Tôi là tác giả của bài viết Bố bạn trai 3 đời vợ, mẹ hai đời chồng, có nên tiến xa với anh, cảm ơn mọi người đã chia sẻ. Tôi xin chia sẻ chi tiết thêm về bạn trai. Bạn ấy và tôi quen nhau được chín tháng, bạn yêu thương và chăm sóc tôi như con gái. Mỗi lần sang phòng bạn chơi, bạn thường nấu ăn cho tôi, hôm nào đi chơi thể thao về sẽ giặt đồ giúp tôi. Bạn ấy nói rằng học cách chăm sóc người khác từ mẹ nên bạn chăm sóc bản thân rất tốt, ăn uống lành mạnh, hay tự nấu ăn, tự làm nước ép, chơi thể thao thường xuyên. Bạn khá ngưỡng mộ mẹ, kể mẹ bạn là người đã truyền cảm hứng kinh doanh cho bạn, sau này bạn sẽ không để em gái phải khổ (em gái cùng mẹ khác cha).
Tôi ngại hỏi về vấn đề gia đình không phải vì không quan tâm bạn mà vì tôi sợ bạn trai ngại chia sẻ về gia đình không hoàn hảo. Ngoài ra, bạn có lối sống gọn gàng và sạch sẽ. Tính cách của bạn khá giống mẹ ruột tôi nên tôi thấy bạn rất tương đồng về suy nghĩ và cảm giác gần gũi. Còn việc ăn uống và những chuyện khác, bạn hợp với tôi. Chúng tôi cũng đẹp đôi về ngoại hình. Bạn giống như một phiên bản của tôi nhưng kỷ luật hơn. Do làm công việc kinh doanh tự do nên tôi và bạn dành khá nhiều thời gian ở bên nhau trong ngày. Nhưng chúng tôi không sống chung với nhau, vẫn có khoảng thời gian cá nhân của mỗi người.
Có vài khuyết điểm của bạn khiến tôi suy nghĩ. Đầu tiên, gia đình bạn phức tạp như đã chia sẻ. Thứ hai, quê của bạn và quê tôi khá xa, cách nhau 1.000 km nhưng tôi và bạn đều sống tại TP HCM nên vấn đề này tôi không quá lăn tăn. Nhưng có một điểm nữa là trước đây bạn từng bị trầm cảm và hút thuốc lào. Mỗi ngày hút khoảng dưới 10 lần. Mỗi lần hút thuốc, bạn đều ra khỏi phòng do bạn sống khá sạch sẽ. Tôi từng nói về vấn đề này nhưng bạn bảo chỉ là hút cho vui. Tôi có suy nghĩ là trước khi quen bạn thì bạn đã hút rồi nên nếu quen bạn, tôi chỉ có thể chấp nhận hoặc nếu không thì khuyên người ta bỏ được càng tốt chứ tôi không có quyền ép bạn bỏ thuốc. Bạn thỉnh thoảng nói với tôi là muốn đi nước ngoài vì bạn có người thân bên đó và mẹ bạn cũng thích bạn ra nước ngoài.
Hiện tại, bạn kinh doanh online nhưng rảnh hơn tôi nên hầu như bạn có nhiều thời gian chăm sóc gia đình hơn tôi. Còn về phía tôi, tôi cũng làm công việc kinh doanh online, có thể tự chủ tài chính và không phải yêu bạn vì tiền. Gia đình tôi bình thường, có bố mẹ và anh trai. Tôi biết chín tháng là quá sớm để quyết định tiến xa hơn với bạn trai, trong khi chúng tôi còn trẻ (tôi 25 tuổi, bạn trai 23 tuổi) nhưng tôi thấy bạn rất hợp nên cũng muốn suy nghĩ nghiêm túc. Hơn nữa, tôi cũng muốn lập gia đình sớm. Tôi yêu bạn nhưng có quá lý trí khi đặt lên bàn cân những khuyết điểm và ưu điểm của bạn không? Vì bạn trai khá tốt và tôi cũng hiểu không ai hoàn hảo 100%. Nhưng tôi sợ những điều băn khoăn ở trên nếu không giải quyết sớm và cứ tiếp tục yêu nhiều hơn, sau này có thể bị ảnh hưởng bởi những chuyện trên thì sẽ rắc rối hơn. Có phải tôi đang ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân và đòi hỏi quá nhiều ở bạn trai?
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi đã trải qua 34 tuổi xuân của đời con trai mà vẫn cô đơn một mình. Tôi từng trải qua một mối tình kéo dài ba năm với người con gái cùng tuổi. Vì không phù hợp tính cách và bất đồng quan điểm sống nên tôi và bạn gái quyết định dừng lại. Từ đó tôi mạnh dạn theo đuổi những người con gái mà mình thích nhưng sự may mắn lại không mỉm cười với tôi, tôi đều không được chấp nhận.
Giờ nhìn thấy những người xung quanh, ai cũng có cặp có đôi mà tôi không khỏi chạnh lòng. Có lẽ ước mơ lớn nhất của tôi lúc này là cưới vợ sinh con để có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng sao tôi cảm thấy ước mơ ấy quá xa vời. Mỗi lần về quê, ai thúc giục chuyện cưới hỏi, tôi đều muốn nổi đóa. Biết đến bao giờ duyên số mỉm cười với tôi đây.
Tôi đã trải qua hai lần sinh con. Hai cô công chúa giờ là điều tuyệt vời nhất mà tôi có và cảm thấy rất may mắn, mãn nguyện khi làm mẹ của hai bạn nhỏ. Nhưng cơ thể tôi thay đổi rất nhiều, hơn những gì tôi có thể tưởng tượng và chấp nhận được (tôi sinh bé sau được một năm). Tôi biết đó là điều bình thường sau sinh nhưng cảm giác tự ti thì không vì thế mà biến mất. Vòng hai nhăn nheo, tách cơ bụng và bị xổ. Vòng một thực sự thảm thương khiến mỗi lần nhìn vào gương, tôi thấy cơ thể mình rất tệ. Là một người phụ nữ, việc thay đổi quá nhiều về ngoại hình sau sinh đã khó, nhưng điều khiến tôi buồn hơn là tôi không cảm nhận được sự thấu hiểu và yêu thương từ chồng trong giai đoạn này.
Điều khiến tôi bế tắc nhất là không thể chia sẻ hay trao đổi với chồng. Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu, vì trong lòng luôn có nỗi sợ rằng anh sẽ không lắng nghe, không coi đó là điều quan trọng và nói những câu khiến tôi càng thêm tổn thương. Tôi từng thử mở lời. Sau khi sinh bé đầu, tôi có nhắc đến việc nâng ngực (thực sự tôi sợ đau, sợ nhiều thứ nhưng cũng sợ bản thân không còn hấp dẫn với chồng) nhưng phản ứng của chồng khiến tôi bị tổn thương rất nhiều. Anh nói "nếu như vậy, thà mua búp bê tình dục cho anh còn hơn". Câu nói đó khiến tôi đến giờ vẫn không thực sự hiểu và tổn thương. Giờ đây, sau khi sinh bé thứ hai, nhìn cơ thể minh tôi không biết phải làm sao.
Tôi cố gắng tập luyện, ăn uống để giảm vòng bụng nhưng việc cải thiện chưa rõ ràng, trong khi đó vòng một không cải thiện cùng lớp da nhăn nheo. Tôi có tìm hiểu các phương pháp phẫu thuật thẩm mỹ nhưng chưa đủ dũng cảm, bởi đọc những bài chia sẻ của nhiều anh về việc mất cảm xúc khi vợ phẫu thuật (Trước giờ tôi không có ý định và cũng không mong muốn phẫu thuật gì ngoài việc cải thiện vòng một). Tôi hiểu nếu thực sự yêu thương và muốn giữ gìn hôn nhân, hai người có thể cùng nhau vượt qua những giai đoạn như thế này. Nhưng hiện tại, chúng tôi thiếu sự kết nối và tôi bế tắc trong việc trao đổi và kết nối với chồng.
Tôi đang rất cần những góc nhìn và chia sẻ thực tế: những chị em từng trải qua sự tự ti sau sinh, từng gặp khó khăn trong việc chia sẻ với chồng, mọi người đã làm thế nào để vượt qua? Và tôi cũng muốn hiểu thêm từ góc nhìn của đàn ông: khi vợ thay đổi nhiều sau sinh và trở nên tự ti, các anh thực sự nghĩ gì? Có nhận ra sự tổn thương của vợ không, hay mọi thứ với các anh lại đơn giản theo một cách khác? Tôi mong nhận được những lời chia sẻ chân thành, từ cả hai phía. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Tôi hiện là sinh viên năm tư ngành dược. Bạn trai cùng lớp đại học, yêu nhau hơn một năm. Gần đây, tôi có nhiều điều phải suy nghĩ khi nhắc đến tương lai. Quê tôi ở Hà Tĩnh, còn anh ở Phú Yên, khoảng cách quá xa khiến tôi lo lắng rất nhiều. Tôi cũng biết gia đình anh không thích con dâu ở xa, điều đó càng làm tôi suy nghĩ nhiều hơn. Chúng tôi bằng tuổi nên đôi khi vẫn xảy ra những mâu thuẫn nhỏ. Tính anh khá khó, lại có nhiều điểm khác biệt nên cả hai dễ cãi vã. Về phía gia đình tôi, nhà chỉ có hai chị em nên bố mẹ luôn mong con gái lấy chồng gần để tiện chăm sóc, qua lại.
Tôi cứ nghĩ đến viễn cảnh yêu lâu nhưng không đến được với nhau là lại thấy rất mệt mỏi; tương lai vừa khó khăn về công việc, vừa áp lực về tinh thần khi phải xa gia đình. Nhiều lúc, vì khoảng cách địa lý, chuyện tiền bạc và nhiều yếu tố khác, tôi cảm thấy nản và buồn. Tôi thực sự rất băn khoăn và mong nhận được lời khuyên từ mọi người. Cảm ơn vì đã đọc những tâm sự này.