn thương cũ của vợ.
Những năm đầu hôn nhân trôi qua êm đềm. Linh sinh cho tôi một cậu con trai kháu khỉnh, chúng tôi đặt tên bé là Bin. Tôi đi làm cả ngày, tối về vẫn tranh thủ tắm cho con, pha sữa, thay tã. Bạn bè hay đùa tôi “nghiện con”, còn tôi thì thấy điều đó hoàn toàn xứng đáng.
Cho đến một buổi liên hoan cuối năm. Hôm đó tôi đưa vợ con đi cùng. Bin chạy lon ton khắp bàn tiệc, cười nói ríu rít. Một người bạn cùng công ty nhìn thằng bé rồi buột miệng: “Ủa, công nhận bé chẳng giống ông Quang chút nào nhỉ. Từ mắt đến mũi đều khác”. Cả bàn cười ồ lên vì nghĩ đó chỉ là câu nói vui. Chỉ có tôi không cười nổi.
Tối hôm đó, câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu như một cái gai cắm vào não. Tôi nằm nhìn con ngủ, lần đầu tiên để ý thật kỹ từng đường nét trên gương mặt thằng bé: Đôi mắt hai mí sâu, sống mũi cao, cái miệng nhỏ và đôi tai vểnh.
Không có điểm nào giống tôi. Tôi quay sang nhìn Linh. Cô ấy ngủ rất ngon, tay vẫn ôm lấy con theo thói quen. Nhưng càng nhìn, tôi càng nhớ đến người yêu cũ của vợ.
Trước khi cưới tôi, Linh từng yêu một người suốt nhiều năm. Họ đã tính chuyện cưới xin nhưng gia đình ngăn cản vì khoảng cách giàu nghèo. Thời điểm tôi gặp cô ấy cũng là lúc mối tình đó vừa tan vỡ. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ mình là người đến sau để chữa lành cho cô gái tổn thương.
Nhưng đêm đó, một ý nghĩ đáng sợ bất ngờ xuất hiện. Nếu cô ấy chưa từng quên người cũ thì sao? Nếu đứa trẻ này… không phải con tôi?
Tôi bắt đầu sống như một kẻ có hai khuôn mặt. Ban ngày vẫn đi làm, vẫn chơi với con, vẫn ăn cơm cùng vợ. Nhưng trong đầu lúc nào cũng cuồn cuộn nghi ngờ. Tôi âm thầm soi từng bức ảnh gia đình, lén so khuôn mặt Bin với ảnh mình hồi nhỏ và càng nhìn càng thấy khác.
Tôi mất ngủ liên tục. Có hôm nửa đêm tỉnh dậy, tôi ngồi ngoài ban công đến sáng chỉ để nghĩ về khả năng bị phản bội. Cảm giác đó kinh khủng đến mức tôi không còn nhận ra chính mình. Tôi bắt đầu cáu gắt vô cớ, né tránh ánh mắt của vợ. Linh hỏi gì tôi cũng trả lời qua loa.
Một tối, cô ấy ôm tôi từ phía sau rồi hỏi rất khẽ: “Dạo này anh có chuyện gì à?”. Tôi suýt nữa bật ra tất cả. Nhưng cuối cùng chỉ đáp: “Không sao, anh mệt thôi”. Tôi không đủ can đảm hỏi thẳng. Tôi sợ nếu mình nghi oan thì sẽ phá nát gia đình. Nhưng tôi cũng không chịu nổi việc sống cùng một nỗi ám ảnh.
Rồi tôi quyết định làm điều mà đến giờ nghĩ lại vẫn thấy mình hèn nhát. Tôi bí mật lấy tóc của con trai. Hôm đó Bin đang ngủ trưa. Tôi ngồi cạnh giường rất lâu, tay run đến mức phải hít sâu mấy lần mới dám nhặt vài sợi tóc trên gối bỏ vào túi zip. Tôi còn tự lấy tóc của mình rồi lặng lẽ đến trung tâm xét nghiệm ADN.
Cô nhân viên nhìn tôi rất lâu khi nghe yêu cầu làm xét nghiệm cha con bí mật. “Anh muốn làm kín hoàn toàn đúng không?”. Tôi gật đầu.
Lúc ký tên vào phiếu đăng ký, tay tôi lạnh toát. Tôi không biết mình muốn nghe kết quả nào hơn. Nếu đúng là con tôi, tôi sẽ thấy nhẹ nhõm. Nhưng nếu không phải… cả cuộc hôn nhân này sẽ sụp đổ.
3 ngày chờ kết quả là 3 ngày dài nhất cuộc đời tôi. Tôi nhìn vợ bằng ánh mắt dò xét. Linh càng quan tâm, tôi càng thấy khó chịu. Có lần cô ấy vô tình nhắc đến người yêu cũ trong một câu chuyện bạn bè, tôi lập tức nổi nóng đập mạnh đũa xuống bàn.
“Lúc nào em cũng nhớ về người ta à?”. Linh chết lặng. Cô ấy nhìn tôi như không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đêm đó, vợ tôi khóc. Còn tôi ngồi trong xe ngoài bãi gửi đến gần sáng, đầu óc chỉ toàn những hình ảnh tồi tệ nhất. Tôi tưởng tượng cảnh mình nuôi con người khác suốt bao năm, tưởng tượng cảnh bị bạn bè cười nhạo, bị gia đình xem như trò hề.
Ngày nhận kết quả, tôi không dám mở phong bì ngay. Tôi ngồi trong xe gần nửa tiếng mới đủ can đảm nhìn vào dòng chữ kết luận: “Có quan hệ huyết thống cha – con”. Tôi thở phào như vừa được cứu sống.
Nhưng kỳ lạ là sự nhẹ nhõm ấy không kéo dài lâu. Trên đường về, tôi lại nghĩ: “Nếu nhầm mẫu thì sao? Nếu trung tâm sai thì sao? Tại sao con vẫn không giống mình?”. Tôi nhận ra thứ đáng sợ nhất không phải kết quả ADN, mà là sự nghi ngờ đã ăn sâu vào đầu tôi đến mức biến tôi thành một con người khác.
Tối hôm đó, tôi thú nhận mọi chuyện với vợ. Linh không khóc. Cô ấy chỉ im lặng rất lâu rồi hỏi: “Anh đã từng tin em chưa?”. Tôi không trả lời được.
Vợ tôi bật cười, nhưng là kiểu cười khiến người đối diện đau hơn cả khóc. Cô ấy nói thứ làm tôi ám ảnh đến tận bây giờ: “Một câu đùa của người ngoài còn có sức nặng hơn cả những năm tháng em ở cạnh anh”.
Sau đó Linh đưa tôi xem ảnh hồi nhỏ của bố cô ấy. Tôi chết lặng vì Bin giống ông ngoại gần như đúc. Từ đôi mắt, sống mũi đến cái tai vểnh đều y hệt.
Mọi nghi ngờ trong tôi sụp xuống trong nháy mắt. Nhưng điều khiến tôi day dứt nhất là hóa ra xét nghiệm ADN không phải thứ cứu cuộc hôn nhân này.
Những ngày sau đó, căn nhà của chúng tôi yên lặng đến ngột ngạt. Linh vẫn chăm con, vẫn nấu cơm, nhưng giữa hai vợ chồng luôn có một khoảng cách vô hình. Tôi hiểu thứ mình làm tổn thương không chỉ là lòng tự trọng của vợ, mà còn là cảm giác được tin tưởng sau từng ấy năm chung sống.
Tôi bắt đầu thay đổi từ những điều nhỏ nhất. Tôi xin nghỉ phép vài ngày để ở nhà cùng vợ con, chủ động đưa Linh đi dạo, đưa con đi học, làm mọi việc trước đây cô ấy từng lặng lẽ gánh.
Một đêm, tôi nói lời xin lỗi mà đáng ra mình phải nói từ rất lâu: “Anh không sợ mất danh dự, anh chỉ sợ mất em và con. Nhưng chính nỗi sợ đó lại khiến anh suýt đánh mất cả hai”. Linh im lặng rất lâu rồi khẽ đáp: “Em không cần một người chồng hoàn hảo. Em chỉ cần một người đủ tin em để cùng đi hết cuộc đời”.
Hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô ấy tựa đầu vào vai tôi. Tôi hiểu cuộc hôn nhân này đã từng đứng bên bờ vực, nhưng may mắn là cả hai vẫn chọn ở lại, không phải vì một tờ giấy ADN, mà vì còn đủ yêu thương để học cách tin nhau thêm lần nữa.