Giữa tháng 5, chúng tôi tìm đến trại hòm Phước Bảo trên đường Tân Chánh Hiệp 07, phường Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM. Bên trong cơ sở, vài chiếc áo quan nằm lặng trong góc, phủ lên không gian một vẻ trầm mặc rất riêng của nghề lo chuyện sau cùng cho đời người.
Ông Châu dáng cao, người rắn rỏi, gương mặt sạm nắng, chân chất. Đôi bàn tay chai sần, thô ráp của ông như còn in dấu những năm tháng cúi lưng khiêng hòm, đóng áo quan và lặng lẽ lo hậu sự cho người nghèo.
Kể về cái duyên với nghề, ông Châu nói những năm 1980, cuộc sống còn chật vật. Ông đi khiêng hòm thuê, nhận tiện gỗ, đóng áo quan rồi giao lại cho các trại hòm khác. Ban đầu chỉ là công việc mưu sinh nhưng càng theo nghề, ông càng day dứt trước những phận người đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không có một đám tang đàng hoàng.
“Tôi rất chua xót khi chứng kiến những người ở trọ, không có người thân bên cạnh, đến lúc mất đi cũng không ai đứng ra lo hậu sự. Tôi đã tự hứa với lòng mình: nếu sau này mở được trại hòm, tôi sẽ cố gắng hỗ trợ lo hậu sự cho người nghèo trong khả năng của mình”, ông Châu nói chân thành.
Năm 1994, ông Châu chuyển sang mở trại hòm và làm dịch vụ mai táng. Tùy hoàn cảnh từng gia đình, ông sẽ có cách hỗ trợ khác nhau, có trường hợp ông giúp một phần, có trường hợp gần như đứng ra lo trọn.
Ông Châu nhớ nhất trường hợp một cụ ông ngoài 80 tuổi, sống cùng người vợ già trong căn nhà chật hẹp, chất đầy ve chai. Người vợ không còn minh mẫn nên không hay biết chồng đã qua đời. Khi hàng xóm phát hiện, báo chính quyền địa phương, cơ sở của ông được gọi đến hỗ trợ.
Ông vẫn nhớ căn nhà ấy: lối đi hẹp, những bao ve chai nằm lặng trong góc, vài con chó mèo quanh quẩn dưới chân. Thương cảnh cụ ông ra đi quá lặng lẽ, ông Châu tặng áo quan để lo hậu sự.
“Thấy thương lắm. Một đời người đến lúc nhắm mắt mà lặng lẽ quá”, ông Châu nói.
Không ít lần, ông Châu gặp những người mất không có giấy tờ tùy thân, chưa thể làm thủ tục hỏa táng. Những lúc ấy, ông thấp thỏm chờ tin, chỉ mong người đã khuất sớm được yên nghỉ.
Với những trường hợp qua đời ngoài đường, không người thân thích, ông Châu hỗ trợ miễn phí áo quan, xe đưa tiễn và nhân công. Nếu chi phí hỏa táng vượt quá khả năng, ông nhờ thêm hội chữ thập đỏ địa phương hoặc bà con làng xóm góp sức, rồi gửi tro cốt người mất vào chùa.
Hơn 30 năm qua, ông không nhớ đã đứng ra lo hậu sự cho bao nhiêu phận người nghèo. Mỗi hoàn cảnh, ông lại chọn một cách giúp đỡ phù hợp.
Với những trường hợp quá khó khăn, không còn người thân đứng ra chăm lo, ông hỗ trợ áo quan, xe đưa tiễn và cử người phụ giúp. Còn với những gia đình vẫn xoay xở được một phần, ông chỉ lấy khoản tiền nhân công thấp nhất để trả cho anh em, bởi họ cũng cần phải lo cho cuộc sống.
Dù ngày thường hay lễ tết, chỉ cần nghe tin có người nghèo qua đời, ông Châu lại cùng nhân viên và các con lên đường. Ông cười, nói chuyện ăn tết ngoài đường đã thành quen: “Có năm đang chuẩn bị đón giao thừa thì điện thoại reo. Nghe xong là thay đồ rồi đi ngay”.
Đêm 30 Tết cách đây khoảng 2 năm, một người quen ở Giáo xứ Tân Hiệp, xã Hóc Môn, TP.HCM gọi báo có người mất trong căn trọ nhỏ. Người mất là một người đàn ông ngoài 50 tuổi, sống cùng con trai. Thương cảnh người đàn ông nghèo ra đi trong đêm giao thừa, ông Châu hỗ trợ áo quan, xe đưa tiễn và nhân công lo hậu sự.
“Người ta bệnh mà mất, hoàn cảnh lại khó khăn nên mình thương lắm. Anh em trong cơ sở cũng cố gắng lo chu toàn để họ được yên nghỉ đàng hoàng”, ông nói.
Điều khiến ông Châu ấm lòng là vợ và 3 người con luôn ủng hộ công việc này. Các con ông cũng theo cha tham gia những lần hỗ trợ lo hậu sự cho các hoàn cảnh khó khăn.
Những ngày đầu theo nghề, các con của ông còn sợ, không dám lại gần người đã khuất. Ông trực tiếp làm, rồi hướng dẫn từng chút một, từ cách tắm rửa, thay đồ đến chỉnh trang cho người mất.
Ông luôn dặn các con và nhân viên: “Làm nghề mai táng phải xem người đã khuất như người thân của mình. Việc gì đã nhận thì phải làm cho đàng hoàng, chu toàn. Tuyệt đối không được làm qua loa, không được lừa dối người đã khuất”.
Ông Châu tin rằng làm điều thiện nguyện thì lòng mình cũng được bình an. Có đôi lần đi đường suýt gặp va chạm, ông may mắn thoát nạn. Nhắc lại, ông chỉ cười hiền, nói rằng có lẽ mình còn có phước nhờ những việc đã làm.
Ông Châu luôn tâm niệm: “Nghề nào cũng đáng quý, miễn mình làm tử tế.. Nếu các con muốn nối nghề, tôi sẽ luôn ở phía sau chỉ bảo, cùng các con hỗ trợ lo hậu sự cho người nghèo trong khả năng của mình”.
Trong báo cáo giải trình, tiếp thu, chỉnh lý dự thảo luật gửi Quốc hội trước đợt hai kỳ họp thứ nhất, Bộ Tư pháp cho biết phạm vi các giao dịch phải công chứng được xác định theo thẩm quyền đối với từng loại giao dịch cụ thể tại các văn bản dưới luật.
So với Luật Công chứng năm 2024, dự thảo lần này thu hẹp phạm vi giao dịch phải tuân thủ thẩm quyền theo địa hạt, nhất là các giao dịch không có liên quan trực tiếp đến bất động sản. Cụ thể, hợp đồng ủy quyền liên quan đến bất động sản, hợp đồng chuyển nhượng hợp đồng mua bán bất động sản không bắt buộc công chứng theo địa hạt, nhằm tạo thuận lợi cho người dân, doanh nghiệp nhưng vẫn bảo đảm tính xác thực, hợp pháp của giao dịch.
Bên cạnh đó, dự thảo giao Chính phủ quy định lộ trình thực hiện công chứng giao dịch trong phạm vi toàn quốc khi cơ sở dữ liệu công chứng và các cơ sở dữ liệu liên quan được vận hành, công bố đầy đủ. Việc công chứng giao dịch bất động sản không phụ thuộc địa giới hành chính sẽ được triển khai thận trọng, bảo đảm an toàn pháp lý và tính khả thi của thủ tục.
Giải trình này được đưa ra trên cơ sở tiếp thu ý kiến đại biểu Quốc hội trước đó về việc cần làm rõ giao dịch đặt cọc có thuộc diện bắt buộc công chứng hay không. Đại biểuLê Thanh Hoàn, chuyên trách Ủy ban Pháp luật và Tư pháp, từng nêu thực tế nếu hợp đồng đặt cọc đã được công chứng nhưng chưa hủy bỏ do tranh chấp, tổ chức hành nghề công chứng không thể tiếp tục công chứng hợp đồng mua bán với người mua mới.
Theo đại biểu, quy định này có thể bị lợi dụng khi bên mua chây ì trong quá trình giải quyết tranh chấp, gây sức ép buộc bên bán phải trả thêm tiền để hủy cọc. Vì vậy, ông đề nghị không đưa hợp đồng đặt cọc bất động sản vào diện bắt buộc công chứng trong dự thảo luật.
Dự án sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Công chứng sẽ được Quốc hội xem xét, thông qua tại đợt hai của kỳ họp thứ nhất, từ ngày 20 đến 23/4.
Ngày 8.5, Công an xã Lạc Dương (Lâm Đồng) cho biết đang phối hợp Phòng Kinh tế, Hạt Kiểm lâm Lạc Dương khẩn trương xác minh, điều tra, truy tìm thủ phạm vụ cưa hạ rừng thông 3 lá trên một quả đồi gần quốc lộ 27C, thuộc thôn K'long K'lanh.
Như Thanh Niên đã thông tin, vụ cưa hạ rừng thông 3 lá được phát hiện vào ngày 28.4, trước dịp nghỉ lễ 30.4 - 1.5.
Tại hiện trường, lực lượng chức năng ghi nhận 248 cây thông 3 lá bị cưa hạ, có đường kính gốc từ 8 - 30 cm, chủ yếu là cây dưới 25 cm. Trong số này, có 108 cây đường kính trên 10 cm với tổng khối lượng 7,753 m³; còn 140 cây đường kính dưới 8 cm chưa xác định khối lượng.
Điều đáng nói, khu đồi có hàng trăm cây thông bị cưa hạ chỉ cách quốc lộ 27C khoảng 300 m. Tại hiện trường, trên diện tích khoảng 2.900 m² có hàng trăm thân cây thông nằm la liệt, phần lớn bị cưa sát gốc rồi bỏ lại. Nhiều gốc còn tươi, nhựa trắng vẫn rỉ ra, lá chưa khô vàng.
Ngày 12/5, tại kỳ họp thứ 2 khóa XI, nhiệm kỳ 2026-2031, HĐND tỉnh Tây Ninh đã thông qua nghị quyết thống nhất chủ trương chuyển giao UBND TPHCM làm cơ quan chủ quản một số dự án giao thông kết nối giữa hai địa phương.
Cụ thể, Tây Ninh thống nhất để TPHCM làm cơ quan chủ quản dự án xây dựng quốc lộ 50B (đoạn từ đường Phạm Hùng đến ranh giới tỉnh Tây Ninh), trong đó gồm hạng mục xây mới cầu Cần Giuộc và đường dẫn vào cầu thuộc địa bàn tỉnh Tây Ninh.
Bên cạnh đó là dự án xây dựng đường trục Đông - Tây (đường Võ Văn Kiệt nối dài), đoạn từ quốc lộ 1 đến ranh giới tỉnh Tây Ninh, bao gồm hạng mục xây mới cầu Kênh Xáng Nhỏ thuộc địa bàn tỉnh Tây Ninh.
Hai dự án còn lại được Tây Ninh thống nhất chuyển TPHCM làm cơ quan chủ quản gồm: Dự án xây dựng cầu Rạch Dơi (bao gồm cầu bắc qua sông Rạch Dơi và đường dẫn phía tỉnh Tây Ninh) và dự án xây dựng tuyến đường, cầu kết nối số 1 (quốc lộ 56B) trên địa bàn TPHCM và tỉnh Tây Ninh.
Dự án quốc lộ 50B là tuyến giao thông huyết mạch mới kết nối TPHCM - Tây Ninh - Đồng Tháp, có tổng chiều dài khoảng 55km, quy mô 6 làn xe. Tuyến đường được kỳ vọng giảm tải cho quốc lộ 1 và quốc lộ 50, đồng thời tăng khả năng kết nối khu vực phía Tây TPHCM với tỉnh Tây Ninh. Tổng mức đầu tư dự kiến hơn 5.200 tỷ đồng.
Trong khi đó, dự án xây dựng đường trục Đông - Tây (đường Võ Văn Kiệt nối dài) từ quốc lộ 1 đến ranh giới tỉnh Tây Ninh có tổng mức đầu tư 15.975 tỷ đồng từ nguồn vốn ngân sách thành phố, thuộc nhóm A dự án đầu tư công.
Theo báo cáo, tuyến đường có điểm đầu tại nút giao quốc lộ 1 (khu vực Tân Kiên), điểm cuối giáp ranh tỉnh Tây Ninh, đi qua xã Tân Nhựt, xã Bình Lợi của TPHCM và xã Đức Hòa của tỉnh Tây Ninh. Tổng chiều dài toàn tuyến khoảng 15,1km.
Đối với dự án cầu Rạch Dơi, cây cầu mới dự kiến dài khoảng 452m, rộng 15m; phần đường dẫn dài 300m, rộng 29m. Chi phí giải phóng mặt bằng phía TPHCM khoảng 265 tỷ đồng, phía tỉnh Long An trước đây (nay thuộc tỉnh Tây Ninh) khoảng 85 tỷ đồng.
Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng các công trình giao thông TPHCM cho biết cầu Rạch Dơi dự kiến khởi công trong năm 2026 và hoàn thành vào năm 2028.
Khi hoàn thành, cầu Rạch Dơi sẽ góp phần tạo thuận lợi cho người dân đi lại, tăng kết nối giao thông khu vực phía Nam TPHCM với tỉnh Tây Ninh thông qua tuyến đường Lê Văn Lương.
Với dự án tuyến đường và cầu kết nối số 1 (quốc lộ 56B), phía TPHCM sẽ đầu tư cầu kết nối cùng đoạn đường dài khoảng 0,5km đến nút giao ĐT744. Phía tỉnh Tây Ninh sẽ đầu tư đoạn tuyến dài khoảng 9,4km, quy mô 4-6 làn xe, phạm vi giải phóng mặt bằng từ 31m đến 40m.