Sự việc xảy ra ở phút 44, thời điểm Nottingham Forest đang dẫn trước Chelsea 2-0. Từ tình huống đá phạt góc của đồng đội, Derry bật cao tranh chấp với hậu vệ cánh Zach Abbott phía Nottingham Forest.
Derry là người nhảy lên trước, kiểm soát tình huống và Abbott nhảy lên sau. Phần đầu của cả hai va chạm rất mạnh vào nhau.
Nhưng vì nhảy lên sau, Abbott có lợi thế hơn trong cú va chạm, gây ra chấn thương cổ và đầu nghiêm trọng cho Derry.
Trận đấu tạm dừng khoảng 10 phút để đội ngũ y tế sơ cứu cho Derry. Theo tường thuật của trang Football London, cầu thủ 18 tuổi được cho thở oxy, và thực sự đã trải qua những giây phút chiến đấu với tử thần.
Derry được cáng ra khỏi sân và đưa đến bệnh viện trong những tràng pháo tay động viên của khán giả có mặt trên sân. Sau đó, Chelsea cho biết trong một tuyên bố: “Jesse Derry vẫn tỉnh táo, có thể nói chuyện và đang được kiểm tra sức khỏe đề phòng”.
“Chúng tôi chúc cậu ấy mau chóng bình phục và cảm ơn đội ngũ y tế vì sự phản ứng nhanh chóng của họ” – đội bóng thành London cho biết thêm.
Derry sinh năm 2007, chưa đón sinh nhật tuổi 19. Anh chỉ mới ra sân 2 lần cho Chelsea, và đều trong khuôn khổ các trận ít quan trọng ở Cúp FA. Trận đấu với Nottingham là lần đầu tiên cầu thủ này đá chính cho Chelsea ở Premier League.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Bàn đầu tiên của Đình Bắc đến ở phút 19 với cú đệm chân trái cận thành tung nóc lưới SLNA. Trước đó, Nguyễn Quang Hải có pha chọc khe kiểu "lườm rau gắp thịt" để Stefan Mauk phá bẫy việt vị trước khi căng ngang dọn cỗ.
Đến phút 34, Quang Hải tiếp tục là người châm ngòi. Anh cướp bóng ở giữa sân, chuyền cho Lê Phạm Thành Long rồi nhận lại trước vòng cấm. Tiền vệ sinh năm 1997 chuyền xâu kim Bùi Thanh Đức để Đình Bắc cứa lòng chân trái vào góc trái nhân đôi cách biệt. Sau đó, Bắc nhảy ăn mừng ngay trong vòng cấm.
Tiền đạo sinh năm 2004 hoàn tất ngày thi đấu ấn tượng ở phút 52. Bắc kéo bóng phản công vào vòng cấm, giả sút lừa Lê Nguyên Hoàng để tiếp tục dẫn bóng trước khi bị đạp vào chân. Ban đầu, trọng tài Đỗ Khánh Nam không thổi phạt đền, nhưng thay đổi quyết định sau khi xem lại video. Trên chấm 11m, Bắc sút vào chính giữa rồi chạy đến góc sân mừng bàn theo phong cách nhảy xoay của Cristiano Ronaldo, trước những tiếng hô vang của khán giả.
Đây là hat-trick đầu tiên của Đình Bắc tại V-League. "Tôi rất vui", Bắc nói sau trận. "Tôi cảm ơn các đồng đội đã trao cơ hội sút phạt đền để có cột mốc mới".
Tiền đạo 22 tuổi thể hiện phong độ ấn tượng trong tháng 4 khi ghi 7 bàn sau 4 trận, tính từ pha khai nòng trong trận thắng Đà Nẵng 5-1 ở vòng 17. Trước đó, Bắc trải qua chuỗi 500 ngày không ghi bàn tại V-League.
Đình Bắc vươn lên thứ 7 trong danh sách ghi bàn V-League mùa này, bằng Geovane Magno và Fred Friday của Ninh Bình. Anh trở thành cầu thủ nội ghi nhiều bàn nhất, và còn kém người dẫn đầu Alan Sebastiao – đồng đội ở Công an Hà Nội (CAHN) – 7 bàn.
Xen giữa 3 bàn của Đình Bắc, CAHN có bàn thứ tư ở phút 37. Lê Văn Đô chọc khe vào vòng cấm cho hậu vệ Phạm Minh Phúc băng vào sút chân trái chéo góc, để có bàn thứ 3 tại V-League mùa này.
Trận đấu trên sân Hàng Đẫy chứng kiến chủ nhà kiểm soát hoàn toàn thế trận. Hàng công đạt hiệu suất tốt nhưng hàng thủ cũng mắc sai số dẫn đến hai bàn thua. Phút 45, Nguyễn Filip đỡ bóng lỗi trong vòng cấm rồi phạm lỗi với Reon Moore dẫn đến phạt đền, trước khi Michael Olaha dứt điểm đánh lừa thủ môn ghi bàn. Đến phút 84, Olaha hoàn tất cú đúp với cú đánh đầu vào góc phải sau quả phạt góc.
Chiến thắng 4-2 giúp CAHN củng cố ngôi đầu bảng với 51 điểm, và nới rộng cách biệt với đội nhì Thể Công – hòa Đà Nẵng 3-3 – lên 9 điểm. Trong khi đó, SLNA đứng thứ 8 với 24 điểm, hơn đội cuối bảng PVF-CAND 11 điểm, khi giải còn 6 vòng đấu.
"Chúng tôi chưa nghĩ đến chức vô địch mà cố gắng từng trận", Đình Bắc cho hay. "Cả đội đã thống nhất từ trước trận gặp SLNA là coi 7 trận V-League còn lại đều như chung kết".
Ở vòng 21, CAHN sẽ làm khách trước Hải Phòng vào ngày 2/5. Một ngày sau, SLNA tiếp đón HAGL.
Đội hình xuất phát
CAHN: Nguyễn Filip, Cao Pendant Quang Vinh, Trần Đình Trọng, Phạm Minh Phúc, Adou Minh Leygley, Bùi Hoàng Việt Anh, Lê Văn Đô, Stefan Mauk, Quang Hải, Lê Phạm Thành Long, Đình Bắc
SLNA: Cao Văn Bình, Vương Văn Huy, Lê Nguyên Hoàng, Bùi Thanh Đức, Xuân Bình, Văn Bách, Quang Vinh, Trần Nam Hải, Reon Moore, Carlos Fortes, Michael Olaha.
Tin Gốc: Vnexpress

Trong ngày 16-5, có tới 2 đội quốc tế ra sân tại Cúp VTV9 - Bình Điền. Đầu tiên vào lúc 14h, CLB Suwon (Hàn Quốc) sẽ chạm trán LPBank Ninh Bình. Đại diện Hàn Quốc mang tới giải một đội hình vừa trẻ trung lại vừa kinh nghiệm.
Đó không phải là đội hình tới giải chỉ để cọ xát, mà rõ ràng hướng đến những mục tiêu cao. Những cái tên dày dạn như Ha Hyorim, Park Chaelim, Kim Nahee sẵn sàng đồng hành cùng các đàn em như Koo Hyein, Lee Yedam, Han Sua,… để hoàn thiện lối chơi.
Trong khi đó LPBank Ninh Bình vẫn đang loay hoay kể từ khi Bích Tuyền không còn thi đấu. Cơ hội chiến thắng của họ không cao ở màn so tài này.
Đến 17h sẽ là trận đấu giữa Binh Chủng Thông Tin và Giang Tô (Trung Quốc). Giang Tô cũng đem đến một đội hình mạnh, không hề thua kém Suwon. Đặc biệt, họ có sự góp mặt của đối chuyền Zhou Yetong, VĐV của tuyển bóng chuyền nữ Trung Quốc.
Do đó Binh Chủng Thông Tin chưa chắc đã có trận đấu dễ dàng, cho dù lực lượng của họ có phần nhỉnh hơn về mặt kinh nghiệm.
Trận đấu cuối cùng trong ngày 16-5 sẽ là màn so tài giữa chủ nhà VTV Bình Điền Long An và VietinBank, diễn ra lúc 20h. Đội bóng miền Tây được đánh giá cao hơn, và có khả năng là đội giành chiến thắng ở cuộc so tài này.
* Lịch thi đấu có thể thay đổi tùy thuộc vào ban tổ chức giải.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Trên bảng xếp hạng tổng các kỳ Olympic, Ý là quốc gia mạnh nhất ở môn đấu kiếm với tổng cộng 135 huy chương, kế đến là Pháp, Nga... rồi Hàn Quốc (hạng 7), trong khi Trung Quốc xếp tận vị trí thứ 10.
Thể thức đấu kiếm thể thao ngày nay không giống như những gì chúng ta mường tượng về kiếm thuật của thời trung đại, hay cách sử dụng kiếm nơi chiến trường.
Nhưng kể cả khi nói đến văn hóa dùng kiếm, người Trung Quốc ngày nay cũng không nổi bật so với phần còn lại của thế giới.
Kendo (kiếm đạo) của người Nhật Bản được xem là văn hóa dùng kiếm phổ biến nhất, nổi tiếng nhất thế giới. Với thanh katana và văn hóa kendo, người Nhật thực sự tạo được một trường phái vô cùng đặc thù, được hâm mộ đông đảo bởi cộng đồng đam mê võ thuật toàn cầu.
Kế đến là thanh kiếm lưỡi cong shamshir của người Ba Tư, trở thành biểu tượng cho trường phái "kiếm chém" nổi tiếng của thế giới Hồi giáo. Hay claymore - thanh kiếm gắn liền với các hiệp sĩ trung cổ châu Âu, nặng đến gần 5kg.
Trung Quốc hoàn toàn tụt lại trong hệ thống "văn hóa kiếm thuật" kể trên. Ngày nay, kiếm của người Trung Hoa gắn liền với dạng tập luyện dưỡng sinh của Thái cực đạo, và chỉ được "dương danh" trong tiểu thuyết hoặc điện ảnh.
Thực tế, Trung Quốc từng là một trong những cái nôi lớn nhất của kiếm thuật thế giới. Từ thời nhà Chu và nhà Hán, kiếm đã giữ vai trò quan trọng trong quân đội và tầng lớp quý tộc.
Một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất là Kiếm Việt Vương Câu Tiễn, thanh kiếm hơn 2.000 năm tuổi nhưng gần như không gỉ sét khi được khai quật vào thập niên 1960. Các nhà khảo cổ xem đây là minh chứng cho trình độ luyện kim cực cao của Trung Hoa cổ đại.
Không chỉ phát triển kỹ thuật rèn kiếm, người Trung Quốc còn xây dựng cả một nền văn hóa kiếm thuật.
Trong xã hội cổ truyền, kiếm không đơn thuần là vũ khí chiến tranh mà còn gắn với hình tượng hiệp khách, văn nhân và đạo sĩ.
Khác với châu Âu, nơi kiếm chủ yếu phục vụ quân sự và đấu tay đôi, kiếm thuật Trung Hoa nhanh chóng mang thêm yếu tố mỹ học và triết lý. Các kỹ thuật di chuyển, thân pháp, nhịp thở hay thần thái đều được xem trọng không kém hiệu quả chiến đấu.
Theo sử gia Meir Shahar, kiếm thuật Trung Hoa dần đánh mất tính thực chiến vì văn hóa biểu diễn. Điều này gần tương tự với chất lượng võ thuật của các võ phái kung fu truyền thống.
Bước ngoặt lớn xuất hiện khi thuốc súng và súng trường thay đổi hoàn toàn chiến tranh. Từ cuối thời Minh sang Thanh, kiếm bắt đầu mất dần vai trò quân sự.
Những trận đánh hiện đại không còn phụ thuộc vào kỹ năng đấu kiếm cá nhân như trước. Khi kiếm không còn là công cụ sinh tồn, kiếm thuật cũng chuyển dần sang tính biểu tượng và truyền thống.
Biến động lịch sử thế kỷ 19 và 20 càng làm quá trình này mạnh hơn. Nội chiến, chiến tranh với phương Tây và Nhật Bản, rồi các biến động xã hội sau năm 1949 khiến nhiều hệ phái võ thuật bị đứt gãy truyền thừa.
Sau đó Trung Quốc tiến hành chuẩn hóa võ thuật thành hệ thống wushu hiện đại. Đây là giai đoạn mang tính quyết định.
Wushu giúp võ thuật Trung Hoa phổ biến toàn cầu nhờ yếu tố thẩm mỹ cao, nhưng đồng thời cũng đẩy nhiều môn võ sang hướng biểu diễn. Các bài quyền kiếm ngày càng chú trọng: động tác đẹp, độ khó, tính nghệ thuật...
Yếu tố "độ khó" bị xem là khuyết điểm tai hại của kiếm thuật wushu. Ở chiều ngược lại, kiếm thuật thể thao - hoặc kendo của người Nhật Bản có xu hướng tối giản để tăng tính thực chiến.
Nhiều cộng đồng nghiên cứu kiếm thuật quốc tế nhận xét rằng đây là nguyên nhân khiến kiếm thuật Trung Hoa hiện đại bị xem là “đẹp nhưng thiếu va chạm thật”.
Trên các diễn đàn võ thuật và nghiên cứu kiếm cổ, không ít chuyên gia cho rằng nhiều bài kiếm wushu hiện nay có động tác quá lớn, quá mở và khó áp dụng trong giao kiếm thực tế.
Trong khi Trung Quốc đi theo hướng biểu diễn hóa, Nhật Bản và châu Âu lại chọn con đường khác.
Tại Nhật, kiếm thuật samurai được chuyển hóa thành kendo. Dù đã thể thao hóa, kendo vẫn giữ cốt lõi là đối kháng trực tiếp, phản xạ cự ly và áp lực thi đấu. Người tập liên tục sparring (đối luyện) với đối thủ thật, từ đó duy trì cảm giác chiến đấu.
Tương tự, châu Âu phát triển fencing thành môn Olympic với hệ thống huấn luyện cực kỳ hiện đại. Những quốc gia như Ý, Pháp hay Hungary duy trì truyền thống đấu kiếm liên tục hàng trăm năm.
Gần đây, phong trào HEMA, tức phục hưng võ thuật lịch sử châu Âu, còn giúp nhiều kỹ thuật kiếm cổ được nghiên cứu và thực hành lại bằng đối kháng thực tế.
Chính sự khác biệt trong phương pháp tập luyện đã tạo nên khoảng cách lớn về cảm giác thực chiến.
Theo nhiều huấn luyện viên võ thuật, không có bài quyền nào thay thế được sparring. Một người có thể thuộc hàng trăm chiêu thức đẹp mắt nhưng vẫn lúng túng khi đối mặt với áp lực va chạm thật. Đây là điều mà kendo, fencing hay các môn vật, boxing hiện đại luôn duy trì rất nghiêm ngặt.
Điều trớ trêu là kiếm thuật Trung Hoa càng nổi tiếng trong văn hóa đại chúng thì hình ảnh thực chiến của nó càng suy yếu.
Tiểu thuyết võ hiệp và phim ảnh đã biến kiếm khách thành biểu tượng lãng mạn, thần bí và gần như siêu nhiên. Nhưng chính quá trình “thi vị hóa” ấy khiến công chúng dễ nhầm lẫn giữa mỹ học võ thuật và hiệu quả chiến đấu thực tế.
Rốt cuộc, kiếm của người Trung Hoa chỉ gắn với "quân tử", và ngày càng xa rời võ đài.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

