Cách đây 2 tháng, Đình Bắc từng đứng trước áp lực phải giải tỏa cơn khát ghi bàn tại V-League. Chân sút sinh năm 2004 “tịt ngòi” 14 trận, trong đó, có những lần chân sút trẻ của đội tuyển Việt Nam đã đưa bóng vào lưới, nhưng bị từ chối do việt vị, đồng đội phạm lỗi, hoặc CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) bị hủy kết quả vì lỗi kỹ thuật.
Thế nhưng, Đình Bắc cũng chỉ cần đúng 2 tháng để bước lên từ con số 0 ở V-League, trở thành ứng viên sáng giá cho ngôi vua phá lưới. Với cú đúp vào lưới Nam Định (tối 11.5) ở vòng 22 V-League, Đình Bắc đã ghi 10 bàn trong 6 trận gần nhất.
Hiệu suất 1,67 bàn/trận là con số mơ ước với bất kỳ ngoại binh V-League nào, chưa nói đến chân sút nội vốn thành tích ghi bàn khiêm tốn hơn, càng không kể đến cầu thủ mới 22 tuổi và chỉ mới đá mùa V-League trọn vẹn thứ ba.
Tuy nhiên, cái hay của Đình Bắc không chỉ nằm trên khía cạnh ghi bàn hay kiến tạo thuần túy. Chân sút 22 tuổi đang là cầu thủ đa năng bậc nhất trong hệ thống tấn công của CLB CAHN. Anh làm tốt mọi khía cạnh, từ tì đè, rê dắt, làm tường, chạy chỗ tìm khoảng trống đến kỹ năng dứt điểm đa dạng bằng hai chân. Rất lâu rồi, bóng đá Việt Nam mới sản sinh ra một chân sút toàn diện từ thể hình (cao 1,79 m) đến kỹ chiến thuật và phong cách chơi bóng, có thể một mình định đoạt cục diện.
Ở pha làm bàn mở tỷ số vào lưới Nam Định, Đình Bắc càn lướt dũng mãnh qua 2 trung vệ đối thủ, chạy nước rút rồi giữ thăng bằng trước áp lực để sút chéo góc thành bàn. Một pha ghi bàn đậm chất V-League, chỉ khác là người “làm tất ăn cả” bằng sức mạnh dũng mãnh không phải một ngoại binh, mà là nội binh bước lên từ hào quang giải trẻ.
HLV Kim Sang-sik từng nhìn thấu tiềm năng Đình Bắc, khi gọi tiền đạo sinh năm 2004 trong đợt chuẩn bị cho AFF Cup 2024. Khi ấy, Đình Bắc còn là “ngọc thô” thiếu trải nghiệm thực chiến và còn dựa nhiều vào kỹ thuật, sức mạnh đơn thuần. Song, màn tỏa sáng ở U.23 Việt Nam với ngôi vua phá lưới châu Á, cùng chuỗi trận nhả đạn ở V-League là đủ để Đình Bắc thuyết phục ông Kim.
Đình Bắc có suất lên đội tuyển Việt Nam, đó là điều chắc chắn. Nếu tìm được chỗ đứng phù hợp cho học trò, ông Kim sẽ có bộ đôi tấn công Đình Bắc – Xuân Son đầy uy lực cho AFF Cup 2026.
Giữa Đình Bắc và Xuân Son tồn tại nhiều điểm chung: độc lập tác chiến tốt, có thể một mình tạo ra hoặc giải quyết tình huống, đủ sức giữ bóng làm tường cho hàng tiền vệ triển khai lối chơi.
Xuân Son có cơ bắp và sức mạnh vô song để bảo vệ quả bóng trước áp lực, còn Đình Bắc lại cầm bóng rất chắc, rê dắt ổn định và khó bị truy cản nhờ những bước chạy thanh thoát.
Dù vậy, điều quan trọng nhất là cả hai đều sở hữu tinh thần đồng đội lấn lướt “cái tôi” cá nhân. Tại AFF Cup 2024, Xuân Son không chỉ là mũi tiên phong đẳng cấp ghi 7 bàn sau 5 trận cho đội tuyển Việt Nam, mà anh còn di chuyển rộng để kết nối bóng, sẵn sàng lùi về sau nhường chỗ cho Hai Long, Tiến Linh băng lên.
Những pha ban bật tinh tế, xử lý mềm mại trong thân hình rắn chắc đã tạo nên Xuân Son toàn năng, khó bị bắt bài. Anh trở thành nhân tố nâng tầm cả hệ thống tấn công (giúp Việt Nam ghi 15 bàn chỉ trong 5 trận ở nửa sau giải đấu), chứ không đơn thuần độc diễn ghi bàn. “Có bóng khó, cứ chuyền cho Xuân Son là yên tâm”, một tuyển thủ quốc gia chia sẻ.
Đình Bắc chưa đạt tới đẳng cấp đàn anh, nhưng đang trên đường trở thành mũi tấn công toàn năng tương tự. Dưới bàn tay rèn giũa nghiêm khắc của HLV Polking tại CLB CAHN, Đình Bắc đã tiết chế cái tôi cá nhân để hòa nhập với nhịp điệu tập thể.
Đình Bắc đã chuyền và phối hợp nhiều hơn, sẵn sàng hy sinh chạy chỗ hút người, nhả bóng cho đồng đội tìm kiếm không gian. Nhưng khi cần, tiền đạo trẻ của CAHN vẫn có thể độc diễn ghi bàn, vẫn có thể “ích kỷ” trong khuôn khổ cho phép để tối ưu hóa khả năng tấn công.
Xuân Son và Đình Bắc chưa từng có cơ hội song hành ở giải chính thức. Song, sớm thôi, khi ông Kim hòa quyện được cả hai vào hệ thống tấn công phù hợp, đội tuyển Việt Nam sẽ rất lợi hại ở AFF Cup 2026.
Vào lúc 18 giờ hôm nay 15.5, CLB CA TP.HCM và CLB Đà Nẵng đã cùng bước vào trận đấu sớm nhất của vòng 23, nơi cả 2 đều rất quyết tâm giành trọn 3 điểm để phục vụ cho những mục tiêu riêng của mình.
Việc cùng có chiến thắng ở vòng đấu trước giúp cả 2 đội bóng đều có trạng thái tâm lý rất tốt, đặc biệt là đội khách cực kỳ nỗ lực để tìm đường sống trong cuộc đua trụ hạng, trong cuộc đua với PVF-CAND cho suất play-off.
Tinh thần chiến đấu cao đó càng rực lửa hơn khi ngay ở phút thứ 6 tiền đạo Milan Makaric đã ghi bàn mở tỷ số, trước khi toàn đội Đà Nẵng cùng nhau giăng ra thế trận phòng ngự nhiều chiều chống trả lại những đường lên bóng mạnh mẽ của CLB CA TP.HCM.
Bước ngoặt trận đấu diễn ra ở phút 45+1, khi nỗ lực cản phá trong khu vực cấm địa của tiền vệ Anh Tuấn đã để bóng chạm tay. Trên chấm 11 m, Lee Williams đã thực hiện cực kỳ chính xác để san bằng tỷ số 1-1 cho đội chủ nhà.
Bước vào hiệp 2, CLB CA TP.HCM quyết tâm tìm thêm bàn thắng để giữ trọn 3 điểm ở lại sân Bình Dương, tiếp tục tràn lên phần sân của đội khách và tạo ra áp lực rất lớn về phía hàng thủ CLB Đà Nẵng được chỉ huy bởi đội trưởng Quế Ngọc Hải - người bước sang tuổi 33 vào đúng hôm nay, 15.5.
Từ một quả phạt góc, cầu thủ vào sân thay người Makrillos đã bật rất cao đánh đầu để giúp CLB CA TP.HCM dẫn ngược 2-1 ở phút 68. Nhưng sau bàn thua này, CLB Đà Nẵng với tinh thần không có gì để mất đã chơi bùng nổ, có bàn gỡ 2-2 sau pha xoay người sút chéo góc rất căng của Nguyên Hoàng ở phút 76.
Đến phút 90+2, Lê Nguyên Hoàng đã nhận thẻ vàng thứ 2 đồng nghĩa tấm thẻ đỏ và rời sân sau pha phạm lỗi nguy hiểm với cầu thủ CLB CA TP.HCM. Nhưng trong những phút cuối Quế Ngọc Hải đã cùng các đồng đội bảo vệ thành công tỷ số hòa 2-2.
Kết quả này đã giúp CLB Đà Nẵng quân bình điểm số với PVF-CAND (cùng có 17 điểm) nhưng tạm xếp trên nhờ thành tích đối đầu.
Trong khi đó CLB CA TP.HCM cũng có lý do để không hài lòng về một trận thắng đã vuột khỏi tay, khiến HLV Phùng Thanh Phương không thể có chiến thắng thứ 2 liên tiếp kể từ khi thay HLV Lê Huỳnh Đức.
Dù thua 1-4 trước U.17 Hàn Quốc, nhưng U.17 Việt Nam vẫn ở thế thuận lợi trong cuộc đua tìm tấm vé vượt vòng bảng U.17 châu Á 2026, cũng là con đường thông hành đến sân chơi U.17 World Cup. Sau 2 trận, thầy trò HLV Cristiano Roland đứng nhì bảng với 3 điểm, chỉ kém đội đầu bảng Hàn Quốc 1 điểm.
Nếu đánh bại U.17 UAE ở cuộc so tài lúc 0 giờ ngày 14.5, U.17 Việt Nam chắc chắn vào tứ kết và đến World Cup. Một trận hòa cũng mang lại lợi thế lớn, bởi nếu U.17 Hàn Quốc không thua U.17 Yemen (nhiều khả năng xảy ra), U.17 Việt Nam cũng nghiễm nhiên có vé đi tiếp.
Đó là nút thắt tâm lý quan trọng. Vì ở chiều ngược lại, U.17 UAE chỉ còn con đường đánh bại U.17 Việt Nam nếu muốn nuôi hy vọng vào tứ kết. Một trận hòa hoặc trận thua sẽ khiến hành trình của đội bóng mạnh bậc nhất Tây Á khép lại.
U.17 UAE là tập thể mạnh, với nhiều cầu thủ ăn tập bài bản (5 gương mặt đang đá ở giải nước ngoài), thể hình và thể lực đều tốt, cùng kỹ thuật cá nhân ấn tượng, giống như đặc trưng của các đội đại gia Tây Á. Tuy nhiên, 2 trận không thắng ở giải năm nay đã cho thấy điểm yếu cốt lõi của U.17 UAE, đó là khả năng duy trì tập trung. Nếu U.17 Việt Nam bại trận trước U.17 Hàn Quốc bởi 10 phút lơ là, U.17 UAE còn gây thất vọng lớn hơn nhiều khi "ngã ngựa" trước U.17 Yemen bởi hiệp 2 khó bào chữa.
Học trò HLV Majed Al Zaabi mắc quá nhiều sai lầm trong phòng ngự, khi để lộ khoảng hở sau lưng hậu vệ cánh khi đẩy cao đội hình, kèm người lối, thiếu giao tiếp. Dù huấn luyện nhiều hảo thủ, nhưng ông Al Zaabi chưa thể giúp U.17 UAE thành một khối thống nhất. Các cầu thủ chơi rời rạc, không có nhịp độ ổn định.
Ngay cả khi Abdulla Awadh Al Meri gỡ hòa phút 62 đồng nghĩa U.17 UAE còn tới 30 phút để đánh bại đối thủ, nhưng học trò Al Zaabi vẫn lúng túng. Vấn đề của U.17 UAE có lẽ không nằm ở bản lĩnh (U.17 Yemen còn non hơn, khi là đội có độ tuổi trung bình thấp nhất giải), mà là sự thiếu tập trung và kiên trì để tổ chức lối chơi ổn định.
Các cầu thủ UAE có xu hướng xử lý vội, đưa bóng lên quá nhanh, khi đội hình còn chưa đứng đúng vị trí, dẫn đến bị trừng phạt.
Khi đã bị đẩy vào thế chân tường, U.17 UAE càng dễ nóng vội. Nếu đối thủ tiếp tục đẩy cao đội hình như đã đá trước U.17 Yemen, U.17 Việt Nam sẽ có mảnh đất "màu mỡ" để tổ chức phản công. Mà đây vốn là thế mạnh của học trò HLV Roland.
So với U.17 UAE, U.17 Việt Nam tổ chức lối chơi kín kẽ và khoa học hơn. Cái giỏi của HLV Roland là xây dựng được tập thể có đấu pháp rõ ràng, từ phòng ngự, chuyển đổi trạng thái đến tấn công.
Các cầu thủ ý thức rõ từ vị trí đúng, nhiệm vụ trong sơ đồ chơi, đến việc phải di chuyển ra sao để bọc lót cho nhau.
Thất bại đậm trước U.17 Hàn Quốc xuất phát từ sai sót hệ thống, nhưng không thể "tẩy sạch" những gì U.17 Việt Nam đã làm trong 17 trận bất bại suốt 2 năm qua.
U.17 Việt Nam không chỉ phòng ngự tốt, mà còn trình diễn khả năng phản công ấn tượng. Cả hai bàn thắng đã ghi vào lưới U.17 Yemen và U.17 Hàn Quốc đều đến từ cùng kịch bản: tổ chức lên bóng chớp nhoáng khi hàng thủ đối phương đang xô lệch, tận dụng những đường chuyền cùng các pha di chuyển thông minh hướng vào khoảng trống, rồi dùng tốc độ của tiền đạo để tạo khác biệt. Các pha làm bàn của Đậu Quang Hưng hay Lê Sỹ Bách là thành quả của những ngày lặp đi lặp lại các bài phản công đến nhuần nhuyễn và thuộc nằm lòng. Đấu pháp của U.17 Việt Nam cũng phản ánh triết lý thực dụng của Roland: đơn giản, gọn gàng và quan trọng là hiệu quả.
Khi U.17 UAE đang "nóng", U.17 Việt Nam càng phải "lạnh". Giữ độ lạnh lùng để kiểm soát nhịp chơi, không cuốn theo lối đá tấn công mà đối thủ muốn cuốn ta vào. Kiên trì phòng ngự chờ đợi sơ hở để tung đòn trừng phạt, U.17 Việt Nam sẽ mở toang cánh cửa có ít nhất 1 điểm.
Khả năng kiểm soát tâm lý chơi là điều kiện tiên quyết để thầy trò Roland bước đến World Cup. Trận gặp U.17 UAE sẽ rất "khó thở", nhưng phải như thế, tấm vé World Cup mới xứng đáng và ngọt ngào.
Ở lượt trận thứ 2 bảng C Giải U17 nữ châu Á 2026, U17 nữ Hàn Quốc đã đánh bại U17 nữ Đài Bắc Trung Hoa 4-0 trong khi U17 nữ Triều Tiên đè bẹp Philippines 8-0.
Với kết quả này, U17 nữ Triều Tiên và Hàn Quốc sớm giành vé vào tứ kết. Lượt cuối, hai đội sẽ đối đầu với nhau để tranh ngôi nhất bảng.
Điều đáng nói là kết quả bảng C ảnh hưởng trực tiếp đến U17 nữ Việt Nam. Cụ thể, hai đội U17 nữ Đài Bắc Trung Hoa và U17 nữ Philippines đã thua 2 trận đầu tiên và sẽ quyết đấu ở lượt cuối để tranh vị trí thứ ba bảng C.
Như vậy, đội xếp thứ ba bảng C (hoặc là U17 nữ Đài Bắc Trung Hoa hoặc U17 nữ Philippines) chỉ có tối đa 3 điểm.
Trong khi đó, U17 nữ Việt Nam đã có 1 điểm sau 2 trận đấu đầu tiên bảng A. Nếu đánh bại Myanmar ở lượt cuối diễn ra tối nay (7-5), U17 nữ Việt Nam sẽ chắc chắn giành vé đi tiếp.
Khi đó, U17 nữ Việt Nam có trong tay 4 điểm. Điểm số này nếu không đủ giúp U17 nữ Việt Nam giành vị trí nhì bảng A thì cũng giúp thầy trò HLV Masahiko Okiyama đứng trong tốp 2 đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất.
U17 nữ Việt Nam chắc chắn hơn đội xếp thứ ba bảng C (U17 nữ Đài Bắc Trung Hoa hoặc U17 nữ Philippines). Vòng chung kết Giải U17 nữ châu Á 2026 có sự tham dự của 12 đội, chia làm 3 bảng, mỗi bảng 4 đội.
Sau khi kết thúc vòng bảng, 2 đội nhất nhì mỗi bảng sẽ giành vé đi tiếp. Ngoài ra, 2 đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất cũng có vé vào vòng trong.
Mọi thứ đang ủng hộ U17 nữ Việt Nam nhưng thầy trò HLV Masahiko Okiyama vẫn cần điều kiện tiên quyết là thắng U17 nữ Myanmar.