Tôi 28 tuổi, bạn trai 30 tuổi, quen nhau 8 năm, trải qua không ít sóng gió, có lúc tưởng chừng buông tay rồi vẫn quay lại vì nghĩ cả hai hiểu nhau đủ nhiều để có thể đi đến hôn nhân. Hai năm gần đây, chúng tôi quyết định sống thử. Tôi nghĩ đó là cách để cả hai chuẩn bị tốt hơn cho cuộc sống vợ chồng. Cũng chính thời gian này, tôi thấy những góc khuất trong con người anh mà trước đây chưa từng nghĩ tới. Anh nóng tính; khi bực tức sẽ không kiểm soát được cảm xúc. Hai lần anh đập đồ trong nhà chỉ vì những chuyện rất nhỏ. Những lúc như vậy, tôi sợ, rồi lại tự trấn an rằng ai cũng có lúc mất bình tĩnh.
Gần đây, anh có vẻ thay đổi. Mỗi lần cãi nhau, anh không còn to tiếng như trước, thường bỏ ra ngoài, tránh xung đột. Tôi nghĩ mọi thứ dần tốt lên. Vậy mà gần tháng trước, một chuyện xảy ra khiến tôi không thể quên. Hôm đó, chúng tôi cãi nhau khi đang đi ngoài đường. Chỉ vì một câu nói không vừa ý, anh nổi nóng, dùng những lời lẽ rất nặng nề với tôi. Khi tôi đòi xuống xe, anh kéo tay lại, bóp rất mạnh. Đến khi về nhà, tay tôi bầm tím cả một vùng. Đó là lần đầu tiên anh dùng bạo lực với tôi. Tôi vừa đau vừa sốc, nói thẳng với anh rằng nếu chuyện này lặp lại thì không yêu đương gì nữa. Anh xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ để xảy ra lần thứ hai.
Từ sau lần đó, mỗi khi có mâu thuẫn, anh kiềm chế hơn, không còn hành động quá khích, cũng không chạm vào tôi như trước. Thế nhưng nỗi sợ trong tôi vẫn còn đó. Mỗi lần anh cao giọng, tim tôi lại đập nhanh. Mỗi lần tranh cãi, tôi luôn trong trạng thái đề phòng, lo lắng, không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi bắt đầu tự hỏi: nếu bây giờ, khi chưa kết hôn mà anh đã như vậy, sau này sẽ ra sao? Tôi từng nghĩ tình yêu đủ lớn có thể thay đổi một con người, giờ đây không dám chắc về điều đó. Có nên tiếp tục tin vào sự thay đổi của anh hay dừng lại trước khi mọi thứ đi quá xa? Tôi thực sự bối rối, mong được các bạn chia sẻ.
Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, có thể hiểu nhau và xác định đi đến hôn nhân. Trong quãng thời gian đẹp nhất khi đó, tôi đã yêu em sai cách. Cứ nghĩ khi yêu nhau không cần những lời quan tâm hỏi han những lúc em mệt, không cần nói lời yêu vì nghĩ hai đứa quá hiểu nhau rồi.
Em đã thích người khác, một người thay tôi hàng ngày hỏi thăm em. Khi nhận ra được điều đó, tôi không biết phải làm sao. Tôi cần phải nhìn nhận lại mình và thay đổi nhưng lại không làm điều đó. Nhưng cái tôi của tôi quá lớn, chỉ nghĩ em đã phản bội tình yêu của mình nên không còn trân trọng em nữa. Sau hai tháng, em rời đi, không còn níu kéo gì tôi. Lúc này tôi nhận ra mình sai, cũng không thể níu lại em. Tôi đã biết mình yêu và cần em đến nhường nào. Tôi phải làm sao để có lại tình yêu của em?
Tôi đang nợ hơn một tỷ đồng, vay ngân hàng, bạn bè, tín dụng đen, lãi ngày đều có cả. Lúc đầu chỉ nợ vài trăm triệu đồng, xong rồi vay chỗ này đập chỗ kia nên số nợ nhiều lên. Thật sự tôi rất bế tắc, từ Tết đến giờ tôi nghĩ quẩn vài lần rồi nhưng thương con, tôi lại cố vay chỗ này đập chỗ kia để sống tiếp với con được ngày nào hay ngày đó. Tôi không dám nói với bất kỳ ai vì sợ. Lương tôi đi làm một tháng được có 12 triệu, không đủ trả lãi. Mấy hôm nay, tôi toàn thức đêm nghĩ đến nợ, đến con cái mà chỉ biết khóc. Giờ tôi không cố nổi nữa nên chỉ muốn được giải thoát khỏi cuộc đời này. Mong mọi người cho tôi xin ý kiến chứ giờ tôi chỉ nghĩ quẩn thôi.
Tôi 37 tuổi, kết hôn gần 10 năm. Vợ tôi là người nóng tính, thích kiểm soát và gần như lúc nào cũng cho rằng mình đúng. Từ chuyện tiền bạc, con cái đến cách tôi cư xử với bố mẹ hai bên, vợ đều muốn can thiệp. Ban đầu tôi còn cố giải thích, sau này mệt quá nên chọn im lặng. Thế nhưng im lặng lâu dần lại thành khoảng cách.
Càng ngày cuộc sống của vợ chồng tôi càng bế tắc, như hai người xa lạ sống chung nhà. Có những hôm đi làm về mệt mỏi, tôi chỉ muốn có một bữa cơm bình dị, vài câu hỏi han nhẹ nhàng từ vợ, thế nhưng tôi chỉ nhận lại những lời than vãn, trách móc. Chuyện chăn gối vợ chồng cũng không còn như trước, chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng rất hiếm khi ôm nhau ngủ. Có khi cả tháng vợ chồng mới gần gũi một lần, ngay cả lúc đó tôi cũng cảm giác vợ chỉ làm cho có.
Tôi từng cố hâm nóng tình cảm, đưa vợ đi chơi, mua quà, chủ động ôm hôn nhưng vợ vẫn hờ hững. Dần dần, tôi không còn muốn về nhà sớm nữa. Nhiều lúc ngồi một mình trong xe, tôi chỉ muốn có thêm chút thời gian yên tĩnh trước khi bước vào nhà. Tôi không ngoại tình, cũng chưa từng nghĩ sẽ bỏ vợ vì còn con cái. Thật lòng mà nói, tôi chán ngấy cuộc hôn nhân này, chán người vợ bất trị.