Theo Đài CNN ngày 15-5, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã dành buổi sáng cuối cùng tại Bắc Kinh ở Trung Nam Hải – khu phức hợp lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, được bảo vệ nghiêm ngặt và nổi tiếng với mức độ bí mật cao.
Tại đây, ông Trump cùng Chủ tịch Tập Cận Bình tản bộ qua những khu vườn cổ kính. Nhà lãnh đạo Mỹ bày tỏ sự thích thú với các khóm hồng và ông Tập sau đó ngỏ ý gửi tặng hạt giống.
Được ví như Nhà Trắng hay Điện Kremlin của Trung Quốc, Trung Nam Hải là trung tâm đầu não quyền lực của quốc gia này.
Chỉ rất ít lãnh đạo Mỹ có cơ hội bước qua những bức tường đỏ cổ kính – ranh giới ngăn cách khu vực này với phần còn lại của Bắc Kinh.
An ninh tại đây cực kỳ nghiêm ngặt, được giám sát bởi một đơn vị quân đội tinh nhuệ chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn tuyệt đối cho các lãnh đạo cấp cao nhất của Đảng.
Hình ảnh về khu vực này luôn được kiểm duyệt gắt gao và thường bị làm mờ trên các nền tảng bản đồ số.
Đích thân Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã nhấn mạnh về ý nghĩa của địa điểm này.
Ông cho biết việc lựa chọn Trung Nam Hải nhằm đáp lại sự tiếp đón mà ông Trump từng dành cho ông tại khu nghỉ dưỡng Mar-a-Lago năm 2017.
Đó cũng là cuộc gặp đầu tiên của hai nhà lãnh đạo, chỉ vài tháng sau khi ông Trump bắt đầu nhiệm kỳ đầu tiên.
Giải thích với ông Trump, nhà lãnh đạo Trung Quốc cho biết cái tên Trung Nam Hải bắt nguồn từ hai hồ nước lớn nằm trong khuôn viên.
“Đây là nơi làm việc và sinh sống của các lãnh đạo Đảng và Chính phủ Trung Quốc, bao gồm cả tôi.
Kể từ khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa vào năm 1949, chúng tôi đã ở đây. Những nhà lãnh đạo tiền bối như ông Mao Trạch Đông, ông Chu Ân Lai, ông Đặng Tiểu Bình, ông Giang Trạch Dân, ông Hồ Cẩm Đào và nhiều người khác đều từng làm việc tại nơi này”, ông Tập chia sẻ thêm.
Trung Nam Hải vốn là một khu vườn hoàng gia, nơi các hoàng đế xưa thường tới thư giãn khi không ở trong Tử Cấm Thành.
Ông Tập chỉ cho ông Trump những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, thậm chí có cây hơn 1.000 năm, đồng thời khuyến khích ông chạm tay để cảm nhận.
Đáp lại, ông Trump nhận xét: “Một nơi tuyệt vời. Tôi rất thích nơi này. Tôi có thể quen với cuộc sống ở đây”.
Năm 1972, cựu Tổng thống Richard Nixon đã gặp ông Mao Trạch Đông tại Trung Nam Hải trong chuyến thăm lịch sử – lần đầu tiên một Tổng thống Mỹ tới thăm Trung Quốc.
Ba mươi năm sau, cựu Tổng thống George W. Bush cũng bước chân vào Trung Nam Hải cùng với Chủ tịch Trung Quốc lúc bấy giờ là ông Giang Trạch Dân. Vị cựu Tổng thống Mỹ gần đây nhất ghé thăm nơi này là ông Barack Obama vào năm 2014.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Nhóm công nhân về hưu sống tại tỉnh Poltava của Ukraine ngày 21/4 lên xe tới Chernobyl, nơi họ từng tham gia chiến dịch tẩy phóng xạ trong thảm họa hạt nhân xảy ra 40 năm trước.
Họ là một phần trong 600.000 binh sĩ, lính cứu hỏa, kỹ sư, thợ mỏ, nhân viên y tế được giới chức Liên Xô điều động trên khắp cả nước đến khắc phục sự cố của tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl.
Nhóm công nhân về hưu sống tại tỉnh Poltava của Ukraine ngày 21/4 lên xe tới Chernobyl, nơi họ từng tham gia chiến dịch tẩy phóng xạ trong thảm họa hạt nhân xảy ra 40 năm trước.
Họ là một phần trong 600.000 binh sĩ, lính cứu hỏa, kỹ sư, thợ mỏ, nhân viên y tế được giới chức Liên Xô điều động trên khắp cả nước đến khắc phục sự cố của tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl.
Vụ tan chảy lõi lò phản ứng tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl ngày 26/4/1986 là sự cố hạt nhân tồi tệ nhất lịch sử thế giới, khiến khoảng 4.000 người chết liên quan phơi nhiễm phóng xạ, hàng trăm nghìn người phải tái định cư và thiệt hại lên tới hàng trăm tỷ USD.
Những người được điều đến Chernobyl tham gia chiến dịch ứng cứu, tẩy phóng xạ được ví như "đội cảm tử", giúp thảm họa không trở nên tồi tệ hơn. Trong ảnh là nhà máy Chernobyl ngày 4/6, gần 40 năm sau khi thảm họa xảy ra.
Vụ tan chảy lõi lò phản ứng tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl ngày 26/4/1986 là sự cố hạt nhân tồi tệ nhất lịch sử thế giới, khiến khoảng 4.000 người chết liên quan phơi nhiễm phóng xạ, hàng trăm nghìn người phải tái định cư và thiệt hại lên tới hàng trăm tỷ USD.
Những người được điều đến Chernobyl tham gia chiến dịch ứng cứu, tẩy phóng xạ được ví như "đội cảm tử", giúp thảm họa không trở nên tồi tệ hơn. Trong ảnh là nhà máy Chernobyl ngày 4/6, gần 40 năm sau khi thảm họa xảy ra.
Ông Anatolii Krutik, 63 tuổi, người từng tham gia dọn dẹp ô nhiễm từ vụ rò rỉ phóng xạ, chụp ảnh trước nhà máy trong chuyến thăm ngày 21/4.
Trong 4 năm, những người như ông đã thực hiện các nhiệm vụ đầy rủi ro trong chiến dịch khắc phục hậu quả thảm họa. Trực thăng bay phía trên lõi lò phản ứng bị phơi lộ, thả cát và các vật liệu khác xuống để dập lửa. Công nhân rửa bụi phóng xạ khỏi các tòa nhà và đường phố, chôn máy móc nhiễm xạ, dọn rừng, thậm chí săn bắt động vật để làm chậm đà phát tán phóng xạ.
Ông Anatolii Krutik, 63 tuổi, người từng tham gia dọn dẹp ô nhiễm từ vụ rò rỉ phóng xạ, chụp ảnh trước nhà máy trong chuyến thăm ngày 21/4.
Trong 4 năm, những người như ông đã thực hiện các nhiệm vụ đầy rủi ro trong chiến dịch khắc phục hậu quả thảm họa. Trực thăng bay phía trên lõi lò phản ứng bị phơi lộ, thả cát và các vật liệu khác xuống để dập lửa. Công nhân rửa bụi phóng xạ khỏi các tòa nhà và đường phố, chôn máy móc nhiễm xạ, dọn rừng, thậm chí săn bắt động vật để làm chậm đà phát tán phóng xạ.
Sau sự cố, lò phản ứng số 4 tại nhà máy điện hạt nhân Chernoby được bao bọc bằng lớp bê tông cốt thép cực dày còn gọi là "quan tài đá". Tuy nhiên, nhiều người lo ngại lá chắn bê tông này có thể xuống cấp và sụp đổ theo thời gian, khiến phóng xạ thoát ra ngoài.
Năm 2016, dưới sự bảo trợ của Ngân hàng Tái thiết và Phát triển châu Âu, lá chắn thép gồm hai nửa hình vòm được chế tạo bởi tập đoàn Novarka của Pháp, cao 108 mét và nặng 36.000 tấn, được lắp đặt bao trùm "quan tài đá". Nó có tên là Cấu trúc Bảo vệ An toàn Mới (NSC), có tuổi thọ ít nhất là 100 năm và có thể chống bão.
Sau sự cố, lò phản ứng số 4 tại nhà máy điện hạt nhân Chernoby được bao bọc bằng lớp bê tông cốt thép cực dày còn gọi là "quan tài đá". Tuy nhiên, nhiều người lo ngại lá chắn bê tông này có thể xuống cấp và sụp đổ theo thời gian, khiến phóng xạ thoát ra ngoài.
Năm 2016, dưới sự bảo trợ của Ngân hàng Tái thiết và Phát triển châu Âu, lá chắn thép gồm hai nửa hình vòm được chế tạo bởi tập đoàn Novarka của Pháp, cao 108 mét và nặng 36.000 tấn, được lắp đặt bao trùm "quan tài đá". Nó có tên là Cấu trúc Bảo vệ An toàn Mới (NSC), có tuổi thọ ít nhất là 100 năm và có thể chống bão.
Ông Anatolii Taranenko, 62 tuổi, một trong những công nhân được cử đến hỗ trợ dọn dẹp chất gây ô nhiễm ở nhà máy Chernobyl.
Năm 1989, ông giúp đảm bảo an ninh tại các cơ sở bỏ hoang quanh nhà máy. "Hồi đó là vậy. Khi người ta cần mình, mình đi", ông Taranenko nói, cho biết ông vẫn phải điều trị các vấn đề sức khỏe do ảnh hưởng của phóng xạ.
"Chúng tôi là quân nhân. Một ngày là lính, mãi mãi là lính. Tôi sống như vậy. Phải tự đứng vững, không thể cứ buông xuôi", Taranenko cho hay.
Ông Anatolii Taranenko, 62 tuổi, một trong những công nhân được cử đến hỗ trợ dọn dẹp chất gây ô nhiễm ở nhà máy Chernobyl.
Năm 1989, ông giúp đảm bảo an ninh tại các cơ sở bỏ hoang quanh nhà máy. "Hồi đó là vậy. Khi người ta cần mình, mình đi", ông Taranenko nói, cho biết ông vẫn phải điều trị các vấn đề sức khỏe do ảnh hưởng của phóng xạ.
"Chúng tôi là quân nhân. Một ngày là lính, mãi mãi là lính. Tôi sống như vậy. Phải tự đứng vững, không thể cứ buông xuôi", Taranenko cho hay.
Các cựu công nhân đi qua cổng rà soát phóng xạ trong chuyến thăm nhà máy.
Các cựu công nhân đi qua cổng rà soát phóng xạ trong chuyến thăm nhà máy.
Các cựu công nhân đặt hoa tại một tượng đài trong khuôn viên nhà máy.
"Dịp kỷ niệm 40 năm này vừa là lời nhắc nhớ về một bi kịch đau thương, vừa là cơ hội quý giá để tôi được đoàn tụ với những người đồng đội vào sinh ra tử", ông Oleksii Harbuz, 72 tuổi, nói. "Biết bao đồng nghiệp của chúng tôi đã nằm xuống theo năm tháng, nhưng những người còn lại vẫn phải kiên cường bước tiếp".
"Lần đầu tiên trở lại nơi này sau 40 năm, cảm xúc trong tôi thực sự trào dâng. Nỗi đau quá đỗi sâu sắc khiến tôi không cầm được nước mắt. Dẫu vậy, thật tốt khi chúng tôi vẫn có thể gặp lại nhau như thế này", ông cho biết thêm.
Các cựu công nhân đặt hoa tại một tượng đài trong khuôn viên nhà máy.
"Dịp kỷ niệm 40 năm này vừa là lời nhắc nhớ về một bi kịch đau thương, vừa là cơ hội quý giá để tôi được đoàn tụ với những người đồng đội vào sinh ra tử", ông Oleksii Harbuz, 72 tuổi, nói. "Biết bao đồng nghiệp của chúng tôi đã nằm xuống theo năm tháng, nhưng những người còn lại vẫn phải kiên cường bước tiếp".
"Lần đầu tiên trở lại nơi này sau 40 năm, cảm xúc trong tôi thực sự trào dâng. Nỗi đau quá đỗi sâu sắc khiến tôi không cầm được nước mắt. Dẫu vậy, thật tốt khi chúng tôi vẫn có thể gặp lại nhau như thế này", ông cho biết thêm.
Nhóm cựu công nhân cùng nhau dùng bữa trong chuyến thăm Chernobyl.
Ông Volodymyr Vechirko, 62 tuổi (đội mũ, đang lấy thức ăn), cho biết ông được điều tới Chernobyl vào mùa hè năm 1986 để xử lý lớp đất bề mặt nhiễm xạ, làm sạch các tòa nhà và đảm bảo an toàn cho các lò phản ứng khác.
Ông bị bệnh suốt phần lớn cuộc đời, điều ông cho là hệ quả của thời gian làm việc tại đây, với các triệu chứng chóng mặt mạn tính, suy nhược, đau nhức thường xuyên. "Thật khó kìm nén cảm xúc khi quay về đây. Thật buồn vô cùng khi so sánh nơi này ngày trước với hiện tại", ông nói.
Nhóm cựu công nhân cùng nhau dùng bữa trong chuyến thăm Chernobyl.
Ông Volodymyr Vechirko, 62 tuổi (đội mũ, đang lấy thức ăn), cho biết ông được điều tới Chernobyl vào mùa hè năm 1986 để xử lý lớp đất bề mặt nhiễm xạ, làm sạch các tòa nhà và đảm bảo an toàn cho các lò phản ứng khác.
Ông bị bệnh suốt phần lớn cuộc đời, điều ông cho là hệ quả của thời gian làm việc tại đây, với các triệu chứng chóng mặt mạn tính, suy nhược, đau nhức thường xuyên. "Thật khó kìm nén cảm xúc khi quay về đây. Thật buồn vô cùng khi so sánh nơi này ngày trước với hiện tại", ông nói.
Hình vẽ hươu trên tường trong thị trấn bỏ hoang Pripyat, Ukraine, gần khu vực thảm họa hạt nhân Chernobyl.
Hình vẽ hươu trên tường trong thị trấn bỏ hoang Pripyat, Ukraine, gần khu vực thảm họa hạt nhân Chernobyl.
Dấu tích đổ nát của một công viên giải trí bỏ hoang suốt 4 thập kỷ ở Pripyat.
Dấu tích đổ nát của một công viên giải trí bỏ hoang suốt 4 thập kỷ ở Pripyat.
Phòng điều khiển bị bỏ hoang của lò phản ứng số 4 trong ảnh chụp ngày 6/4.
Phòng điều khiển bị bỏ hoang của lò phản ứng số 4 trong ảnh chụp ngày 6/4.
Viktor Hluhovtsov, 66 tuổi, cho biết ông "có cả đống bệnh trong người" sau những ngày tháng tham gia chiến dịch tẩy xạ ở Chernobyl.
Sau nhiều tuần nằm viện trong năm nay, ông đã hồi phục. "Ơn trời, tôi đã sống sót. Giờ tôi chỉ hy vọng sống đủ lâu để thấy chiến sự Nga - Ukraine kết thúc", ông nói.
Viktor Hluhovtsov, 66 tuổi, cho biết ông "có cả đống bệnh trong người" sau những ngày tháng tham gia chiến dịch tẩy xạ ở Chernobyl.
Sau nhiều tuần nằm viện trong năm nay, ông đã hồi phục. "Ơn trời, tôi đã sống sót. Giờ tôi chỉ hy vọng sống đủ lâu để thấy chiến sự Nga - Ukraine kết thúc", ông nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Các thông báo của Tổng thống Donald Trump về việc rút 5.000 quân Mỹ hoặc có thể nhiều hơn khỏi Đức, đồng minh của họ trong khối NATO, vốn được coi là "quả bom" truyền thông. Phần lớn các hãng tin đều đưa tin theo hướng đó. Tuy nhiên, phản ứng của các lãnh đạo châu Âu lại bình thản đến lạ thường.
Tại hội nghị thượng đỉnh các lãnh đạo châu Âu ngày 3/5, Thủ tướng Na Uy Jonas Gahr Store bày tỏ: "Tôi không muốn nói quá về điều đó, bởi tôi nghĩ chúng ta đều mong đợi châu Âu tự gánh vác trách nhiệm nhiều hơn đối với an ninh của chính mình".
Bộ trưởng Quốc phòng Đức Boris Pistorius tuần trước mô tả động thái của Mỹ là "điều có thể dự đoán trước". Ông thêm rằng Đức đang đi đúng hướng trong việc tự chủ an ninh bằng cách tăng cường lực lượng vũ trang, đẩy nhanh mua sắm khí tài quân sự và xây dựng cơ sở hạ tầng.
Mặc dù châu Âu xem đây là điều đáng tiếc, các động thái của Tổng thống Trump không làm thay đổi nhiều điều, theo Mark Sappenfield, nhà bình luận của CS Monitor.
"Châu Âu đang tăng cường khả năng phòng thủ của mình và việc rút 5.000 quân khỏi Đức sẽ không làm thay đổi lộ trình đó", Sappenfield viết.
Những lời đe dọa gần đây của ông Trump về việc trừng phạt châu Âu vì đã không ủng hộ Mỹ trong cuộc xung đột Iran cũng được nhìn nhận theo cách tương tự. Họ không mong muốn điều đó, nhưng cho rằng nó cũng không gây tổn thất quá nghiêm trọng.
"Nếu bạn cuống cuồng lên vì những điều như thế này, bạn chính là đang trao cho ông Trump lợi thế. Họ ngày càng nhận thức rõ hơn về điều đó", Peter Chase, chuyên gia phân tích tại Quỹ German Marshall ở Brussels, nhận xét.
Căng thẳng gần đây giữa Mỹ và châu Âu bắt đầu từ tuần trước, khi Thủ tướng Đức Friedrich Merz nói rằng Mỹ "không có chiến lược thực sự thuyết phục trong các cuộc đàm phán với Iran" và đang bị Tehran "làm bẽ mặt".
Ông Trump đáp trả trên mạng xã hội, chỉ trích ông Merz đang "làm việc rất tệ" và không giải quyết được "đủ loại vấn đề", chẳng hạn như nhập cư.
Ông Merz từng nằm trong số những người ủng hộ ông Trump nhiệt thành nhất tại châu Âu. Tuy nhiên, bình luận nói trên rõ ràng đã khiến ông đánh mất nhiều tháng nỗ lực xây dựng thiện chí với chính quyền Tổng thống Trump, theo Sappenfield.
Điều này cũng tạo cơ sở cho ông Trump thực hiện các bước đi mà ông hằng mong muốn. Trong nhiệm kỳ đầu tiên, ông đã cố gắng rút 12.000 quân khỏi châu Âu nhưng bị quốc hội ngăn cản. Nhiều nguồn tin cho hay 5.000 quân dự kiến bị rút khỏi Đức lần này thuộc một lữ đoàn được triển khai khi xung đột Ukraine bùng phát và chưa từng có kế hoạch đồn trú vĩnh viễn tại đó.
"Việc lên kế hoạch rút 5.000 quân Mỹ khỏi Đức hoặc nhiều hơn là điều không mấy dễ chịu đối với Berlin nhưng sẽ không gây ra hậu quả nghiêm trọng cho an ninh của Đức và châu Âu. Động thái đó của Mỹ được cho là chỉ mang tính biểu tượng", Dmitri Stratievski, chủ tịch Trung tâm Đông Âu tại Berlin, cho biết.
Tuy nhiên, các thành viên Cộng hòa lãnh đạo Ủy ban Quân vụ Thượng viện và Hạ viện đều bày tỏ lo ngại trước tuyên bố của Tổng thống Mỹ, cho rằng việc rút quân có nguy cơ "gửi tín hiệu sai lầm" tới Tổng thống Nga Vladimir Putin.
Ngoài rút quân ở Đức, ông Trump còn đe dọa rút lại cam kết từ thời tổng thống Joe Biden về việc gửi một tiểu đoàn cùng các tên lửa tầm xa tới châu Âu. Đây là biện pháp được phía Mỹ đưa ra sau khi Nga phát động cuộc chiến ở Ukraine, nhưng từ lâu đã bị chính quyền ông Trump phản đối.
"Nếu có gì đáng ngại, đây mới là đòn giáng mạnh hơn", Sappenfield cho hay.
Lời đe dọa thứ ba của Mỹ về việc tăng thuế đối với các nhà sản xuất ôtô châu Âu lên 25% cũng nhận lại phản ứng điềm tĩnh.
"Châu Âu lúc này chỉ nên chờ xem mọi chuyện sẽ thế nào. Ai cũng biết rằng ông Trump có thể nhanh chóng đình chỉ hoặc rút lại những lời đe dọa thuế quan đao to búa lớn của mình", Jens Suedekum, cố vấn trưởng của Bộ trưởng Tài chính Đức, nói với Reuters và cho rằng lời đe dọa "dường như khá bốc đồng".
Một nghiên cứu cho thấy Đức có thể tổn thất gần 18 tỷ USD nếu Mỹ thực sự tăng thuế, theo CS Monitor. Nhưng chuyên gia Chase lưu ý rằng xuất khẩu từ Liên minh châu Âu (EU) sang Mỹ đã tăng đáng kể vào năm ngoái bất chấp thuế quan mới mà ông Trump công bố hồi tháng 4/2025.
Ông nói thêm hầu hết các nhà sản xuất ôtô châu Âu đều sản xuất xe dành cho thị trường Mỹ tại các nhà máy ở Mỹ. Điều đó có nghĩa đòn thuế sẽ "đánh vào chính các cơ sở có rất nhiều công nhân Mỹ đang làm việc".
Sappenfield cho hay nếu ông Trump thực hiện đến cùng, điều đó sẽ không phải là tin tốt cho châu Âu. Nhưng nỗi lo thực sự của châu Âu không nằm ở các đòn trừng phạt đơn lẻ, mà là câu hỏi mang tính sống còn: liệu Mỹ có còn đứng sau ủng hộ Ukraine lúc này và châu Âu trong tương lai hay không.
"Tìm cách tận dụng các đòn bẩy để tác động đến hành vi của đối thủ vốn không phải điều xa lạ. Song việc áp dụng những biện pháp như vậy với cả các đồng minh hiệp ước là điều mới mẻ và đáng lo ngại trong chính sách đối ngoại của Washington, đồng thời tiếp tục làm suy yếu sự gắn kết trong NATO và giữa các đồng minh", Laurel Rapp, chuyên gia Mỹ tại Chatham House, nhận định.
Sappenfield cho rằng chính những động thái đầy rủi ro của Mỹ đã đẩy châu Âu bước vào con đường mới. Dù vẫn muốn hợp tác với Mỹ, họ đang tăng cường chuẩn bị sẵn sàng cho những kịch bản tệ nhất. Và trên hành trình đó, họ có thể nhận ra mình cũng có những lợi thế riêng.
Cuộc chiến ở Iran đã có thể khó khăn hơn rất nhiều nếu Mỹ không thể sử dụng các căn cứ ở châu Âu. Điều này đặt ra câu hỏi ai mới là người hưởng lợi nhiều nhất từ quân đội Mỹ tại châu Âu.
Số liệu từ Trung tâm Dữ liệu Nhân lực Quốc phòng Mỹ (DMDC) thuộc Lầu Năm Góc hồi tháng 12/2025 cho thấy Mỹ hiện có 36.436 quân nhân đồn trú tại Đức, cao nhất trong số các quốc gia ở châu Âu.
Đức đóng vai trò trung tâm với hiện diện quân sự của Mỹ tại khu vực. Đây là nơi đặt tổng hành dinh của Bộ tư lệnh châu Âu (USEUCOM) thuộc quân đội Mỹ, cũng như một trong những trung tâm điều trị y tế hàng đầu của nước này, cùng nhiều cơ sở bảo dưỡng và kho vũ khí cho không quân Mỹ.
Người phát ngôn Liên minh châu Âu (EU) Anitta Hipper ngày 30/4 khẳng định Mỹ là "đối tác quan trọng" cho an ninh và quốc phòng của châu Âu, đồng thời cho rằng hoạt động triển khai lực lượng Mỹ ở châu Âu cũng tăng cường vị thế toàn cầu của Washington.
"Ông Trump không thích thừa nhận rằng những người khác cũng có lợi thế riêng. Nhưng họ thực sự có và họ nên cân nhắc sử dụng chúng", ông Chase nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Hãng tin Mỹ Axios và kênh truyền hình Lebanon Al Mayadeen ngày 26/4 dẫn nguồn thạo tin cho biết phía Iran đã gửi thông điệp tới Mỹ thông qua Pakistan, cho biết nếu Washington muốn nối lại đàm phán một cách hiệu quả, hai bên cần đi qua ba giai đoạn.
Giai đoạn một gồm chấm dứt hoàn toàn chiến sự, đảm bảo ngăn xung đột tái diễn nhằm vào Iran và Lebanon. Nếu các yêu cầu ở giai đoạn đầu được chấp thuận, hai bên bước vào giai đoạn hai, thảo luận về quản lý, điều hành eo biển Hormuz.
Chỉ sau khi hoàn tất hai giai đoạn trên, Iran mới thảo luận về vấn đề hạt nhân, tức giai đoạn ba.
Iran chưa xác nhận thông tin từ truyền thông.
Khi được hỏi về thông tin này, phát ngôn viên Nhà Trắng Olivia Wales cho biết đây là các cuộc thảo luận ngoại giao nhạy cảm và Washington "sẽ không đàm phán qua báo chí".
"Như Tổng thống đã tuyên bố, Mỹ đang nắm thế thượng phong và sẽ chỉ chấp nhận một thỏa thuận đặt lợi ích của người dân Mỹ lên hàng đầu, đồng thời tuyệt đối không cho phép Iran sở hữu vũ khí hạt nhân", phát ngôn viên nói thêm.
Thông tin về tiến trình đàm phán ba giai đoạn xuất hiện sau khi vòng đàm phán thứ hai giữa Mỹ và Iran tại Pakistan chưa thể tổ chức.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi đã hai lần tới Pakistan, song từ chối đàm phán trực tiếp với Washington. Đáp lại, ông Trump tuyên bố sẽ không cử các đặc phái viên Mỹ tới Pakistan đối thoại với Iran nữa, cho rằng các cuộc thảo luận "có thể tiến hành qua điện thoại".
Tổng thống Mỹ cảnh báo cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Iran có thể "phát nổ" trong ba ngày tới do các sự cố kỹ thuật trầm trọng bởi lệnh phong tỏa của Mỹ với các cảng Iran.
"Khi trữ lượng dầu khổng lồ bị dồn nén trong hệ thống mà không có tàu bè hay bể chứa để tiêu thụ do lệnh phong tỏa, áp suất sẽ khiến đường ống phát nổ từ bên trong, thậm chí nổ tung từ dưới lòng đất. Một khi điều đó xảy ra, Iran sẽ không bao giờ có thể khôi phục lại hạ tầng như cũ", ông Trump nói trong phỏng vấn với Fox News ngày 26/4.
Mỹ và Iran từng đàm phán trong khoảng 21 giờ tại Islamabad hôm 11/4, nhưng không đạt được đồng thuận về các vấn đề then chốt, trong đó có quyền kiểm soát eo biển Hormuz và Iran có được tiếp tục làm giàu uranium hay không.
Tổng thống Trump đã ra lệnh phong tỏa các cảng biển Iran từ ngày 13/4 để gây áp lực buộc nước này chấp nhận các điều khoản của thỏa thuận, nhưng Tehran không nhượng bộ và đáp trả bằng cách siết kiểm soát eo biển Hormuz.
Ông Trump đã gia hạn lệnh ngừng bắn với Iran cho tới khi Tehran đưa ra đề xuất cụ thể với Washington.
Tin Gốc: Vnexpress

