Đại lý vé số Anh Đào ở Đồng Nai cho biết mới đã đến nhà đổi thưởng cho khách có 16 tờ trúng số. Cụ thể, 16 tờ có dãy số 975219 thuộc đài TP.HCM mở thưởng xổ số miền Nam ngày 4 tháng 5 trúng độc đắc trị giá 32 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
“Chủ nhân của 16 tờ vé số may mắn là người phụ nữ cũng ở Đồng Nai, khách quen của đại lý. Người này mua vé với dãy số ngẫu nhiên, mừng không nói nên lời khi trúng độc đắc theo kết quả xổ số ngày 4 tháng 5. Vị khách nhận toàn bộ tiền trúng số qua hình thức chuyển khoản. Do số tiền trúng lớn và đến bất ngờ nên chị ấy chưa biết sử dụng vào mục đích gì. Ngoài ra, chúng tôi còn đổi thưởng nhiều tờ trúng an ủi cho các vị khách khác”, đại lý vé số Anh Đào chia sẻ.
Hình ảnh những tờ vé số trúng độc đắc sau khi đăng tải lên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của mọi người. Ai nấy đều gửi lời chúc mừng đến chủ nhân may mắn, không quên “xin vía” để bản thân sớm trúng số.
Gần đây, đại lý vé số Hoàng Anh Phú Quý ở phường Bến Cát, TP.HCM (Bình Dương cũ) thông báo đã bán trúng nguyên cây vé số 160 tờ cho một khách, theo kết quả xổ số miền Nam ngày 3 tháng 5.
Cụ thể, những tờ vé số may mắn có dãy số cuối là 87565 trúng giải nhất xổ số Tiền Giang ngày 3 tháng 5. Giá trị nguyên cây vé trên là 4,8 tỉ đồng, được đại lý phân phối cho bạn hàng bán ra cho nhiều khách khác nhau.
Tin Gốc: Thanh Niên

Bắt đầu từ năm 1977, ông Nguyễn Hữu Phúc khởi nghiệp bằng nghề mua đi bán lại các sản phẩm gốm, sơn mài Nam bộ với suy nghĩ giản dị: "Thời buổi khó khăn, mua gì bán được là tốt". Không theo đuổi đồ ngoại nhập đắt tiền, ông chọn con đường phù hợp với khả năng kinh tế, tìm những món đồ vừa tầm. Rong ruổi khắp Lái Thiêu, Bình Dương, Biên Hòa đến Chợ Lớn, nghe đâu có đồ là tìm đến. Những điểm dừng chân quen thuộc không chỉ là chợ đồ cũ, mà còn là nhà các nghệ nhân, thợ gốm, các thầy trường Mỹ nghệ Biên Hòa, Mỹ thuật Gia Định… Có khi mua được vài món, có khi chỉ là dăm ba câu chuyện, vài chi tiết nghề được truyền lại.
Những cơ duyên gặp gỡ ấy giúp Phúc Lái Thiêu tích lũy vốn hiểu biết về nghệ nhân, kỹ thuật, lịch sử các dòng gốm, tranh, tượng, đồ sơn mài Nam bộ. Những cái tên như Tư Phép, Ba Mây, Năm Khòm hay các họa sĩ của lò Thành Lễ dần trở thành bạn vong niên, ông lưu giữ không chỉ là hiện vật của các nghệ nhân, nghệ sĩ một thời, mà đằng sau đó còn là những câu chuyện thú vị của một thời quá vãng.
Điểm tạo nên uy tín của Phúc Lái Thiêu không nằm ở số lượng hiện vật, mà ở cách ông săn tìm và kể lại câu chuyện của chúng. Ông thường tìm đến các gia đình thợ lò gốm Lái Thiêu, nơi còn lưu giữ những món đồ bị bỏ quên hoặc chưa từng ra thị trường, nhờ mối quan hệ thân tình lâu năm nên khi gia đình cần bán, Phúc Lái Thiêu là lựa chọn số một.
Cách đây không lâu, biệt thự đốc phủ Võ Hà Thanh bên sông Đồng Nai là đề tài bàn luận sôi nổi về câu chuyện di sản, kiến trúc, bảo tồn hay phá bỏ. Phúc Lái Thiêu kể lại: "Nhà đó nhiều đồ lắm, món cuối cùng tôi mua được là 2 trụ đèn nhập về từ Pháp, gia đình gỡ đem vào nhà, để từ thời ông cụ. Tôi quen gia đình đó hơn 40 năm, khi nào họ cần bán gì là gọi tôi đến, cặp trụ đèn là 2 món cuối cùng mua ở đó. Bà cụ dặn con cháu cẩn thận lắm, chỉ bán cho tôi vì nói tôi thân tình, được họ quý mến nên nhường lại".
Trong nghề sưu tầm của Phúc Lái Thiêu, một hiện vật đáng nhớ khác là chiếc độc bình Thành Lễ cao gần 80 cm, vẽ tích Trưng Vương phạt Hán. Đây là sản phẩm thuộc mẻ gốm xanh trắng đầu tiên của lò Thành Lễ những năm 1960, nhưng bị lỗi: men xanh táp lửa, men trắng rỗ, cốt gốm chín không đều.
Giới thủ công mỹ nghệ Sài Gòn xưa hiểu rõ tiêu chuẩn khắt khe của Thành Lễ, những sản phẩm bị lỗi không bao giờ được phép ra thị trường. Ông Tư Phép - người quản kho và cũng là nhân viên bán hàng cho cửa hàng Thành Lễ ở 151 - 159 đường Tự Do (nay là Đồng Khởi) từ 1962 - 1966 được lệnh hủy toàn bộ mẻ lò. Trong vô số đồ đập bỏ, ông Tư Phép giữ lại một độc bình đem về đựng gạo.
Chính Phúc Lái Thiêu là người "khai quật" hiện vật bỏ quên ấy, câu chuyện chiếc độc bình gợi lại thời vàng son của đồ mỹ nghệ Thành Lễ. Nói về hiện vật mình từng lưu giữ, ông Tư Phép kể lại: "Phần tạo cốt gốm là nghệ nhân Bảy Vạn, với kỹ thuật vuốt gốm bàn xoay kinh điển. Đắp nổi đầu rồng do Út Nở phụ trách, đề tài trang trí tích Hai Bà Trưng đánh tan quân Hán do họa sĩ Thái Văn Ngôn thiết kế". Có thể nói, Thành Lễ là đơn vị tiên phong trong việc kết hợp các "siêu sao" ở từng lĩnh vực vào một sản phẩm thủ công mỹ nghệ và gặt hái nhiều thành công khi đưa sản phẩm mỹ nghệ Việt Nam vươn tầm ra thế giới.
Nói về sưu tầm nghệ phẩm, Phúc Lái Thiêu bày tỏ: "Nhiều món quý với mình, nhưng với người khác chẳng đáng gì. Khi sưu tầm được đồ độc, lạ, tôi hay rủ rê bạn bè, cả giới nghiên cứu, báo chí đến để chia sẻ niềm vui, giải đáp những thắc mắc về lai lịch, xuất xứ, câu chuyện thiết kế… cũng là cách để học hỏi thêm, chứ nghề này, đâu hiểu hết được". Cách chơi ấy khiến ông trở thành cầu nối giữa giới sưu tầm và nghiên cứu. Nhiều sinh viên, nhà báo, các nhà nghiên cứu Nam bộ khi cần trực quan hiện vật khảo cứu, thường tìm đến ông xin tư liệu, nhờ dẫn đi gặp những nhân chứng ngày xưa.
Không chỉ sưu tầm, Nguyễn Hữu Phúc còn là người khởi xướng phong trào sưu tầm cổ ngoạn tại Thuận An - Lái Thiêu (Bình Dương cũ, nay thuộc TP.HCM). Giai đoạn 2012 - 2013, ông đứng ra lập hội, tập hợp anh em, tổ chức nhiều buổi giao lưu, triển lãm gốm Nam bộ ở các bảo tàng Bình Dương (cũ), TP.HCM... và cũng từ phong trào ấy, các dòng gốm Lái Thiêu, Thành Lễ, Biên Hòa… được thêm nhiều người yêu cổ ngoạn cất công tìm hiểu, sưu tầm, góp phần tôn vinh và bảo tồn vốn quý.
Sau gần 50 năm theo nghề, chuyện buôn bán không còn là ưu tiên với Phúc Lái Thiêu, bộ sưu tập nghệ phẩm Nam bộ của ông ngày càng dày. Những gia đình thân quen ngày trước, ông vẫn lui tới, và thỉnh thoảng lại nhận những cú điện thoại gọi đến mua đồ. Có những hiện vật biết từ 30 - 40 năm trước, muốn mua lắm nhưng gia chủ dư điều kiện, chẳng bán làm gì. Rồi một ngày họ gọi điện, bảo đến mua, với cái giá như cho tặng hơn là thương mại. Nghiệm lại, Phúc Lái Thiêu nói ngắn gọn: "Mình có duyên".
Vẫn cái tính xuề xòa, hào sảng, biết gì nói đó, luôn lắng nghe, học hỏi, ai cần thì giúp…, Phúc Lái Thiêu như một "từ điển sống" trong thế giới đồ xưa Nam bộ. Ông tâm tình: "Mình không giỏi chuyên sâu, nhưng biết đâu là nơi cần tìm nên anh em ai muốn tìm hiểu mình đều sẵn lòng giúp". Kiểu chơi nghĩa tình, hào sảng, đậm khí chất Nam bộ ở Phúc Lái Thiêu cũng quý như những nghệ phẩm ông dày công sưu tầm xưa nay.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
TP.HCM: Phát hiện loài vật trong Sách đỏ ngoài tự nhiên, người dân lầm tưởng… cá sấu

Chia sẻ với PV Thanh Niên, anh Quân Trần, một người dân sống phường Tân Mỹ, TP.HCM (Q.7 cũ) có sở thích săn ảnh các loài động vật cho biết mới đây, anh bất ngờ phát hiện một cá thể động vật nhìn giống cá sấu ở khu vực đầm lầy thuộc xã Nhà Bè.
Clip về loài vật này được anh Quân Trần chia sẻ lên mạng xã hội với dòng trạng thái: "Quay được động vật quý hiếm nằm trong Sách đỏ xuất hiện ngoài thiên nhiên hoang dã tại Nhà Bè, TP.HCM. Lần trước mình chỉ thấy từ xa, cứ tưởng là con cá sấu, nay quay cận cảnh được rồi, hết nhầm lẫn. Mong rằng em nó sẽ an toàn, kết đôi để duy trì nòi giống".
Clip gây tò mò cho nhiều người và được mạng xã hội quan tâm, chia sẻ. Qua tìm hiểu, anh Quân Trần cho biết đây là con kỳ đà hoa, loài động vật quý hiếm trong Sách đỏ. Anh ước chừng con vật dài khoảng 1 m, nặng hơn 10 kg bơi giữa khu vực đầm lầy, xung quanh là những rặng dừa nước um tùm.
Anh mô tả con vật có đầu thuôn dài, cổ và mõm và phần đuôi dài. Anh ấn tượng với phần thân màu đen xám của loài động vật này với các đốm nhỏ hoa văn màu vàng sắp xếp thành các dải ngang trên lưng và đuôi.
Theo dõi clip của anh Quân Trần, đại diện Trung tâm Bảo tồn động vật hoang dã tại Việt Nam – Save Vietnam’s Wildlife xác nhận loài động vật trong clip là kỳ đà hoa. Đây là loài nằm trong Sách đỏ và có tên trong danh mục động vật rừng nguy cấp, quý, hiếm thuộc nhóm IIB.
Theo các tài liệu, kỳ đà hoa có tên khoa học là varanus salvator, cơ thể được che phủ bởi lớp vảy màu xám nâu. Trên cơ thể có nhiều đốm nhỏ li ti xếp thành các sọc chạy ngang qua cơ thể. Chúng thường bị buôn bán để làm thức ăn hoặc ngâm rượu, tuy nhiên đây là việc làm trái phép.
Kỳ đà hoa hay còn gọi là kỳ đà nước, là loài thằn lằn cỡ lớn bậc nhất tại Việt Nam và châu Á, có thể dài tới 2,5 m - 3 m. Đặc tính nổi bật là chúng sống lưỡng cư, leo trèo và bơi lội giỏi, thường săn mồi ở ven sông suối, rừng ngập mặn. Chúng ăn tạp (cá, ếch, chuột), nhút nhát, có tuyến nọc độc nhẹ và thường hoạt động vào sáng sớm.
Kỳ đà hoa thường sống ở các vùng Nam Á và Đông Nam Á bao gồm Trung Quốc, Indonesia, Malaysia, Việt Nam, Singapore... Loài kỳ đà hoa có thể lặn tới 30 phút khi săn mồi dưới nước.
Thời gian gần đây, việc người dân thường xuyên quan sát thấy các loài động vật trong Sách đỏ xuất hiện ngoài tự nhiên ở khu vực phía nam của TP.HCM như chim cổ rắn, kỳ đà hoa… cho thấy môi trường tự nhiên ở vùng này thích hợp để chúng trú ngụ, sinh sống.

Hồi đó tôi còn bé lắm, sống ở xa nhà cùng cha mẹ nên không phải lúc nào cũng được về thăm quê. Nhớ có lần nghỉ hè, tôi được bố cho về quê đúng dịp tối bà đi lễ chùa. Tôi cứ thao thức ngồi bên bậu cửa, háo hức đợi bà về để được chia bánh oản, chia chuối. Khi ấy, không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng ếch kêu ộp ộp vang động cả bờ ao.
Bà lụi cụi thắp ngọn đèn dầu hỏa, một tay che gió, một tay xách đèn bước thấp bước cao trên triền đê vắng lặng. Ánh đèn dầu leo lét như con đom đóm nhỏ giữa đêm sâu, mang theo mùi khói nhang và cả thức quà chùa thơm thảo bà dành phần cho cháu. Có đêm đợi lâu quá, tôi ngủ quên luôn lúc nào không hay, chỉ đến khi cảm nhận được bàn tay gầy guộc của bà lay gọi dậy ăn bánh oản, tôi mới bừng tỉnh trong niềm vui sướng trẻ thơ.
Khi được nghỉ hè, con cháu đưa vào căn nhà nhỏ của bố tôi ở Sài Gòn - TP.HCM, bà ngẩn người ra ngay. Bà cứ đứng giữa nhà, ngửa cổ nhìn trân trân lên trần, mắt nheo nheo rồi thốt lên đầy kinh ngạc: “Ơ kìa, nhà bố Tuân có cái đèn treo ngược sáng nhỉ? Ở quê mình bà toàn phải châm lửa đèn dầu cực bỏ xừ, tối thui tối mò, sao cái đèn này nó dốc ngược đầu xuống mà vẫn sáng rực được thế kia hả con?”.
Cả nhà cười ồ, còn bà thì cứ tấm tắc khen cái “sự lạ” của ánh điện. Có dạo, thấy mấy chú thợ điện mặc bộ đồ bảo hộ màu cam đang hì hục kéo những sợi dây cáp khổng lồ đen xì băng qua khu phố, bà đứng tần ngần ngoài cửa, mặt lộ rõ vẻ lo lắng rồi ghé tai hỏi bố tôi: “Cái gì mà đen trùi trụi trông khiếp thế kia hả Tuân? Nó tròn dài như con trăn, eo ơi kinh nhỉ! Thế cái dây này nó có hút chết người không con?”.
Bố tôi phì cười, giải thích mãi đó là dây dẫn điện để thắp sáng cả khu phố, nhưng bà vẫn tặc lưỡi nửa tin nửa ngờ: “Hóa ra cái đèn treo ngược nó phải 'ăn' cái dây to tướng thế này mới chịu sáng hả con? Đồ điện thành phố đúng là... lạ thật!”.
Ngày ấy, cả bố và mẹ tôi đều là công nhân, những người lao động một đời gắn bó với vôi vữa, công trường và xưởng máy. Cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn trăm bề, nhưng màu áo bảo hộ bạc phếch của bố mẹ luôn cháy khét mồ hôi của sự chắt chiu, hy sinh thầm lặng. Bố làm công nhân xây dựng vất vả lắm, nhưng may mắn bố bốc thăm trúng được chiếc quạt bàn. Đó là "gia bảo" quý nhất nhà, cái quạt cứ chạy ọc ạch, kêu rè rè như công nông mà ai đến chơi cũng phải trầm trồ ngưỡng mộ.
Không chỉ có quạt, mẹ tôi còn bốc thăm được một chiếc "váy bà" - thực chất là cái quần lửng viện trợ to rộng đến mức kỳ lạ. Tôi nhớ mãi cảnh bố và anh Giang mặc thử vào mà nó vẫn rộng thênh thang như cái bao tải, cả xóm cười chảy cả nước mắt. Những món đồ bốc thăm ấy, dù đơn sơ, nhưng là cả một niềm hãnh diện, là kết tinh từ những giọt mồ hôi công nhân trên những công trình kiến thiết đất nước nhọc nhằn.
Nhưng “phép màu” khiến bà hào hứng nhất vẫn là cái tivi đen trắng có lắp thêm tấm màng nhựa màu xanh cho giống... “tivi màu”. Cứ tối đến là xóm nhỏ vui như tết, lũ trẻ con kéo đến đông nghịt, ngồi bệt cả dưới sàn xi măng. Khổ nỗi, tivi cứ “nhiễu nhằng nhiễu nhịt”, thế là bố Tuân lại tất tả leo lên mái nhà chỉnh ăng ten. Ở dưới, cả xóm làm “đài chỉ huy” hò hét vang trời: “Sang trái tí... Ấy, quá rồi! Nét rồi! Đứng yên đấy nhé bố Tuân ơi!”.
Niềm vui ấy càng trọn vẹn khi chị cả Oanh dành dụm tiền mua vé số rồi trúng giải đặc biệt - tậu ngay chiếc đài VEF 206 đen bóng. Từ ngày có chiếc đài "ngoại" ấy, nhà tôi rộn ràng hẳn lên. Sáng sớm nghe tiếng đài báo thức, tối đến bà lại ngồi tựa lưng nghe ngâm thơ phát ra từ chiếc loa ấm áp. Bà cứ tấm tắc bảo: “Nhà bố Tuân sướng nhất, đèn treo ngược vẫn sáng lại không đổ dầu, tivi thì có người nói, lại còn có cái đài của con bé Oanh biết hát nữa!”.
Giờ đây, bố Tuân đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc bố trắng như sương, chiếc quạt năm nào giờ đã nằm yên trong góc ký ức. Mỗi tối ngồi xem chiếc tivi 4K sắc nét đến từng sợi tóc, bố lại nhìn cái điều khiển trên tay rồi mỉm cười xa xăm: “Ngày xưa mà có điện ổn định, tivi nét căng thế này thì bà nội sướng biết mấy con nhỉ? Nhớ cái hồi bà cứ sợ dây cáp điện hút người, giờ thì điện về tận từng ngõ nhỏ làng Lác - quê mình rồi”.
Năm 2026, nhìn lại hành trình 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác tôi thấy mình đã đi một quãng đường thật dài từ những đêm nhiễu sóng ấy. Những sợi dây cáp làm bà khiếp sợ năm xưa giờ đã được ngầm hóa dưới lòng đất tâm tình, những chiếc ăng ten hay đài VEF 206 đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử. Bà đã đi xa, nhưng hình ảnh bà ngước nhìn cái đèn treo ngược và bóng dáng bố Tuân trên mái nhà vẫn mãi là “nguồn năng lượng” thắp sáng trái tim tôi.
Cảm ơn ngành điện TP.HCM đã không chỉ mang tới ánh sáng, mà còn dệt nên những kỷ niệm gia đình vô giá, truyền lửa yêu thương, hạnh phúc qua bao thế hệ, để đến hôm nay chúng ta cùng nhau bước vào kỷ nguyên cất cánh.
Tin Gốc: Thanh Niên

