Nhưng sự phát triển đó tồn tại một nghịch lý: một nền điện ảnh có thể chiến thắng trên sân nhà mà vẫn vắng mặt trên bản đồ thế giới.
Năm 2025, với tổng doanh thu đạt 5.593 tỉ đồng (khoảng 215 triệu USD), thị trường điện ảnh Việt Nam vượt qua Thái Lan và vươn lên vị trí thứ 2 tại Đông Nam Á, xếp sau Indonesia (khoảng trên 300 triệu USD). Nếu xét trên phạm vi toàn cầu, quy mô thị trường điện ảnh Việt Nam đang ở vị trí 20-25.
Dù vậy, xét về vị thế quốc tế, điện ảnh Việt vẫn thua xa Thái Lan vì họ xuất khẩu tốt nhất khu vực. Năm 2025, bộ phim Gia tài của ngoại trở thành hiện tượng thành công khắp Đông Nam Á và Trung Quốc, bán bản quyền cho 129 thị trường quốc tế, thu về doanh thu 73 triệu USD toàn cầu. Phim cũng lọt vào “shortlist” của giải Oscar.
Trong khi đó, phim Việt có doanh thu quốc tế cao nhất (Mai và Thỏ ơi! của Trấn Thành) có doanh thu khoảng 1,5 đến 2 triệu USD nhưng chủ yếu phục vụ cho cộng đồng người Việt ở hải ngoại.
Nếu nhìn từ bên trong, điện ảnh Việt Nam đang trải qua một giai đoạn tăng trưởng mạnh mẽ chưa từng có: doanh thu phòng vé liên tục lập kỷ lục, phim nội địa chiếm ưu thế tuyệt đối trên sân nhà, số lượng dự án mới gia tăng với tốc độ chóng mặt.
Nhưng nếu nhìn từ bên ngoài, trên bản đồ điện ảnh thế giới, sự hiện diện của Việt Nam vẫn còn khá mờ nhạt. Phim Việt hiếm khi xuất hiện ở các hạng mục chính thức trong các liên hoan phim hạng A, càng hiếm hơn khi tạo được tiếng vang đủ lớn để bước ra thị trường quốc tế.
Nghịch lý này đặt ra một câu hỏi không dễ trả lời: liệu sự tăng trưởng của thị trường nội địa có thực sự phản ánh sức mạnh của một nền điện ảnh hay chỉ là dấu hiệu của một giai đoạn đang phát triển?
Một trong những nguyên nhân cốt lõi của nghịch lý này nằm ở cách thị trường điện ảnh Việt Nam đang vận hành. Khi phòng vé nội địa tăng trưởng nhanh, phần lớn các nhà sản xuất có xu hướng ưu tiên những dự án có khả năng thu hồi vốn nhanh, phù hợp với thị hiếu số đông và tận dụng tối đa các “thời điểm vàng” phát hành trong năm.
Cách tiếp cận này không sai, thậm chí là cần thiết trong giai đoạn phục hồi sau đại dịch, nhưng nó cũng vô tình thu hẹp không gian cho những thử nghiệm mang tính nghệ thuật hoặc những dự án có khả năng đi xa hơn trên thị trường quốc tế.
Nói cách khác điện ảnh Việt Nam đang phát triển theo chiều rộng của thị trường nhưng vẫn thiếu chiều sâu để tạo ra một dấu ấn bền vững trên bản đồ điện ảnh thế giới.
Vài năm qua có một số phim Việt đặt chân đến được các liên hoan phim quốc tế hạng A của thế giới như Cannes, Venice, Berlin… hay hàng đầu ở châu Á như Busan, Tokyo và gặt hái được một số giải thưởng phim đầu tay của các đạo diễn trẻ.
Nhưng ngoại trừ phim độc lập Ròm của đạo diễn Trần Thanh Huy, các phim đó lại quá xa lạ với thị hiếu của khán giả trong nước nên doanh thu thường rất thấp.
Cũng chưa có những chính sách, quỹ hỗ trợ hay chiến lược phát hành quốc tế song hành những phim này khiến các đạo diễn đi theo con đường làm phim độc lập hoặc nghệ thuật càng cô độc hoặc rất khó có cơ hội đi xa.
Điện ảnh Việt đang chạy theo cuộc đua phòng vé nội địa nhưng chưa có chiến lược dài hơi, chưa tạo ra những “làn sóng” mạnh mẽ như Korean wave (Làn sóng Hàn Quốc), Thailand horror wave (Làn sóng phim kinh dị Thái)…
Hiện tượng “5 phim Việt chen chân nhau mùa lễ và vỡ trận” vừa qua là biểu hiện rõ ràng của một thị trường chưa trưởng thành về cấu trúc – nơi các quyết định sản xuất – phát hành vẫn mang tính ngắn hạn, thiếu sự điều tiết và gần như không có một chiến lược chung.
Chính cách vận hành này cũng là lý do khiến điện ảnh Việt khó bước ra thế giới. Khi toàn bộ hệ thống sản xuất phim được thiết kế để tối đa hóa doanh thu trong nước trong thời gian ngắn, mọi yếu tố khác, từ phát triển kịch bản, đầu tư chiều sâu đến chiến lược phát hành quốc tế… đều trở thành thứ yếu.
Rõ ràng giới hạn toàn cầu của điện ảnh Việt không nằm ở việc thiếu tài năng hay thiếu câu chuyện mà nằm ở chính cấu trúc của thị trường nội địa.
Một biểu hiện dễ thấy là sự bùng nổ ồ ạt của một số dòng phim “ăn khách” trong thời gian ngắn. Chỉ cần một vài tác phẩm thành công, cả thị trường lập tức chạy theo công thức đó, rút ngắn tối đa thời gian sản xuất để kịp “ăn theo làn sóng”.
Dòng phim kinh dị trong thời gian qua là một ví dụ điển hình: bên cạnh một vài tác phẩm chỉn chu, không ít dự án được thực hiện vội vã trong vài tháng với chất lượng đáng báo động.
Hiện tượng này không mới. Điện ảnh Việt từng trải qua một chu kỳ tương tự với dòng phim “mì ăn liền” vào thập niên 1990, đánh dấu một giai đoạn tăng trưởng nhanh nhưng thiếu bền vững và cuối cùng dẫn đến sự thoái trào.
Những gì diễn ra hôm nay, ở một quy mô lớn hơn, cho thấy một vòng lặp quen thuộc: tăng trưởng nhanh, chạy theo xu hướng để rồi đối mặt với nguy cơ tự bào mòn chính mình.
Thị trường điện ảnh Việt đang tăng trưởng nhanh nhưng đồng thời bộc lộ một giới hạn quan trọng: thành công trong nước không tự động chuyển hóa thành vị thế quốc tế. Nếu không có một sự điều chỉnh về cách sản xuất phim, đầu tư và định vị…, khoảng cách này sẽ ngày càng bị kéo giãn ngay cả khi doanh thu phòng vé trong nước tiếp tục lập kỷ lục.
Điện ảnh Việt hôm nay đang đứng trước một ngã rẽ đầy thách thức, đó là tiếp tục khai thác tối đa thị trường nội địa đang tăng trưởng nhanh hay đầu tư cho một chiến lược dài hạn để bước ra thế giới? Hai con đường này không loại trừ lẫn nhau, vấn đề là cách kết nối.
Bởi suy cho cùng, một nền điện ảnh chỉ thực sự trưởng thành khi nó không chỉ chinh phục khán giả trong nước mà còn có thể kể những câu chuyện của mình với thế giới, theo cách mà thế giới muốn lắng nghe. Chỉ khi đó điện ảnh Việt mới có vị thế trên bản đồ thế giới.
Theo Page Six, Katy Perry tiếp tục vướng cáo buộc quấy rối tình dục khi người mẫu Josh Kloss công khai chi tiết vụ việc mà anh cho rằng đã gây tổn thương tâm lý kéo dài suốt nhiều năm.
Trong cuộc phỏng vấn vào hôm 24-4, Josh Kloss cho biết sự việc xảy ra vào khoảng năm 2012 tại một bữa tiệc riêng ở California. Anh từng đóng vai bạn trai của Katy Perry trong MV Teenage Dream (2010), cả hai dần trở nên thân thiết sau lần hợp tác đó.
Theo lời Josh Kloss, sau khi cả hai quen biết trong quá trình quay MV tại Santa Barbara, anh được mời đến tiệc sinh nhật của stylist lâu năm của Katy Perry là Johnny Wujek, tổ chức tại Glendale, California.
Tại đây, khi anh đến cùng một người bạn thì Katy Perry đã chào đón anh rất nhiệt tình. Tuy nhiên sau đó cô bất ngờ kéo tụt quần và đồ lót của anh, khiến bộ phận nhạy cảm của nam người mẫu bị lộ ra trước những người xung quanh.
"Tôi hoàn toàn hoảng sợ nhưng cô ấy chỉ cười. Tôi muốn nói rõ điều này. Một số người nghĩ việc kéo tụt quần ai đó trong bữa tiệc là trò đùa nhưng với tôi hoàn toàn không phải vậy. Tôi cảm thấy bị sỉ nhục hoàn toàn" - anh nói.
Đây không phải lần đầu Josh Kloss đưa ra cáo buộc.
Trước đó vào năm 2019, anh từng chia sẻ câu chuyện tương tự trên Instagram nhưng khi đó đã vấp phải sự bác bỏ từ phía những người liên quan.
Stylist Johnny Wujek từng phản hồi rằng cáo buộc này là vô lý. Một số người quen của Katy Perry cho rằng nam người mẫu đã phóng đại sự việc.
Về việc lên tiếng lần 2 sau 7 năm, Josh Kloss cho biết anh quyết định nói lại câu chuyện sau khi chứng kiến Ruby Rose công khai cáo buộc nữ ca sĩ có hành vi tấn công tình dục. Theo anh, điều này khiến việc "đứng ra và nói rõ lập trường" trở nên cần thiết.
Ngoài ra, anh khẳng định mình đã đến "giới hạn chịu đựng" sau nhiều năm bị fan Katy Perry nói rằng anh "may mắn" khi được một ngôi sao lớn như cô giúp nổi tiếng.
Anh nhấn mạnh: "Người mà tôi đáng ra phải biết ơn lại hạ thấp và làm nhục tôi trước bạn bè thân thiết của cô ấy. Tại sao tôi phải biết ơn điều đó?".
Trước đó, vào ngày 13-4, nữ người mẫu kiêm diễn viên người Úc Ruby Rose bất ngờ lên tiếng cáo buộc ngôi sao nhạc pop Katy Perry tấn công tình dục cô gần 20 năm trước.
Trong bài đăng trên mạng xã hội, cô tuyên bố mình từng bị Katy Perry có hành vi "cọ xát cơ thể không phù hợp" tại một hộp đêm ở Melbourne (Úc) vào năm 2010. Ruby Rose cho biết phải mất gần 20 năm cô mới có thể công khai câu chuyện, đồng thời nói rằng mục đích chỉ là "giải tỏa tâm lý".
Trước các cáo buộc, đại diện của Katy Perry bác bỏ hoàn toàn. Đối với trường hợp của Ruby Rose, phía nữ ca sĩ gọi đây là "những lời nói dối nguy hiểm và thiếu trách nhiệm".
Theo Sở cảnh sát Pyeongtaek, tỉnh Gyeonggi, người quen phát hiện diễn viên Park Dong Bin đổ gục tại một nhà hàng ở khu Jangan-dong khoảng 16h25 ngày 29/4. Lực lượng chức năng có mặt ngay khi nhận tin báo, song ông đã qua đời. Theo Edaily, cảnh sát không tìm thấy dấu hiệu phạm tội.
Lễ viếng diễn viên diễn ra tại nhà tang lễ Domin ở Anseong, tỉnh Gyeonggi. Lễ di quan vào 8h30 ngày 1/5, an táng ở nghĩa trang công viên Woosung. Đồng nghiệp, bạn bè thân thiết gửi lời chia buồn, động viên vợ sao quá cố - diễn viên Lee Sang Yi - mạnh mẽ. Nhiều khán giả có mặt ở nhà tang lễ để tưởng niệm, tiễn đưa Park Dong Bin.
Park Dong Bin tên thật Park Jong Moon, tốt nghiệp ngành Sân khấu - Điện ảnh, Đại học Chung-Ang. Ông chạm ngõ màn ảnh năm 1996 với phim The Gingko Bed, hai năm sau đó khẳng định tên tuổi qua Shiri. Theo MK, suốt 30 năm hoạt động nghệ thuật, ông đóng hàng chục phim điện ảnh lẫn truyền hình, từ cổ trang đến hiện đại, chủ yếu vai phụ nhưng có mức độ nhận diện cao.
Các phim nổi bật của ông gồm Immortal Admiral Yi Sun Shin (2004), Dae Jo Yeong (2006), Nhà vua và tôi (2007), Chuyện tình Sungkyunkwan (2010), God of War (2012), It Was Love (2012), Gap Dong (2014), Great First Wives (2015), He Is Psychometric (2019), Zombie Detective (2020), Tôi và anti-fan kết hôn (2021), gần nhất là My Lovely Journey (2025).
Diễn viên và đồng nghiệp Lee Sang Yi kết hôn hồi 2020, đón con đầu lòng ba năm sau đó. Trên chương trình Trung tâm tư vấn Oh Eun Young của Channel A năm 2024, ông cho biết con gái mình bị dị tật tim bẩm sinh phức tạp - hội chứng thiểu sản tim trái (HLHS), phải phẫu thuật theo từng giai đoạn, đến nay trải qua bốn lần mổ. Khi ấy, nhiều đồng nghiệp, khán giả thương cảm, liên tục gọi điện, nhắn tin động viên gia đình diễn viên.
Cannes 2026 diễn ra từ ngày 12 đến 23/5 tại Pháp. Liên hoan phim là sự kiện điện ảnh uy tín bậc nhất thế giới, thu hút nhiều ngôi sao, trong đó có các diễn viên châu Á.
Theo Vogue, Phạm Băng Băng là một trong những mỹ nhân châu Á mặc đẹp nhất ở sự kiện. Qua 11 lần xuất hiện, diễn viên Trung Quốc được xem là "nữ hoàng thảm đỏ" với phong cách đa dạng, thường lồng ghép yếu tố văn hóa Á đông vào thời trang cao cấp.
Cannes 2026 diễn ra từ ngày 12 đến 23/5 tại Pháp. Liên hoan phim là sự kiện điện ảnh uy tín bậc nhất thế giới, thu hút nhiều ngôi sao, trong đó có các diễn viên châu Á.
Theo Vogue, Phạm Băng Băng là một trong những mỹ nhân châu Á mặc đẹp nhất ở sự kiện. Qua 11 lần xuất hiện, diễn viên Trung Quốc được xem là "nữ hoàng thảm đỏ" với phong cách đa dạng, thường lồng ghép yếu tố văn hóa Á đông vào thời trang cao cấp.
Phạm Băng Băng diện váy hổ gầm trên thảm đỏ Cannes 2023. Video: Esper Magazine
Tính đến năm 2025, Aishwarya Rai đã hơn 20 lần đến Cannes kể từ năm 2002 cùng phim Devdas. Vogue nhận xét ngôi sao Ấn Độ là một trong những gương mặt châu Á mang tính biểu tượng nhất lịch sử liên hoan phim. Cô ghi dấu ấn với những bộ sari, váy couture phom dáng hoàng gia đến các thiết kế mang màu sắc cổ tích. Ảnh: Reuters
Tính đến năm 2025, Aishwarya Rai đã hơn 20 lần đến Cannes kể từ năm 2002 cùng phim Devdas. Vogue nhận xét ngôi sao Ấn Độ là một trong những gương mặt châu Á mang tính biểu tượng nhất lịch sử liên hoan phim. Cô ghi dấu ấn với những bộ sari, váy couture phom dáng hoàng gia đến các thiết kế mang màu sắc cổ tích. Ảnh: Reuters
Aishwarya Rai trên thảm đỏ Cannes 2025. Cô từng được mệnh danh "Hoa hậu đẹp nhất thế giới". Video: Hello Magazine
Từ lần đầu xuất hiện tại Cannes năm 1988 với Cao lương đỏ tới nay, Củng Lợi nhiều lần chinh phục làng mốt quốc tế. Vogue nhận xét cô mang vẻ đẹp "vượt thời gian" trong những bộ cánh của Roberto Cavalli, Jean Paul Gaultier. Harper’s Bazaar cho rằng nữ diễn viên Trung Quốc là hiện thân của vẻ đẹp cổ điển nhờ phong thái điềm tĩnh. Ảnh: AFP
Từ lần đầu xuất hiện tại Cannes năm 1988 với Cao lương đỏ tới nay, Củng Lợi nhiều lần chinh phục làng mốt quốc tế. Vogue nhận xét cô mang vẻ đẹp "vượt thời gian" trong những bộ cánh của Roberto Cavalli, Jean Paul Gaultier. Harper’s Bazaar cho rằng nữ diễn viên Trung Quốc là hiện thân của vẻ đẹp cổ điển nhờ phong thái điềm tĩnh. Ảnh: AFP
Khác với vẻ quyền lực của Củng Lợi hay phá cách của Phạm Băng Băng, Chương Tử Di ghi điểm bằng các thiết kế couture nữ tính. Theo Vogue, cách mặc của diễn viên Trung Quốc thể hiện sự cân bằng giữa vẻ mềm mại và hiện đại. Cô thường chọn váy của Elie Saab, Armani Privé hay Ralph & Russo. Ảnh: AFP
Khác với vẻ quyền lực của Củng Lợi hay phá cách của Phạm Băng Băng, Chương Tử Di ghi điểm bằng các thiết kế couture nữ tính. Theo Vogue, cách mặc của diễn viên Trung Quốc thể hiện sự cân bằng giữa vẻ mềm mại và hiện đại. Cô thường chọn váy của Elie Saab, Armani Privé hay Ralph & Russo. Ảnh: AFP
Hơn 10 năm tới Cannes, diễn viên Thái Lan Araya A. Hargate mang đến phong cách táo bạo và quyến rũ. Cô thường xuyên xuất hiện trong danh sách mặc đẹp mỗi mùa liên hoan với các thiết kế của Jean Paul Gaultier, Zuhair Murad, Giambattista Valli. Ảnh: Reuters
Hơn 10 năm tới Cannes, diễn viên Thái Lan Araya A. Hargate mang đến phong cách táo bạo và quyến rũ. Cô thường xuyên xuất hiện trong danh sách mặc đẹp mỗi mùa liên hoan với các thiết kế của Jean Paul Gaultier, Zuhair Murad, Giambattista Valli. Ảnh: Reuters
Araya A. Hargate ở Cannes 2019. Video: Festival de Cannes
Thư Kỳ tới Cannes từ đầu thập niên 2000. Cô xây dựng hình ảnh một minh tinh châu Á phóng khoáng, gợi cảm. Vogue nhận xét phong cách của cô nổi bật nhờ vẻ tự nhiên, đơn giản. Ảnh: Reuters
Thư Kỳ tới Cannes từ đầu thập niên 2000. Cô xây dựng hình ảnh một minh tinh châu Á phóng khoáng, gợi cảm. Vogue nhận xét phong cách của cô nổi bật nhờ vẻ tự nhiên, đơn giản. Ảnh: Reuters
Thang Duy bắt đầu tới Cannes từ năm 2007. Theo Elle, cô theo đuổi phong cách thanh lịch. Diễn viên Trung Quốc ưu ái những thiết kế tối giản từ Chanel, Dior hay Elie Saab. Vogue cho rằng kiểu mặc Thang Duy là ví dụ điển hình của phong cách sang trọng thầm lặng. Ảnh: Reuters
Thang Duy bắt đầu tới Cannes từ năm 2007. Theo Elle, cô theo đuổi phong cách thanh lịch. Diễn viên Trung Quốc ưu ái những thiết kế tối giản từ Chanel, Dior hay Elie Saab. Vogue cho rằng kiểu mặc Thang Duy là ví dụ điển hình của phong cách sang trọng thầm lặng. Ảnh: Reuters
Theo Vogue, Trương Mạn Ngọc là biểu tượng của phong cách giàu tính nghệ thuật và bí ẩn. Elle nhận xét diễn viên nhiều lần gây bất ngờ với khả năng phối và lựa chọn trang phục. Có lúc, cô diện đầm voan mỏng quây ngực, khi lại diện váy hai dây ngắn hoặc phối áo khoác da với đầm dạ hội. Ảnh: AFP
Theo Vogue, Trương Mạn Ngọc là biểu tượng của phong cách giàu tính nghệ thuật và bí ẩn. Elle nhận xét diễn viên nhiều lần gây bất ngờ với khả năng phối và lựa chọn trang phục. Có lúc, cô diện đầm voan mỏng quây ngực, khi lại diện váy hai dây ngắn hoặc phối áo khoác da với đầm dạ hội. Ảnh: AFP
Vogue nhận định phong cách của Dương Tử Quỳnh là sự kết hợp giữa vẻ sang trọng, cổ điển và tinh thần nữ quyền. Diễn viên Malaysia gốc Hoa thường chọn đầm couture của Balenciaga, Armani hay Schiaparelli. Ảnh: Reuters
Vogue nhận định phong cách của Dương Tử Quỳnh là sự kết hợp giữa vẻ sang trọng, cổ điển và tinh thần nữ quyền. Diễn viên Malaysia gốc Hoa thường chọn đầm couture của Balenciaga, Armani hay Schiaparelli. Ảnh: Reuters