Tuổi trẻ có sức khỏe và rất nhiều người trong số chị em phụ nữ vẫn đang “cậy” có sức khỏe hoặc chưa chú ý quan tâm, chăm sóc đến sức khỏe của mình. Nhiều người ở độ tuổi 35-50 đã bỏ tiền ra để khám bệnh, mua thực phẩm và thuốc tốt để bổ sung cho cơ thể. Nhưng tôi muốn hỏi rằng nếu cơ thể đang lên tiếng và phát ra một số tín hiệu bệnh, chúng ta có giảm cường độ làm việc, giảm thu nhập để đổi lấy một công việc thoải mái hơn, thu nhập thấp hơn và sức khỏe tốt hơn không?
Tôi là nữ, 40 tuổi, không hề chủ động chọn rời bỏ công việc nhưng công việc, cơ hội làm ăn dần rời bỏ tôi. Vì vậy giờ tôi chỉ làm một loại công việc với nhịp độ chậm rãi, không còn bận rộn, hối hả và mệt mỏi như trước nữa. Sau một năm sống chậm lại với công việc văn phòng cho mức lương gần 30 triệu (bằng một phần tư mức thu nhập cũ), tôi cảm thấy cơ thể, sức khỏe thay đổi rất nhiều. Trước đây, tôi làm việc không quản đêm ngày, làm nhiều loại việc cùng lúc, vừa làm vừa ăn, vừa ăn vừa làm, nửa đêm cũng tỉnh dậy làm rồi lại mất ngủ…
Ở tuổi 37-40, tôi đã có những cơn choáng vì tiền đình. Cứ cách một tháng, tôi phải uống một hộp hoạt huyết dưỡng não, nếu không uống là thấy chóng mặt, hoa mắt. Tôi cũng bị đau dạ dày mỗi khi có cơn stress và mức độ nhạy cảm với stress tăng lên, tóc bạc nhanh hơn. Nhiều khi tôi nhìn món ăn ngon, cảm giác rất thèm nhưng lúc ăn thì không ăn được nhiều, ăn một ít đã chán. Tôi cứ nghĩ chuyện đó là bình thường vì bắt đầu vào tuổi trung niên.
Cho đến bây giờ, khi được sống nhịp sống chậm rãi, không căng thẳng, ít việc, thu nhập thấp, có thêm thời gian đi thể dục, tôi dần cảm nhận được sự thay đổi. Gần một năm nay, tôi không phải dùng thuốc hoạt huyết. Tôi không có cơn đau dạ dày, cũng không bị mất ngủ đêm, vị giác ăn uống cũng tốt hơn. Hóa ra cơ thể mình vẫn còn có thể hồi phục và khỏe lại như vậy. Đôi khi tôi tự hỏi nếu giờ cho mình quay lại thời kỳ làm việc và stress như cũ để có mức thu nhập cũ hoặc thu nhập gấp đôi hiện tại, mình có đánh đổi nữa hay không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi viết những dòng này khi trái tim còn rất đau và nước mắt vẫn chực trào. Tôi viết không để phàn nàn, không để lên án chỉ trích ai, chỉ là một vết thương lòng sâu hoắm, tôi muốn được nói, để sau hôm nay trái tim không còn rỉ máu nữa, để tôi gói ghém tất cả gửi gió cuốn đi.
Tôi và anh quen nhau trên trang mạng với mong muốn tìm cho mình một gia đình sau biến cố trong hôn nhân. Chúng tôi đều đã ly hôn 8-9 năm. Tôi có hai con đã khôn lớn, học THCS và THPT. Con trai anh kém con tôi một tuổi. Anh cũng kém tôi một tuổi. Ngày anh làm quen rồi gặp mặt và những ngày sau đó, tôi chỉ xem anh như người bạn, vui vẻ khi chuyện trò. Tôi không thấy trái tim rung động với anh vì chiều cao anh khiêm tốn, tài chính anh chia sẻ cũng bắt đầu từ số không. Tôi nói mình trân trọng anh như người bạn thôi.
Và rồi anh cứ lặng lẽ làm người bạn khi ở cạnh tôi, thỉnh thoảng chúng tôi đi cà phê, đi ăn, chia sẻ về đọc sách, anh nhắn tin gọi điện hỏi han những điều bình dị trong cuộc sống hàng ngày. Vì tôi coi anh như bạn nên thỉnh thoảng anh qua nhà tôi chơi, sửa giúp tôi vài thứ vặt vãnh, hay đi ăn cùng ba mẹ con tôi. Chúng tôi chỉ là bạn bè. Hai đứa con tôi rất quý anh, nói anh hiền, giống ba nó (chồng cũ của tôi). Hai con vun vào và mong muốn tôi dành tình cảm với anh. Lâu dần, thương anh rồi yêu anh và tôi cùng anh lên kế hoạch cho một gia đình mới.
Ngày tôi về nhà anh chơi, cả bố mẹ, gia đình chị; anh em họ nội ngoại nhà anh đều hồ hởi, vui vẻ đón tôi và lúc nào cũng giục: "Cưới đi, còn sinh con". Trong thời gian yêu, anh cũng có chân thành chia sẻ về tài chính anh đang khó khăn, do những bồng bột đầu tư tuổi trẻ, gia đình đã phải bán đất cát lo cho anh, giờ anh còn khoản nợ nhỏ đang trả; có lúc anh tự ti, không lo được cho tôi. Nhưng tôi đã ở lại và quyết tâm đồng hành cùng anh. Phần vì tôi tự chủ được tài chính, tôi tin mình và anh đến với nhau vẫn ổn. Phần vì yêu anh, tôi không so đo tính toán, chỉ mong xây dựng hạnh phúc bình yên.
Chính thức yêu được năm tháng, tôi và anh về thưa chuyện với ông bà về hai đứa muốn trong năm tổ chức đám cưới, anh sẽ đón con trai anh lên Hà Nội ở cùng gia đình mới. Vì chúng tôi đều chớm ngoài 40 nên cũng mong có thêm một con chung khi lấy nhau, dự tính sẽ can thiệp IVF nếu cần. Rồi sau một tháng thưa chuyện, tôi có thai. Gia đình anh đi xem và chốt ngày cưới, tuy chưa gặp mặt nhưng bố mẹ anh gọi điện nói chuyện người lớn với bố mẹ tôi, hai bên gia đình và chốt ngày vào thăm nhà tôi trong quê, ngày cưới ở quê anh. Tôi và anh đã đi thử váy cưới, tìm trung tâm sự kiện tổ chức đám cưới, lên tiếng bán căn chung cư của tôi để cùng anh gom góp mua nhà, số tiền thiếu vay ngân hàng. Tôi hạnh phúc chia sẻ với chị em đồng nghiệp, ai cũng vui mừng, chúc phúc tôi.
Nhưng sau đó tôi đi khám thai, thai bị lưu vì không có tim thai. Tôi và anh buồn, hụt hẫng. Bố mẹ anh ngay hôm đó gọi điện nói rằng ông bà đi xem thầy phán tôi kim lâu, rằng ông mơ điềm xấu... Ông gọi điện cho bố mẹ tôi xin lùi lịch cưới ra ngoài năm (tháng hai âm) để thong thả lo cho hai đứa vẹn tròn. Ông hứa rằng một lòng lo cho hai đứa, không hề có ý khác, rằng mong bố mẹ tôi yên tâm, thông cảm. Anh cũng nói, con trai riêng của anh đang sống với bên ngoại, bên ngoại sẽ không đồng ý cho con trai anh lên Hà Nội sống cùng chúng tôi. Tôi lúc đó cũng có chút nghĩ mơ hồ nhưng rồi nghĩ để sang đầu năm sau cũng được. Tôi ký bán căn chung cư để từ giờ đến lúc cưới tìm được nơi phù hợp sẽ mua (mọi việc đều bàn và có anh đi cùng).
Nhưng sau khi tôi bị thai lưu khoảng hơn một tháng, tôi thấy những lúc bên tôi, anh vẫn yêu chiều, chăm chút cho tôi nhưng những lúc anh từ quê lên HN (thường nửa tháng anh về một lần), anh đột nhiên im lặng, xa cách. Và rồi anh nói muốn dừng lại vì hết thấy nhớ tôi nhiều, rằng anh áp lực tài chính, anh không thể lo được, điều đó bào mòn tình cảm anh dành cho tôi. Vì yêu nhau nên chúng tôi lại quay lại, cùng nhau vun vén, xây dựng tình cảm. Tuy nhiên, trước Tết, tôi về quê anh chúc Tết hai bác, tôi cảm thấy họ lạnh nhạt. Mỗi khi ở bên tôi, nhà anh gọi điện, anh luôn né không muốn bố mẹ anh chị biết rằng chúng tôi đang ở cạnh nhau.
Khi tôi chia sẻ cảm giác đó, anh mới nói thật rằng bên cạnh áp lực tài chính, anh còn áp lực bố mẹ anh giờ không ủng hộ hai chúng tôi. Rằng ông bà bảo lấy tôi quê xa (quê tôi và quê anh cách nhau hơn 200 km, dù hiện tại chúng tôi sống và làm việc tại Hà Nội); rằng tôi vướng bận hai con, rằng tôi nhiều tuổi không sinh được con nữa. Bố mẹ anh muốn chúng tôi chia tay và bà đang nhờ bà con hàng xóm tìm mai mối cho anh một người phụ nữ: chỉ cần cùng quê (còn anh và họ lấy nhau sống ở Hà Nội cũng được); còn trẻ đẻ được và không vướng bận con cái để khỏi con chung con riêng. Anh vẫn mong muốn lấy tôi, anh nói anh yêu thương tôi, thấy bình yên như một gia đình khi ở bên tôi.
Mỗi lần anh về quê thưa chuyện muốn lấy tôi, ông bà phản đối, anh lại mỏi mệt. Khi gọi điện biết anh ở cạnh tôi, bà giận dỗi nói anh không phải về nhà về quê nữa, cứ ở Hà Nội với "em yêu". Tôi ngỡ ngàng, hụt hẫng. Tôi hiểu cha mẹ nào cũng mong tốt cho con nhưng rõ những điều (quê xa, tuổi tôi, tôi hai con) họ biết ngay từ khi tôi và anh quen nhau mà, sao lúc đó cả họ hàng gia đình nhất nhất vun vào giục cưới, giờ lại nói vậy. Đến giờ mọi thứ diễn ra nhanh, thay đổi 180 độ khiến tôi có lúc vẫn chưa chấp nhận được. Rồi tôi khóc, anh khóc, anh nói thương tôi nhưng anh nợ bố mẹ quá nhiều. Rồi hai đứa lại động viên nhau. Tôi nói với anh, tôi sẽ bán thêm mảnh đất của mình để giảm áp lực tài chính mua nhà, thu nhập của tôi khá ổn và anh có công việc mọi việc sẽ tốt.
Tôi anh và anh đi khám và tìm hiểu về IVF. Cuối tuần này, anh nói đưa tôi về quê thưa chuyện với bố mẹ anh lần nữa. Sáng thứ bảy, tôi vui vẻ về quê anh bởi tôi tin rằng bố mẹ anh từng rất ủng hộ, chỉ cần cảm nhận được sự chân thành, quyết tâm của chúng tôi ông bà sẽ ủng hộ. Tôi về nhà anh, ăn cơm trưa, nghỉ ngơi một chút rồi xuống phòng khách thưa chuyện. Anh nói "chúng con yêu nhau và do trục trặc nên bố mẹ có xin bên nhà gái lùi lịch cưới sang tháng hai; giờ tháng tư rồi, giờ con muốn cưới để ổn định cuộc sống, công việc". Ông nghe xong, đưa ra một lý do hoàn toàn mới, rằng ông tuổi cao, bệnh tim, giờ ông bà nhận thấy con trai ông bà muộn nhất hai năm nữa là phải về quê, chăm sóc bố mẹ nên nhất quyết không cho anh lấy tôi. Rằng anh về quê lấy vợ, rằng tôi nhiều tuổi rồi có hai con rồi, cần gì phải lấy chồng. Rằng tôi chẳng thể mang con về quê bỏ việc trên Hà Nội, rằng tài chính anh không tốt nên lấy anh, tôi khổ.
Ông nói xong rồi hỏi tôi nghĩ thế nào. Tôi thưa chuyện rằng: "Về tài chính anh đã chia sẻ với con và đến giờ con vẫn ngồi đây nghĩa là con đồng ý đồng hành cùng anh gánh vác. Con tin đồng lòng vợ chồng mọi thứ cũng ổn, rằng chúng con cũng đã nói chuyện và có phương án cho việc này rồi. Còn việc bác vừa nói, con muốn nghe ý kiến anh". Ngay sau đó, ông nói luôn rằng: Bên tình bên hiếu, nó chọn tình, hai bác cũng chịu coi như không có nó, rằng nó quên bố đã vất vả nọ kia... Rằng nếu hai đứa có tình cảm cứ anh em bạn bè qua lại, nếu muốn tôi ở lại đây mai nhà có giỗ, rằng lễ Tết tôi muốn cứ cho bọn nhỏ nhà tôi về chơi nhưng cưới thì bác không cho, mong cháu thông cảm, về nói lại với ông bà bên đấy... Rằng bác nói với con trai bác điều này rồi, nó nói với cháu thế nào...".
Còn bà đại ý nói thương tôi, không muốn tôi vất vả, rằng không chê tôi gì chỉ là do con trai họ phải về quê, rằng đó là số phận... Tôi không thể nghe thêm điều gì, cũng không muốn tranh luận, dù tôi hiểu đó chỉ là cách nói khác cho họ dễ hơn thôi. Tôi biết nguyên nhân sâu xa như anh nói nhiều lần với tôi (muốn anh lấy vợ cùng quê, ở Hà Nội làm cũng được nhưng phải cùng quê để anh đi lại đỡ vất vả). Tôi nói: "Cháu hiểu câu chuyện phía sau. Hai bác yên tâm. Với ai hết lòng với cháu, cháu cũng hết lòng lại, còn đã không lựa chọn nhau thì cháu cũng không muốn dây dưa liên hệ để mỗi người trọn vẹn cuộc sống mới. Cảm ơn hai bác, xin phép hai bác cháu có về Hà Nội luôn". Rồi tôi lên phòng, vai run lên, uất nghẹn trong họng, nước mắt trào ra.
Anh lên phòng theo, ôm tôi, rồi nhìn tôi, anh chỉ khóc. Anh xin cho anh cơ hội đưa tôi về lần cuối, anh nói tôi không thạo đường, chưa bao giờ tự lái xe đi xa như vậy, anh không yên tâm. Tôi nói: "Em đã cho anh cơ hội và hôm nay vượt quá giới hạn của em rồi. Không cần thiết nữa, để làm gì đâu, em tự về được, muốn em sẽ tìm cách. Thực lòng em mong anh hạnh phúc, mong anh tìm được người vợ như bố mẹ anh mong muốn". Tôi biết anh chẳng thể làm khác, dù anh hiểu rõ lý do thực sự của bố mẹ anh là gì. Và tôi cũng chẳng cần nghe lời giải thích gì từ anh nữa.
Tôi lái xe (xe của tôi) chạy gần 100 km từ nhà anh về Hà Nội, nước mắt chảy ra, và rồi lau nước mắt, lái xe, nghe pháp thoại. Tất cả đã chấm dứt khi tôi xách túi bước ra khỏi nhà anh chiều qua. Giờ trái tim tôi vẫn đau, tôi vẫn không kìm được nước mắt trào lên, uất nghẹn dâng trong họng. Tôi không trách anh, tôi chẳng còn muốn tìm hiểu tại sao bố mẹ anh thay đổi. Tôi cũng chẳng muốn phân tích đúng sai nữa, chẳng còn quan trọng nữa, tôi chấp nhận sự thật. Tôi hiểu nơi đó không phù hợp với mẹ con tôi. Tôi biết mình vẫn đau, sẽ còn đau và sẽ còn khóc, chưa thể quên được ngay nhưng tôi sẽ cố gắng tập trung vào cuộc sống của mình, của các con tôi, chăm sóc bố mẹ tôi, chăm sóc bản thân. 30/4 là kỷ niệm hai năm chúng tôi quen nhau, còn thiếu bốn ngày nữa. Mọi thứ đã kết thúc rồi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nữ, 23 tuổi, sinh viên năm cuối. Tính tôi trầm, khá khép kín, thích làm mọi thứ một mình hơn là làm cùng người khác. Tôi chỉ trò chuyện khi liên quan đến quyền lợi của bản thân, đến giờ vẫn chưa có một người bạn thân. Khi giao tiếp với người lạ, bạn học hay đồng nghiệp, tôi luôn giữ khoảng cách, không chia sẻ quá nhiều thông tin thật, thậm chí đôi khi còn nói dối một chút cho qua chuyện.
Có những lúc tiêu cực hơn, tôi còn lén ghi âm, ghi hình các cuộc trò chuyện nếu cảm thấy đối phương không tốt hoặc từng chơi xấu mình. Trước đây tôi đi khám tâm lý và được chẩn đoán trầm cảm mức độ vừa. Từ trước đến giờ, tôi thường xuyên bị chê như vậy, từ trong gia đình đến ngoài xã hội. Tháng vừa rồi, tôi đi thử việc ở một nơi mới, chị quản lý có sửa giúp một lỗi vì bản thân chưa quen việc. Chuyện sẽ rất bình thường nếu chị ấy không nói thêm: "Đi làm đừng hiền quá". Hôm qua tôi cũng cãi nhau qua điện thoại với chị họ về vài chuyện riêng, chị nói: "Em thông minh đấy, nhưng thông minh chưa đúng chỗ" và "Em phải động não lên chứ". Trong khi trước đây chị từng khen tôi thông minh, có chí tiến thủ.
Ngay từ khi mới vào đại học, tôi phụ mẹ một số việc nhưng lỡ làm sai thì bị mẹ mắng: "Không có não hả" rồi "Mày phải sống lanh lợi, khôn ngoan chứ". Dù chuyện đã qua lâu nhưng những câu nói đó vẫn ám ảnh tôi đến giờ. Tôi thật sự muốn thay đổi. Có cách nào để trở nên khôn khéo, lanh lợi, trưởng thành hơn, được mọi người công nhận không? Tôi đã cố gắng học hỏi, rèn luyện nhưng vẫn không thấy thay đổi nhiều. Thỉnh thoảng, tôi cũng được một vài người khen là nói chuyện dễ thương, chăm chỉ, có tinh thần cầu tiến. Thế nhưng vì lời chê nhiều hơn lời khen nên tôi vẫn stress, suy nghĩ tiêu cực, thậm chí còn nghi ngờ cả những lời khen đó là giả tạo.
Có anh chị nào từng bị chê về cách suy nghĩ, cách nói chuyện giống tôi, dù đã cố gắng thay đổi nhưng chưa cải thiện nhiều, mà cuộc sống vẫn ổn không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình phải viết ra những dòng này. Anh trai tôi là người hiền lành và trách nhiệm. Anh lấy vợ 6 năm rồi. Hai năm đầu, mọi người vẫn nghĩ chuyện con cái của anh là do "duyên chưa tới". Rồi khi chờ mãi không thấy tin vui, anh chị đi khám thì phát hiện anh tôi không có ống dẫn tinh, muốn có con chỉ còn cách can thiệp y khoa, làm thụ tinh nhân tạo. Không ai trong gia đình biết chuyện, chỉ nghĩ anh chị bận rộn công việc nên chưa sinh em bé, vì thế tôi càng thương anh chị nhiều hơn.
Hai lần anh chị làm thụ tinh nhân tạo, vừa tốn kém vừa hy vọng, rồi lại thất vọng. Mỗi lần như vậy, tôi thấy anh ngày càng trầm tính. Chị dâu sức khỏe không tốt, buồng trứng kém nên việc lấy trứng cũng khó khăn. Dù vậy, anh chị vẫn không bỏ cuộc. Anh làm việc nhiều hơn, tích cóp từng chút, chỉ mong có đủ điều kiện để làm tiếp vào cuối năm nay. Vậy mà mọi chuyện lại rẽ sang một hướng không ai ngờ tới.
Chị dâu tôi đột nhiên ốm, mệt mỏi, bỏ ăn. Nhìn qua là tôi đoán ngay những biểu hiện đó giống hệt ốm nghén. Tôi hẹn gặp anh, hỏi thẳng. Anh không nói rõ, chỉ cười gượng, bảo tôi "cứ để từ từ rồi tính", hẳn anh tôi đã biết cụ thể việc này và anh chị đã có phương án tiếp theo. Tôi vừa thương anh vừa đau cho gia đình mình. Một sự thật tôi và anh đều hiểu nhưng không ai nói thẳng ra. Tôi từng nghĩ, nếu rơi vào hoàn cảnh đó, chắc tôi sẽ không chịu nổi. Anh tôi thì khác, chỉ im lặng, không trách móc, không làm ầm, vẫn đi làm và chăm sóc vợ như bình thường.
Anh tôi yêu vợ rất nhiều, điều đó ai cũng thấy. Có lẽ vì yêu nên anh chọn chấp nhận, nhưng chấp nhận đến mức này... tôi không biết là mạnh mẽ hay là đang tự làm tổn thương mình. Tôi không trách chị hoàn toàn, chỉ không hiểu sao chị không cho anh thêm cơ hội. Chị vẫn còn trẻ, nếu lần sau không thành công thì hãy tính đến những lựa chọn khác. Tôi không dám nghĩ sâu hơn, nhưng trong lòng luôn có một nỗi sợ. Tôi sợ anh chấp nhận đứa trẻ này, yêu thương nó như con ruột, chăm sóc chị từng ngày... nhưng rồi sự thật phía sau lại không đơn giản chỉ là "một lần lỡ dở". Tôi sợ anh sẽ tiếp tục bị tổn thương, âm thầm chịu đựng, trong khi người khác vẫn sống như chưa từng có chuyện gì.
Tôi muốn nói cho ba mẹ nhưng không đủ can đảm để nói. Giờ đây, tôi không biết nên làm gì, nói ra sợ gia đình anh tan vỡ, im lặng thì có lỗi với bố mẹ. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

