Mới nhớ cách đây mấy năm, một hôm ngồi cà phê sớm trên đường Trương Định (TP.HCM) trước cơ quan, tôi bỗng thấy một cái gì thiêu thiếu, hơi buồn buồn trong khi nhìn đường phố dường như thoáng đãng hơn. À, tôi không còn thấy hình ảnh những chú sóc quen thuộc nhanh nhẹn chạy trên dây điện chuyền từ cây cổ thụ này sang cây cổ thụ khác. Thì ra công ty điện lực đã đưa các dây điện, cáp viễn thông xuống lòng đất.
Đường phố rõ ràng trở nên sáng sủa hơn, đẹp hơn, ít nguy hiểm hơn, đặc biệt vào những ngày giông gió; check-in sẽ mộng mơ hơn vì không vướng cái “mạng nhện” chằng chịt. Điện góp phần làm đẹp cho thành phố. Và tất nhiên chuyện cúp điện đã trở thành “cổ tích”.
Nói như thế vì tôi là bác sĩ chuyên khoa nội soi tiêu hóa, một chuyên khoa gắn bó với điện như hình với bóng. Một lần tôi đang nội soi cắt polyp đại tràng thì điện cúp. Màn hình nội soi lập tức chìm trong bóng tối. Tôi cực kỳ sốt ruột, còn bệnh nhân thì lo sợ hoang mang. Dĩ nhiên chúng tôi chạy máy phát dự phòng, nhưng trong khi chờ đợi, tôi và có lẽ bệnh nhân thấm thía sự cần thiết của ánh sáng, của điện. Tự dưng trong tôi mơ ước ngày không còn cúp điện.
Đó là chuyện của gần 15 năm trước, còn bây giờ tôi không gặp tình huống nguy hiểm, dở khóc dở cười như vậy nữa.
Có thể nói, điện cũng như không khí, như nước là những thứ cực kỳ cần thiết cho cuộc sống con người, nhưng theo quán tính, rất nhiều người coi đó là điều hiển nhiên, ít được quan tâm. Có một câu nói vui: “Điện, nước để nhà nước lo”. Trước đây tôi cũng nghĩ lệch lạc như thế, nhưng từ các cuộc thi về đề tài ngành điện trên Báo Thanh Niên, suy nghĩ của tôi và nhiều người khác đã thay đổi: “phải tiết kiệm năng lượng”.
Tôi tâm đắc với bài viết của các tác giả cuộc thi Tiết kiệm điện thành thói quen; tôi thực sự ngạc nhiên về sự đa dạng, phong phú của các bài viết. Tôi thực sự ngưỡng mộ về tri thức, về cách mà người ta làm để tiết kiệm điện. Đó không chỉ là bài toán về kinh tế mà còn là văn hóa. Thực sự các cuộc thi đã nâng tầm ngành điện của chúng ta.
Từ cảm hứng của nhiều bài dự thi trên Báo Thanh Niên, đêm thứ bảy 28.3.2026, từ 20 giờ 30 đến 21 giờ 30, gia đình chúng tôi cũng như nhiều người hào hứng thực hiện chủ trương của ngành điện: tắt điện tham gia chương trình Giờ trái đất. Gia đình chúng tôi lên ngồi chơi trên sân thượng đón gió mát, ngắm bầu trời đầy sao và sung sướng rằng đã góp phần vào tiết kiệm năng lượng và bảo vệ môi trường. Mà ở đây chúng tôi chủ động chứ không phải thụ động bị cúp điện như thuở nào.
Sáng sớm hôm sau, xem trên truyền hình thấy trong 1 giờ tắt đèn, cả nước đã tiết kiệm được 463.000 kWh điện, tương đương khoảng 1,02 tỉ đồng. Thực là một con số ấn tượng và ý nghĩa. Từ đó, tôi cũng như rất nhiều người đã thay đổi cách nhìn về EVNHCMC, nơi không chỉ quản lý, phân phối điện mà còn là nơi đem niềm tin ánh sáng qua các cuộc thi viết về điện trên báo chí.
Không chỉ riêng gia đình tôi mà mọi người đều hào hứng đọc những bài viết về cuộc thi và đưa vào áp dụng trong đời sống hằng ngày. Các con tôi cũng ý thức tốt hơn nhiều về ý thức và cách để tiết kiệm điện, cùng tự hào về ngành điện “50 năm thắp sáng niềm tin” trên thành phố mang tên Bác.
Trong clip, người chồng đứng cạnh vợ và 4 con (3 gái, 1 trai) nhận bó hoa tươi thắm từ nhân viên đại lý ô tô. Vợ chồng nở nụ cười hiền lành, các con tỏ ra háo hức khi cùng ba mẹ đến nhận xe mới. Điều khiến cộng đồng mạng chú ý không chỉ việc mua xe mà còn bởi hình ảnh giản dị, mộc mạc của cả nhà. Dù nuôi 4 con nhỏ, vợ chồng này cho biết họ luôn cố gắng lao động, tích góp để mua phương tiện đi lại thuận lợi cho cả nhà.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Hồ Hoàng Ý (25 tuổi), nhân viên tư vấn bán một đại lý xe ở Gia Lai cho biết, khi người chồng đến xem và đặt cọc xe, anh cũng mặc quần áo đơn giản. Anh dành thời gian tìm hiểu nhiều dòng xe và giá bán khác nhau. Sau khi được tư vấn, anh quyết định mua chiếc xe có giá lăn bánh 700 triệu đồng. Ngày nhận xe, cả gia đình hào hứng vì từ nay có xe mới, thuận tiện đi lại.
"Là người đồng hành cùng anh ấy từ lúc tư vấn đến khi nhận xe, mình thật sự trân trọng khoảnh khắc cả gia đình mừng rỡ bên chiếc xe mới. Anh ấy là người đồng bào nên khi trò chuyện, tư vấn mình cố gắng nói chậm và giải thích kỹ để anh hiểu", chị Ý chia sẻ.
Anh Chhưih (quê ở Gia Lai), chủ nhân chiếc ô tô cho biết công việc của vợ chồng chủ yếu là trồng lúa và cà phê. Sau nhiều năm làm rẫy, tích góp từng chút một, năm nay khi hoàn thành việc học lái xe ô tô, anh quyết định mua chiếc xe mới để phục vụ gia đình. Toàn bộ số tiền mua xe được anh thanh toán một lần.
"Tôi rất vui mừng và hạnh phúc khi mua được chiếc xe ô tô mới sau nhiều năm cố gắng. Tôi mua xe để chở vợ con đi lại, không nghĩ đến chuyện sẽ chạy xe dịch vụ. Vợ chồng tôi làm rẫy quanh năm mong mua được chiếc xe để che nắng, che mưa", anh Chhưih nói.
Với vợ chồng anh Chhưih, chiếc ô tô không chỉ là tài sản lớn mà còn là thành quả của những ngày lao động mệt mài, là động lực để tiếp tục vun vén cho tương lai của các con.
Ngày 12.5, lãnh đạo UBND xã Lạc Phượng (Hải Phòng) xác nhận địa phương đã nắm được vụ việc cụ ông bị bỏ rơi trước cổng chùa Đồng trên địa bàn.
Theo thông tin ban đầu, ngày 10.5, nhà chùa phát hiện cụ ông trong tình trạng sức khỏe yếu, đi lại khó khăn, không còn minh mẫn, nằm ở khu vực cổng chùa. Bên cạnh cụ ông có một số đồ dùng cá nhân và mẩu giấy với nội dung nhờ nhà chùa cưu mang do có vấn đề sức khỏe, đau chân.
Sau khi chờ một thời gian không thấy người thân quay lại, nhà chùa đưa cụ ông vào bên trong chăm sóc tạm thời, đồng thời báo chính quyền và công an địa phương.
Qua kiểm tra camera, nhà chùa phát hiện trước đó có một xe taxi đưa cụ ông đến khu vực cổng chùa rồi rời đi. Hình ảnh này sau đó được chia sẻ lên mạng xã hội, khiến nhiều người bức xúc, cho rằng cụ ông bị bỏ rơi.
Tuy nhiên, theo chính quyền địa phương và nhà chùa, sự thật vụ cụ ông bị bỏ rơi trước cổng chùa có nhiều tình tiết éo le hơn. Trong đêm cùng ngày, con gái cụ đã liên hệ với nhà chùa, thừa nhận là người thuê taxi đưa cha đến chùa và bày tỏ sự áy náy.
Người này cho biết, gia đình đang rơi vào hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Mẹ đã mất, nhà cửa đã bán, bản thân chị mới sinh con, đang phải chạy thận và thuê trọ tại Hà Nội. Do không còn khả năng chăm sóc cha già bệnh yếu, chị nghĩ đến việc gửi cha, nhờ cửa chùa cưu mang, nhưng vì lo nhà chùa không tiếp nhận nên đã để bố ở cổng cùng mẩu giấy nhờ giúp đỡ.
Theo sư trụ trì, nhà chùa từng hỗ trợ một số trường hợp người già neo đơn, nhưng cụ ông hiện phải nằm một chỗ, cần người chăm sóc riêng nên nhà chùa chưa đủ điều kiện tiếp nhận lâu dài.
Lãnh đạo UBND xã Lạc Phượng cho biết, vụ việc đang bị hiểu theo hướng quá tiêu cực trên mạng xã hội. Gia đình cụ ông có nỗi khổ riêng và mong nhận được sự hỗ trợ.
Trong sáng 12.5, chính quyền địa phương đã thông báo cho người nhà ở Gia Lâm (Hà Nội) đến đón cụ ông về. Nhà chùa cũng đang kết nối thêm một số cơ sở chăm sóc người già phù hợp hơn để hỗ trợ gia đình tìm phương án lâu dài.
Mạng xã hội chia sẻ hình ảnh và đoạn clip ghi lại cảnh người dân ở xóm Trắng Cát (xã Yên Phú, tỉnh Phú Thọ) hào hứng vui vẻ nhận cá sau khi kéo lưới. Những mẻ cá tươi được chia đều từng phần để ai cũng được cá sau vài năm góp tiền mua cá giống. Với người dân nơi đây, giá trị không nằm ở số cá nhận được mà chính là niềm vui, sự đoàn kết của cả xóm.
Chia sẻ với Thanh Niên, ông Đặng Thế Tùng, chủ nhân đoạn clip cho biết khoảng tháng 5 hằng năm, người dân trong xóm tổ chức kéo lưới. Mỗi lần kéo lưới, người lớn trẻ nhỏ đều háo hức tham gia, không khí vui vẻ giống ngày hội của làng.
"Mỗi hộ trong xóm góp một khoản để mua cá giống, cá được thả tự nhiên, không ăn thức ăn công nghiệp. Dù hồ chứa nhiều cá nuôi nhưng mọi người không sợ tình trạng trộm cắp vì ai cũng có ý thức bảo vệ chung để vài năm kể từ ngày thả giống sẽ có cá để thu hoạch", ông Tùng cho biết.
Chị Bùi Thị Lâm (40 tuổi, phó trưởng xóm Trắng Cát) cho biết hồ nuôi cá của xóm có tên là hồ Deo. Theo chị Lâm, không ai nhớ rõ truyền thống này bắt đầu từ khi nào, chỉ biết từ khi còn nhỏ chị đã thấy người dân trong xóm cùng nhau thả cá rồi đến kỳ lại tụ họp kéo lưới thu hoạch.
Hồ Deo thuộc sự quản lý của UBND xã Yên Phú, giữ vai trò quan trọng trong việc cung cấp nước phục vụ sản xuất nông nghiệp cho người dân địa phương. Hằng năm, 183 hộ dân trong xóm sẽ đóng góp 100.000 đồng/hộ để mua cá giống thả xuống hồ. Những gia đình muốn nhận nhiều phần cá hơn có thể đăng ký thêm suất, tương ứng 200.000 đồng cho 2 suất, 300.000 đồng cho 3 suất...
"Các loại cá được thả chủ yếu là cá chép, cá trắm, cá rô phi, cá mè… Sau khoảng 2 năm, bà con sẽ cùng nhau kéo lưới thu hoạch. Có năm được nhiều, có năm ít, riêng năm nay thu được khoảng 2 tấn cá. Thậm chí có năm số cá chia về cho mỗi nhà còn thấp hơn số tiền góp ban đầu, nhưng ai cũng vui vì đây là nét truyền thống gắn kết tình làng nghĩa xóm", chị Lâm chia sẻ.
Sau khi kéo lưới, bà con sẽ tiếp tục chờ nước trong hồ đầy lên để tiếp tục thả cá giống. Cứ như vậy, truyền thống thả cá và kéo lưới được giữ gìn suốt nhiều năm.