Sarah Danh, 27 tuổi và Luke Gradl, 28 tuổi, kết hôn hôm 21/3 tại Spring Branch, bang Texas (Mỹ).
Chú rể Luke cho biết đây là đám cưới trong mơ của cả hai, trong đó cô dâu Sarah đã dành hơn một năm chuẩn bị tỉ mỉ từng chi tiết.
Ngay sau lễ cưới, cặp vợ chồng mới cưới tới Tokyo (Nhật Bản) để hưởng tuần trăng mật kéo dài 16 ngày. Tuy nhiên, chỉ tới ngày thứ hai của chuyến đi, mọi thứ bất ngờ biến chuyển theo hướng tồi tệ.
“Khi tới khách sạn chiều 8/4, cô ấy cảm thấy không khỏe nên chúng tôi quyết định nghỉ ngơi vì còn rất nhiều thời gian ở Nhật”, Luke nhớ lại.
Chỉ sau một ngày, tình hình chuyển theo chiều hướng xấu rất nhanh. Cô được chồng đưa tới bệnh viện lúc nửa đêm. Sau đó Sarah phải nhập khoa cấp cứu rồi chuyển thẳng vào phòng chăm sóc đặc biệt vì sức khỏe suy giảm đe dọa tính mạng.
Theo Luke, vợ anh xuất hiện hàng loạt triệu chứng nghiêm trọng như vàng da, nôn ói, sốt, đau nhức cơ thể và bệnh não gan ở mức cực kỳ nghiêm trọng.
Tình trạng của vợ khiến anh hoàn toàn sốc vì trong lễ cưới trước đó, Sarah không hề có dấu hiệu bất thường nào về sức khỏe.
Trước đó, cô là y tá khoa sản tại bệnh viện ở thành phố San Antonio, bang Texas. Cô tốt nghiệp chưa đầy 2 năm và dành phần lớn thời gian để chăm sóc bệnh nhân trước khi bản thân rơi vào hoàn cảnh nguy kịch.
Sau khi nhập viện, cô được chẩn đoán suy gan cấp cùng nhiều biến chứng nguy hiểm. Vài tuần sau khi nhập viện, cô gái gốc Việt được sắp xếp chuyến bay y tế khẩn cấp để trở về Mỹ.
Trong suốt khoảng thời gian vợ nguy kịch nơi đất khách, Luke gần như một mình xoay xở mọi việc. Anh cho biết viện phí tại Nhật phải được thanh toán đầy đủ trước khi bệnh nhân được xuất viện, khiến gia đình phải lập trang GoFundMe để kêu gọi hỗ trợ tài chính.
Khi trở về Texas vào ngày 21/4, Sarah vẫn trong tình trạng hôn mê. Các bác sĩ phát hiện cô bị tổn thương não nghiêm trọng ở cả hai bán cầu và cảnh báo gia đình rằng, cô có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại hoặc hồi phục bình thường.
Quá trình phục hồi như phép màu
Tuy nhiên cô dâu trẻ đã phục hồi ngoài dự đoán của giới y khoa.
Mới đây vào ngày 11/5, chú của cô đã chia sẻ thông tin mới nhất. Đó là khoảnh khắc cô tỉnh táo, tươi cười trên giường bệnh. Nhiều người gọi sự phục hồi này giống như phép màu.
“Sức khỏe của con bé tiến triển nhanh hơn tất cả dự đoán. Gia đình vô cùng biết ơn sự chăm sóc tận tình của đội ngũ y bác sỹ”, chú ruột của cô nói.
Theo gia đình, hiện cô có thể nhận ra, ghi nhớ và giao tiếp với những người xung quanh. Gan của cô ở trạng thái ổn định, dù vẫn còn một số biến động trong dự đoán của bác sỹ.
Dù hồi phục tích cực, hành trình phía trước của Sarah vẫn còn dài. Theo đại diện gia đình, cô sẽ được chuyển tới trung tâm phục hồi chức năng ở Houston để tiếp tục vật lý trị liệu và phục hồi nhận thức chuyên sâu.
Đại diện gia đình cũng chia sẻ, họ rất biết ơn tất cả những người đã cầu nguyện và động viên gia đình suốt thời gian qua. Thời gian tới, gia đình sẽ tiếp tục đồng hành với sự lạc quan vào chặng đường phía trước.
Trước bình minh tại thị trấn Xinqiao, Thượng Hải, hàng trăm người ngoài 50 tuổi tập trung quanh hàng rào kim loại. Nam giới mang theo xẻng, thuổng. Phụ nữ xách túi đựng giẻ lau, dụng cụ vệ sinh. Phía trên lối vào, ánh đèn huỳnh quang hắt sáng tấm biển mang dòng chữ "Trạm việc làm tự do".
Xinqiao là một trong khoảng 9.000 điểm do chính phủ Trung Quốc hỗ trợ thành lập, quản lý 240 triệu lao động tự do. Nhóm này chiếm 30% tổng lực lượng lao động và đang gia tăng chủ yếu do ngành bất động sản suy thoái và xu hướng tự động hóa tại các nhà máy khiến nhiều công nhân mất việc.
Ông Xu, 66 tuổi, rời quê nhà Chu Khẩu, tỉnh Hà Nam đến Thượng Hải từ một thập kỷ trước. Đó là thời điểm các nhà máy bắt đầu giảm tuổi tuyển dụng xuống dưới 40. Gần 5 năm qua, ông đến trạm mỗi sáng chờ các công việc chân tay như dọn rác, đào mương. Thu nhập mỗi ngày dao động 160-200 tệ (khoảng 610.000-770.000 đồng). Ông Xu kể có thời điểm ông không nhận được việc làm suốt nhiều ngày, trong khi vẫn phải trả tiền thuê nhà 50 tệ mỗi ngày. "Đó là những công việc vất vả, lương thấp nhất mà thanh niên không bao giờ làm", ông Xu nói.
Khoảng 6h sáng, những chiếc xe tải của chủ thầu rời đi, mang theo những công nhân trẻ khỏe. Ông Xu quyết định chờ thêm một giờ, sau đó quay về phòng trọ.
Tại trung tâm dịch vụ việc làm đường Thượng Xuyên, Phố Đông (Thượng Hải), ông Tu Keliang, quản lý một văn phòng môi giới, cho biết lượng người tìm việc đã giảm mạnh do thị trường ảm đạm. Các doanh nghiệp hiện ưu tiên thuê nhân công theo giờ để cắt giảm chi phí bảo hiểm xã hội. Trong thị trường này, tuổi tác là rào cản lớn nhất. Nhiều doanh nghiệp từ chối lao động trên 40 tuổi, kể cả những người có chứng chỉ nghề hợp lệ.
Tại trung tâm, một thợ điện 47 tuổi vừa không trúng tuyển vì chủ thầu yêu cầu nhân sự "khoảng 34-35 tuổi". Cùng lúc, một phụ nữ 38 tuổi phản ánh muốn đổi việc vì lương thấp. Ông Tu khuyên cô nên hạ mức mong muốn. "Lương hiện tại khoảng 6.500 tệ. Đừng kỳ vọng thu nhập như vài năm trước", ông Tu cho biết.
Ông Zhao Litao, nhà nghiên cứu cấp cao tại Viện Đông Á (Đại học Quốc gia Singapore), đánh giá làn sóng lao động trẻ tham gia thị trường lao động phổ thông, ít đòi hỏi tay nghề đã đẩy người lớn tuổi vào tình thế cạnh tranh. "Thanh niên thích nghi tốt và khỏe mạnh hơn, khiến lao động lớn tuổi phải lùi về phía sau", ông Zhao nói.
Sự bùng nổ của các trạm việc làm diễn ra cùng giai đoạn lao động di cư liên tỉnh giảm từ 78,6 triệu người (năm 2014) xuống 68,4 triệu người (năm 2024). Theo Giáo sư Sun Zhongwei từ Đại học Sư phạm Hoa Nam, khách tìm đến trạm chủ yếu là nam giới cuối 50 tuổi và nữ giới ngoài 40, có trình độ học vấn thấp. Họ gồm nông dân, thợ tự do, thợ xây hoặc công nhân nhà máy mất việc.
Khi các nền tảng công nghệ như giao đồ ăn đã bão hòa, trạm việc làm trực tiếp trở thành bến đỗ cuối cùng. Dù vậy, giáo sư Sun cho biết mối nguy lớn nhất của nhóm này là tai nạn lao động. Các công việc như khuân gạch, dọn xà bần thường chỉ kéo dài khoảng 30 phút. Người sử dụng lao động từ chối mua bảo hiểm cho khoảng thời gian ngắn này. Về phía công nhân, việc tự đóng bảo hiểm vượt quá khả năng tài chính của họ.
Không có bảo hiểm, người lao động tự gánh hậu quả khi gặp tai nạn. Quỹ hưu trí thành thị yêu cầu đóng góp từ 15 năm trở lên, khiến lao động tuổi 50-60 với lịch sử việc làm đứt đoạn không đủ điều kiện tham gia. Khi hết khả năng làm việc chân tay, họ về quê, sống dựa vào khoản lương hưu nông thôn 100-200 tệ mỗi tháng và trợ cấp từ con cái.
Nhà nghiên cứu Zhao Litao đánh giá các trạm việc làm mang lại điều kiện chờ đợi tốt hơn, giúp bảo trì hệ thống đô thị. "Các trạm này không giải quyết tận gốc vấn đề nhưng giúp quản lý hậu quả", ông nói.
Giáo sư Sun cho rằng thế hệ lao động hiện tại lớn lên trong nghèo khó, nên lao động là bản năng sinh tồn. Họ sẽ làm việc chừng nào cơ thể còn cho phép.
Trở lại trạm Xinqiao lúc rạng sáng, đám đông dần thưa thớt. Ông Xu nhặt đồ nghề bước về phòng trọ, chờ qua ngày. Sáng hôm sau, ông lại ra trạm.
Giáo sư Lisa Cuchara, chuyên gia miễn dịch học và bệnh truyền nhiễm tại Đại học Quinnipiac (Mỹ), cho biết nhiều người lầm tưởng clo có thể tiêu diệt mọi mầm bệnh ngay lập tức. Thực tế, clo cần thời gian để phát huy tác dụng và không thể loại bỏ hoàn toàn các loại ký sinh trùng.
Báo cáo của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ (CDC) giai đoạn 2015-2019 ghi nhận hơn 200 vụ dịch liên quan đến bể bơi, ảnh hưởng hơn 3.600 người. Các triệu chứng phổ biến gồm nhiễm trùng da, viêm tai, bệnh hô hấp và rối loạn tiêu hóa.
Giáo sư Cuchara cho biết trong những hồ bơi được xử lý đúng quy chuẩn, một số mầm bệnh vẫn tồn tại từ vài phút đến vài ngày.
Điển hình là Cryptosporidium, loại ký sinh trùng gây tiêu chảy có vỏ bọc rất cứng, giúp chúng sống sót trong nước clo tới 10 ngày. Người bơi có thể mắc bệnh nếu vô tình nuốt lượng nhỏ nước chứa loại ký sinh trùng này. Hồ bơi cũng là môi trường lây nhiễm Pseudomonas aeruginosa - nguyên nhân gây phát ban và viêm tai.
Bên cạnh mầm bệnh, mùi nồng hắc ở hồ bơi thường xuất phát từ Chloramine. Đây là sản phẩm phụ hóa học sinh ra khi clo phản ứng với mồ hôi, nước tiểu và tế bào da của người bơi. Hóa chất này là nguyên nhân chính gây đỏ mắt.
"Một hồ bơi sạch không có mùi clo nồng nặc. Nếu mùi quá mạnh, nước đang bị ô nhiễm và người dân nên tránh sử dụng", bà Cuchara nói.
Nguyên tắc bơi lội an toàn
Để phòng tránh rủi ro mắc bệnh, chuyên gia khuyến cáo người dân tuân thủ các quy tắc vệ sinh chung:
Tắm tráng trước khi bơi: Một phút tắm tráng giúp loại bỏ bụi bẩn và dầu trên da, giúp hóa chất làm sạch trong hồ hoạt động hiệu quả.
Không bơi khi ốm: Tránh xuống nước khi đang có vết thương hở hoặc bị tiêu chảy. Người vừa điều trị ký sinh trùng đường ruột cần đợi ít nhất hai tuần sau khi hết triệu chứng mới quay lại hồ bơi.
Tránh nuốt nước: Không để nước lọt vào miệng nhằm giảm nguy cơ nhiễm khuẩn đường tiêu hóa.
Vệ sinh định kỳ: Đi vệ sinh thường xuyên. Với trẻ nhỏ, phụ huynh cần thay tã tại khu vực riêng biệt, cách xa hồ bơi.
Pankti Doshi, 33 tuổi, chuyên viên tư vấn di truyền và Avish Jain, 30 tuổi, bác sĩ nội tiết kiêm ca sĩ, tổ chức chuỗi sự kiện cưới từ ngày 21 đến 25/4.
Cô Doshi từng làm việc tại Los Angeles, Chicago, London và Singapore trước khi định cư tại New York vào năm 2020 để thành lập công ty tổ chức sự kiện nên chọn thành phố này làm nơi cử hành hôn lễ. Cô còn được biết đến với vai trò đồng sáng lập Masala Mixtape, lễ hội âm nhạc Nam Á lớn nhất thành phố.
Chú rể Jain, 30 tuổi, lớn lên ở Red Bank, New Jersey, là ca sĩ và vũ công Bollywood, thường xuyên biểu diễn cùng các ngôi sao hàng đầu trong ngành. Anh cũng là một bác sĩ nội tiết chuẩn bị tốt nghiệp tại trung tâm Y tế Đại học Jersey Shore.
Hai người quen nhau tháng 11/2023 qua công việc. Chuỗi sự kiện cưới bắt đầu tại câu lạc bộ Somewhere Nowhere NYC. 150 khách tham dự xem các tiết mục khiêu vũ do cô dâu, chú rể dàn dựng, trải nghiệm vẽ henna và thưởng thức ẩm thực châu Á.
Ngày tiếp theo diễn ra tại trung tâm Rockefeller. Cặp đôi thực hiện nghi lễ bôi bột nghệ Haldi, nhảy điệu Garba truyền thống và múa Dandiya. Trong ngày thứ ba, lễ Sangeet truyền thống được dàn dựng thành một vở nhạc kịch tại Nhà hát thuộc Trung tâm Shakespeare Polonsky.
Ngày 24/4, Doshi mặc trang phục lehenga lụa màu xanh ngọc. Cô và chú rể lên chiếc xe dài 16 mét để thực hiện nghi lễ rước dâu (baraat) của văn hóa Nam Á.
Xin được giấy phép của Sở Cảnh sát New York (NYPD), cặp đôi đã đóng cửa một đoạn đường trên đại lộ Fifth Avenue. Cuộc diễu hành náo nhiệt với sự tham gia của 400 khách mời, các nghệ sĩ đánh trống dhol và giọng hát của chú rể đã khiến rất nhiều người dân Manhattan dừng lại reo hò, nhảy múa cùng đoàn. Không khí đám cưới như ngày hội đường phố khiến cả con đường tắc cứng.
Lễ cưới chính thức cử hành tại không gian trên tầng thượng của Radio City Music Hall. Mẹ cô dâu trao lại bộ sari đỏ từng mặc trong lễ kỷ niệm 25 năm ngày cưới cho con gái. Một nữ tu sĩ đạo Jain (Kỳ Na giáo) chủ trì buổi lễ bằng tiếng Anh, tiếng Phạn, Gujarati và Hindi.
"Khi bạn dành 6 tháng cho một dự án, đó không chỉ là một đám cưới. Đó là bức thư tình của chúng tôi gửi đến Manhattan và là một phong trào văn hóa'', Doshi nói.
Việc đóng cửa không gian công cộng tại New York cho các sự kiện cá nhân đòi hỏi chi phí giấy phép rất đắt đỏ. Năm ngoái, một cặp đôi gốc Ấn khác từng chi hàng chục nghìn USD để chặn khu vực Phố Wall tổ chức rước dâu.
Video về đám cưới của Doshi và Jain hiện gây tranh cãi trên mạng xã hội Mỹ. Một nửa bình luận khen ngợi sự giao thoa văn hóa, trong khi số còn lại chỉ trích việc dùng tiền đóng cửa không gian, gây phiền toái cho giao thông tại một trong những con phố bận rộn nhất thế giới.