Trên những cánh đồng cỏ bàng ở xã Đức Lập, tỉnh Tây Ninh (xã Mỹ Hạnh Bắc, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An cũ), nhiều lao động lớn tuổi vẫn cặm cụi cầm liềm ra đồng mỗi ngày để kiếm sống. Nghề từng có thời “mở mắt ra là có tiền triệu” nay chỉ còn lại sự nhọc nhằn khi giá cỏ bàng lao dốc và lớp trẻ dần bỏ nghề.
“Ăn chia” thời bàng rớt giá
Gắn bó với những cánh đồng cỏ bàng vùng Đức Lập hơn 20 năm, ông Ngô Văn Tuấn (67 tuổi) thấu hiểu hơn ai hết sự thăng trầm của cái nghề này. Ông Tuấn kể, hồi trước bàng có giá 21.000 – 22.000 đồng/neo (bó), chủ và thợ thường chia theo tỷ lệ 4 – 6 (thợ hưởng 40%). Khi đó, thợ cắt giỏi có thể kiếm tiền triệu mỗi ngày.
“Giờ bàng rớt giá thê thảm, một neo bàng đẹp, cao trên 1,7 m mà giá chỉ còn 13.000 đồng. Lái chê bàng lùn, bàng to cọng, chỉ mua lác đác. Giá thấp quá, người ta không mướn thợ cắt theo neo nữa mà chuyển sang mướn ngày với giá 250.000 – 300.000 đồng. Nhưng ngay cả việc làm mướn giờ cũng hiếm, vì chủ bàng ế quá nên họ tự cắt hoặc bỏ mặc cho cỏ mọc lút đầu”, ông Tuấn bùi ngùi.
Chính vì thu nhập không bằng đi làm thợ hồ hay công nhân, 3 người con trai của ông Tuấn vốn từng theo nghiệp cha nay cũng đã bỏ đồng để đi làm tài xế xe cuốc hoặc vào xí nghiệp. Bản thân ông Tuấn hằng ngày cũng phải đi làm thợ hồ để trang trải cuộc sống, chỉ còn bà Phan Thị Lói (64 tuổi, vợ ông Tuấn) vẫn bền bỉ bám trụ với lưỡi liềm bên những gốc cỏ bàng già.
Trên khu đất trống ở ấp Tràm Lạc cũ (nay thuộc xã Đức Lập), bà Phan Thị Lói vẫn miệt mài bó những lọn bàng vừa cắt. Với bà, cây cỏ bàng không chỉ là nghề mà còn là sự lựa chọn duy nhất khi tuổi tác đã cao.
Bà Lói tâm sự: “Năm chục tuổi trở lên vô công ty người ta đâu có nhận nữa. Lớn tuổi rồi nên phải về mần cái này. Nghề này cực, nắng nôi, mưa gió giông lốc là không dám cắt vì cầm lưỡi liềm sắt giữa đồng trống ớn lắm. Nhưng được cái mình tự do, khỏe làm nhiều, mệt làm ít, ngày kiếm vài trăm ngàn cũng đủ rau cháo qua ngày”.
Niềm an ủi duy nhất của những người như bà Lói là sự quen thuộc với mảnh đất quê hương. Dù đất đai vùng này đã nằm trong quy hoạch dự án từ hơn 15 năm trước, nhưng khi dự án chưa triển khai, người dân vẫn tận dụng để trồng bàng. Những sợi bàng nhỏ, dẻo dai từ Đức Lập vẫn được các thương lái miền Tây ưa chuộng hơn bàng vùng nước mặn vì độ bền và vẻ ngoài bóng đẹp.
Trong câu chuyện của những người thợ cắt thuê, điều họ lo sợ nhất không phải là cái nắng cháy da hay nước phèn mặn chát, mà là sức khỏe suy giảm.
“Giờ già rồi, chỉ mong có sức khỏe để mỗi ngày làm một ít, tự lực cánh sinh chứ không muốn dựa dẫm con cái”, cô Lói vừa nói vừa nhìn về phía những chuyến xe của thương lái chuẩn bị lên nhận hàng.
Cây cỏ bàng Đức Lập vẫn vươn cao, nhưng bóng dáng những người thợ cắt thuê trẻ tuổi đã dần thưa thớt. Những người như ông Tuấn, bà Lói vẫn đang là những “gạch nối” cuối cùng giữ lại hơi thở của một làng nghề truyền thống giữa những đổi thay của quy hoạch và thị trường.
Báo Thanh Niên cập nhật nhanh nhất kết quả xổ số miền Nam ngày 9 tháng 4; kết quả xổ số miền Bắc (XSMB), kết quả xổ số miền Trung (XSMT), kết quả xổ số điện toán trực tiếp nhanh nhất hôm nay thứ năm ngày 9.4.2026.
Xổ số Tây Ninh, An Giang, Bình Thuận, Bình Định, Quảng Trị, Quảng Bình...
Mời bạn đọc xem kết quả xổ số (KQXS) miền Bắc (XSMB), kết quả xổ số miền Nam (XSMN), kết quả xổ số miền Trung (XSMT) được cập nhật trên Báo Thanh Niên mỗi ngày.
Báo Thanh Niên cập nhật nhanh nhất kết quả xổ số miền Nam ngày 24 tháng 4; Kết quả xổ số miền Bắc (XSMB), kết quả xổ số miền Trung (XSMT), kết quả xổ số điện toán trực tiếp nhanh nhất hôm nay thứ sáu ngày 24.4.2026.
Xổ số Vĩnh Long, đài Bình Dương, đài Trà Vinh, đài Ninh Thuận...
Mời bạn đọc xem kết quả xổ số miền Nam, xổ số miền Bắc, xổ số miền Trung được cập nhật trên Báo Thanh Niên mỗi ngày.
Mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại khoảnh khắc ba vợ mếu máo ôm chầm lấy con rể, nghẹn ngào bật khóc sau khi vượt 200 km đến bệnh viện. Câu chuyện khiến nhiều người tin rằng chàng rể hẳn đã sống tình nghĩa nên mới nhận được tình thương sâu đậm từ ba vợ.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Phạm Lợi (36 tuổi, ở P.Bình Tân, TP.HCM) cho biết khi hay tin bệnh tình của chồng chị là anh Lê Quang Triệu (40 tuổi) trở nặng, ông Phạm Văn Hùng (59 tuổi, quê An Giang), ba ruột chị, đã vượt hơn 200 km lên bệnh viện thăm con rể.
Trước đó, anh Triệu mắc ung thư gan giai đoạn cuối, song gia đình giấu không cho ông Hùng biết. "Lần này bệnh chuyển xấu, anh ói ra máu nên ba tôi tức tốc lên thăm. Giờ tôi chỉ mong chồng còn được ngày nào hay ngày đó, nên muốn lưu lại những khoảnh khắc bên người thân, không ngờ lại nhận được nhiều sự quan tâm từ mọi người", chị Lợi chia sẻ.
Chị Lợi và anh Triệu nên duyên vợ chồng cách đây 18 năm. Vợ chồng chị và ông Hùng có khoảng 10 năm ở chung với nhau nhưng chưa bao giờ xảy ra xích mích. Trước đây, anh Triệu làm nghề rửa xe, sáng sớm ông Hùng thường sửa soạn đồ đạc sẵn để con rể làm việc.
"Chồng tôi hiền lành, ai nói gì cũng không để bụng, thương yêu ba mẹ vợ. Cả chồng tôi và ba mẹ đều sống với nhau rất chân thành như mối quan hệ ruột thịt. Anh ấy là con rể duy nhất của gia đình nên mọi người trong nhà rất quý", chị Lợi cho biết.
Cũng theo chị Lợi, ba chị không quen nói lời hoa mỹ. Khi thấy con rể chịu đau đớn, ông chỉ biết lặng lẽ xót xa. Sau 1 tuần điều trị, anh Triệu được bác sĩ cho xuất viện về nhà theo dõi thêm. Ông Hùng ở lại đến khi con về, động viên nghỉ ngơi, ăn uống rồi mới yên tâm trở về quê, dù bản thân cũng vừa trải qua ca phẫu thuật đường ruột chưa lâu.
"Giờ ba đã về quê nhưng ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm. Chỉ là những câu rất giản dị như "con ăn chưa", "hôm nay ngủ có được không"… nhưng đều đặn lặp lại mỗi ngày", chị Lợi nói.
Khoảng 4 năm trước, anh Triệu xuất hiện cơn đau vùng hạ sườn phải. Vợ chồng anh đến bệnh viện kiểm tra thì bất ngờ phát hiện khối u lớn. "Thời điểm ấy, hai bên gia đình gần như suy sụp trước thông tin anh bị ung thư gan bởi anh không rượu bia, không hút thuốc. Năm đầu điều trị, ai cũng phải chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất. May mắn là sau đó anh đáp ứng thuốc tốt hơn và cầm cự được đến hôm nay", chị Lợi cho hay.
Vợ chồng chị Lợi có 2 con (con trai đầu học lớp 12, con gái học lớp 7). Từ ngày anh Triệu đổ bệnh, cả nhà luôn nghĩ đến tương lai của các con để có thêm động lực bước tiếp. Con cái cũng là lý do để họ gắng gượng qua những ngày tháng khó khăn, chắt chiu từng cơ hội điều trị. Vợ chồng chị mong các con được lớn lên trọn vẹn trong tình yêu thương của ba mẹ.
Ông Hùng cho biết luôn xem anh Triệu như con ruột, chưa từng nặng lời với con. Ông mong con rể không phải chịu đau đớn do bệnh tật. "Điều tôi mong mỏi nhất lúc này là con rể có thể sống thêm được ngày nào hay ngày đó và kỳ vọng một phép màu sẽ đến với gia đình", ông Hùng nói.