Năm 1999, Song Yang, 19 tuổi, sang London du học. Để tiết kiệm chi phí, anh cùng nhiều sinh viên khác thuê chung một căn phòng, phải ngủ dưới sàn vì chật.
Ngày thứ ba Anh, Song Yang đi tàu điện ngầm ra vùng ngoại ô London tìm chỗ ở nhưng lên nhầm chuyến. Khi bị kẹt lại ở trạm cuối lúc trời tối, anh được một người đàn ông ngoại quốc đi ngang qua hỏi thăm. Nam sinh giúp ông chỉnh chiếc đồng hồ điện tử bị sai giờ. Cảm mến sự nhiệt tình của chàng trai, ông mời anh về nhà chơi.
Người đàn ông tên Hans, sinh năm 1933 tại Thụy Sĩ. Mất mẹ từ nhỏ, ông trải qua nhiều năm tháng lang bạt trước khi làm việc tại Nhà hát Opera Hoàng gia Anh và định cư ở London.
Căn hộ của ông ở trong khu vực sầm uất, gần sông Thames nhưng khá tồi tàn, đồ đạc phủ bụi. Thấy Hans chủ yếu ăn đồ hộp, Song Yang đã nấu bữa tối từ chút nguyên liệu còn lại trong tủ lạnh, sau đó dọn dẹp nhà cửa và sửa lò sưởi giúp ông. Tối muộn, Hans đưa tờ 5 bảng Anh để nam sinh bắt taxi về vì tàu điện ngầm đã ngừng hoạt động.
Từ lần gặp đó, Song Yang thường xuyên ghé thăm, giúp Hans làm việc nhà và nấu ăn. Nhận thấy nam sinh gặp áp lực tài chính trong khi bản thân cần người bầu bạn, Hans đề nghị Song Yang chuyển đến ở cùng. Anh được miễn phí tiền trọ, đổi lại sẽ đảm nhận việc nội trợ.
Năm 2001, Song Yang bị xe buýt tông gãy xương hàm và rụng ba chiếc răng. Người lái xe chối bỏ trách nhiệm. Suốt ba năm sau đó, ông Hans gõ cửa khắp các văn phòng luật sư và tòa án để hỗ trợ Song kiện công ty xe buýt. Cuối cùng khoản bồi thường đủ để cậu trang trải chi phí y tế.
Năm 2007, sau khi nhận bằng thạc sĩ, Song Yang về Trung Quốc làm việc. Anh muốn đưa Hans đi cùng nhưng cụ ông từ chối.
Thiếu người đồng hành, Hans sa đà vào rượu, dẫn đến chứng hoại tử chỏm xương đùi nghiêm trọng và phải nằm liệt giường. Dù hệ thống y tế ở Anh miễn phí, việc chờ đợi lịch phẫu thuật và không có người chăm sóc hậu phẫu ẩn chứa nhiều rủi ro. Cuối năm 2008, bất chấp những e ngại về rủi ro pháp lý và y tế từ gia đình, Song Yang sang Anh đón cụ ông 75 tuổi về Trung Quốc.
Đầu năm 2009, ông Hans được phẫu thuật thay khớp háng tại Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình Trịnh Châu. Gia đình Song Yang chi trả toàn bộ viện phí hơn 8.000 USD và luân phiên túc trực chăm sóc. Sau ca mổ, Hans quyết định ở lại định cư.
Để tiện chăm nom ông, Song Yang nghỉ việc ở bệnh viện lớn, chuyển sang công việc hành chính lương thấp hơn. Anh nhường phòng ngủ chính cho Hans, lắp tivi, tải phim tiếng Anh và đặt báo tiếng Anh để cụ ông duy trì thói quen sinh hoạt cũ.
Cả gia đình Song Yang cũng dần thay đổi vì Hans. Mẹ anh học vật lý trị liệu để xoa bóp cho ông, bố anh tập pha cà phê và nấu món Âu, còn bà nội tự học vài câu tiếng Anh giao tiếp. Khi kết hôn, Song Yang xem việc chấp nhận Hans là điều kiện quan trọng nhất ở bạn đời. May mắn, vợ anh – một nữ y tá – thấu hiểu và cùng chồng chăm sóc cụ ông.
Tại khu phố mới, Hans thường đi dạo công viên, mở lớp tiếng Anh miễn phí cho trẻ em và tham gia hoạt động tình nguyện. Suốt 6 năm cuối đời, cụ ông sống đầm ấm như thành viên trong gia đình.
Tháng 12/2013, Hans qua đời vì suy tim. Trước lúc mất, ông để lại nguyện vọng được an táng tại Trung Quốc thay vì đưa tro cốt về quê hương. Gia đình Song Yang sau đó làm việc với Đại sứ quán Thụy Sĩ để hoàn tất thủ tục.
Trong giấy xác nhận hỏa táng, Song Yang điền thông tin mình là thân nhân và gọi Hans là “ông nội”. “Mối quan hệ của chúng tôi giống như gia đình. Nếu Hans không giúp đỡ tôi trước, tôi sẽ không thể xoay xở trong những ngày khốn khó”, anh Song nói.
Câu chuyện tình người này được đài CCTV đưa đến công chúng qua hai bộ phim tài liệu “Lời hứa vượt đại dương” vào tháng 3/2012 khi ông Hans còn sống và “Song Yang: Tình thân xuyên quốc gia” ngay khi ông qua đời.
Ai cũng biết mạng xã hội như con dao hai lưỡi nhưng cũng có những điều tích cực khi ta có thể học ngoại ngữ, luyện trí tuệ nhân tạo AI, kết nối với người khác hay để học theo kiểu mới hiện nay qua clip ngắn hoặc hình ảnh.
Đó cũng là nơi để có thể làm những điều ý nghĩa khác như đã có không ít hoạt động thiện nguyện ý nghĩa lan tỏa mạnh mẽ nhờ vào sức mạnh của mạng xã hội.
Thế nên vấn đề đặt ra là người lớn đang đồng hành với trẻ đến đâu trong việc sử dụng mạng xã hội. Có nhiều câu hỏi cùng xuất hiện khi bàn chuyện "cấm hay không".
Thay vì cấm, chúng ta đã hướng dẫn học sinh sử dụng mạng xã hội thế nào cho hiệu quả để không trở thành nạn nhân.
Những chuyên đề kỹ năng số giúp trẻ hình thành năng lực cần thiết để sử dụng công nghệ, Internet, các thiết bị kỹ thuật số một cách hiệu quả, an toàn và có trách nhiệm đã làm ra sao.
Không cho con dùng mạng xã hội, thời gian trống dành cho việc gì hay lại hết học môn này đến học môn kia. Các thư viện có đủ chỗ và đủ sách cho trẻ đến đọc hay những hoạt động văn hóa giải trí lành mạnh cho trẻ đã tính toán ra sao?
Cả hoạt động thể dục thể thao, chương trình dã ngoại, hoạt động bảo vệ môi trường cho trẻ trải nghiệm cũng là cách giúp trẻ bớt thời gian cho mạng xã hội được đầu tư thế nào?
Mạng xã hội đã trở thành một phần của cuộc sống hiện nay nên nếu chỉ nhìn thấy đó là nguy chứng tỏ người lớn chưa tận dụng cơ hội đến từ mạng xã hội, chưa tìm ra cách hướng trẻ đi đúng.
Lượng kiến thức khổng lồ, phong phú hay hoạt động tương tác để kết nối bạn bè, học hỏi những điều mới lạ trên đó là tài nguyên hữu dụng khi được khai thác đúng và hiệu quả.
Trường con tôi đang học có phần mềm học online (phải đóng phí) để giáo viên gửi bài mẫu cho học sinh. Với 13 môn học, có khi các thầy cô đăng bài cùng lúc và học sinh phải vào xem để điểm danh.
Có video đến 30 phút buộc học sinh coi hết, không thể tua qua nhanh và ghi "Em đã xem" mới hoàn thành.
Giáo viên chủ nhiệm lập nhóm Zalo riêng với phụ huynh gửi lịch ôn thi hoặc tài liệu học tập để phụ huynh lưu về in cho con. Đồng thời có nhóm Zalo khác để trao đổi việc học trực tiếp với học sinh. Chưa kể bài tập giao về nhà học sinh phải lập nhóm trên mạng cùng nhau làm.
Nhiều ngày tan học về, con tôi chưa kịp ăn cơm liền phải vào phần mềm đó coi thầy cô gửi bài chưa để còn điểm danh.
Mỗi ngày tôi cho con dùng Internet 30 phút xem phim, 30 phút chơi game, học tiếng Anh online 30 phút... và không xài mạng xã hội. Laptop, điện thoại, tài khoản mạng xã hội đều của mẹ, con mượn sử dụng vào các việc trên còn con chỉ có điện thoại "cục gạch" để liên lạc.
Nhưng phần mềm online của trường, rồi nhóm để làm việc trên mạng buộc học sinh phải xài Internet thời gian dài. Nếu cha mẹ không quản lý thì đâu dám chắc ngoài xem bài chúng sẽ xem gì trên mạng?
Bàn chuyện cấm trẻ dưới 16 tuổi dùng mạng xã hội cũng cần đưa ra chế tài ngay trong môi trường giáo dục. Phần mềm online và các nhóm Zalo đã vô tình đưa học sinh đến với mạng xã hội nhiều hơn bao giờ hết.
Chỉ số giá tiêu dùng tại Mỹ tăng khoảng 20-25% trong giai đoạn 2020-2024. Báo cáo của Ngân hàng Dự trữ Liên bang New York và Trung tâm Nghiên cứu Pew cho thấy người dân đối mặt với áp lực tài chính trong nhiều năm qua.
Do không có hệ thống y tế toàn dân và chi phí y tế cao, người Mỹ buộc phải thắt chặt chi tiêu. Hơn 37% người trưởng thành cho biết họ không thể chi trả một khoản khẩn cấp 400 USD, theo số liệu từ Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed).
Để bù đắp chi phí, người tiêu dùng hình thành 5 thói quen.
Săn phiếu giảm giá nhu yếu phẩm
Khác với việc dùng ưu đãi cho hàng xa xỉ, người Mỹ sử dụng phiếu giảm giá cho thực phẩm và vật dụng hàng ngày. Dữ liệu từ NielsenIQ cho biết hơn 90% người Mỹ từng sử dụng loại phiếu này.
Đổ xăng ở nơi khác
Người dân có xu hướng lái xe sang các khu vực lân cận để tìm trạm xăng có mức giá thấp hơn. Khi giá xăng chạm ngưỡng cao nhất trong 4 năm qua, việc tiết kiệm vài cent mỗi gallon trở thành phương án tối ưu để giảm chi phí di chuyển hàng tháng.
Ở Mỹ, giá xăng không thống nhất toàn quốc mà thay đổi theo từng bang, thậm chí từng quận/hạt (county) và thành phố. Nguyên nhân là ngoài thuế liên bang, mỗi địa phương tự áp dụng mức thuế tiêu thụ đặc biệt, phí môi trường và phí bảo trì đường bộ khác nhau.
Thông thường, trạm xăng ở sát đường cao tốc hoặc trung tâm thành phố thường đắt hơn. Chỉ cần lái xe thêm 5-10 phút vượt qua ranh giới một thị trấn hoặc ranh giới quận, mức thuế thay đổi có thể giúp giá xăng rẻ hơn từ 20 đến 50 cent mỗi gallon. Với các xe cỡ lớn, việc này giúp tiết kiệm 5-10 USD cho mỗi lần đổ đầy bình.
Chia sẻ chi phí sinh hoạt
Việc chia hóa đơn qua các ứng dụng thanh toán như Venmo phản ánh cách người Mỹ quản lý tài chính nhóm. Trung tâm Nghiên cứu Pew ghi nhận khoảng 38% người trưởng thành sử dụng Venmo, trong đó 44% người dưới 30 tuổi cho biết mục đích chính là chia tiền trong các hoạt động chung.
Đại diện Forbes Advisor nói gần một nửa người dùng ứng dụng thanh toán chia nhỏ hóa đơn thường xuyên hơn từ khi lạm phát tăng, tập trung vào khoản ăn uống. Các nghiên cứu hành vi chỉ ra việc tất toán chi tiết giúp kiểm soát ngân sách cá nhân hiệu quả.
Mua hàng sỉ
Mua hàng số lượng lớn giúp người Mỹ tiết kiệm trung bình 27% chi phí thực phẩm, theo LendingTree. Theo Cục Thống kê Lao động Mỹ (BLS), chỉ số giá thực phẩm tăng 11,4% vào năm 2022 và duy trì ở mức cao trong giai đoạn 2023–2024.
Numerator cho biết hơn 60% hộ gia đình Mỹ sở hữu thẻ thành viên tại các chuỗi bán lẻ sỉ như Costco hoặc Sam's Club để giữ mức chi tiêu ổn định.
Dự tiệc không mang quà
Khảo sát của Evite cho thấy quà tặng hiện chỉ xuất hiện trong các dịp như tiệc tân gia; các buổi gặp gỡ thông thường không còn yêu cầu quy tắc này. Nghiên cứu của The Salonnière chỉ ra hơn một nửa người tham gia khảo sát không mang quà khi dự tiệc. Việc giảm áp lực quà tặng giúp duy trì các mối quan hệ xã hội đối với những người đang quản lý ngân sách eo hẹp.
Naveena Vanamala, 26 tuổi, ở Mumbai ngồi để chuyên viên trang điểm vẽ những chấm trắng nhỏ phía trên lông mày. Cô đang chuẩn bị bước vào lễ cưới mà hoa cài tóc vẫn chưa có.
Ở Ấn Độ, bố cô dâu là người lo toàn bộ hôn lễ. Nhưng bố Naveena đã qua đời 6 tháng trước nên cô phải tự xoay xở và đối mặt áp lực tài chính.
Naveena làm nhân viên marketing, thu nhập khoảng 145 USD mỗi tháng. Ngân sách dự kiến cho đám cưới ban đầu là 3.200 USD nhưng đã tăng gấp đôi. Cô phải vay ngân hàng. Chú rể đang trả nợ mua nhà cũng phải thế chấp căn hộ để vay thêm. "Chúng tôi biết vay nợ nhiều đến mức này để làm đám cưới là không đáng, nhưng không còn lựa chọn nào khác", cô nói.
Theo báo cáo của Jefferies Financial Group, ngân hàng đầu tư và dịch vụ tài chính, trụ sở New York (Mỹ), các đám cưới ở Ấn Độ thường kéo dài nhiều ngày, tốn kém và là ngành công nghiệp trị giá khoảng 130 tỷ USD.
Ở quốc gia Nam Á này, hôn nhân gắn chặt với tài chính và áp lực xã hội. Gia đình nhà gái thường gánh phần lớn chi phí. Một số nơi vẫn tồn tại phong tục cô dâu về nhà chồng phải có hồi môn. Với các hộ thu nhập thấp, một đám cưới lớn dễ đẩy gia đình vào nợ nần. Dữ liệu của Jefferies cho thấy chi tiêu cho đám cưới trung bình tại Ấn Độ gấp khoảng hai lần chi cho giáo dục.
Tại Delhi, cha của cô dâu Kaveri Mehta đứng gần lối vào, theo dõi đường đi và điện thoại khi chờ khách. Khi thấy con gái đi ngang qua và mỉm cười, ông bớt căng thẳng vì hiểu mọi chuyện đang suôn sẻ.
Đám cưới của Kaveri có hàng trăm khách mời, nhiều người bay từ nước ngoài về. Đội ngũ phục vụ lên đến 150 người. Dù muốn tổ chức gọn nhẹ, cô cho biết khó tránh áp lực xã hội và quy tắc mời khách. Người cha nói chi phí có thể lên tới hàng trăm nghìn USD.
Vikramjeet Sharma, giám đốc công ty tổ chức đám cưới sang trọng, cho biết trung bình khách hàng của ông chi từ 500.000 USD đến 3 triệu USD. Quy mô đám cưới tăng mạnh trong 20 năm qua.
Tại miền Bắc Ấn Độ, Anamika Upadhayay tham gia một lễ cưới tập thể cùng nhiều cặp đôi khác. Cô chọn hình thức này vì gia đình không đủ khả năng tổ chức đám cưới truyền thống. Chi phí giảm đáng kể, nhưng không gian riêng tư cũng bị hạn chế.
Mỗi cặp vợ chồng tham gia hôn lễ tập thể được nhận bộ đồ gia dụng trị giá khoảng 1.000 USD. Món quà của ban tổ chức này cũng được xem như của hồi môn. Với nhiều gia đình, giá trị bộ đồ gia dụng tương đương thu nhập cả năm. Chương trình do chính quyền địa phương tổ chức nhằm giảm gánh nặng nợ cưới, đặc biệt từ các khoản vay lãi cao.
Bên cạnh chi phí tổ chức đám cưới, của hồi môn là một gánh nặng khác của các gia đình cô dâu. Dù tục lệ này đã bị luật pháp cấm, thực tế vẫn tồn tại dưới nhiều hình thức khác nhau. Mỗi năm, hàng nghìn vụ việc liên quan được ghi nhận, cho thấy khoảng cách giữa luật và đời sống.
Luật sư Kunal Madan cho biết các yêu cầu tài chính trong hôn nhân thường không được nói trực tiếp, nhưng tích lũy dần theo thời gian, tạo áp lực lớn lên gia đình cô dâu. Áp lực này không đến từ một khoản cụ thể mà lan qua nhiều chi tiết trong quá trình chuẩn bị và cả sau cưới.
Trở lại Mumbai, mẹ của Naveena Vanamala đi lại trong lễ cưới, chào hỏi người thân. Hơn 500 khách mời đã đến dự. Các nhiếp ảnh gia vây quanh cô dâu, trong khi đồ ăn liên tục được phục vụ. Trong ngày cưới, cô "cảm giác như mình đã trở thành người nổi tiếng". Nhưng phía sau sự hào nhoáng này là những khoản vay chồng chất và kế hoạch trả nợ kéo dài nhiều năm.
"Đám cưới đúng là mọi thứ tôi từng mơ ước", cô nói. "Nhưng tôi sẽ còn căng thẳng cho đến khi trả hết nợ".