17h30 ngày 2/4, Emma kết thúc giờ làm việc, vội chạy xe từ phường Tây Hồ sang lớp học giao tiếp tiếng Việt trên đường Hoàng Quốc Việt, phường Cầu Giấy.
Đây là buổi học đầu tiên của cô giáo viên mầm non 25 tuổi sau ba tháng sống tại Hà Nội. Trong căn phòng nhỏ mượn tạm của một quán cà phê quen, Emma cùng năm học viên khác đến từ Nga, Đức, Anh bắt đầu bài học về cách chào hỏi, giới thiệu bản thân và kỹ năng mặc cả khi đi chợ.
Đến Việt Nam với vốn tiếng Việt bằng không, Emma từng hoang mang khi không biết cách sang đường giữa dòng xe cộ, hay ngạc nhiên trước cảnh đồng nghiệp ngủ trưa ngay tại văn phòng.
“Ở lớp, tôi được giải thích người Việt ngủ trưa để tái tạo năng lượng. Tôi cũng được hướng dẫn cách giơ tay xin đường để xe máy chủ động nhường lối”, cô kể. Cuối buổi, Emma lẩm nhẩm câu: “Món này đắt quá, bớt chút đi”, ghi cẩn thận vào sổ tay chuẩn bị cho buổi đi chợ sáng mai.
Lukas, 27 tuổi, người Đức, thừa nhận dù sống ở Hà Nội gần ba năm vẫn chưa rành quy tắc ứng xử. Anh lấy ví dụ ở Đức, hỏi về hôn nhân hay lương thưởng bị coi là thiếu tế nhị, nhưng ở Việt Nam lại là cách bắt đầu câu chuyện.
“Tôi từng sốc khi hàng xóm mới gặp đã hỏi chuyện vợ con, đồng nghiệp thì đòi mai mối. Học ở lớp này tôi mới hiểu đó là sự quan tâm, kết nối chứ không phải soi mói”, Lukas nói.
Với chàng trai người Đức, khó khăn lớn nhất là sáu thanh điệu của tiếng Việt. Để không biến “bún chả” thành “bùn chà”, anh mua trọn bộ sách giáo khoa từ lớp 1 đến lớp 5 để tự rèn luyện ở nhà.
Lớp học của Emma và Lukas thuộc dự án Hanoi Exploring, do Lê Huy Khánh, sinh viên năm cuối Đại học Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội, sáng lập đầu năm 2024. Rời Kon Tum ra thủ đô trọ học, Khánh thấu hiểu cảm giác lạc lõng. Thấy nhiều người nước ngoài tự “cô lập” vì rào cản ngôn ngữ, nam sinh nảy ý tưởng tạo không gian giao lưu văn hóa miễn phí.
Theo Khánh, thách thức lớn nhất là duy trì động lực cho nhân sự vì khối lượng công việc nhiều nhưng không có thù lao. Ban đầu, dự án có 6 thành viên, không có địa điểm cố định, thường thuê, mượn địa điểm. Số học viên nước ngoài cũng chỉ lác đác vài người. “Nhưng nhìn các học viên hứng thú mỗi khi tới lớp, say mê tìm hiểu văn hóa Việt, chúng tôi lại dặn lòng cố duy trì hoạt động”, anh nói.
Những ngày đầu, nhóm đối mặt với bài toán giáo trình. Anh Trần Thế Thành, 25 tuổi, cựu sinh viên ĐH Bách khoa Hà Nội, cho biết nhóm mất nhiều tháng để thay đổi phương pháp. Thay vì dạy đánh vần hay ngữ pháp hàn lâm khiến học viên dễ nản, nhóm chuyển sang tiêu chí: Đơn giản và ứng dụng cao.
Mỗi khóa học gồm 6 buổi, dạy trực tiếp những câu giao tiếp ngắn theo chủ đề thực tế: đi chợ, mặc cả, chỉ đường, gọi món ăn. “Mục tiêu là bước ra khỏi cửa lớp, họ phải tự gọi được một cốc cà phê sữa đá. Có như vậy học viên mới có động lực đi đường dài”, Thành chia sẻ.
Việc dạy ngôn ngữ có thanh điệu luôn là thử thách. Nguyễn Minh Hằng, tình nguyện viên 21 tuổi, tiết lộ nhiều học viên tỏ ra chật vật trước các cặp nguyên âm “ô-ơ”, “u-ư”, hay phải mất hàng tuần mới phân biệt được dấu hỏi và dấu ngã. Để khắc phục, Hằng xây dựng các tình huống thực tế và lồng ghép giải thích “cú sốc văn hóa” ngay trong bài giảng.
Để duy trì hoạt động, nhóm của Khánh được một chủ quán cà phê ở quận Cầu Giấy hỗ trợ không gian vào các tối cuối tuần. Từ sáu thành viên ban đầu, đến nay dự án có 20 tình nguyện viên là những sinh viên sở hữu chứng chỉ ngoại ngữ cao. Dự án đã hỗ trợ hơn 200 người nước ngoài hòa nhập cộng đồng.
Aleksandra, 24 tuổi, giáo viên tiếng Nga, đã gắn bó với lớp từ tháng 10 năm ngoái. Tốt nghiệp khóa học, tuần nào cô cũng nán lại để giao lưu. “Tết Nguyên đán vừa rồi, tôi được cùng mọi người gói bánh chưng, học ý nghĩa mâm ngũ quả và tục xông đất. Tình cảm của mọi người giúp tôi vơi đi nỗi nhớ nhà khi ăn Tết xa quê”, cô chia sẻ.
Ngày 6-4, trao đổi với Tuổi Trẻ Online, lãnh đạo Công an xã Cổ Đạm (Hà Tĩnh) cho biết đơn vị tiếp nhận một túi xách có chứa số tiền hơn 56 triệu đồng do hai người dân nhặt được trên đường và trao trả cho người đánh rơi.
Trước đó, khoảng 11h ngày 5-4, bà Mai Thị Năm (50 tuổi) chở theo mẹ chồng là cụ Dương Thị Chắt (79 tuổi, cùng ngụ tại thôn Vân Thanh Bắc, xã Cổ Đạm) khi đang đi trên tuyến đường gần Trường THPT Nghi Xuân (xã Cổ Đạm) bất ngờ nhặt được một chiếc túi xách.
Kiểm tra bên trong túi thì phát hiện có chứa 56,3 triệu đồng cùng một số giấy tờ liên quan.
Ngay sau đó, cụ Chắt và bà Năm đã chủ động mang toàn bộ tài sản đến trình báo và giao nộp cho Công an xã Cổ Đạm để xác minh, tìm chủ sở hữu.
Qua rà soát, Công an xã Cổ Đạm xác định số tài sản trên là của chị Nguyễn Thị Thu (46 tuổi, ngụ tại xã Cổ Đạm).
Cùng ngày, đơn vị đã tổ chức trao trả đầy đủ số tiền và tài sản cho người bị mất.
Nhận lại tài sản, chị Thu bày tỏ sự xúc động, gửi lời cảm ơn đến bà Năm, cụ Chắt và lực lượng Công an xã Cổ Đạm đã kịp thời hỗ trợ, giúp đỡ.
Một câu chuyện về một người phụ nữ nguy kịch sau khi uống quá nhiều nước gần đây được chia sẻ lại trên mạng xã hội, nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng. Sự việc đau lòng này một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo về những thói quen tưởng chừng vô hại nhưng có thể gây nguy hiểm nghiêm trọng đến sức khỏe nếu thực hiện sai cách.
Michelle Fairburn (Mỹ) đã phải nhập viện vì ngộ độc nước sau gần 2 tuần tham gia một thử thách giảm cân cực đoan, trong đó yêu cầu uống tới 3,7 lít nước mỗi ngày.
Vào năm 2023 cô tham gia "75 Hard challenge" - một trào lưu rèn luyện thể chất và kỷ luật bản thân đang phổ biến trên mạng xã hội. Thử thách kéo dài 75 ngày, buộc người tham gia tuân thủ chế độ ăn nghiêm ngặt, tập luyện 2 buổi mỗi ngày và uống một lượng nước lớn.
Điều đáng nói trong quá trình thực hiện, Fairburn bắt đầu gặp nhiều vấn đề như chán ăn, kiệt sức và phải thức dậy nhiều lần vào ban đêm để đi vệ sinh. Khi cảm thấy cơ thể quá tải, cô cân nhắc nghỉ một ngày để hồi phục. Tuy nhiên, theo quy định của chương trình, chỉ cần bỏ lỡ một ngày cũng đồng nghĩa phải bắt đầu lại từ đầu. "Tôi không muốn bỏ cuộc, không muốn quay lại vạch xuất phát. Tôi muốn vượt qua giới hạn của bản thân," cô chia sẻ.
Chỉ sau khoảng 12 ngày, Fairburn được đưa vào bệnh viện và được chẩn đoán ngộ độc nước kèm theo tình trạng hạ natri máu nghiêm trọng - một rối loạn điện giải có thể đe dọa tính mạng nếu không điều trị kịp thời.
Theo Mayo Clinic, hạ natri máu có thể gây ra nhiều triệu chứng như buồn nôn, đau đầu, mệt mỏi, buồn ngủ, lú lẫn, rối loạn thần kinh và thậm chí mất ý thức trong trường hợp nặng.
Dù gặp biến cố sức khỏe, Fairburn cho biết cô vẫn muốn tiếp tục thử thách, nhưng sẽ điều chỉnh lượng nước uống mỗi ngày.
Theo khuyến nghị của Viện Hàn lâm Khoa học, Kỹ thuật và Y học Quốc gia Mỹ, nam giới trưởng thành cần khoảng 3,7 lít chất lỏng mỗi ngày, trong khi nữ giới cần khoảng 2,7 lít, bao gồm cả lượng nước từ thực phẩm.
"75 Hard challenge" do doanh nhân kiêm influencer Andy Frisella sáng lập, nhằm rèn luyện "sức mạnh tinh thần" thông qua kỷ luật khắt khe. Thử thách này đã thu hút hàng tỷ lượt xem trên TikTok, nhưng cũng gây nhiều tranh cãi.
Nhiều chuyên gia và người dùng mạng xã hội cho rằng chương trình quá cực đoan và tiềm ẩn rủi ro sức khỏe, không phù hợp với đa số người tham gia.
Việc cung cấp đủ nước cho cơ thể đóng vai trò vô cùng thiết yếu đối với sức khỏe con người. Nước chiếm khoảng 60–70% trọng lượng cơ thể, trong đó trẻ sơ sinh có tỉ lệ cao hơn, khoảng 70%, còn người trưởng thành dao động từ 60–65%. Với tỉ lệ lớn như vậy, nước không chỉ là thành phần cấu tạo quan trọng mà còn tham gia trực tiếp vào hầu hết các hoạt động sống.
Nước là dung môi giúp hòa tan và vận chuyển các chất dinh dưỡng từ thức ăn sau khi được hấp thu, đồng thời tham gia vào quá trình chuyển hóa và các phản ứng trao đổi chất trong cơ thể.
Bên cạnh đó, nước còn đóng vai trò vận chuyển các chất dinh dưỡng thiết yếu như khoáng chất, vitamin và glucose đến từng tế bào, giúp duy trì hoạt động sống bình thường.
Nước cũng giúp điều hòa thân nhiệt. Khi nhiệt độ môi trường tăng cao, cơ thể sẽ tiết mồ hôi; sự bay hơi của mồ hôi trên bề mặt da giúp giải nhiệt và duy trì mức nhiệt ổn định bên trong cơ thể.
Không chỉ vậy, nước còn hoạt động như một chất bôi trơn tự nhiên, giúp giảm ma sát tại các khớp, đồng thời bảo vệ và giảm chấn cho các cơ quan quan trọng như mắt, não, tủy sống, cũng như hỗ trợ môi trường an toàn cho thai nhi trong nước ối.
Ngoài các chức năng trên, nước còn giúp cơ thể đào thải độc tố và chất cặn bã thông qua nước tiểu, phân và mồ hôi, góp phần duy trì quá trình trao đổi chất liên tục và hiệu quả.
Đặc biệt, đối với làn da, việc cung cấp đủ nước giúp duy trì độ ẩm, tăng độ đàn hồi, ngăn ngừa nếp nhăn và làm chậm quá trình lão hóa. Nước cũng hỗ trợ thải độc, làm sạch da và hạn chế sự hình thành melanin, từ đó giúp giảm thâm và cải thiện sắc tố da.
- Nên uống 2 lít nước mỗi ngày: Trong điều kiện bình thường, cơ thể cần khoảng 40 ml nước cho mỗi kg cân nặng mỗi ngày. Ví dụ, người nặng 50 kg cần khoảng 2 lít nước/ngày, bao gồm cả nước lọc, nước canh, nước trái cây, trà… Nhu cầu này có thể tăng ở người lao động nặng, vận động nhiều hoặc làm việc trong môi trường nóng bức.
- Đừng chỉ uống nước khi khát: Lượng nước nên được chia đều trong ngày, khoảng 2–2,5 lít tương đương 8–10 cốc, và uống ngay cả khi chưa thấy khát để đảm bảo cơ thể luôn đủ nước và hoạt động ổn định. Tránh uống quá nhiều nước cùng lúc vì có thể gây áp lực cho tim và thận. Ngoài ra, không nên uống nhiều nước ngay trước khi đi ngủ, đặc biệt ở người cao tuổi.
- Uống nước đúng cách: Nên uống từ từ, từng ngụm nhỏ và ở tư thế ngồi để cơ thể hấp thu tốt hơn.
Nắng chiều buông xuống những con phố vắng ở phim trường Hoành Điếm. Vài chiếc xe kéo nằm góc đường, xường xám phủ bụi trong tủ kính. Ở một góc, nữ streamer hét vào điện thoại: "Vé gia đình, một lớn một nhỏ chơi thoải mái 5 khu du lịch, chỉ 33 USD".
Nhiều khách tham quan nói họ không ngờ Hoành Điếm - nơi từng được mệnh danh là "Hollywood phương Đông" lại có ngày lâm vào cảnh đìu hiu này.
Phim trường Hoành Điếm có hơn 100 trường quay và 80.000 diễn viên đăng ký. Nơi này từng sản xuất 1/4 số phim điện ảnh và 2/3 phim cổ trang của Trung Quốc. Nhưng hoạt động sản xuất phim tại đây giảm sút do tác động của AI.
Feifei, nhân viên văn phòng quê Giang Tô, đến Hoành Điếm làm diễn viên quần chúng từ sau Tết 2026. Cô cho biết mức lương cơ bản cho 10 giờ làm việc là 19 USD, sau khi trừ phí công hội còn 17 USD. Chi phí trang điểm, đi lại và trang phục chiếm phần lớn thu nhập. Nhóm của cô có hơn 100 người, trung bình mỗi người nhận vai một lần mỗi tuần.
Một diễn viên quần chúng kỳ cựu tính toán nếu may mắn làm đủ 20 ngày mỗi tháng, sau khi trừ tiền thuê nhà, ăn uống và hóa trang, số tiền còn lại chỉ đủ trả hóa đơn điện thoại. "Không bằng công nhân nhà máy", cô nói.
Sau hai tháng, Feifei rời Hoành Điếm. "Trải nghiệm làm diễn viên kết thúc, tôi quay về làm công việc văn phòng", cô nói.
Tương tự, Xiaolin, sinh viên tốt nghiệp ngành điện ảnh truyền hình năm ngoái, từng có thu nhập 28 USD mỗi ngày, sau đó tăng lên 100 USD. Có thời điểm cô nhận việc với thu nhập 1.400 USD/ngày. Vài tháng gần đây, các dự án phim người thật ngừng hoạt động khiến thu nhập của cô giảm về 0. "AI đang lấy đi công việc của nhiều người", Xiaolin nói.
Ngay cả những người bám trụ lâu năm cũng đang chật vật tìm đường rút lui. Jinxia, diễn viên 50 tuổi, từng kiếm 140 USD mỗi ngày khi làm phim ngắn, hiện không có việc làm và cho biết dự định chuyển sang làm video thương mại điện tử. Nam diễn viên Ji Xingjun từng có thu nhập 2.800-4.200 USD một tháng nhờ các vai phụ, nay chỉ kiếm được 280-420 USD và chuyển sang giao đồ ăn.
Sự thay đổi này xuất phát từ bài toán chi phí của các đoàn làm phim. Các nhà sản xuất hiện trả khoảng 70 USD để mua quyền sử dụng khuôn mặt diễn viên nhằm huấn luyện AI. Việc ứng dụng công nghệ này giúp loại bỏ các khâu thử vai, sắp xếp lịch trình, trả cát-xê - những khoản vốn chiếm 40-60% ngân sách. Việc thuê bối cảnh, thiết bị, trang phục và đạo cụ cũng được cắt giảm.
Thời gian sản xuất một bộ phim ngắn rút từ nửa năm xuống vài ngày. Tháng 3/2026, phim ngắn "Hoắc Khứ Bệnh" gây chấn động khi sản xuất 80 tập trong 5 ngày với chi phí 420 USD.
Tuy nhiên, giới chuyên môn đánh giá việc sử dụng AI hiện chủ yếu áp dụng cho phân khúc phim ngắn, chi phí thấp. Các tác phẩm đầu tư lớn vẫn cần diễn xuất của con người.
Từ đầu năm 2026, Tổng cục Phát thanh và Truyền hình Trung Quốc nâng quy định mức vốn đầu tư tối thiểu cho phim ngắn lên 140.000-420.000 USD. Yêu cầu này buộc các nhà sản xuất phải tập trung vào chất lượng thay vì sử dụng AI để sản xuất hàng loạt.
Dù đang phải mặc áo giao hàng, nam diễn viên Ji Xingjun vẫn tin máy móc có giới hạn và cơ hội việc làm của mình chưa chấm hết. "AI có thể tạo ra bối cảnh hoành tráng nhưng không thể thay thế những biểu cảm mang tính con người", anh nói.