Tàu hộ vệ tên lửa HMCS Charlottetown của hải quân Canada chở hơn 240 thủy thủ cập cảng Tiên Sa trưa 15/5, bắt đầu chuyến thăm hữu nghị thành phố Đà Nẵng trong 4 ngày.
Đây là hoạt động trọng tâm trong Chiến dịch Horizon và Chiến lược Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương của Canada, nhằm thắt chặt quan hệ Đối tác toàn diện giữa hai nước.
Tàu hộ vệ tên lửa HMCS Charlottetown của hải quân Canada chở hơn 240 thủy thủ cập cảng Tiên Sa trưa 15/5, bắt đầu chuyến thăm hữu nghị thành phố Đà Nẵng trong 4 ngày.
Đây là hoạt động trọng tâm trong Chiến dịch Horizon và Chiến lược Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương của Canada, nhằm thắt chặt quan hệ Đối tác toàn diện giữa hai nước.
HMCS Charlottetown là tàu hộ vệ tên lửa thuộc lớp Halifax, có lượng giãn nước 4.795 tấn, dài 134 m và có thể đạt tốc độ tối đa 55 km/h.
Tàu được khởi đóng cuối năm 1993 và hạ thủy sau đó một năm, đưa vào biên chế hải quân Canada từ tháng 9/1995. Chiến hạm trải qua đợt nâng cấp, hiện đại hóa quy mô lớn hồi năm 2013-2014, trong đó bổ sung nhiều khí tài hiện đại hơn so với thiết kế ban đầu.
HMCS Charlottetown là tàu hộ vệ tên lửa thuộc lớp Halifax, có lượng giãn nước 4.795 tấn, dài 134 m và có thể đạt tốc độ tối đa 55 km/h.
Tàu được khởi đóng cuối năm 1993 và hạ thủy sau đó một năm, đưa vào biên chế hải quân Canada từ tháng 9/1995. Chiến hạm trải qua đợt nâng cấp, hiện đại hóa quy mô lớn hồi năm 2013-2014, trong đó bổ sung nhiều khí tài hiện đại hơn so với thiết kế ban đầu.
Trên nóc khoang chỉ huy là radar cảnh giới ba tọa độ SMART-S Mk2 do tập đoàn Thales chế tạo, có khả năng phát hiện mục tiêu trên không ở khoảng cách 250 km và mục tiêu mặt biển trong tầm 40-80 km.
Tổ hợp này nằm trong gói hiện đại hóa lớp Halifax, thay thế radar cảnh giới đường không hai tọa độ SPS-49 đời cũ. Phía trước đài SMART-S Mk2 là một trong hai tổ hợp điều khiển hỏa lực Saab Ceros 200, được lắp đặt để thay đài radar dẫn bắn STIR 1.8 lạc hậu.
Cột ăng-ten phía sau là nơi bố trí radar định vị hàng hải, các hệ thống tác chiến điện tử và thiết bị nhận diện địch – ta.
Trên nóc khoang chỉ huy là radar cảnh giới ba tọa độ SMART-S Mk2 do tập đoàn Thales chế tạo, có khả năng phát hiện mục tiêu trên không ở khoảng cách 250 km và mục tiêu mặt biển trong tầm 40-80 km.
Tổ hợp này nằm trong gói hiện đại hóa lớp Halifax, thay thế radar cảnh giới đường không hai tọa độ SPS-49 đời cũ. Phía trước đài SMART-S Mk2 là một trong hai tổ hợp điều khiển hỏa lực Saab Ceros 200, được lắp đặt để thay đài radar dẫn bắn STIR 1.8 lạc hậu.
Cột ăng-ten phía sau là nơi bố trí radar định vị hàng hải, các hệ thống tác chiến điện tử và thiết bị nhận diện địch – ta.
Phía trước mũi tàu là hải pháo Bofors 57 mm Mk3, có tốc độ bắn 220 phát mỗi phút, tầm bắn hiệu quả 8.500 m và tầm bắn tối đa 17.000 m.
Phiên bản Mk3 được hãng Bofors ra mắt năm 1995, với tính năng nổi bật là sử dụng đạn pháo có thể lập trình để tăng hiệu quả diệt mục tiêu.
Phía trước mũi tàu là hải pháo Bofors 57 mm Mk3, có tốc độ bắn 220 phát mỗi phút, tầm bắn hiệu quả 8.500 m và tầm bắn tối đa 17.000 m.
Phiên bản Mk3 được hãng Bofors ra mắt năm 1995, với tính năng nổi bật là sử dụng đạn pháo có thể lập trình để tăng hiệu quả diệt mục tiêu.
Phía sau hải pháo là bức họa “Thánh Charlottetown” do kỹ thuật viên trên tàu vẽ với các biểu tượng: Vương miện (ban chỉ huy), áo choàng tím (kỹ thuật), tia chớp (tác chiến), màu xanh – trắng (đặc trưng của tàu) và hình tượng Thánh Barbara bảo hộ các pháo thủ.
Phía sau hải pháo là bức họa “Thánh Charlottetown” do kỹ thuật viên trên tàu vẽ với các biểu tượng: Vương miện (ban chỉ huy), áo choàng tím (kỹ thuật), tia chớp (tác chiến), màu xanh – trắng (đặc trưng của tàu) và hình tượng Thánh Barbara bảo hộ các pháo thủ.
Cụm 8 ống phóng tên lửa diệt hạm RGM-84 Harpoon Block II.
Tên lửa Harpoon Block II đạt tầm bắn trên 125 km và tốc độ hơn 865 km/h, là vũ khí tiến công chủ lực của HMCS Charlottetown. Phiên bản này được cải thiện khả năng kháng nhiễu và bám bắt mục tiêu so với thế hệ trước, cũng như bổ sung tổ hợp dẫn đường quán tính tương tự bom JDAM và thiết bị kết nối hệ thống định vị toàn cầu (GPS).
Cụm 8 ống phóng tên lửa diệt hạm RGM-84 Harpoon Block II.
Tên lửa Harpoon Block II đạt tầm bắn trên 125 km và tốc độ hơn 865 km/h, là vũ khí tiến công chủ lực của HMCS Charlottetown. Phiên bản này được cải thiện khả năng kháng nhiễu và bám bắt mục tiêu so với thế hệ trước, cũng như bổ sung tổ hợp dẫn đường quán tính tương tự bom JDAM và thiết bị kết nối hệ thống định vị toàn cầu (GPS).
16 ống phóng thẳng đứng Mark 48 dành cho tên lửa phòng không tầm trung RIM-162 ESSM Block 2 được bố trí hai bên mạn tàu. Cụm ống được lắp các tấm kim loại che chắn bên ngoài để bảo vệ và hạn chế diện tích phản xạ radar.
RIM-162 ESSM là phiên bản nâng cấp sâu của dòng RIM-7 Sea Sparrow, được thiết kế nhằm đánh chặn tên lửa hành trình diệt hạm có tốc độ siêu thanh và khả năng cơ động khi tiếp cận mục tiêu.
Phiên bản ESSM Block 2 sử dụng đầu dò kép gồm radar chủ động và bán chủ động. Mỗi quả ESSM có tầm bắn trên 50 km và chi phí sản xuất khoảng 1,8 triệu USD.
16 ống phóng thẳng đứng Mark 48 dành cho tên lửa phòng không tầm trung RIM-162 ESSM Block 2 được bố trí hai bên mạn tàu. Cụm ống được lắp các tấm kim loại che chắn bên ngoài để bảo vệ và hạn chế diện tích phản xạ radar.
RIM-162 ESSM là phiên bản nâng cấp sâu của dòng RIM-7 Sea Sparrow, được thiết kế nhằm đánh chặn tên lửa hành trình diệt hạm có tốc độ siêu thanh và khả năng cơ động khi tiếp cận mục tiêu.
Phiên bản ESSM Block 2 sử dụng đầu dò kép gồm radar chủ động và bán chủ động. Mỗi quả ESSM có tầm bắn trên 50 km và chi phí sản xuất khoảng 1,8 triệu USD.
Tổ hợp phòng thủ cực gần Phalanx Block 1B ở đuôi tàu. Phalanx ban đầu được thiết kế để đánh chặn máy bay không người lái, tên lửa và trực thăng. Biến thể 1B được phát triển để tấn công mục tiêu trên mặt biển như tàu pháo và xuồng tự sát.
Mỗi bệ Phalanx là một tổ hợp chiến đấu hoàn chỉnh, gồm pháo nòng xoay 20 mm có tốc độ bắn 4.500 phát mỗi phút, radar sục sạo và phát hiện mục tiêu, radar điều khiển hỏa lực và cảm biến hồng ngoại. Hệ thống có thể tự phát hiện và hạ mục tiêu trong tầm bắn hiệu quả 1.500 m mà không cần sự can thiệp từ thủy thủ đoàn.
Tổ hợp phòng thủ cực gần Phalanx Block 1B ở đuôi tàu. Phalanx ban đầu được thiết kế để đánh chặn máy bay không người lái, tên lửa và trực thăng. Biến thể 1B được phát triển để tấn công mục tiêu trên mặt biển như tàu pháo và xuồng tự sát.
Mỗi bệ Phalanx là một tổ hợp chiến đấu hoàn chỉnh, gồm pháo nòng xoay 20 mm có tốc độ bắn 4.500 phát mỗi phút, radar sục sạo và phát hiện mục tiêu, radar điều khiển hỏa lực và cảm biến hồng ngoại. Hệ thống có thể tự phát hiện và hạ mục tiêu trong tầm bắn hiệu quả 1.500 m mà không cần sự can thiệp từ thủy thủ đoàn.
Trực thăng đa dụng CH-148 với các phần cánh được gấp gọn để cất trong khoang chứa phía đuôi tàu.
Hệ thống ăng-ten kết nối vệ tinh và thiết bị thông tin liên lạc lắp đặt trên thượng tầng của HMCS Charlottetown.
Hệ thống ăng-ten kết nối vệ tinh và thiết bị thông tin liên lạc lắp đặt trên thượng tầng của HMCS Charlottetown.
Trên tàu bố trí xuồng cao tốc để phục vụ hoạt động đặc biệt, tiếp cận nhanh hoặc cứu hộ trên biển.
Trên tàu bố trí xuồng cao tốc để phục vụ hoạt động đặc biệt, tiếp cận nhanh hoặc cứu hộ trên biển.
Theo nghi thức ngoại giao khi cập cảng thăm hữu nghị, các bệ súng máy đều được bọc kín bằng bạt, trong khi pháo được bọc nòng hoặc bịt đầu nòng.
Theo nghi thức ngoại giao khi cập cảng thăm hữu nghị, các bệ súng máy đều được bọc kín bằng bạt, trong khi pháo được bọc nòng hoặc bịt đầu nòng.
Bãi đáp cho trực thăng CH-148 ở đuôi tàu.
Trong 4 ngày tại Đà Nẵng, nhóm chỉ huy sẽ chào xã giao lãnh đạo chính quyền thành phố, Bộ Tư lệnh Quân khu 5 và Vùng 3 Hải quân. Các thủy thủ sẽ tham gia trao đổi chuyên môn, giao lưu thể thao và thăm Trung tâm Bảo trợ nạn nhân chất độc da cam tại địa phương.
Bãi đáp cho trực thăng CH-148 ở đuôi tàu.
Trong 4 ngày tại Đà Nẵng, nhóm chỉ huy sẽ chào xã giao lãnh đạo chính quyền thành phố, Bộ Tư lệnh Quân khu 5 và Vùng 3 Hải quân. Các thủy thủ sẽ tham gia trao đổi chuyên môn, giao lưu thể thao và thăm Trung tâm Bảo trợ nạn nhân chất độc da cam tại địa phương.
Giao tranh bùng nổ trở lại ở Trung Đông hôm 4/5 sau khoảng một tháng lắng dịu. Mỹ đã điều các tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường đi qua eo biển Hormuz và hỗ trợ hai tàu treo cờ Mỹ rời khỏi đây nhằm phá vỡ thế kìm kẹp của Iran.
Đây là một phần trong sáng kiến mà Tổng thống Donald Trump công bố nhằm dẫn đường cho tàu hàng qua eo biển Hormuz. Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ tại Trung Đông, cho biết các lực lượng trực thuộc sẽ bắt đầu triển khai kế hoạch "Dự án Tự do" theo chỉ đạo từ Tổng thống.
Đô đốc Brad Cooper, Tư lệnh CENTCOM, cho biết chiến dịch Dự án Tự do được triển khai sau khi lực lượng Mỹ sử dụng "công nghệ đặc biệt tinh vi" để mở thông một hành lang qua Hormuz trong vài tuần qua, rồi "dựng lên một chiếc ô bảo vệ bao trùm khu vực".
Theo Cooper, hành lang này cuối cùng sẽ trở thành tuyến lưu thông hai chiều, thay vì chỉ được dùng để các tàu rời khỏi vịnh Ba Tư. Chiến dịch dự kiến huy động các tàu khu trục, hơn 100 máy bay và khoảng 15.000 binh sĩ.
"Dự án Tự do" được coi là cách Mỹ sử dụng ưu thế về công nghệ giám sát và các hệ thống quân sự hiện đại của mình để phá vỡ vòng phong tỏa của Iran, giúp các tàu hàng lưu thông trở lại qua Hormuz. Theo đó, Mỹ sẽ rà phá thủy lôi dưới mặt nước và sẵn sàng đánh chặn mọi tên lửa, drone của Iran để bảo vệ hành lang hàng hải này.
Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) cho rằng chiến dịch của Mỹ là hành động vi phạm lệnh ngừng bắn và đáp trả bằng cách phóng tên lửa hành trình, máy bay không người lái (UAV) và sử dụng xuồng cao tốc tấn công tàu bè đi qua Hormuz.
IRGC còn tập kích Fujairah, trung tâm dầu mỏ quan trọng của Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE), nơi nằm ngoài Hormuz và được Abu Dhabi sử dụng như một kênh xuất khẩu dầu thay thế nhằm đối phó tình trạng tắc nghẽn tại eo biển.
UAE, quốc gia vốn ủng hộ các biện pháp cứng rắn hơn với Iran, đã trở thành quốc gia vùng Vịnh đầu tiên hứng chịu tác động khi căng thẳng giữa Mỹ và Iran leo thang trở lại ở eo biển Hormuz.
Giới chức UAE cho biết đã bắn hạ 15 tên lửa và 4 máy bay không người lái (UAV) được phóng lên từ lãnh thổ Iran. Lần đầu tiên trong gần một tháng, họ phải phát báo động phòng không, yêu cầu người dân xuống hầm trú ẩn, học sinh quay lại học trực tuyến, hàng loạt chuyến bay cũng bị hủy.
Ngoài khơi, các thủy thủ trên tàu thương mại đã chứng kiến một vụ tấn công bằng UAV nhắm trúng tàu chở dầu JV Innovation treo cờ quần đảo Marshall. Thuyền trưởng cho biết họ bị tập kích khi đang thả neo chờ băng qua eo biển. Thủy thủ trên các tàu lân cận nói rằng họ đã nhìn thấy một vật thể lao vào và ngọn lửa bùng lên trên boong tàu.
Trong bản ghi âm từ buồng lái của con tàu mà Wall Street Journal thu thập được, thuyền trưởng thông báo tàu bị tấn công và đang bốc cháy, đồng thời yêu cầu những tàu khác gần đó giữ khoảng cách an toàn.
Theo công ty an ninh hàng hải Vanguard, một con tàu khác là HMM Namu của Hàn Quốc tiếp tục bị tấn công vào cuối ngày 4/5. Phía UAE cho hay hai UAV Iran đã nhắm vào tàu chở dầu thứ ba thuộc tập đoàn dầu khí quốc gia Adnoc khi con tàu đang băng qua eo biển.
Đáp lại những hành động từ phía Iran, đô đốc Cooper cho biết các tàu chiến và máy bay của Washington đã "phản công" và đánh chìm 6 xuồng tấn công nhanh do Tehran điều động đang "quấy rối" tàu thuyền tại eo biển.
"Tổng thống khẳng định nếu tiến trình này bị cản trở, Mỹ sẽ phản ứng quyết liệt. Và thực tế là trong 12 giờ qua, phía Iran đã có hành động can thiệp", Cooper nói, đề cập đến chiến dịch khai thông eo biển, thêm rằng Iran còn phóng tên lửa hành trình vào các tàu chiến Mỹ nhưng đều không trúng mục tiêu.
Những cuộc tấn công ăn miếng trả miếng khiến eo biển Hormuz một lần nữa dậy sóng, kể từ khi lệnh ngừng bắn được các bên thực thi ngày 8/4.
Rủi ro nghiêm trọng
Trong một tháng qua, dù tình hình trở nên yên tĩnh, việc Iran siết chặt eo biển cùng Mỹ phong tỏa các cảng của nước này đã khiến thị trường toàn cầu thiếu hụt hàng triệu thùng dầu, đẩy giá nhiên liệu tăng cao, đồng thời chồng chất áp lực lên nền kinh tế Iran.
Theo Bryan Clark, cựu quan chức cấp cao hải quân Mỹ, hiện là chuyên gia tại Viện Hudson, trụ sở ở Washington, mỗi bên đều có lý do để cố gắng chấm dứt tình trạng tê liệt hiện tại ở eo biển. Tuy nhiên, họ cũng đối mặt những rủi ro lớn nếu các cuộc đụng độ leo thang ngoài tầm kiểm soát. Đối với Iran, đó là tổn thất nặng nề hơn cho nền kinh tế và bộ máy lãnh đạo, còn với Tổng thống Trump là nguy cơ lún sâu vào một cuộc chiến vốn đang bị cử tri trong nước phản đối.
Clark cho rằng giai đoạn mới của cuộc xung đột nhiều khả năng sẽ diễn ra trên biển với một cuộc đối đầu tương tự Chiến tranh Tàu dầu giữa Iran và Iraq vào những năm 1980, cũng nhằm giành quyền kiểm soát Hormuz. Cục diện này mở đầu cho một cuộc đối đầu có thể kéo dài và âm ỉ, tuy ít khốc liệt hơn chiến dịch không kích diện rộng trong 5 tuần đầu xung đột, nhưng sẽ rất dễ leo thang nếu một trong hai bên tính toán sai lầm.
"Về cơ bản, phía Mỹ muốn gây sức ép buộc Iran phải đầu hàng và khôi phục hoạt động lưu thông tự do qua eo biển Hormuz", Clark nhận định. "Nhưng do không thành công, giờ đây họ buộc phải tìm cách triển khai lực lượng quân sự hộ tống tàu bè của mình".
Trả lời phỏng vấn kênh Fox News, ông Trump tiếp tục đưa ra cảnh báo cứng rắn khi tuyên bố Iran sẽ bị "xóa sổ khỏi mặt đất" nếu dám nhắm vào tàu Mỹ.
Truyền thông nhà nước Iran hôm 4/5 công bố bản đồ khu vực kiểm soát của IRGC tại eo biển, bao trùm cả Fujairah, điểm cuối của đường ống dẫn dầu mà UAE sử dụng để lách qua điểm tắc nghẽn tại Hormuz.
Jack Kennedy, chuyên gia phân tích rủi ro khu vực Trung Đông và Bắc Phi tại công ty tư vấn S&P Global Market Intelligence, nhận định Iran sẽ tiếp tục sử dụng các công cụ bất đối xứng như UAV và xuồng tấn công nhanh để tập kích tàu bè hoặc leo thang đối đầu với lực lượng Mỹ tại eo biển.
IRGC đã thách thức sáng kiến của ông Trump khi tuyên bố các tàu thuyền đi qua đây mà không được phép sẽ đối mặt nguy hiểm.
"Việc quản lý eo biển Hormuz không có gì thay đổi", Sardar Mohebbi, người phát ngôn IRGC, phát biểu trên Tasnim, hãng thông tấn có liên hệ với lực lượng này. "Mọi hoạt động hàng hải đi ngược lại các nguyên tắc mà hải quân IRGC đã công bố sẽ chịu rủi ro nghiêm trọng. Những tàu vi phạm sẽ bị ngăn chặn".
Các chủ tàu cho biết họ hiện không dám mạo hiểm băng qua eo biển khi luôn đối mặt mối đe dọa tấn công từ phía Iran. Mặt khác, họ cũng chưa hiểu rõ cách thức vận hành của chiến dịch "Dự án Tự do" được Mỹ khởi xướng nhằm khai thông tuyến đường thủy này. Chủ hai con tàu đang mắc kẹt tại vùng Vịnh tuyên bố sẽ chỉ di chuyển chúng khi xung đột kết thúc và một thỏa thuận hòa bình bền vững được thiết lập.
"Vài công ty vận tải biển có thể cân nhắc đề xuất từ Mỹ và chấp nhận rủi ro khi di chuyển qua Hormuz", Lars Jensen, giám đốc điều hành công ty phân tích hàng hải Vespucci Maritime, trụ sở tại Đan Mạch, nhận định. "Nhưng đối với các đơn vị vận hành lớn, điều đó là không thực tế. Họ cần những đảm bảo an ninh thiết thực hơn".
Các diễn biến leo thang tiếp tục khiến số phận của tuyến hàng hải năng lượng quan trọng nhất thế giới, lộ trình xuất khẩu của khoảng 1/5 lượng dầu mỏ toàn cầu, thêm bất định.
Hàng triệu thùng dầu đã bị chặn lại và hàng trăm con tàu cùng thủy thủ đoàn đang mắc kẹt tại vùng Vịnh. Mỹ đối phó bằng cách phong tỏa các cảng của Iran và chặn bắt những tàu bị trừng phạt thuộc đội "tàu bóng đêm" đang vận chuyển dầu cho nước này.
Giá dầu đã tăng vọt vào đầu ngày 4/5 trước khi thu hẹp đà tăng. Giá dầu thô Brent, thước đo chuẩn của thị trường quốc tế, hiện giao dịch ở mức khoảng 111 USD mỗi thùng.
Các tàu chiến Mỹ đã tiến vào eo biển Hormuz từ đầu tháng 4, lần đầu tiên kể từ khi xung đột nổ ra. Giới phân tích quân sự từng cảnh báo việc sử dụng tàu chiến để khai thông eo biển sẽ rất khó khăn và nguy hiểm, bởi họ chỉ có vài giây để phản ứng trước hỏa lực từ các lực lượng Iran đồn trú gần tuyến đường hẹp này.
Mỹ từng hộ tống các tàu tại vùng Vịnh trong Chiến tranh Tàu dầu. Theo tổ chức phi lợi nhuận Viện Hải quân Mỹ, thời điểm đó, hải quân Mỹ có hơn 500 tàu đang hoạt động, so với lực lượng tác chiến hiện nay chỉ khoảng 292 tàu.
Sau khi Tổng thống Trump thông báo về Chiến dịch Tự do, Mỹ đã liên hệ với hàng trăm tàu thương mại tại vùng Vịnh và khuyến khích họ thử băng qua eo biển.
Ngay cả khi một số tàu có thể vượt qua nhờ trợ giúp từ Mỹ, con số này chắc chắn vẫn sẽ thấp hơn nhiều so với mức khoảng 130 tàu mỗi ngày trước xung đột và có thể mất nhiều tháng mới giải tỏa hết hàng trăm con tàu vẫn mắc kẹt ở vùng Vịnh.
"Mọi thứ diễn ra hôm nay đều là chiến tranh", Yoruk Isik, lãnh đạo công ty tư vấn hàng hải Bosphorus Observer, nhận xét. "Như thể chưa có lệnh ngừng bắn nào".
"Mỹ sẽ nhận được tất cả 'bụi hạt nhân' do máy bay ném bom B-2 tuyệt vời của chúng ta tạo ra", Tổng thống Donald Trump đăng bài trên mạng xã hội Truth Social hôm 17/4.
Tổng thống Trump thường dùng cụm từ "bụi hạt nhân" để mô tả kho uranium làm giàu cao của Tehran, nhưng đôi khi ông cũng sử dụng nó nhằm đề cập những vật liệu còn sót lại sau đợt không kích của Mỹ nhằm vào loạt cơ sở hạt nhân Iran hồi tháng 6/2025.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baqaei nhanh chóng lên tiếng trên truyền hình rằng kho uranium làm giàu của Tehran "sẽ không được chuyển đến bất cứ nơi nào".
"Kịch bản chuyển giao số uranium làm giàu của Iran cho Mỹ chưa bao giờ được nêu ra trong các cuộc đàm phán", ông Baqaei cho hay, thêm rằng các cuộc đối thoại gần đây tập trung vào giải quyết xung đột chứ không phải thu hồi kho uranium của Iran.
Trong một sự kiện ở bang Arizona sau đó, ông Trump tiếp tục khẳng định Washington và Tehran sẽ hợp tác thu hồi số uranium trên.
"Có người hỏi làm thế nào chúng ta có thể lấy được bụi hạt nhân? Chúng ta sẽ lấy được chúng bằng cách hợp tác với Iran, sử dụng rất nhiều máy xúc. Chúng ta sẽ cần những chiếc máy xúc lớn nhất mà các bạn có thể tưởng tượng được. Chúng ta sẽ lấy được chúng và đưa về Mỹ rất sớm", ông nói.
Tổng thống Mỹ hôm 16/4 cho biết Tehran đã đồng ý chuyển giao số uranium làm giàu, nhưng nêu chi tiết. Iran đang nắm giữ khoảng 440 kg uranium được làm giàu ở mức 60%, cách không xa mức 90% cần thiết để chế tạo vũ khí hạt nhân, theo Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA).
Những tuyên bố trái ngược được đưa ra sau khi Iran thông báo mở cửa hoàn toàn eo biển Hormuz cho các tàu thương mại, nhằm hưởng ứng lệnh ngừng bắn 10 ngày giữa Israel và Lebanon có hiệu lực cùng ngày.
Tổng thống Trump hoan nghênh động thái này, nhưng cho biết sẽ duy trì lệnh phong tỏa cảng biển Iran cho đến khi hai bên đạt thỏa thuận chấm dứt xung đột hoàn toàn. Ông cũng lạc quan rằng thỏa thuận đã đến "rất gần", cho biết hai bên "không còn điểm vướng mắc nào".
Phát ngôn viên Baqaei nói rằng "lệnh phong tỏa đường biển" sẽ bị đáp trả thích đáng, cáo buộc đây là hành động vi phạm thỏa thuận ngừng bắn.
"Mở và đóng cửa eo biển Hormuz không phải diễn ra trên mạng, nó được quyết định trên thực địa, lực lượng vũ trang của chúng tôi chắc chắn biết cách ứng phó với bất kỳ hành động nào của phía bên kia. Iran chắc chắn sẽ có những biện pháp cần thiết", ông nói.
Chiến dịch phong tỏa hải quân của Mỹ đối với Iran bắt đầu từ ngày 13/4 và gần như không có tiền lệ trong những thập niên gần đây. Quân đội Mỹ cũng đưa ra rất ít thông tin chi tiết về cách họ có thể thực hiện chiến dịch phong tỏa eo biển Hormuz chiến lược.
Quân đội Mỹ tuyên bố như thế nào?
Tổng thống Mỹ Donald Trump đã ra lệnh phong tỏa Iran và eo biển Hormuz - tuyến hàng hải huyết mạch ngăn cách vịnh Ba Tư và vịnh Oman, nơi trung chuyển phần lớn dầu mỏ của thế giới.
Ngày 13/4, Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM), cơ quan giám sát các hoạt động quân sự của Mỹ tại Trung Đông, dường như đã thu hẹp phạm vi của lệnh phong tỏa khi tuyên bố sẽ ngăn các tàu thương mại đi đến hoặc rời khỏi các cảng của Iran.
Theo một thông báo do CENTCOM gửi tới các thủy thủ trong khu vực, các chi tiết cụ thể của lệnh phong tỏa vẫn “đang được xây dựng”.
CENTCOM cho biết lệnh phong tỏa sẽ được “thực thi một cách công bằng đối với tàu của mọi quốc gia” và áp dụng cho các cảng của Iran ở cả hai phía eo biển.
Khi được hỏi lệnh phong tỏa sẽ hoạt động như thế nào trên thực tế, CENTCOM chỉ dẫn lại một thông cáo báo chí công bố lệnh phong tỏa cũng như một thông báo do tổ chức UK Maritime Trade Operations (do Hải quân Hoàng gia Anh quản lý) ban hành. Tuy nhiên, cả hai văn bản đều không nêu rõ điều gì sẽ xảy ra với các tàu thương mại nếu cố tình vượt qua lệnh phong tỏa.
Hải quân Mỹ hiện có ít nhất 15 tàu chiến tại khu vực Trung Đông gồm một tàu sân bay, 11 tàu khu trục và 3 tàu tấn công đổ bộ để có thể thực hiện lệnh phong tỏa. Hiện chưa rõ vị trí chính xác của từng con tàu hoặc tàu nào sẽ tham gia trực tiếp vào lệnh phong tỏa.
Mỹ sẽ giám sát và chặn tàu ra sao?
Các tàu khu trục của Hải quân Mỹ có thể giám sát các cảng của Iran bằng radar, theo dõi các tàu ra vào từng cảng, nhưng điều này đòi hỏi phải triển khai một số lượng lớn tàu chiến của Mỹ để bao phủ toàn bộ bờ biển dài phía nam của Iran.
Thay vào đó, Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ có thể chọn cách duy trì một đội tàu khu trục ở hai phía eo biển Hormuz để kiểm tra các tàu, đồng thời sử dụng máy bay không người lái trinh sát để giám sát các cảng của Iran.
Khi một tàu được xác định là “mục tiêu cần quan tâm”, tàu khu trục của Mỹ có thể được điều động để chặn tàu khả nghi lại. Sau khi rút ngắn khoảng cách và đưa tàu khả nghi vào tầm nhìn, tàu chiến Mỹ nhiều khả năng sẽ liên lạc qua vô tuyến hàng hải, truy vấn theo một kịch bản được chuẩn bị sẵn như điểm đến của tàu, cảng ghé gần nhất, loại hàng hóa đang chở và số lượng thủy thủ trên tàu.
Sau đó, tàu chiến của Mỹ có thể yêu cầu tàu khả nghi cho phép một “đội kiểm tra” gồm các thủy thủ lên tàu để tiến hành kiểm tra.
Trong trường hợp lý tưởng, tàu thương mại sẽ trả lời qua vô tuyến và đồng ý cho phía Mỹ lên tàu kiểm tra, điều chỉnh hướng đi và tốc độ, đồng thời thả thang dây để việc lên tàu được an toàn và thuận tiện hơn.
Hoặc tàu khả nghi có thể phớt lờ yêu cầu của tàu chiến Mỹ và tìm cách bỏ chạy.
Mark Norman, phó đô đốc hải quân Hoàng gia Canada đã nghỉ hưu và là thành viên của Viện Quan hệ Quốc tế Canada, cho biết quân đội Mỹ sẽ phải thiết lập các khu vực tuần tra bên ngoài vịnh để chặn các tàu cố gắng đi vào eo biển - một quá trình sẽ cần đến sự tham gia của nhiều tàu, trực thăng và máy bay tuần tra tầm xa.
Ông nói rằng quân đội Mỹ sẽ sử dụng thông tin có sẵn mà các tàu được yêu cầu cung cấp để biết họ đến từ đâu.
Theo ông Norman, việc kiểm tra và bắt giữ các tàu là hành động “mạo hiểm” và tiềm ẩn nguy cơ xung đột với các quốc gia mà tàu đó mang cờ.
Chuyện gì xảy ra nếu Mỹ đưa đội kiểm tra lên tàu?
Đội kiểm tra của Hải quân Mỹ có thể tiếp cận bằng xuồng máy, sau đó sử dụng thiết bị để móc thang dây vào mạn tàu khả nghi và leo lên tàu. Tuy nhiên, nhiệm vụ này sẽ khó khăn và nguy hiểm hơn nhiều trong trường hợp biển động, vào ban đêm hoặc khi tàu khả nghi tìm cách để ngăn cản phía Mỹ lên tàu kiểm tra.
Lựa chọn tối ưu khi đó là đưa đội kiểm tra lên tàu bằng trực thăng và trượt xuống boong tàu bằng dây chuyên dụng. Nếu có trực thăng và đội kiểm tra được huấn luyện bài bản, phương án này an toàn hơn và nhanh hơn nhiều so với cách móc thang dây và leo lên từ xuồng máy.
Gần đây, các đội Thủy quân lục chiến và Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Mỹ thường xuyên sử dụng phương pháp đu dây nhanh để lên kiểm tra các tàu chở dầu ở vùng Caribe nghi vận chuyển dầu của Venezuela. Tuy nhiên, việc tạm giữ các tàu chở dầu này đã khiến Mỹ tốn hàng chục triệu USD, và chính quyền Tổng thống Trump không thể bán số dầu đó nếu không có sự cho phép của thẩm phán.
Hải quân Mỹ có kinh nghiệm trong việc phong tỏa vịnh Ba Tư không?
Hải quân Mỹ có hơn một thập niên kinh nghiệm.
Sau Chiến tranh Vùng Vịnh năm 1991, Liên hợp quốc thiết lập một cơ chế cho phép Iraq xuất khẩu dầu với điều kiện nguồn thu từ việc bán dầu phải phục vụ cho lợi ích người dân nước này - thường được gọi là chương trình “đổi dầu lấy lương thực”.
Các tàu chiến của Hải quân Mỹ thường xuyên kiểm tra các tàu chở dầu bị nghi buôn lậu dầu Iraq ra khỏi vịnh Ba Tư cho đến khi Mỹ mở chiến dịch quân sự vào Iraq năm 2003.
Phần lớn các cuộc kiểm tra này được cho là “hợp tác” - thuật ngữ của Hải quân Mỹ để chỉ việc các tàu bị kiểm tra hợp tác với phía Mỹ.
Các đội thủy thủ Mỹ nhỏ sẽ được bố trí lên các tàu chở dầu bị nghi buôn lậu, sau đó họ sẽ lái tàu đến các khu neo đậu tạm thời trong Vùng Vịnh được đặt mật danh theo các sân vận động bóng chày như Fenway và Comiskey, nơi tàu sẽ thả neo.
Cuối cùng, các tàu sẽ được đưa đến một cảng trong khu vực, nơi quốc gia sở tại sẽ bán dầu để bù đắp chi phí tiếp nhận tàu và thủy thủ đoàn. Các tàu chở dầu sau đó được bán đấu giá, thường được mua lại bởi chính công ty từng sở hữu chúng trước đó.
Quy trình này diễn ra như một “vòng lặp liên hồi”.