Các cặp đấu tứ kết giải U17 châu Á 2026
23h ngày 15/5: U17 Nhật Bản – U17 Tajikistan
0h ngày 16/5: U17 Saudi Arabia – U17 Trung Quốc
23h ngày 16/5: U17 Uzbekistan – U17 Hàn Quốc
0h ngày 17/5: U17 Việt Nam – U17 Australia
Lượt trận cuối vòng bảng thuộc các bảng C và D kết thúc lúc rạng sáng nay (14/5, theo giờ Việt Nam), giúp xác định xong chủ nhân của những chiếc vé cuối cùng lọt vào tứ kết giải U17 châu Á năm nay.
Kết quả bất ngờ nhất là U17 Việt Nam đứng đầu bảng C, xếp trên cả U17 Hàn Quốc. U17 Việt Nam thắng U17 UAE 3-2, còn U17 Hàn Quốc chỉ hòa với U17 Yemen 0-0. Đội bóng của HLV Cristiano Roland sẽ chạm trán với đội nhì bảng D là Australia tại tứ kết.
Australia thua Uzbekistan 0-2. Uzbekistan dẫn đầu bảng D, còn U17 Australia đành chấp nhận xếp dưới đội bóng Trung Á. Vị trí đầu bảng D đưa U17 Uzbekistan vào tứ kết gặp U17 Hàn Quốc. Đây là cặp đấu được dự báo hấp dẫn nhất vòng tứ kết.
Ở các cặp tứ kết khác, chủ nhà Saudi Arabia sẽ chạm trán với U17 Trung Quốc, còn U17 Nhật Bản gặp Tajikistan.
Các trận đấu tứ kết sẽ diễn ra trong các ngày 15/5 và 16/5 (theo giờ địa phương), ngày 15/5, 16/5 và 17/5 (theo giờ Việt Nam). Riêng trận đấu giữa U17 Việt Nam và U17 Australia sẽ diễn ra lúc 0h ngày 17/5, tại khu liên hợp thể thao King Abdullah, ở Jeddah (Saudi Arabia).
Cũng sau lượt trận cuối cùng vòng bảng kết thúc lúc rạng sáng nay, châu Á đã xác định đủ 9 chiếc vé dự VCK World Cup U17 năm 2026.
9 đại diện của châu Á dự giải vô địch thế giới gồm U17 Việt Nam, Saudi Arabia, Trung Quốc, Australia, Nhật Bản, Tajikistan, Uzbekistan, Hàn Quốc (8 đội vào tứ kết giải châu lục) và chủ nhà của vòng chung kết World Cup U17 là Qatar.
Xem ĐỘC QUYỀN Giải vô địch U17 nữ châu Á, từ 1/5 đến 17/5 trên TV360 tại https://tv360.vn . Trải nghiệm mượt mà trên đa nền tảng, tua lại – xem lại, miễn phí data 4G/5G Viettel.
Tin Gốc: Dân Trí

Lối sống xa hoa của đối tượng có biệt danh "Dash, The Iranian" (Dash, người Iran) đã bị phơi bày trong bản án của một tòa án tại Tây Ban Nha. Hồ sơ cho thấy người này điều hành một đế chế nhiều triệu đô, giúp hắn sở hữu hàng loạt siêu xe, đồng hồ Rolex và bất động sản hạng sang.
"Dash" được giữ kín danh tính thực trong các tài liệu tòa án, hoạt động chủ yếu tại Tây Ban Nha. Hắn bị kết tội điều hành mạng lưới tội phạm xuyên quốc gia tinh vi và bị thẩm phán tại Phòng Hình sự thuộc Tòa án Quốc gia Tây Ban Nha tuyên án.
Đối tượng người Iran này đã cung cấp hàng ngàn trang web giải trí và thể thao lậu cho khoảng hai triệu người dùng thông qua các tên miền như IPTVStack và RapidIPTV. Cuộc điều tra tập trung vào giai đoạn 5 năm từ 2015 đến 2020, thời điểm doanh thu của tổ chức bất hợp pháp này ước tính vượt mức 17 triệu USD.
Tòa án xác định đối tượng này là thủ lĩnh của một nhóm gồm 5 bị cáo. Nhóm này đã sử dụng danh tính giả để đăng ký và mở các tài khoản ngân hàng nhằm rửa tiền thông qua các dự án bất động sản giá trị cao, các giao dịch tiền điện tử (bao gồm hơn 1.000 Bitcoin) và có mối liên hệ tài chính chặt chẽ với quê hương Iran của hắn.
Cả 5 bị cáo đều đã nhận tội liên quan đến vi phạm sở hữu trí tuệ và rửa tiền để đổi lấy mức án nhẹ hơn vào ngày 15/4. Tổng cộng, số tiền phạt và bồi thường thiệt hại lên tới 23 triệu USD.
Doanh thu từ dịch vụ phát sóng lậu – gồm các trận đấu Ngoại hạng Anh và Champions League – đã giúp đối tượng này, với sự hỗ trợ từ người em trai (người có tên trong bản án nhưng không bị truy tố), lên kế hoạch xây dựng một khu phức hợp nhà ở trị giá 4,7 triệu USD gồm 5 căn hộ tại thủ đô Tehran, Iran.
Riêng tại Tây Ban Nha, hắn cũng sở hữu một căn hộ trị giá 2 triệu USD ở Barcelona. Đây là một trong những địa điểm bị cảnh sát đột kích vào tháng 6/2020. Trong đợt truy quét ban đầu vào ngày 3/6/2020, với sự hỗ trợ từ Cảnh sát Liên minh châu Âu (Europol) và các phòng giám sát trực tiếp tại Brussels và Tây Ban Nha, cơ quan chức năng đã thu giữ hai chiếc xe Mercedes: một chiếc AMG G-Wagon (200.000 USD) và một chiếc AMG GT S (135.000 USD). Ngoài ra, cảnh sát còn tìm thấy 4 chiếc đồng hồ Rolex trị giá khoảng 60.000 USD, máy tính xách tay, thẻ tín dụng và nhiều xấp tiền mặt mệnh giá 100 euro giấu dưới đệm.
Tổng cộng có 15 cơ sở bị khám xét, 11 người bị bắt giữ tại bốn quốc gia (bốn người ở Tây Ban Nha, một ở Đức, ba ở Thụy Điển, ba ở Đan Mạch) và 16 người khác bị thẩm vấn do nghi ngờ liên quan đến đường dây quốc tế này. Tại một trong những bất động sản được cho là căn hộ hạng sang ở Barcelona, cảnh sát còn phát hiện một bộ ghế chơi game chuyên dụng kiểu đua xe Công thức 1 (F1) kèm bàn đạp được lắp đặt trước màn hình TV lớn.
Mô hình kinh doanh lậu này được chia thành hai bộ phận: kỹ thuật và tài chính-thương mại. Nhánh kỹ thuật với một phần đặt tại Iran, chuyên đánh cắp tín hiệu phát sóng gốc, giải mã và phân phối lại qua mạng lưới máy chủ phức tạp tại hơn 10 quốc gia. Nhánh tài chính chủ yếu điều hành từ Tây Ban Nha, có nhiệm vụ thành lập các công ty bình phong, luân chuyển dòng tiền, xuất hóa đơn khống và phân tán lợi nhuận nhằm che đậy nguồn gốc bất chính của số tiền.
Bằng cách sử dụng nhiều công ty vỏ bọc tại Belize thuộc Trung Mỹ và Tây Ban Nha, đường dây IPTV (truyền hình giao thức Internet) này còn lợi dụng hệ thống chuyển tiền không chính thức Hawala và Sarraf (thường được dùng ở khu vực Trung Đông và Bắc Phi như một mạng lưới ngân hàng song song). Dòng tiền toàn cầu của chúng còn chảy qua Luxembourg và sử dụng các địa chỉ giả tại Dubai, UAE.
Công ty này thậm chí hoạt động theo mô hình nhượng quyền, cho phép các bên trung gian điều hành và hưởng lợi từ dịch vụ IPTV riêng dựa trên mạng lưới chính. Dù có dòng tiền đổ vào các dự án tại Iran, cơ quan điều tra chưa thiết lập được mối liên hệ trực tiếp nào với các hoạt động của chính phủ nước này. Cơ quan Hợp tác Tư pháp Hình sự Liên minh châu Âu (Eurojust) có trụ sở tại Hà Lan đã ban hành lệnh điều tra tới 14 quốc gia, gồm Mỹ, Canada và Anh trong suốt quá trình phá án.
Chánh thanh tra Cảnh sát Quốc gia Tây Ban Nha Jose Luis Gomez Pidal gọi các bản án này là "một phán quyết mang tính cột mốc trong cuộc chiến chống lại các tổ chức tội phạm quốc tế lớn nhất chuyên về vi phạm bản quyền nghe nhìn". Ông cũng nhấn mạnh cuộc điều tra đã "mở đường cho việc phơi bày cơ chế vận hành bên trong" của các mạng lưới livestream lậu.
La Liga, một trong những giải VĐQG lớn đi đầu trong cuộc chiến chống vi phạm bản quyền, hoan nghênh kết quả này. Chủ tịch Javier Tebas gọi hành vi gian lận, ăn cắp bản quyền truyền hình các giải bóng đá là "tai họa đe dọa sự tồn vong của ngành công nghiệp vốn là nền tảng của kinh tế châu Âu". Ông nói thêm: "Vi phạm bản quyền phải bị đấu tranh mạnh mẽ ở mọi cấp độ, đặc biệt là chống lại các tổ chức và băng nhóm mafia đứng sau chúng".
Năm 2025, tờ báo Anh Athletic đã thực hiện cuộc điều tra mang tên Thế giới ngầm của livestream lậu, chỉ ra thực trạng bùng nổ của văn hóa xem thể thao lậu, đồng thời cảnh báo về các tiền án tội phạm và cuộc khủng hoảng mà nó gây ra cho cấu trúc bóng đá. Một khảo sát sau đó cho thấy 47% trong số hơn 5.000 độc giả của báo này thừa nhận họ xem bóng đá qua các luồng trực tiếp bất hợp pháp.
Liên minh vì Sáng tạo và Giải trí (ACE) – đại diện cho hơn 50 tập đoàn truyền thông toàn cầu như MediaPro, Sky, và Amazon – cũng là một nhân tố quan trọng trong chiến dịch phối hợp điều tra phá án này. Bà Larissa Knapp, Phó Chủ tịch điều hành Hiệp hội Điện ảnh Mỹ (MPA) kiêm Giám đốc Bảo vệ Nội dung của ACE, khẳng định việc kết hợp giữa cơ quan thực thi pháp luật và các khối tư nhân đã giúp tổ chức này "phát hiện, ngăn chặn và triệt phá các mạng lưới vi phạm bản quyền kỹ thuật số".
Tin Gốc: Vnexpress

Eneramo được biết đến rộng rãi với biệt danh "Xe tăng" vì sức mạnh thể chất và lối chơi mạnh mẽ. Anh đã chơi trọn 45 phút hiệp một của trận đấu giao hữu địa phương mà không có bất kỳ dấu hiệu khác thường nào.
Tuy nhiên chỉ 5 phút sau khi hiệp hai bắt đầu, Eneramo đột ngột gục ngã trên sân dù không va chạm với cầu thủ khác. Theo Liên đoàn Bóng đá Nigeria (NFF), dù đã được can thiệp y tế ngay lập tức và nhanh chóng chuyển đến bệnh viện gần đó, nhưng tiền đạo này đã tử vong khi đến nơi. Nguyên nhân ban đầu được xác định là do ngừng tim.
Tiến sĩ Mohammed Sanusi, Tổng thư ký của NFF, mô tả sự mất mát này là "đau lòng". Trong khi người hâm mộ Nigeria đã bày tỏ sự đau buồn trước cái chết của Eneramo.
Tài khoản chính thức của đội tuyển Nigeria cũng đăng tải lời tưởng niệm dành cho Eneramo với nội dung: "Hãy yên nghỉ, Michael".
Eneramo từng thi đấu ở châu Phi, châu Âu và cả châu Á trong màu áo của nhiều CLB khác nhau như: Besiktas, Al-Ettifaq, Esperance Tunis... với 262 trận ra sân, ghi 110 bàn thắng. Anh cũng từng 10 lần khoác áo đội tuyển Nigeria, ghi được 3 bàn thắng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Đội tuyển nữ Việt Nam từng được dẫn dắt bởi các HLV ngoại, gồm Rainer Willfeld (Đức), Steve Darby (Anh), Trần Vân Phát (Trung Quốc) và Takashi Norimatsu (Nhật Bản). Sau đó, đội tuyển trải qua 10 năm thành công dưới thời HLV Mai Đức Chung, trước khi chia tay sau vòng chung kết Asian Cup 2026.
Trong giai đoạn cuối thời HLV Chung, lãnh đạo LĐBĐ Việt Nam (VFF) và Hội đồng HLV quốc gia đã thảo luận chọn nhà cầm quân nội hay nước ngoài. Cuối cùng, HLV nội được ưu tiên. Bên cạnh yếu tố tài chính, trong lễ công bố tân HLV Hoàng Văn Phúc ở trụ sở liên đoàn vào sáng nay, Phó Chủ tịch VFF phụ trách chuyên môn Trần Anh Tú cho rằng tiêu chí quan trọng khác là sự thấu hiểu và thích ứng với bóng đá nữ Việt Nam.
"Làm bóng đá nữ khó không kém nam", ông Tú nói. "Một HLV ngoại muốn dẫn dắt cần có thời gian làm việc ở Việt Nam, hiểu bóng đá nữ ở đây thì đảm đương nhiệm vụ mới thuận lợi".
Đông Nam Á có xu thế chuộng HLV từ Nhật Bản - nền bóng đá nữ số một châu Á, trong đó Thái Lan hợp tác mạnh mẽ. Tuy nhiên, ĐTQG đều không đạt thành công như mong đợi khi được dẫn dắt bởi Miyo Okamoto (2021-2023), rồi đến cựu HLV tuyển nữ Nhật Bản Futoshi Ikeda (2025).
Với Việt Nam, chiến lược ở ĐTQG nữ là ưu tiên HLV nội, còn ĐTQG nam thì ngược lại. Phó Chủ tịch VFF Trần Anh Tú cho rằng khác biệt đội nam khác biệt về áp lực thành tích và nhiều yếu tố ngoại cảnh tác động hơn. "Sức ép ở đội nam rất lớn. Trình độ HLV nội có thể không thua kém nhưng HLV ngoại có lợi thế để dễ vượt qua áp lực hơn", ông Tú cho hay. "Điều này gây khó cho công việc, dù VFF luôn hướng đến HLV nội. Bên cạnh đó, chiến lược dùng HLV ngoại vẫn mang đến thành công".
Trong khi đó, đội tuyển nữ đã trải qua 10 năm thành công dưới thời ông Mai Đức Chung, với lần đầu dự World Cup 2023, vô địch Đông Nam Á 2019 và giành 4 HC vàng SEA Games 2017, 2019, 2021, 2023. Đôi bên nhiều lần chia tay, rồi lại tái hợp. Giải đấu cuối cùng của ông Chung là Asian Cup 2026, khi đội tuyển dừng bước tại vòng bảng.
VFF đã chuẩn bị cho cuộc chia tay này, khi từ tháng 9/2024, ông Hoàng Văn Phúc lên tuyển nữ làm trợ lý cho HLV Mai Đức Chung. VFF đánh giá đây là cơ hội để HLV Phúc hiểu cách làm việc ở đội tuyển và nắm bắt về lực lượng cầu thủ.
Ông Phúc cũng hội tụ đầy đủ các yếu tố, gồm đảm bảo chuyên môn và giàu kinh nghiệm, với hơn 30 năm huấn luyện. Thứ hai, HLV phải có bằng Pro – tiêu chí bắt buộc theo quy định của LĐBĐ châu Á (AFC) dành cho các ĐTQG nam và nữ.
"Không ai phù hợp hơn HLV Hoàng Văn Phúc vào lúc này", Phó Chủ tịch Trần Anh Tú cho biết. "Dù phải chịu áp lực lớn từ di sản của HLV Mai Đức Chung, chúng tôi sẽ đồng hành hỗ trợ tối đa những gì tốt nhất để tân HLV hoàn thành nhiệm vụ".
Tại lễ công bố tân HLV trưởng đội tuyển nữ, ông Phúc cho thấy sự thoải mái và tin rằng có thể duy trì sự ổn định. Ông cho biết đã nhận được nhiều kinh nghiệm từ HLV Mai Đức Chung trong 18 tháng làm trợ lý ở đội tuyển. HLV Phúc đánh giá cầu thủ nữ có ý chí tuyệt vời, bền bỉ và ham tập luyện. "Họ cần được làm tâm lý kỹ càng hơn. Bên cạnh đó, khả năng chuyển đổi trạng thái khi có bóng, mất bóng rồi giành lại bóng là thứ tôi quan tâm", HLV 62 tuổi cho hay.
Một vấn đề khác HLV Hoàng Văn Phúc cần giải quyết là cuộc chuyển giao thế hệ ở đội tuyển. Ông cho rằng sẽ có cú hích đối với cầu thủ, sau khi giải vô địch quốc gia nữ mùa này chuyển từ thi đấu tập trung hai giai đoạn sang đá sân nhà, sân khách như V-League. "Đội tuyển được xây dựng trên tinh thần tập thể. Ai còn thể lực, đáp ứng được lối chơi thì sẽ được triệu tập", HLV nói thêm.
Giải đấu chính thức đầu tiên của đội tuyển nữ với tân HLV Hoàng Văn Phúc là ASIAD 20 tại Nhật Bản vào tháng 9. Đây được xem là cơ hội cọ xát và không đặt quá nặng chỉ tiêu. Đến năm 2027, đội tuyển hướng tới có huy chương tại ASEAN Cup nữ và vào chung kết SEA Games 34.
HLV Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1964, từng thi đấu cho Thể Công, Quân khu 3, Đường sắt Việt Nam với vị trí trung vệ. Ông giải nghệ vào năm 1996 để bước vào sự nghiệp huấn luyện. Ở cấp CLB, ông từng dẫn dắt Hà Nội ACB, Quảng Nam, Sài Gòn FC – các đội bóng đều đã giải thể. Đỉnh cao là chức vô địch V-League 2017 cùng Quảng Nam.
Ông Phúc cũng bén duyên với các đội tuyển quốc gia từ năm 2008, với chức vô địch U16 Đông Nam Á mở rộng 2009. Sau đó, ông dẫn dắt đội tuyển dự vòng chung kết U19 châu Á 2012. Đến tháng 5/2013, HLV ký hợp đồng 2 năm với VFF để dẫn dắt ĐTQG và U23 Việt Nam. Tuy nhiên, việc bị loại ngay từ vòng bảng SEA Games 2013 ở Myanmar dẫn đến ông quyết định từ chức.
Từ năm 2021, ông Phúc về Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Hà Nội làm việc, rồi có giai đoạn làm Giám đốc kỹ thuật và HLV tạm quyền Hà Nội FC.
Tin Gốc: Vnexpress

