Stephanie Hua, nhà báo ẩm thực của chuyên trang Taste (Australia), chia sẻ phát hiện thú vị về việc dùng nồi chiên không dầu để làm cơm rang. Luồng không khí nóng luân chuyển mạnh trong thiết bị này giúp loại bỏ hơi ẩm thừa, làm bề mặt hạt cơm se lại nhanh chóng và không bị bết dính.
Dưới đây là quy trình 4 bước đơn giản, giúp bạn tiết kiệm thời gian đứng bếp.
Chuẩn bị nguyên liệu
Bạn nên sử dụng cơm nguội (tốt nhất là cơm đã để tủ lạnh để hạt khô ráo) hoặc các loại cơm đóng gói sẵn. Chuẩn bị thêm nguyên liệu tùy thích như đậu Hà Lan, ngô ngọt, thịt ba chỉ xông khói thái hạt lựu cùng các gia vị quen thuộc (nước tương, dầu hào, dầu mè).
Trộn hỗn hợp
Cho toàn bộ cơm, nguyên liệu phụ và gia vị vào một khay nướng, khuôn silicon hoặc thố sứ chịu nhiệt (có kích thước đặt vừa lồng nồi chiên). Dùng thìa xới và trộn thật đều tay để gia vị áo một lớp mỏng quanh từng hạt cơm.
Chiên cơm
Đặt khay vào nồi, cài đặt nhiệt độ ở mức 180-190 độ C trong 10-12 phút. Quạt gió sẽ làm bốc hơi ẩm, giúp hạt cơm săn lại. Trong quá trình này, mỡ từ thịt xông khói tiết ra sẽ làm hạt cơm tơi xốp, bóng bẩy hơn. Giữa chu trình, bạn nên kéo lồng chiên ra và đảo đều một lần.
Thêm trứng
Kéo lồng chiên ra, đổ 1-2 quả trứng đã đánh tan lên bề mặt hỗn hợp cơm. Đưa lồng trở lại nồi và nấu thêm khoảng 3-4 phút đến khi bề mặt trứng chín tới. Cuối cùng, lấy khay ra ngoài, dùng muỗng xới và trộn mạnh tay để lớp trứng vỡ tơi, quyện hoàn toàn vào các hạt cơm.
Với tổng thời gian khoảng 15 phút, bạn sẽ có một đĩa cơm rang tiện lợi, hạt cơm bóng bẩy, giòn rụm như ngoài hàng mà không tốn nhiều công sức dọn dẹp nhà bếp.
Bảo Nhiên (Theo Taste, AirFried)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/cach-lam-com-rang-gion-rum-bang-noi-chien-khong-dau-5059308.html

Đằng sau những tấm thẻ xác nhận khuyết tật đối vớinhiều trường hợp sẽ là một hành trình đi xa và vất vả.
Thương mẹ, từ một người phụ nữ từng đi chợ, làm vườn, chăm lo mọi việc trong nhà, mẹ trở thành người cần được chăm sóc.
Gia đình tôi sau đó làm hồ sơ để mẹ được hưởng chế độ trợ cấp ở diện là con liệt sĩ bị khuyết tật (ông ngoại tôi là liệt sĩ, bà ngoại là thương binh). Khoản hỗ trợ hàng tháng tuy không lớn, nhưng phần nào giúp trang trải chi phí thuốc men cho mẹ. Chúng tôi rất biết ơn về sự hỗ trợ này, vì gia đình thuộc diện khó khăn và neo đơn. Nhưng để có được tấm giấy xác nhận ấy, hành trình với chúng tôi đúng là hành trình những chuyến đi xa.
Vì mẹ thuộc diện con liệt sĩ (theo quy định về thủ tục hành chính trường hợp thân nhân là conbị khuyết tật nặng phải có thêm giấy xác nhận mức độ khuyết tật của Hội đồng xác định mức độ khuyết tật và Hội đồng giám định y khoa cấp tỉnh - TT) nên mẹ không thể chỉ khám ở xã như diện khuyết tật thông thường, mà phải nhiều lần xuống bệnh viện tuyến tỉnh theo chỉ định để khám và hoàn tất hồ sơ.
Quãng đường cả đi lẫn về hơn 100 cây số, trong khi mẹ không thể tự đi lại. Mỗi lần như vậy, gia đình đều phải thuê xe taxi, vì tuyến đường và phương tiện công cộng ở ngoài quê không phù hợp cho người ngồi xe lăn.
Chi phí khám bệnh, chi phí di chuyển, thời gian chờ đợi… tất cả dồn lại thành một gánh nặng không nhỏ cho mấy mẹ con. Thật vất vả, để được xác nhận là "khó khăn", người ta lại phải vượt qua một hành trình cũng khá khó khăn
Câu chuyện của mẹ tôi không phải là cá biệt. Nhiều người khuyết tật ở diện con em liệt sĩ, đặc biệt ở vùng nông thôn, đang gặp những rvtương tự khi tiếp cận chính sách hỗ trợ.
Tôi nghĩ, một trong những điều cần được cải thiện là cách thức triển khai. Thay vì yêu cầu người khuyết tật di chuyển xa để thẩm định, các cơ quan chức năng hoàn toàn có thể tổ chức các đợt khám, đánh giá tại địa phương cấp thôn, xã. Việc cử đội ngũ y bác sĩ đến tận nơi, thậm chí là tận nhà (trường hợp nhiều người neo đơn, không thể đi lại,..) không chỉ giảm chi phí cho người dân, mà còn thể hiện sự chủ động của chính sách.
Bên cạnh đó, thủ tục hành chính cũng cần được đơn giản hóa. Việc phải đi lại nhiều lần, bổ sung giấy tờ phức tạp vô tình khiến nhiều người nản lòng, thậm chí từ bỏ quyền lợi chính đáng của mình. Một chính sách nhân văn không chỉ nằm ở nội dung hỗ trợ, mà còn ở cách nó đến được với người cần.
Ngoài chính sách trợ cấp, vấn đề lớn hơn là khả năng tiếp cận các tiện ích và cơ hội việc làm của người khuyết tật.
Nhiều công trình công cộng vẫn thiếu lối đi cho xe lăn. Phương tiện giao thông chưa thân thiện. Nơi làm việc hiếm khi được thiết kế phù hợp. Điều đó khiến người khuyết tật, dù có năng lực, vẫn khó hòa nhập.
Để thay đổi điều này, cần có những quy định rõ ràng hơn về thiết kế không gian tiếp cận trong xây dựng, giao thông và môi trường làm việc.
Người khuyết tật không cần được "ưu tiên" theo nghĩa đặc biệt, mà cần một môi trường đủ công bằng để họ có thể tự bước đi theo cách của riêng mình.
Sau những tháng ngày đầu đầy tuyệt vọng, mẹ tôi dần học cách sống cùng chiếc xe lăn. Bà tập làm lại những việc nhỏ, từ việc tự di chuyển trong nhà, đến việc nấu ăn, chăm sóc bản thân. Có những ngày mẹ buồn, có những lúc mệt mỏi, nhưng bà không cho phép mình dừng lại quá lâu. Bà vẫn lọ mọ làm những việc trong khả năng để ngày trôi qua có ý nghĩa.
"Tàn nhưng không phế" - câu nói tưởng chừng quen thuộc ấy, với mẹ tôi, không phải là khẩu hiệu, mà là một hành trình.
Người khuyết tật, hơn ai hết, cần vượt qua chính mình. Nhưng để làm được điều đó, họ cần một môi trường không rào cản, một xã hội không định kiến, và một hệ thống chính sách đủ thấu hiểu.
Một xã hội văn minh không chỉ được đo bằng tốc độ phát triển, mà còn bằng cách nó đối xử với những người yếu thế nhất.
Người khuyết tật không cần những lời hứa lớn lao. Họ cần những thay đổi cụ thể từ chính sách thuận tiện hơn, không gian dễ tiếp cận hơn, và một ánh nhìn công bằng hơn từ cộng đồng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Một người đàn ông đi dạo buổi sáng ở tây nam Na Uy đã tình cờ phát hiện ra điều bất ngờ, một vỏ kiếm của chiến binh tinh nhuệ được chôn cất có chủ đích cách đây 1.500 năm, theo Livescience.
Các nhà nghiên cứu cho biết, vật thể bằng vàng quý hiếm này, được trang trí công phu bằng các hình động vật uốn lượn, có lẽ là một vật phẩm dâng lên các vị thần vào thời kỳ nạn đói và hỗn loạn xã hội.
"Tôi nhìn thấy một ụ đất dưới gốc cây và dùng gậy chọc vào nó", người đi bộ đường dài cho biết trong một bản dịch từ Đại học Stavanger ở Na Uy. "Đột nhiên, tôi thấy thứ gì đó lấp lánh. Tôi không hiểu lắm mình đã tìm thấy cái gì", người đàn ông cho biết.
Cổ vật bằng vàng có niên đại từ thế kỷ thứ sáu, dài khoảng 6 cm và nặng 33 gram, từng được dùng để trang trí vỏ kiếm của một chiến binh ưu tú. Cho đến nay, chỉ có 17 cổ vật tương tự được tìm thấy ở Bắc Âu và hầu hết được tìm thấy trong các kho báu cùng với các đồ vật khác.
"Xác suất tìm thấy một vật như thế này là rất nhỏ", Håkon Reiersen, một nhà khảo cổ học tại Bảo tàng Khảo cổ học Đại học Stavanger, cho biết trong một tuyên bố. Phần khóa vỏ kiếm bị mòn, cho thấy chủ nhân của nó đã sử dụng rất nhiều trước khi vứt bỏ.
"Người nào đeo thanh kiếm đó có lẽ là thủ lĩnh ở khu vực này vào nửa đầu thế kỷ thứ 6 và có một đội tùy tùng chiến binh trung thành đi theo", Reiersen nói.
Vật trang trí vỏ kiếm bằng vàng mới được phát hiện, nằm ở phía đông bắc Hove, rất hiếm và mang dấu ấn của một nghệ nhân lành nghề, Siv Kristoffersen, giáo sư danh dự tại Bảo tàng Khảo cổ học Đại học Stavanger, cho biết trong một tuyên bố.
"Những họa tiết chạm khắc tinh xảo đã đưa vật phẩm này vào hàng những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo nhất thời kỳ đó", Kristoffersen nói. "Đây hẳn là một thanh kiếm tuyệt vời".
Vật trang trí vỏ kiếm này là một phần của nhóm đồ vật hiếm và bí ẩn đôi khi được tìm thấy ở Scandinavia, bao gồm nhẫn xoắn ốc, mặt dây chuyền vàng hình đĩa và những vật trang trí vũ khí hình đàn harmonica. Các chuyên gia cho rằng nhóm hiện vật này được cố ý đặt ở đó như những vật "hiến tế" hoặc "vật tế lễ" được dâng lên các vị thần để cầu xin sự bảo vệ khỏi thiên tai.
Do vị trí của đồ trang trí bằng vàng trên vỏ kiếm nằm gần Hove, nên có thể đây là một trung tâm nghi lễ mà các nhà lãnh đạo của Hove có thể tiếp cận. "Do đó, phát hiện mới này là một mảnh ghép nữa cho thấy rằng đã từng có một trung tâm quyền lực xung quanh Hove từ năm 200 đến 550 sau Công nguyên", Reiersen viết trong một tuyên bố.
Giám đốc Bảo tàng Khảo cổ học Đại học Stavanger, Kristin Armstrong-Oma, cho biết hiện vật sẽ được trưng bày tại đây ngay sau khi các chuyên gia hoàn tất việc nghiên cứu. Bà nói: "Điều này cho phép chúng tôi nghiên cứu sâu hơn về chính hiện vật và các họa tiết trang trí, cũng như tìm ra những câu trả lời mới về tầng lớp quyền lực từng cai trị nơi đây".
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Ngày 14-5, Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phối hợp với Tỉnh đoàn Nghệ An tổ chức Ngày hội "Thanh niên khởi nghiệp đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số".
Trong đó, tọa đàm với chủ đề "OCOP trong kỷ nguyên số: Liên kết vùng và mở rộng thị trường cho sản phẩm địa phương" thu hút sự quan tâm của đông đảo bạn trẻ khởi nghiệp.
Anh Cảnh Chí Quân - Phó trưởng Ban Công tác thanh thiếu nhi Trung ương Đoàn - cho hay thời gian qua, chương trình "Mỗi xã một sản phẩm" (OCOP) vẫn còn nhiều thách thức lớn như làm sao để lan tỏa sản phẩm, mở rộng quy mô, minh bạch hóa quy trình và tiếp cận được thị trường rộng lớn.
Để làm được điều đó, liên kết vùng chính là "chìa khóa" tạo ra sức mạnh tổng thể.
"Các địa phương trong vùng có thể dùng chung hệ thống kho bãi, logistics và trung tâm kiểm định chất lượng; không cạnh tranh triệt tiêu lẫn nhau mà bổ trợ cho nhau. Thay vì những thương hiệu đơn lẻ, chúng ta xây dựng các 'vùng đặc sản' có uy tín quốc tế", anh Quân nhấn mạnh.
Nhiều sản phẩm OCOP đã được công nhận về chất lượng, có tiềm năng phát triển, tuy nhiên vẫn gặp không ít khó khăn trong việc mở rộng thị trường, đặc biệt trong môi trường số.
Có những sản phẩm "tốt nhưng chưa bán được". Nhiều mô hình khởi nghiệp của thanh niên vẫn loay hoay trong việc kết nối đầu ra và tận dụng các công cụ số.
Trước thực tiễn đó, anh Quân đề xuất 3 mũi nhọn chiến lược để các chủ thể OCOP là thanh niên, hợp tác xã thanh niên, doanh nhân trẻ và tổ hợp tác thanh niên quan tâm triển khai.
Không chỉ bán sản phẩm, các chủ thể cần truyền tải những câu chuyện về sản phẩm bằng chuyển đổi số như video, hình ảnh, thực tế ảo một cách sống động.
Đồng thời, cần tận dụng các nền tảng thương mại điện tử xuyên biên giới để đưa hàng Việt Nam ra thế giới; kết nối cung - cầu thông minh bằng cách sử dụng dữ liệu lớn để dự báo xu hướng tiêu dùng, giúp các chủ thể OCOP sản xuất đúng sản phẩm thị trường cần.
"Chuyển đổi số và liên kết vùng không còn là lựa chọn mà là con đường tất yếu để sản phẩm OCOP cất cánh. Tôi tin rằng với sự đồng hành của Nhà nước, sự hỗ trợ của các chuyên gia công nghệ và đặc biệt là tinh thần đổi mới của các chủ thể OCOP, chúng ta sẽ xây dựng được một hệ sinh thái nông sản Việt vững mạnh và giàu bản sắc", anh Quân nói.
Phó bí thư Tỉnh đoàn Nghệ An Hồ Phúc Hải cho hay thời gian qua, tổ chức Đoàn Thanh niên tỉnh Nghệ An đã triển khai nhiều giải pháp thiết thực nhằm hỗ trợ thanh niên tham gia phát triển sản phẩm OCOP, đặc biệt chú trọng ứng dụng khoa học công nghệ, chuyển đổi số và thương mại điện tử để nâng cao giá trị sản phẩm địa phương.
Đặc biệt, tổ chức Đoàn rất quan tâm hỗ trợ thanh niên quảng bá và tìm đầu ra cho các sản phẩm OCOP thông qua việc kết nối cung - cầu, tổ chức trưng bày gian hàng thanh niên tại các chương trình triển lãm, hội chợ, cuộc thi khởi nghiệp và các hoạt động xúc tiến thương mại.
Ban Thường vụ Tỉnh đoàn đã thành lập Ban cố vấn Câu lạc bộ Thanh niên khởi nghiệp tỉnh với sự tham gia của đại diện các sở, ban, ngành nhằm tư vấn, hỗ trợ các dự án khởi nghiệp, trong đó có nhiều mô hình OCOP của thanh niên.
"Đến nay, toàn tỉnh đã thành lập và duy trì hiệu quả 96 hợp tác xã, tổ hợp tác, câu lạc bộ thanh niên khởi nghiệp với hơn 1.265 thành viên tham gia; hỗ trợ 90 dự án, ý tưởng khởi nghiệp đổi mới sáng tạo với tổng kinh phí hơn 30 tỉ đồng", anh Hải nói.
Anh Hải cho biết hiện nay nhiều thanh niên ở cơ sở vẫn còn tâm lý e ngại hoặc chưa nắm rõ thông tin về các chương trình hỗ trợ khởi nghiệp.
"Điều quan trọng nhất đối với một bạn trẻ mới bắt đầu khởi nghiệp là không nên chờ đến khi có dự án hoàn chỉnh mới tìm đến tổ chức Đoàn, mà hãy chủ động kết nối ngay từ khi mới có ý tưởng.
Hãy bắt đầu từ những mô hình nhỏ, phù hợp với điều kiện thực tế của bản thân và địa phương; đồng thời mạnh dạn tham gia các cuộc thi, diễn đàn và mạng lưới thanh niên khởi nghiệp", anh Hải phân tích.
Tốt nghiệp ngành kinh tế đối ngoại Trường đại học Ngoại thương, chị Trần Thị Hồng Thắm (34 tuổi) có trong tay đầy đủ nền tảng để theo đuổi sự nghiệp tại các đô thị lớn.
Thay vì chọn con đường bằng phẳng nơi phố thị như nhiều bạn bè đồng trang lứa, chị quyết định trở về vùng quê biển Quỳnh Lưu (Nghệ An) để bắt đầu hành trình khởi nghiệp từ hạt muối.
Khởi nghiệp với quy mô nhỏ, chị Thắm buộc phải trở thành một "nhân viên đa nhiệm": từ nghiên cứu sản phẩm, sản xuất, thiết kế, truyền thông đến việc trực tiếp mang sản phẩm đi chào bán. Mỗi giai đoạn đều có khó khăn riêng, nhưng chị không bỏ cuộc.
Chị Thắm nhớ lại, việc quảng bá sản phẩm mới rất khó, nhất là khi thị trường chưa hiểu rõ giá trị của sản phẩm. Người dân vốn đã quen với các loại muối truyền thống giá rẻ, dễ mua. Khi chị mang sản phẩm muối NanoSalt - loại muối sức khỏe giúp giảm đến 50% hàm lượng natri - ra giới thiệu, nhiều khách hàng chỉ nhìn vào giá là… lắc đầu.
"Vì vậy, tôi chủ động tham gia các cuộc thi khởi nghiệp không chỉ để lan tỏa giá trị sản phẩm mà còn để tăng cơ hội truyền thông, kết nối khách hàng và tìm kiếm thêm các đối tác chiến lược", chị Thắm chia sẻ.
Từ một mô hình khởi nghiệp của thanh niên, đến nay sản phẩm muối NanoSalt của chị đã có mặt tại nhiều tỉnh, thành trên cả nước. Công ty cũng đang tìm kiếm các đối tác chiến lược tại thị trường quốc tế như Hàn Quốc, Nhật Bản.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

