10h25 ngày 12/5, lực lượng cứu hộ tìm thấy thi thể bé trai 11 tuổi tại Vườn Quốc gia Juwangsan, cách Seoul khoảng 280 km về phía đông nam. Nạn nhân được phát hiện cách đỉnh núi khoảng 100 m sau hơn 40 giờ mất tích.
Trước đó, ngày 10/5, cậu bé cùng gia đình đến tham quan vườn quốc gia. Sau khi ghé Daejeonsa, một ngôi chùa Phật giáo nằm trong công viên quốc gia, em tự đi bộ lên đỉnh núi cao hơn 720 m một mình vào khoảng giữa trưa và không mang theo điện thoại.
Cuối giờ chiều, chờ lâu không thấy con về, cha mẹ em trình báo chính quyền lúc 17h53. Chiến dịch tìm kiếm quy mô lớn được kích hoạt ngay sau đó với sự tham gia của hơn 350 người.
Theo đại diện vườn quốc gia, đường mòn từ ngôi chùa đến đỉnh Juwangsan cao 720 m dài khoảng 2-3 km, thường mất khoảng 1 giờ 20 phút cho người lớn đi mỗi chiều.
Cơ quan chức năng nghi ngờ nạn nhân trượt chân dẫn đến tai nạn và tử vong. Giới chức đang điều tra nguyên nhân cụ thể và xem xét điều trực thăng để vận chuyển thi thể do địa hình hiểm trở. Công tác tìm kiếm trước đó gặp trở ngại do đường mòn lên đỉnh núi hẹp, dốc, đòi hỏi nhiều thiết bị chuyên dụng, gồm cả trực thăng.
Vườn Quốc gia Juwangsan được đặt theo tên một ngọn núi thuộc dãy Baekdudaegan, nơi được ví là “xương sống” của Hàn Quốc. Đây là núi đá lớn thứ ba cả nước với nhiều vách đá dựng đứng.
Núi Juwangsan được công nhận là điểm du lịch từ ngày 30/5/1972 và trở thành Vườn Quốc gia vào ngày 30/3/1976.
Với diện tích hơn 105.000 m2, nơi đây có hệ thống đường mòn dọc các thung lũng dẫn đến thác nước, phù hợp cho hoạt động đi bộ đường dài. Ngoài những đỉnh núi đá, Vườn Quốc gia Juwangsan còn sở hữu 4 thác nước, hệ thống hang động và chùa Daejeonsa, tạo thành một khu du lịch tổng hợp.
Tin Gốc: Vnexpress

Du khách muốn vào đền Gangotri, một trong những địa điểm linh thiêng nhất của người Hindu trên dãy Himalaya, bắt buộc thực hiện nghi lễ uống panchgavya. Hỗn hợp panchgavya pha trộn từ 5 thành phần gồm sữa, sữa chua, bơ lỏng (ghee), mật ong và nước tiểu bò. Ban quản lý đền coi đây là bài kiểm tra sự thành tâm trước khi cho phép khách tham quan vào bên trong.
Quy định này để đảm bảo đền Gangotri chỉ đón tiếp những người theo Sanatan Dharam (Ấn Độ giáo truyền thống).
"Những tín đồ thực thụ sẽ không thấy khó khăn khi thực hiện, chỉ những người giả dạng mới từ chối", ông Dharmendra Semwal, Chủ tịch ủy ban quản lý đền, trả lời tờ The Independent.
Nghi thức được triển khai tại cổng ra vào. Nhân viên nhà đền trực tiếp cung cấp hỗn hợp này cho khách hành hương. Theo ông Semwal, việc này giúp củng cố tinh thần và sự mộ đạo của các tín đồ.
Thông báo được đưa ra khi cuộc hành hương thường niên Char Dham Yatra bắt đầu vào 19/4. Sự kiện thu hút hàng triệu người đến 4 ngôi đền trọng điểm trên dãy Himalaya theo lộ trình Yamunotri - Gangotri - Kedarnath và Badrinath.
Dù đa số các đền thờ tại Ấn Độ mở cửa cho du khách, xu hướng siết chặt kiểm soát đối với người ngoại đạo đang gia tăng. Trước đó vào tháng 3, Ban quản lý đền Badrinath-Kedarnath cũng ra lệnh cấm người không theo đạo Hindu vào 47 ngôi đền do cơ quan này quản lý.
Việc bắt buộc sử dụng đồ uống có nước tiểu bò gây ra nhiều tranh luận, vốn là vấn đề nhạy cảm cả về tôn giáo lẫn chính trị tại Ấn Độ. Một số tổ chức thường xuyên quảng bá các sản phẩm từ bò có đặc tính chữa bệnh. Tuy nhiên, các chuyên gia y tế đã nhiều lần cảnh báo việc này không có cơ sở khoa học. Trong giai đoạn đại dịch Covid-19, giới y khoa Ấn Độ từng phản đối việc dùng các sản phẩm tương tự để tăng cường miễn dịch vì thiếu bằng chứng kiểm chứng.
Năm 2025, hệ thống 4 ngôi đền Yamunotri - Gangotri - Kedarnath và Badrinath đón 5,1 triệu lượt khách trong chưa đầy 7 tháng. Hiện, chưa rõ ban quản lý sẽ duy trì quy định uống hỗn hợp trong đó có nước tiểu bò như thế nào khi lượng khách đổ về khu vực đạt đỉnh điểm trong thời gian tới.
Tin Gốc: Vnexpress

Rừng dừa Bảy Mẫu (Cẩm Thanh) nằm cách trung tâm Hội An khoảng 3 km, là điểm đến thu hút du khách nhờ trải nghiệm ngồi thuyền thúng, len lỏi dưới những tán dừa.
Ông Trương Văn Quý, nhà sáng lập Sabirama Hội An, cho biết trước đây người dân Cẩm Thanh chuyên nghề chài lưới, lợp lá dừa. Do địa hình kênh rạch chằng chịt, nhỏ hẹp và nhiều đoạn uốn cong, người dân chủ yếu dùng thuyền thúng để di chuyển vì thuyền dài không thể len lỏi vào bên trong.
Rừng dừa Bảy Mẫu (Cẩm Thanh) nằm cách trung tâm Hội An khoảng 3 km, là điểm đến thu hút du khách nhờ trải nghiệm ngồi thuyền thúng, len lỏi dưới những tán dừa.
Ông Trương Văn Quý, nhà sáng lập Sabirama Hội An, cho biết trước đây người dân Cẩm Thanh chuyên nghề chài lưới, lợp lá dừa. Do địa hình kênh rạch chằng chịt, nhỏ hẹp và nhiều đoạn uốn cong, người dân chủ yếu dùng thuyền thúng để di chuyển vì thuyền dài không thể len lỏi vào bên trong.
Vào mùa hè, khu vực này thường đông khách trong khung giờ từ 10h-11h hoặc sau 15h.
Vào mùa hè, khu vực này thường đông khách trong khung giờ từ 10h-11h hoặc sau 15h.
Dịch vụ chèo thuyền thúng xuất hiện tự phát từ năm 2009 và bắt đầu phát triển mạnh sau năm 2012. Trong đó, múa thúng trở thành hoạt động thu hút đông đảo du khách trải nghiệm khi đến rừng dừa Bảy Mẫu.
Tại một số khu vực, người chèo sẽ dừng lại biểu diễn kỹ thuật xoay thúng nếu khách có nhu cầu. Thông thường, khách tham quan sẽ gửi tặng một khoản tiền nhỏ để cảm ơn người trình diễn.
Vé tham quan trọn gói và trải nghiệm thuyền thúng cho hai người lớn cùng một trẻ nhỏ có giá từ 180.000 đồng. Lịch trình tiêu chuẩn kéo dài 45-60 phút, đưa khách vào khu trung tâm rừng dừa, len lỏi qua các con lạch nhỏ để xem múa thúng, biểu diễn giăng lưới và câu cua.
Vé tham quan trọn gói và trải nghiệm thuyền thúng cho hai người lớn cùng một trẻ nhỏ có giá từ 180.000 đồng. Lịch trình tiêu chuẩn kéo dài 45-60 phút, đưa khách vào khu trung tâm rừng dừa, len lỏi qua các con lạch nhỏ để xem múa thúng, biểu diễn giăng lưới và câu cua.
Khoảng hai năm qua, một số du khách phản ánh tình trạng bị "chặt chém" giá tour trải nghiệm thuyền thúng lên tới 400.000 đồng. Những người làm du lịch địa phương cảnh báo hiện tượng "cò mồi" hoặc tài xế taxi không chính thống chào mời khách với cam kết hấp dẫn nhưng thực tế lại cắt xén lộ trình xuống còn 20-25 phút thay vì lịch trình tiêu chuẩn.
Để đảm bảo quyền lợi, người dân khuyến nghị du khách nên đặt dịch vụ qua các nền tảng trực tuyến như Klook, Traveloka, Viator, GetYourGuide hoặc các đại lý, công ty lữ hành có giấy phép hoạt động.
Ngoài ra, khách tham quan có thể mua vé tại điểm bán chính thống ở rừng dừa Bảy Mẫu hoặc Trung tâm Xúc tiến Du lịch Đà Nẵng tại phố cổ Hội An.
Khoảng hai năm qua, một số du khách phản ánh tình trạng bị "chặt chém" giá tour trải nghiệm thuyền thúng lên tới 400.000 đồng. Những người làm du lịch địa phương cảnh báo hiện tượng "cò mồi" hoặc tài xế taxi không chính thống chào mời khách với cam kết hấp dẫn nhưng thực tế lại cắt xén lộ trình xuống còn 20-25 phút thay vì lịch trình tiêu chuẩn.
Để đảm bảo quyền lợi, người dân khuyến nghị du khách nên đặt dịch vụ qua các nền tảng trực tuyến như Klook, Traveloka, Viator, GetYourGuide hoặc các đại lý, công ty lữ hành có giấy phép hoạt động.
Ngoài ra, khách tham quan có thể mua vé tại điểm bán chính thống ở rừng dừa Bảy Mẫu hoặc Trung tâm Xúc tiến Du lịch Đà Nẵng tại phố cổ Hội An.
Câu cua là một trong những hoạt động hấp dẫn khách tại rừng dừa. Thời gian mỗi tour khoảng 45-60 phút. Mỗi ngày khu du lịch này đón hàng nghìn lượt khách. Đại diện Sabirama Hội An cho biết hoạt động thuyền thúng nhộn nhịp quanh năm, chỉ trừ ngày mưa bão.
Câu cua là một trong những hoạt động hấp dẫn khách tại rừng dừa. Thời gian mỗi tour khoảng 45-60 phút. Mỗi ngày khu du lịch này đón hàng nghìn lượt khách. Đại diện Sabirama Hội An cho biết hoạt động thuyền thúng nhộn nhịp quanh năm, chỉ trừ ngày mưa bão.
Chris (áo xanh), du khách Mỹ, cho biết cảnh quan rừng dừa rất ấn tượng, mang lại cảm giác như lạc vào vùng đất nguyên sơ khi thuyền đi qua những con lạch nhỏ. Tuy nhiên, một số khu vực trên sông bị ảnh hưởng bởi tiếng ồn do người lái thuyền và du khách hát karaoke, khiến trải nghiệm không trọn vẹn.
Chris (áo xanh), du khách Mỹ, cho biết cảnh quan rừng dừa rất ấn tượng, mang lại cảm giác như lạc vào vùng đất nguyên sơ khi thuyền đi qua những con lạch nhỏ. Tuy nhiên, một số khu vực trên sông bị ảnh hưởng bởi tiếng ồn do người lái thuyền và du khách hát karaoke, khiến trải nghiệm không trọn vẹn.
Tại khu vực trung tâm rừng dừa thường xuyên xuất hiện khoảng 3-4 điểm hát karaoke. Người biểu diễn thường nhận được tiền boa từ du khách. Ngoài ra, nếu có nhu cầu, khách có thể trực tiếp lên thuyền thúng để hát.
Tại khu vực trung tâm rừng dừa thường xuyên xuất hiện khoảng 3-4 điểm hát karaoke. Người biểu diễn thường nhận được tiền boa từ du khách. Ngoài ra, nếu có nhu cầu, khách có thể trực tiếp lên thuyền thúng để hát.
Ông Quý cho biết mỗi nhóm khách có sở thích riêng nên đơn vị phải điều chỉnh lộ trình phù hợp. Thúng chở khách Mỹ và châu Âu thường không đến gần khu karaoke mà tập trung vào không gian yên tĩnh, xem câu cua, giăng lưới.
Trong khi đó, khách Hàn Quốc, Trung Quốc và khách nội địa thích giao lưu văn nghệ nên các điểm hát karaoke vẫn là hoạt động hấp dẫn.
Ông Quý cho biết mỗi nhóm khách có sở thích riêng nên đơn vị phải điều chỉnh lộ trình phù hợp. Thúng chở khách Mỹ và châu Âu thường không đến gần khu karaoke mà tập trung vào không gian yên tĩnh, xem câu cua, giăng lưới.
Trong khi đó, khách Hàn Quốc, Trung Quốc và khách nội địa thích giao lưu văn nghệ nên các điểm hát karaoke vẫn là hoạt động hấp dẫn.
Theo Trung tâm xúc tiến Du lịch Đà Nẵng, mô hình thuyền thúng ở rừng dừa Bảy Mẫu là minh chứng tiêu biểu cho cách làm du lịch cộng đồng, sử dụng chính công cụ mưu sinh thành "cầu nối" văn hóa.
Theo Trung tâm xúc tiến Du lịch Đà Nẵng, mô hình thuyền thúng ở rừng dừa Bảy Mẫu là minh chứng tiêu biểu cho cách làm du lịch cộng đồng, sử dụng chính công cụ mưu sinh thành "cầu nối" văn hóa.
Tin Gốc: Vnexpress

Khi nhiệt độ tăng trên 0 độ C, Robin Mongoyak, Giám đốc Công ty du lịch địa phương Kiita Tours, dự định nấu món aluutagaàq (thịt tuần lộc hầm nước sốt) truyền thống của người Iñupiat tại thành phố Utqiaġvik, bang Alaska, Mỹ.
Lấy thịt tuần lộc ra khỏi tuyết, Mongoyak quan sát bầu trời tìm chim sẻ tuyết - dấu hiệu mùa xuân về. Vào giữa tháng 5, loài chim màu đen trắng này thường đậu trên mái nhà, cột điện và hót dưới ánh mặt trời lúc nửa đêm.
Nằm giữa vùng lãnh nguyên Bắc Cực, Utqiaġvik là thành phố cực bắc của Mỹ với khoảng 4.500 dân, chỉ có thể tiếp cận bằng máy bay hoặc phà vào mùa hè.
Tới tháng 4, vùng đất bước vào mùa xuân tràn ngập ánh sáng sau nhiều tháng chìm trong bóng tối. Từ tháng 11, mặt trời lặn dưới đường chân trời và không xuất hiện cho đến cuối tháng 1. Trong mùa đông, nhiệt độ có thể giảm xuống âm 45,5 độ C. Tuy nhiên, theo anh Robin Mongoyak, vào những ngày gió lạnh, nhiệt độ ngoài trời có thể mang lại cảm giác như âm 62 độ C.
Corrine Danner, một người dân địa phương, cho biết mọi người thường nhảy các điệu Iñupiaq truyền thống để chào mùa xuân và đón lễ Phục sinh. Người dân cũng tổ chức lễ hội Piuraagiaqta với các hoạt động như săn tìm kho báu, chơi golf trên băng, chơi bài hoặc quây quần bên lửa trại.
"Sau nhiều tháng ngủ đông, cuối cùng chúng tôi cũng được ra ngoài, duỗi chân và để má mình hơi cháy nắng một chút", Robin nói.
Danner, 51 tuổi, từng trải qua tuổi thơ dựng lều và săn ngỗng cùng người cha là thuyền trưởng kiêm thợ săn. Mỗi năm, gia đình chị cô vào sâu trong vùng lãnh nguyên để câu cá trên băng và đi săn ngỗng khi mùa xuân đến. Trong những chuyến đi kéo dài nhiều tuần với quãng đường khoảng 80 km, họ thường mang về khoảng 100 con cá để dự trữ cho mùa đông.
"Đó là khoảng thời gian vui nhất, trời lúc nào cũng ấm áp và nắng đẹp", người mẹ 8 con nhớ lại.
Hiện nay, nhiều gia đình tại Utqiaġvik vẫn duy trì lối sống săn bắn tự cung tự cấp kết hợp làm việc tại các khu dầu mỏ, trường học, bệnh viện hoặc các tổ chức địa phương. Thu nhập bình quân tại đây đạt khoảng 115.000 USD mỗi năm, cao hơn mức 84.000 USD của toàn quốc. Tuy nhiên, chi phí sinh hoạt tại vùng cực bắc này rất đắt đỏ, nhất là thực phẩm. Một khay 12 quả trứng có giá 5 USD, bình sữa gần 4 lít khoảng 13 USD và pizza đông lạnh lên tới 25 USD.
Thành phố có quy mô nhỏ, các tiện ích thiết yếu tập trung gần nhau và các gia đình được cung cấp đầy đủ điện, nước, khí đốt, Internet.
Danner cho biết do chi phí xây dựng và vận chuyển vật liệu từ nơi khác đến quá lớn nên địa phương không có đường trải nhựa. Người dân nơi đây không phản đối việc mở rộng đô thị nhưng mong muốn quá trình phát triển đi đôi với bảo vệ môi trường để giảm thiểu hệ lụy. Giữa những biến động, các giá trị văn hóa truyền thống tại Utqiaġvik vẫn được cộng đồng nỗ lực gìn giữ.
Săn cá voi là phần quan trọng nhất trong văn hóa của người dân Utqiaġvik, với nhịp sống xoay quanh các chuyến đi biển vào mùa xuân và thu. Để chuẩn bị, phụ nữ Iñupiat may umiaq, loại thuyền làm bằng da hải cẩu. Lớp da được căng và khâu tay bằng ivalu - loại chỉ làm từ gân tuần lộc khô, sau đó gắn lên khung thuyền để phơi trắng dưới nắng.
"Lớp da sẽ trở nên sáng, trắng như màu băng để ngụy trang, giúp cá voi không phát hiện ra", Danner nói.
Đến mùa xuân, các đội săn cá voi mở những con đường dài trên băng ra tận rìa đại dương để hạ thủy thuyền. Nếu chuyến săn thành công, món muktuk làm từ da và mỡ cá voi sẽ được chia sẻ cho cộng đồng. Phần còn lại được cất giữ trong hầm băng đến lễ hội ném chăn Nalukataq diễn ra vào tháng 6. Tại lễ hội này, các gia đình sẽ cùng thưởng thức muktuk, thịt ngỗng, tuần lộc và các món truyền thống khác.
Dù nằm ở vị trí biệt lập, Utqiaġvik đang dần thu hút khách du lịch từ khắp thế giới. Hiện dân bản địa chỉ còn một nửa, phần còn lại là người nhập tịch từ Philippines, Hàn Quốc và bang Hawaii.
"Mọi người ở đây rất quan tâm nhau", Shane Parker, cảnh sát kiêm nhiếp ảnh gia động vật hoang dã tại thành phố, cho biết. Công việc của anh chủ yếu là giải quyết tranh chấp gia đình, chó thả rông hay tiếng ồn từ việc đua xe.
Mùa hè thường đông khách du lịch nhất tại Utqiaġvik. Du khách đến ngắm hàng nghìn con vịt biển, cắm trại trên vùng lãnh nguyên hoặc khám phá bờ biển Bắc Cực.
"Đừng sợ nếu bạn thấy ai đó đang lột da tuần lộc bên hiên nhà. Bạn có thể đến gần hỏi han và quan sát, mọi người rất vui vẻ chia sẻ", Robin nói.
Theo Robin, chính những nét truyền thống và sự ấm áp đã thu hút du khách quay trở lại. Ngay cả những người trẻ rời đi học tập, làm việc cũng thường trở về nhà và anh không ngoại lệ.
Robin từng sống ở nhiều nơi nhưng luôn bị thôi thúc quay về. Tên thành phố Utqiaġvik cũng mang ý nghĩa "nơi để quay về", gợi nhớ truyền thống di cư theo mùa của người Iñupiat trước khi trở lại quê hương.
"Dù chúng tôi đi đâu, đây vẫn luôn là nơi để quay về", Robin nói.
Tin Gốc: Vnexpress

