Có một câu nói quen thuộc, của những người nuôi chó, là “Nó hiền lắm, không bao giờ cắn ai”. Câu nói ấy, nghe qua tưởng là lời bảo vệ, nhưng thực chất lại là một dạng ngụy biện nguy hiểm, nhất là khi con chó cắn người.
Suy cho cùng, con chó dù được nuôi trong tình thương vẫn là một loài vật có bản năng. Dĩ nhiên, thứ gọi là bản năng thì không cần xin phép vẫn tự phát tác.
Những ngày qua, dư luận chứng kiến một câu chuyện trớ trêu ở một khu chung cư, chỉ vì nhắc nhở đeo rọ mõm cho chó, một thành viên ban quản trị đã bị hành hung.
Vụ việc này, oái ăm ở chỗ không phải con chó tấn công người, mà là chủ chó tấn công người để bảo vệ cái “quyền” được tin rằng con chó mình nuôi vô hại, không cần phải nhắc nhở.
Ở đây, vấn đề không nằm ở con chó. Nó nằm ở chủ nuôi. Người luôn tin tưởng nó hiền lành, vô hại. Nó không phải “vấn đề”.
Tôi thấy, người nuôi chó vì yêu thương con vật, thường có một niềm tin rất mạnh: con chó của họ “hiền”. Nhưng sự “hiền” ấy chỉ tồn tại trong một phạm vi rất hẹp, đó là người chủ nuôi mình.
Ra khỏi vòng tròn quen thuộc, con chó phản ứng theo bản năng của một con vật cảnh giác, phòng vệ, thậm chí tấn công. Một đứa trẻ, một người lạ, một tiếng động bất ngờ… tất cả đều có thể trở thành tác nhân kích hoạt bản năng trong nó.
Chính bản năng khó lường “hiền đó hung đó”, nên pháp luật không quy định “rọ mõm cho chó dữ”, mà quy định “rọ mõm chó khi ra nơi công cộng”. Nhưng ở nhiều nơi, quy định ấy bị xem nhẹ, thậm chí bị thách thức.
Không khó để bắt gặp hình ảnh chó thả rông ở công viên, chung cư, khu dân cư. Điều ấy vừa gây sợ hãi, vừa tiềm ẩn nguy cơ cắn người. Và dĩ nhiên, những người nuôi chó thường không nhìn thấy nguy cơ đó. Họ chỉ nhìn thấy đây là thú cưng, thân thiện, và “không bao giờ cắn ai”.
Cho đến khi nó cắn, thì nó sử dụng tất cả bản năng của mình, hạ gục người khác bằng thú tính của tạo hóa.
Không thiếu những vụ việc mà nạn nhân chính là người thân của chủ nuôi. Mới đây tại Quảng Ngãi, một em bé 5 tuổi bị chó nuôi của gia đình cắn, vết rách dài ở đầu, lộ cả hộp sọ.
Cha mẹ cháu bé giờ đau khổ, họ không ngờ con chó hiền lành mình nuôi, lại cắn con mình dã man.
Những vụ việc như thế, khiến câu “nó hiền lắm” trở thành một lời giải thích muộn màng, hoặc đau khổ.
Cái nguy hiểm nhất của lòng yêu chó, không phải là yêu quá mức, mà là yêu trong sự phủ nhận thực tế. Khi người ta nhân danh tình cảm để phủ nhận rủi ro, họ đang đặt người khác vào nguy hiểm mà không ý thức được.
Và khi bị nhắc nhở, phản ứng không phải là hợp tác, mà là chống đối, thậm chí bạo lực. Vụ việc ở chung cư vừa rồi cho thấy một nghịch lý: quy định tồn tại, nguy cơ hiển hiện, nhưng người thực thi lại trở thành nạn nhân.
Đó là dấu hiệu của một xã hội mà kỷ luật bị xem nhẹ, còn cái tôi cá nhân được đặt cao hơn an toàn cộng đồng.
Pháp luật đã có quy định xử phạt hành vi thả rông chó, không rọ mõm, để chó gây thương tích… Nhưng thực tế cho thấy, mức xử phạt còn nhẹ, việc thực thi còn lỏng lẻo. Hệ quả là những vi phạm lặp lại, từ công viên đến chung cư, từ nông thôn đến đô thị.
Đã đến lúc phải nhìn nhận lại vấn đề này một cách nghiêm túc hơn.
Thứ nhất, cần tăng mức xử phạt đối với hành vi vi phạm quy định nuôi chó nơi công cộng, đặc biệt là khi gây hậu quả về sức khỏe. Không thể để một vết cắn có thể dẫn đến bệnh dại, thậm chí tử vong chỉ được xử lý như một lỗi hành chính nhẹ.
Thứ hai, cần quy trách nhiệm rõ ràng cho chủ nuôi. Con chó không có ý thức pháp luật, nhưng chủ của nó thì có. Mọi hành vi gây hại của vật nuôi phải được xem là trách nhiệm trực tiếp của người nuôi.
Thứ ba, cần thay đổi nhận thức xã hội. Yêu chó không đồng nghĩa với việc miễn trừ nghĩa vụ. Một người nuôi chó văn minh không phải là người khẳng định “chó tôi hiền”, mà là người “có biện pháp chắc chắn” đảm bảo nó không thể gây nguy hiểm cho người khác.
Bởi vì, trong một xã hội đông đúc, quyền nuôi thú cưng không thể đứng trên quyền được an toàn của cộng đồng.
Con chó có thể chỉ hiền với chủ. Nhưng xã hội thì không thể vận hành dựa trên niềm tin chủ quan ấy của một vài người.
Ngày 23/4, TAND tỉnh Nghệ An mở phiên xét xử sơ thẩm bị cáo Lê Thanh Trường, 78 tuổi, trú tại phường Thành Vinh, tỉnh Nghệ An về tội Giết người và Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng. Bị hại trong vụ án là vợ của bị cáo – bà Nguyễn Thị B. (71 tuổi).
Từ sớm, bà B. được các con dìu đến tòa. Sau lần bị chồng chém nhiều nhát vào người khiến sức khỏe của bà yếu, đi lại khó khăn. Người con gái ngồi cạnh phải liên tục ôm bà, động viên tinh thần.
Lê Thanh Trường hầu tòa với sức khỏe yếu, vì vậy, bị cáo được HĐXX tạo điều kiện cho ngồi suốt phiên xử. Là vợ chồng, có với nhau 4 mặt con nhưng sau khi gây ra vụ việc, bị cáo ít khi ngoái đầu nhìn sang vợ. Bị cáo Trường thường cúi mặt, né tránh ánh mắt của mọi người.
Khi HĐXX ra làm việc, nguyên nhân vụ án được làm rõ. Nhiều người dự khán không khỏi bất ngờ trước nguyên nhân chém vợ của bị cáo. Theo hồ sợ vụ án, chiều 14/7/2025, do không bán được đất, Lê Thanh Trường đi ra sân trong trạng thái kích động. Sau đó, Trường điều khiển xe máy SH rồi cố ý đâm nhiều lần vào cửa cổng nhà mình.
Thấy vậy, bà Nguyễn Thị B. vội ra can ngăn nhưng người chồng không dừng lại mà buông lời đe dọa "phi cho bây biết mặt, tau chết thì mi cũng chết". Bà B. đáp lời "ông tưởng chết mà dễ à?".
Cho rằng vợ có thái độ thách thức, Trường xô ngã vợ, đồng thời dùng chân dẫm, đạp liên tiếp vào người bà B. Sau đó, Trường đi xuống nhà bếp lấy con dao dài chém liên tiếp vào vùng đầu, mặt, bụng vợ.
Nghe tiếng kêu cứu, hàng xóm chạy đến can ngăn nhưng do cửa cổng bị khóa nên mọi người không thể vào bên trong. Trường ném dao ra ngoài đường về phía người dân đang xem nhưng không trúng ai. Sau đó, gã chồng đi lấy 2 con dao khác, chém nhiều nhát vào người bà B. mặc cho vợ van xin.
Khi lực lượng công an có mặt, Trường không chấp hành mệnh lệnh mà lấy xà cạy đâm qua khe cửa, đe dọa và chống đối. Tổ công tác sau đó phá khóa cửa, xông vào khống chế, bắt giữ Lê Thanh Trường. Về phần nạn nhân được người thân đưa đến bệnh viện điều trị với tỷ lệ tổn thương cơ thể 61%.
Sau khi bị bắt, nhận thấy Trường có các dấu hiệu bất thường nên cơ quan chức năng đã đưa đi giám định tâm thần. Cơ quan chức năng kết luận: Tại thời điểm trước, trong, sau khi thực hiện hành vi phạm tội, Lê Thanh Trường hạn chế khả năng nhận thức, khả năng điều khiển hành vi.
Tại phiên tòa, bị cáo Trường khai nhận hành vi phạm tội của bản thân. Bị cáo thừa nhận việc dùng 3 con dao chém vợ nhưng không nhớ rõ đã chém bao nhiêu nhát vào những vị trí nào trên người bị hại.
Vì tuổi cao, sức khỏe yếu nên bị cáo được HĐXX cho phép ngồi suốt phiên xử. Có đôi khi bị cáo cần sự hỗ trợ nhắc lại câu hỏi vì lãng tai. Bị cáo trình bày nhận thức hành vi chém vợ của mình là sai, vi phạm pháp luật và có lời xin lỗi bị hại.
Đến tham dự tòa với tư cách bị hại, vợ bị cáo dù đang chịu những tổn thương do các vết chém của chồng nhưng bà nhiều lần xin giảm án cho bị cáo. Bà trình bày dù chồng sai nhưng vì tình nghĩa vợ chồng nên bà xin tòa xem xét giảm nhẹ hình phạt để chồng sớm có cơ hội trở về với gia đình, con cháu.
Theo người thân, mọi người đều lo lắng cho sức khỏe của bị cáo khi ông có nhiều bệnh nền, hay đau ốm. Do đó, con cháu trong nhà đều mong muốn HĐXX xem xét giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo.
HĐXX nhận định, trong vụ án này bị cáo phạm tội có tình tiết tăng nặng là cố tình thực hiện tội phạm đến cùng nên cần xử lý nghiêm. Nhưng cũng cần xem xét một số tình tiết giảm nhẹ cho bị cáo như thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải, đã khắc phục một phần hậu quả, được bị hại xin giảm nhẹ hình phạt.
Cân nhắc toàn diện vụ án, tòa tuyên phạt Lê Thanh Trường 12 năm về tội Giết người, 1 năm về tội Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng; tổng hình phạt chung là 13 năm tù. Về phần dân sự, do bị hại không yêu cầu nên cơ quan chức năng không xem xét.
Chiều 3/5, lãnh đạo UBND xã Vĩnh Công cho biết công an đang tạm giữ Phước để điều tra hành vi Giết người.
Khoảng 12h, người dân ấp Kỳ Châu, xã Vĩnh Công, nghe tiếng kêu cứu từ nhà Phước nên chạy đến. Tại đây, mọi người phát hiện Phước có dấu hiệu mất kiểm soát, liên tục la hét, dùng dao đuổi chém vợ ôm con nhỏ 2 tháng tuổi. Cha mẹ Phước thấy vậy lao vào can ngăn cũng bị hắn chém trọng thương.
Hàng chục cảnh sát, người dân sau đó đã khống chế, tước vũ khí của hắn, đồng thời đưa các nạn nhân đi cấp cứu. Tuy nhiên, vợ Phước cùng con 2 tháng tuổi không qua khỏi.
Ngày 24/4, Công an phường Nam Đồ Sơn cho biết đã tạm giữ hình sự Vũ Đình Vinh (trú tại xã Kiến Hải) điều tra về hành vi dâm ô với người dưới 16 tuổi.
Theo điều tra ban đầu, khoảng 20h ngày 17/4, Vinh tiếp cận bé gái 11 tuổi ở khu vực vắng rồi sờ soạng vào vùng nhạy cảm. Nạn nhân sợ hãi khóc lớn, kêu cứu, nên Vinh bỏ chạy khỏi hiện trường. Vào cuộc truy tìm, Công an phường Nam Đồ Sơn khoanh vùng, xác định nghi phạm là Vũ Đình Vinh.
Vinh thừa nhận hành vi, khai thêm trong cùng ngày đã dâm ô bé gái 14 tuổi ở xã Kiến Hải.
Công an đề nghị cha mẹ quan tâm, lắng nghe và theo dõi các mối quan hệ của con; trang bị kiến thức cơ bản về giới tính, quy tắc "vùng cấm" và kỹ năng kêu cứu khi gặp nguy hiểm. Trẻ cũng cần được hướng dẫn sử dụng điện thoại, Internet an toàn, không kết bạn hoặc chia sẻ hình ảnh nhạy cảm với người lạ.