Tôi đang bầu những tháng cuối, bụng đã to, đi lại cũng nặng nề. Vậy mà thật sự, càng gần ngày sinh tôi lại càng thấy ngột ngạt khi ở nhà chồng. Bố chồng tôi là kiểu người trước mặt thì nói cười nhẹ nhàng, ai nhìn vào cũng nghĩ dễ chịu nhưng sau lưng, tôi nghe không ít lần ông nói những lời không hay về mình. Mẹ chồng suốt ngày kể chuyện ngày xưa rồi niệm Phật nhưng câu chuyện nào cuối cùng cũng quay về việc so sánh tôi với chị dâu. Lúc nào cũng là “ngày xưa chị nó thế này, chị nó thế kia”, nghe riết mà mệt. Chồng tôi gần như đứng ngoài mọi chuyện, đi làm về là cầm điện thoại hoặc chơi game. Tôi có nói gì, anh cũng ậm ừ cho qua. Nhiều lúc tôi thấy mình như ở một mình, không có ai thật sự quan tâm.
Từ lúc bầu đến giờ, tôi ăn uống rất kém, một phần vì nghén, một phần vì đồ ăn trong nhà. Cơm nấu từ hôm trước, hôm sau hấp lại ăn tiếp, có khi hai ngày rồi vẫn dùng. Đồ ăn cũng vậy, cứ để tủ lạnh rồi hâm lại. Tôi không ăn nổi nhưng mỗi lần bỏ bữa, bố chồng lại nói tôi kén ăn, khó tính. Có những hôm nửa đêm đói quá, tôi phải tự ra ngoài mua gì đó ăn tạm. Lúc đi thì không sao nhưng lúc về, tôi thấy bố chồng nhìn với ánh mắt khó chịu, mặt hằm hằm. Tôi cũng không muốn gây chuyện nên im lặng. Nhờ chồng đi mua giúp thì anh xị mặt ra, tỏ vẻ không vui, kiểu miễn cưỡng.
Đến chuyện phơi đồ cũng vậy. Nhà phơi trên tầng năm, tôi bầu to rồi nên hạn chế leo cầu thang nhiều. Tôi nói với chồng là tôi bỏ quần áo vào máy giặt (máy giặt ở tầng một), khi nào anh đi làm về phơi giúp tôi. Nhưng mẹ chồng lại bảo tôi ở nhà không làm gì thì lên phơi cho chồng còn nghỉ ngơi. Chồng tôi cũng không đỡ việc cho tôi nữa, cứ mặc kệ như vậy. Nhiều lúc tôi nằm nghĩ, thấy tủi thân vô cùng. Tâm sự với mẹ đẻ, mẹ khuyên tôi là lấy chồng thì phải quen với nếp sống nhà chồng, lựa lựa mà sống, làm vợ và sắp làm mẹ rồi, phải trưởng thành hơn. Tôi chưa bao giờ thấy buồn và cô đơn như lúc này. Mong được mọi người chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là độc giả của VnExpress nhiều năm, đây là lần thứ hai tôi viết bài, còn chủ yếu chỉ đọc bài và bình luận. Sau bài viết đầu tiên trên mục Hẹn Hò cách đây hơn ba năm: " Cô dược sĩ xinh xắn tìm người thương", đến nay tôi đã có một gia đình yên bình, hạnh phúc với hai em bé xinh xắn. Tôi tự hứa với lòng phải viết một bài để cảm ơn tòa soạn, cũng như lan tỏa niềm hạnh phúc này đến những bạn còn đang lẻ bóng giống tôi cách đây hơn ba năm.
Với cách viết của một đứa chỉ đủ điểm qua được môn Văn khi còn đi học, tôi mong rằng mọi người vẫn cảm nhận được đâu đó những hạnh phúc giản dị, bình yên từ gia đình nhỏ của tôi. Anh không phải là độc giả của VnExpress nhưng lại được một bạn thư ký y khoa của anh gửi cho bài này và nói rằng: "Bác Đ. kìa, dược sĩ kìa, có đạo nữa kìa". Từ các email làm quen rồi đến những tin nhắn, cuộc gọi và những buổi tan ca cùng nhau đi ăn, rồi cà phê nói chuyện với nhau cả ti tỉ thứ trên cuộc đời, đồng hành cùng nhau trong những chuyến du lịch khắp đó đây, chúng tôi đã thân thiết từ lúc nào.
Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên hai đứa đi du lịch miền Trung. Lần đó, hai đứa vừa bước lên xe trung chuyển thì theo sau có một cặp vợ chồng bế theo một bé gái nhỏ tầm 15 tháng tuổi, có lẽ là vừa cho bé đi khám bệnh ở Sài Gòn về nên đồ đạc khá nhiều. Do xe đông nên họ không còn ghế ngồi, chúng tôi bị nhét chật cứng trong góc với một mớ hành lý. Tôi đang suy nghĩ chưa biết phải làm thế nào, thì anh đã cất giọng nhẹ nhàng: "Anh ơi, đưa em bế bé cho". Tôi giật thót mình nghĩ bụng và lo lắng: "Không quen không biết đòi bế giùm con người ta, cha nội ơi".
Nhìn qua bên cạnh, anh đã kịp cởi bỏ mũ ra cho em bé mát mẻ, lau những giọt mồ hôi trên trán cho em, rung rung đùi, miệng gọi làm quen với em và toét miệng cười tươi với hai má lúm đồng tiền. Em cũng cười toét theo và trên xe, các cô ngồi kế bên đều bất ngờ: "Trời đất, còn trẻ chưa có con mà sao giỏi dỗ bé quá". Lúc đó, tôi chỉ biết nhìn anh và mơ màng tưởng tượng ra cảnh anh chăm con như thế nào, rồi quay sang cười với bé nhỏ và mấy cô, nói rằng: "Nghề của ảnh đó, cô ơi, ảnh là bác sĩ nhi mà, dỗ con nít giỏi lắm".
Thoáng chớp mắt mà cảnh tôi mơ màng tưởng tượng trong chuyến du lịch đầu tiên đã rõ mồn một. Chúng tôi kết hôn dưới sự vui mừng của ba mẹ hai bên, vì hai đứa "lì đòn" chẳng còn trẻ gì, mỗi lần nhắc tới chuyện dựng vợ gả chồng thì bày trò giận dỗi, nay đã ngoan ngoãn nghe lời. Sau đó, liên tục mỗi năm một em bé dễ thương ra đời, một trai một gái đều giống "ông bô" y đúc; bà nội, bà ngoại đều mừng vui khôn tả. Đúng như tôi tưởng tượng, anh chăm vợ con bằng tất cả tình yêu thương, bằng cả kinh nghiệm làm việc, điều trị của mình. Tôi nhẹ nhàng biết bao nhiêu khi có hai em bé nhỏ xíu mà vẫn đảm bảo được việc làm tại công ty, cũng như chăm sóc gia đình nhỏ cùng anh.
Tôi là con gái út trong nhà, ba mẹ đã lớn tuổi. Mẹ luôn cầu nguyện cho tôi gặp được người tử tế, có tâm, có tầm, cùng nhau vun đắp hạnh phúc gia đình. Cho tới bây giờ, mẹ vẫn nhắc nhở tôi rằng chồng con có tất cả những điều mà mẹ luôn mong cầu bấy lâu nay, phải yêu thương và trân quý gia đình nhỏ này nha con. Đúng thật, anh nhẹ nhàng, chân thành, giản dị, hiền lành, yêu thương tôi và con hết lòng. Đi làm, anh là sếp quản lý nhiều nhân viên, về đến nhà thì vợ con là số một. Từ chăm con, tắm con, chơi với con tới nấu cơm, rửa chén, dọn nhà... anh chẳng ngại việc gì.
Anh còn là chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho tôi trong những biến cố cuộc đời. Khi hai đứa vừa cưới và có tin vui được vài tháng, ba tôi bị tai biến nặng hai lần và qua đời sau vài tháng sống thực vật. Tôi như chơi vơi khi không còn người ba yêu thương bên cạnh. Anh thương tôi, bù lại cả phần của ba dành cho cô con gái út bé nhỏ (tôi đã không cầm được nước mắt khi viết những dòng này vì sắp tới ngày giỗ hai năm của ba rồi). Chỉ tiếc là không có nhiều cơ hội cho anh có nhiều kỷ niệm đẹp với ba mà thôi.
Câu chuyện của chúng tôi giản dị, yên bình và không nhiều sóng gió, bởi phần nào chúng tôi đã lớn, kinh tế vững vàng, suy nghĩ chín chắn. Bên cạnh đó cũng không kém phần hài hước vì tính tình hai vợ chồng có phần vui vẻ và hơi lầy, giờ được hai em bé cũng hài hước không kém. Vậy nên bây giờ, sau mỗi ngày đi làm mệt nhoài, chúng tôi vẫn nói đùa là chẳng còn sức để cãi nhau nữa, chỉ còn sức chơi với hai em bé dễ thương, nghe anh lớn bi bô tập nói và cười giỡn tới lúc đi ngủ mà thôi.
Gửi anh Đ, người em thương, người tối nào cũng nằm ngủ "gầm giường" nhường chỗ cho ba mẹ con: Vợ thương anh nhiều lắm. Cảm ơn anh vì tình yêu to bự dành cho ba mẹ con, chỉ mong anh luôn hạnh phúc, bình yên và vững chãi, để làm chỗ dựa cho ba mẹ con, anh nhé. Nhớ có lần tối ngủ, anh đang ôm vợ trong lòng và tâm sự, vợ khoe mới nghe bài hát này, thấy giống với tâm trạng của em lắm, để em hát cho anh nghe nha". Rồi vợ cất giọng ngang như cua, vang lên giữa đêm khuya: "Thà yêu lấy 10 người một lần, để đêm về lần lượt nhớ thương, mặc cuộc đời ra sao cũng được...". Anh từ cảm động chuyển sang cảm lạnh, đẩy vợ ra khỏi vòng tay ấm áp, khuyên ra ngoài ngủ liền. Đó chỉ là một trong hàng ngàn câu chuyện tào lao bí đao hàng đêm của gia đình mình, nhưng thật tâm cả đời này, vợ chỉ một lòng một dạ thương mình anh Đ. mà thôi, anh ạ.
Tôi tin rằng "bạn chim bồ câu đưa thư kia" vẫn là độc giả trung thành của VnExpress và một lần nữa giúp tôi gửi bài này cho anh xã tôi với ạ. Cảm ơn bạn và mục Hẹn hò rất nhiều đã giúp chúng tôi kết nối với nhau nhé. Cầu chúc cho những người đang còn đơn côi lẻ bóng sẽ tìm được người thương của mình và hạnh phúc bên người ấy mãi mãi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tháng 4 năm 2025 có lẽ là một trong những tháng tôi không bao giờ quên. Đó là thời điểm tôi chính thức ký vào tờ giấy ly hôn, khép lại 5 năm hôn nhân với người đàn ông từng là chồng tôi. Khi ấy tôi vừa tròn 40 tuổi, anh 44. Bây giờ tôi 41, anh 45. Một năm trôi qua, tôi vẫn sống độc thân, vẫn chưa tìm được một "anh trai" nào khác như cách nhiều người hay nói vui. Nhưng nếu hỏi tôi có còn tiếc nuối không, câu trả lời không còn đơn giản như trước.
Chúng tôi đến với nhau khi cả hai đều không còn quá trẻ. Tôi từng nghĩ kết hôn ở tuổi 35 sẽ đủ chín chắn để tránh những va vấp bồng bột. Tôi tin rằng khi đã đi qua những năm tháng tuổi trẻ nhiều thử nghiệm, con người ta sẽ biết mình cần gì, muốn gì và có thể dung hòa với người khác tốt hơn. Nhưng thực tế cho tôi một bài học khác: tuổi tác không tự động mang lại sự trưởng thành nếu mỗi người không học cách điều chỉnh cái tôi của mình.
Năm năm chung sống của chúng tôi không phải không có hạnh phúc. Có những ngày bình yên, những bữa cơm giản dị, những kế hoạch cho tương lai. Nhưng giữa chúng tôi luôn tồn tại một khoảng cách âm thầm: tiền bạc và quan điểm sống. Tiền không phải là tất cả trong hôn nhân nhưng thiếu sự minh bạch và đồng thuận về tiền bạc, hôn nhân rất khó bền. Tôi là người cẩn trọng, thích tiết kiệm, tính toán cho tương lai. Anh lại thoải mái, cho rằng "tiền làm ra để tiêu", miễn hiện tại vui vẻ là được.
Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là khác biệt nhỏ nhưng theo thời gian, những khác biệt ấy biến thành mâu thuẫn. Chúng tôi cãi nhau vì chi tiêu, vì đầu tư, vì những khoản vay, vì cách hỗ trợ hai bên gia đình. Mỗi lần tranh luận, cả hai đều tin mình đúng. Tôi cho rằng anh thiếu kế hoạch dài hạn. Anh cho rằng tôi quá khắt khe, làm mất đi sự thoải mái trong gia đình. Không ai chịu lùi. Nhìn lại, tôi hiểu rằng điều khiến hôn nhân rạn nứt không chỉ là tiền, mà là cách chúng tôi đối diện với sự khác biệt. Chúng tôi tranh luận nhưng không lắng nghe. Chúng tôi phản biện nhưng không thấu hiểu. Hai cái tôi đứng đối diện nhau, ngày càng mệt mỏi.
Có thời điểm tôi tự hỏi: tại sao hai người trưởng thành, đều có công việc ổn định, lại không thể ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau? Nhưng trong những cuộc cãi vã, cảm xúc thường lấn át lý trí. Lời nói vô tình có thể trở thành vết cứa sâu. Dần dần, chúng tôi không còn muốn chia sẻ. Im lặng thay cho đối thoại. Quyết định ly hôn không đến trong một ngày. Nó là kết quả của nhiều lần thất vọng chồng chất. Nhưng khi cầm tờ quyết định trên tay vào tháng tư năm ấy, tôi vẫn cảm thấy trống rỗng.
40 tuổi, bạn bè đã ổn định gia đình, con cái lớn dần. Còn tôi bước ra khỏi tòa án với một cuộc hôn nhân thất bại sau lưng. Có người nói với tôi: "Ở tuổi này ly hôn khó lắm, sau này kiếm ai?". Câu hỏi ấy ám ảnh tôi suốt những tháng đầu. Tôi sợ sự cô đơn, sợ ánh nhìn thương hại, sợ cảm giác mình đã chọn sai và phải trả giá quá muộn. Những ngày đầu sau ly hôn, tôi sống trong tâm trạng vừa nhẹ nhõm vừa đau đớn. Nhẹ nhõm vì không còn những cuộc cãi vã kéo dài. Đau đớn vì nhận ra một chặng đường 5 năm đã chính thức khép lại. Tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng có những đêm nằm một mình, tôi vẫn bật khóc.
Một năm trôi qua, tôi không còn khóc nhiều như trước. Tôi học cách sống với sự thật rằng cuộc hôn nhân ấy đã kết thúc. Tôi cũng học cách nhìn lại mình thay vì chỉ trách đối phương. Tôi nhận ra mình không hoàn toàn vô tội trong câu chuyện đó. Tôi quá cứng rắn trong quan điểm tài chính. Tôi muốn mọi thứ phải theo kế hoạch của mình mà quên rằng hôn nhân là sự thỏa hiệp. Tôi tin rằng mình đang lo cho tương lai chung nhưng lại quên mất việc tạo cho chồng cảm giác được tôn trọng trong quyết định. Tôi cũng hiểu rằng anh có những áp lực riêng. Ở tuổi ngoài 40, đàn ông thường mang trên vai nhiều kỳ vọng: sự nghiệp, tài chính, trách nhiệm gia đình. Có thể sự thoải mái trong chi tiêu của anh là cách anh tự giải tỏa căng thẳng. Nhưng khi ấy, tôi chỉ nhìn thấy sự khác biệt mà không nhìn thấy nỗi lo phía sau.
Bài học lớn nhất tôi rút ra sau một năm ly hôn là: đừng xem hôn nhân như một cuộc chiến để phân định ai đúng, ai sai. Nếu cả hai đều muốn thắng, gia đình sẽ là người thua. Tôi cũng học được rằng tiền bạc cần được nói rõ ngay từ đầu. Trước khi cưới, chúng tôi chưa từng ngồi lại bàn bạc cụ thể về cách quản lý tài chính, mục tiêu dài hạn, ranh giới hỗ trợ gia đình hai bên. Chúng tôi yêu nhau đủ nhiều để nghĩ rằng những điều ấy sẽ tự nhiên ổn thỏa. Nhưng tình yêu không thay thế được sự thống nhất.
Ở tuổi 41, sống độc thân không phải là điều tôi từng mong muốn, nhưng cũng không còn là nỗi ám ảnh. Tôi có thời gian cho bản thân, cho công việc, cho bạn bè. Tôi tự chịu trách nhiệm về tài chính của mình, tự quyết định mọi kế hoạch mà không phải tranh cãi. Có những lúc cô đơn nhưng tôi không còn cảm thấy mình thất bại. Tôi từng nghĩ ly hôn là dấu chấm hết cho giá trị của một người phụ nữ trung niên nhưng giờ tôi hiểu, ly hôn chỉ là một biến cố, không phải định nghĩa. Tôi không còn là "người đàn bà bỏ chồng", mà là người phụ nữ đã đi qua một chương đời và đang viết tiếp chương khác.
Nhiều người hỏi tôi có muốn tái hôn không. Tôi không phủ nhận khả năng ấy. Tôi vẫn tin vào tình yêu nhưng nếu bước vào mối quan hệ mới, tôi sẽ không vội vàng. Tôi sẽ nói thẳng về quan điểm tiền bạc, về cách sống, về kỳ vọng. Tôi sẽ lắng nghe nhiều hơn thay vì chỉ bảo vệ lập trường của mình. Một năm sau ly hôn, tôi hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở việc có chồng hay không, mà ở việc mình có bình an với lựa chọn của mình hay không. Tôi từng chọn kết hôn bằng tất cả niềm tin. Tôi cũng chọn ly hôn khi nhận ra cả hai không còn tìm được tiếng nói chung. Cả hai quyết định ấy đều là một phần hành trình trưởng thành của tôi.
Tháng 4 năm 2025 từng là tháng thất vọng nhất cuộc đời tôi. Nhưng nhìn lại, đó cũng là tháng tôi buộc phải đối diện với sự thật và chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của mình. Nếu không có cú sốc ấy, có lẽ tôi vẫn sống trong một cuộc hôn nhân đầy căng thẳng, tự thuyết phục rằng "rồi sẽ ổn". Ở tuổi 41, tôi không còn mơ về một đám cưới cổ tích. Tôi mơ về một mối quan hệ có sự tôn trọng và đối thoại. Tôi không còn tìm kiếm một người để "cứu rỗi" mình khỏi cô đơn. Tôi tìm kiếm sự vững vàng trong chính bản thân.
Ly hôn sau 5 năm kết hôn là một vết cắt nhưng cũng là một bài học nhớ đời. Nó dạy tôi về tiền bạc, về cái tôi, về sự lắng nghe và về giá trị của sự thỏa hiệp. Nó dạy tôi rằng trưởng thành không đến từ tuổi tác, mà từ cách ta nhìn lại sai lầm của mình. Tôi không biết tương lai sẽ thế nào. Có thể tôi sẽ gặp một người mới. Có thể tôi sẽ tiếp tục sống độc thân thêm nhiều năm nữa. Nhưng ít nhất, tôi biết mình đã bước qua một biến cố lớn mà không gục ngã. Và đôi khi, sau những đổ vỡ, điều còn lại không phải là mất mát, mà là một phiên bản chín chắn hơn của chính mình.
Tin Gốc: Vnexpress

Mối tình gần nhất kéo dài năm rưỡi với chàng trai Bắc Trung Bộ. Tôi người miền Tây, chia tay vì quê hai người xa nhau quá, lại không hợp tuổi (lý do anh nói thêm vào). Mối tình này tôi đã đặt nhiều tâm tư tình cảm và hy vọng một tương lai xa, có anh và những đứa trẻ.
Giờ tôi lại là người trăn trở và đặt dấu chấm hết cho mối tình này. Tôi sẽ không chấm dứt nếu anh rõ ràng về tương lai, đặt tôi trong kế hoạch của anh. Yêu anh khoảng thời gian như thế mà tôi chưa từng được công khai. Tôi hỏi về tương lai, anh né tránh dù ban đầu yêu nhau anh bảo nếu đi lâu dài anh sẽ cân nhắc ở lại Sài Gòn, vì công việc của anh ở đó.
Sau một năm tôi hỏi anh về chuyện dẫn đi gặp anh em họ hàng tại Sài Gòn vào các dịp đặc biệt, anh lại bảo ngại. Luôn nói yêu tôi nhưng khi tôi đi khám phụ khoa vì lo sợ có bầu, anh lại né tránh, để tôi đi một mình. Mặc dù quá trình yêu có dùng biện pháp an toàn nhưng không thể loại trừ trường hợp hy hữu, những lần trễ kinh nguyệt tôi đều lo lắng và hỏi anh lỡ có bầu thì sao. Câu trả lời là sự né tránh, im lặng rồi anh lảng qua chuyện khác, bảo tôi đừng lo.
Tôi không thể tưởng tượng được anh đi tán tỉnh cô gái khác bằng văn anh từng tán tôi. Chắc là tôi ngốc nhất trong đám con gái mà anh tán. Chia tay, anh có nhắn tin bảo nhớ tôi, nhớ đến không chịu nổi. Tôi biết anh chỉ nói thế thôi, nếu nhớ tôi thì phải chạy qua nhà tìm rồi, đằng này không hề có. Anh xóa tất cả cuộc trò chuyện về tôi. Anh còn đổ cho tôi là chắc tôi xóa gần hết thông tin về anh, làm như kiểu tôi đã buông bỏ được còn anh vẫn nhớ về cuộc tình này.
Tôi biết mình còn trẻ, nhiều cơ hội, thế nhưng trong lòng luôn buồn vì chuyện tình này. Cả tuần nay tôi chẳng muốn làm gì, công việc chán nản, ăn uống không thèm, chỉ muốn nằm. Tôi đi chùa để tìm sự bình yên nhưng sau đó rảnh rỗi lại thấy nhớ nhung, buồn bã. Tôi thấy mình thất bại, chẳng có động lực để làm gì. Tôi cũng hết mình vì mối tình này, có gì trao được cũng trao hết rồi, anh ta còn muốn gì nữa. Tôi là người dừng để cả hai sau này đỡ phải khó xử, đau ngắn còn hơn đau dài.
Tôi sợ bản thân chỉ là "nơi thỏa mãn" của anh ta, sợ rằng lỡ mang thai thì hổ thẹn với cha mẹ mình, gia đình anh sẽ coi thường gia đình tôi. Giờ chuyện cũng kết thúc rồi, tôi sợ cảm giác cô đơn và không tìm được người phù hợp vì cái bóng mối quan hệ cũ quá lớn đối với mình. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

