Giữa xu hướng sống xanh và giảm rác thải nhựa, cây cỏ bàng ở xã Đức Lập (Tây Ninh) được kỳ vọng mở ra hướng đi mới với các sản phẩm thân thiện môi trường. Thế nhưng phía sau những chiếc túi xách hay ống hút từ cỏ bàng, nhiều người dân vẫn đang chật vật bám nghề vì giá bàng liên tục lao dốc.
Trên cánh đồng bàng mênh mông, ông Trần Văn Hòa (45 tuổi) vừa thoăn thoắt tay liềm, vừa quệt mồ hôi chia sẻ về sự vất vả của cái nghề “bán mặt cho đất”. Để có được những sợi bàng cao trên 1,6 m đạt chuẩn làm đồ thủ công mỹ nghệ, người dân phải ghim từng gốc bàng xuống nền đất phèn, đợi ròng rã từ 9 – 10 tháng mới được thu hoạch.
“Làm bàng cực lắm, cũng nhổ năng, rải phân y như làm lúa nhưng nặng nhọc hơn nhiều. Sáng đi ghe ra đồng mất 20 phút, cắt xong phải vác những bó bàng nặng 30 – 40 kg lên vai di chuyển dưới sình lầy. Ê ẩm mình mẩy hết ráo, nhưng vì đồng tiền nên phải ráng gồng”, ông Hòa tâm sự.
Theo ông Hòa, cây bàng chỉ ưa nước phèn, nước mặn thiên nhiên; nếu nước ngọt quá cây sẽ chết, còn nếu nước ô nhiễm từ nguồn thải đổ về thì cây cũng “rục” dần.
Cách đó không xa, ông Trần Văn Tèo (54 tuổi), một người có thâm niên hàng chục năm trong nghề, đang lủi thủi thu hoạch 2,5 mẫu bàng của gia đình. Ông Tèo bùi ngùi nhớ lại thời hoàng kim cách đây vài năm, khi giá mỗi neo (bó) bàng lên đến 21.000 – 22.000 đồng.
“Hồi đó lái giành nhau mua, mỗi ngày mở mắt ra là bỏ túi 2 triệu đồng, nuôi con cái ăn học dư dả. Giờ giá rớt thê thảm, chỉ còn khoảng 13.000 đồng/neo. Làm hai vợ chồng cả buổi sáng chỉ kiếm được bốn trăm mấy chục ngàn, trừ tiền xăng máy bơm, tiền phân thuốc là không còn bao nhiêu”, ông Tèo thở dài.
Vì giá quá rẻ, có hộ dân không thiết tha thu hoạch đã quyết định đốt bỏ cả mẫu cỏ bàng để chờ giá lên hoặc chuyển nghề khác. Theo người dân từ một khu vực có hơn 100 hộ canh tác, nay số người bám trụ với cây cỏ bàng chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.
Dù đối mặt với khó khăn kinh tế, giá trị của cây cỏ bàng vẫn được khẳng định qua những mục đích nhân văn khác. Đang loay hoay xin một ít cỏ bàng về làm giáo cụ dạy học, anh Đặng Thế Sơn (24 tuổi, giáo viên trường mầm non tại địa phương) chia sẻ: “Tôi muốn giới thiệu cho các em học sinh biết về đặc sản quê hương và công dụng tuyệt vời của nó. Trong xu hướng bảo vệ môi trường hiện nay, cỏ bàng có thể làm ống hút, đan rổ rá rất tốt vì hoàn toàn không độc hại”.
Hiện nay, nguồn tiêu thụ chính của cỏ bàng Đức Lập vẫn phụ thuộc vào các thương lái đến từ miền Tây để đưa về làm túi xách, nón và các mặt hàng mỹ nghệ xuất khẩu. Người dân nơi đây vẫn đang kiên trì bám trụ, hy vọng vào một ngày giá bàng khởi sắc để sợi cỏ phèn tiếp tục vươn xa.
Mới đây, Đội CSGT An Sương (Phòng CSGT Công an TP.HCM) cho biết đã lập biên bản xử phạt nhiều trường hợp dừng, đỗ xe sai quy định tại khu vực gần Bến xe An Sương và Bến xe Ngã Tư Ga.
Theo lực lượng chức năng, từ trước kỳ nghỉ lễ, lưu lượng xe khách ra vào hai bến tăng mạnh, chủ yếu vào khung giờ chiều tối và ban đêm. Các phương tiện liên tỉnh, xe hợp đồng, xe du lịch hoạt động liên tục trên các tuyến Đỗ Mười, Lê Quang Đạo… gây áp lực lớn lên hạ tầng giao thông trong và sau cao điểm đi lại.
Qua công tác tuần tra kiểm soát, CSGT phát hiện nhiều trường hợp dừng, đỗ, đón trả khách không đúng quy định, tập trung dọc các tuyến Đỗ Mười, Lê Quang Đạo. Những hành vi này khiến dòng phương tiện bị cản trở, tiềm ẩn nguy cơ ùn tắc và tai nạn giao thông nên đều bị lập biên bản xử lý nghiêm.
Thực tế, lỗi dừng, đỗ xe sai quy định quanh khu vực bến xe là vi phạm khá phổ biến tại TP.HCM, không chỉ ở Bến xe An Sương mà còn ghi nhận tại nhiều nơi như Bến xe Miền Đông, Bến xe Miền Tây.
Nguyên nhân chủ yếu do một số tài xế dừng đón, trả khách ngoài đường thay vì đưa xe vào bến, trong khi các tuyến xung quanh thường có biển cấm dừng và đỗ để hạn chế ùn tắc.
Việc không chú ý biển báo hoặc cố tình vi phạm đã khiến nhiều tài xế bị xử phạt. Lãnh đạo một đội CSGT cho biết vẫn còn tình trạng tài xế giữ tâm lý "dừng một chút không sao" nên dừng xe đón trả khách dù biết có biển cấm. Thậm chí, có người cho rằng chỉ cần ngồi trên xe thì không bị xử phạt, tuy nhiên đây là quan niệm sai.
Thực tế, nhiều trường hợp đã bị CSGT lập biên bản với mức phạt từ 600.000 - 800.000 đồng vì dừng xe nơi có biển "cấm dừng và đỗ xe", phạt từ 800.000 - 1 triệu đồng vì đỗ xe nơi có biển "cấm dừng và đỗ xe".
Theo quy định, tại các đoạn đường có biển cấm dừng và đỗ xe, phương tiện không được phép dừng hoặc đỗ. Trường hợp bất khả kháng buộc phải dừng xe, tài xế phải bật đèn cảnh báo hoặc đặt biển cảnh báo theo quy định.
Biển cấm thường được đặt tại những khu vực có mật độ giao thông cao, dễ xảy ra ùn tắc hoặc tai nạn, không áp dụng suốt toàn tuyến.
CSGT lưu ý, biển cấm dừng và đỗ xe thường không được cắm suốt tuyến đường mà chỉ cấm theo các đoạn có mật độ giao thông phức tạp, ở nơi dễ xảy ra ùn tắc giao thông, thường xảy ra tai nạn.
CSGT khuyến cáo, khi đón trả khách tại khu vực có biển cấm, tài xế cần hướng dẫn hành khách di chuyển ra khỏi phạm vi cấm hoặc đưa xe vào trong bến. Tương tự, tại các trung tâm thương mại hoặc điểm đón khách lớn, phương tiện cần di chuyển vào khu vực được phép dừng, đỗ để tránh vi phạm.
Mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại khoảnh khắc ba vợ mếu máo ôm chầm lấy con rể, nghẹn ngào bật khóc sau khi vượt 200 km đến bệnh viện. Câu chuyện khiến nhiều người tin rằng chàng rể hẳn đã sống tình nghĩa nên mới nhận được tình thương sâu đậm từ ba vợ.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Phạm Lợi (36 tuổi, ở P.Bình Tân, TP.HCM) cho biết khi hay tin bệnh tình của chồng chị là anh Lê Quang Triệu (40 tuổi) trở nặng, ông Phạm Văn Hùng (59 tuổi, quê An Giang), ba ruột chị, đã vượt hơn 200 km lên bệnh viện thăm con rể.
Trước đó, anh Triệu mắc ung thư gan giai đoạn cuối, song gia đình giấu không cho ông Hùng biết. "Lần này bệnh chuyển xấu, anh ói ra máu nên ba tôi tức tốc lên thăm. Giờ tôi chỉ mong chồng còn được ngày nào hay ngày đó, nên muốn lưu lại những khoảnh khắc bên người thân, không ngờ lại nhận được nhiều sự quan tâm từ mọi người", chị Lợi chia sẻ.
Chị Lợi và anh Triệu nên duyên vợ chồng cách đây 18 năm. Vợ chồng chị và ông Hùng có khoảng 10 năm ở chung với nhau nhưng chưa bao giờ xảy ra xích mích. Trước đây, anh Triệu làm nghề rửa xe, sáng sớm ông Hùng thường sửa soạn đồ đạc sẵn để con rể làm việc.
"Chồng tôi hiền lành, ai nói gì cũng không để bụng, thương yêu ba mẹ vợ. Cả chồng tôi và ba mẹ đều sống với nhau rất chân thành như mối quan hệ ruột thịt. Anh ấy là con rể duy nhất của gia đình nên mọi người trong nhà rất quý", chị Lợi cho biết.
Cũng theo chị Lợi, ba chị không quen nói lời hoa mỹ. Khi thấy con rể chịu đau đớn, ông chỉ biết lặng lẽ xót xa. Sau 1 tuần điều trị, anh Triệu được bác sĩ cho xuất viện về nhà theo dõi thêm. Ông Hùng ở lại đến khi con về, động viên nghỉ ngơi, ăn uống rồi mới yên tâm trở về quê, dù bản thân cũng vừa trải qua ca phẫu thuật đường ruột chưa lâu.
"Giờ ba đã về quê nhưng ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm. Chỉ là những câu rất giản dị như "con ăn chưa", "hôm nay ngủ có được không"… nhưng đều đặn lặp lại mỗi ngày", chị Lợi nói.
Khoảng 4 năm trước, anh Triệu xuất hiện cơn đau vùng hạ sườn phải. Vợ chồng anh đến bệnh viện kiểm tra thì bất ngờ phát hiện khối u lớn. "Thời điểm ấy, hai bên gia đình gần như suy sụp trước thông tin anh bị ung thư gan bởi anh không rượu bia, không hút thuốc. Năm đầu điều trị, ai cũng phải chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất. May mắn là sau đó anh đáp ứng thuốc tốt hơn và cầm cự được đến hôm nay", chị Lợi cho hay.
Vợ chồng chị Lợi có 2 con (con trai đầu học lớp 12, con gái học lớp 7). Từ ngày anh Triệu đổ bệnh, cả nhà luôn nghĩ đến tương lai của các con để có thêm động lực bước tiếp. Con cái cũng là lý do để họ gắng gượng qua những ngày tháng khó khăn, chắt chiu từng cơ hội điều trị. Vợ chồng chị mong các con được lớn lên trọn vẹn trong tình yêu thương của ba mẹ.
Ông Hùng cho biết luôn xem anh Triệu như con ruột, chưa từng nặng lời với con. Ông mong con rể không phải chịu đau đớn do bệnh tật. "Điều tôi mong mỏi nhất lúc này là con rể có thể sống thêm được ngày nào hay ngày đó và kỳ vọng một phép màu sẽ đến với gia đình", ông Hùng nói.