Tôi lấy chồng được 3 năm, cả hai có công việc ổn định, nhà có, xe có, chồng kiếm tiền tốt. Chồng tôi rất lười biếng, đôi khi vô tâm, hết giờ làm việc chưa bao giờ anh về nhà ngay, còn đi chơi với các bạn, nhậu nhẹt với lý do tiếp khách. Tôi không đồng tình, chẳng vui vẻ, nhưng do công việc nên chẳng thể trách cứ anh.
Mọi chuyện trở nên tồi tệ khi anh phản bội tôi. Tôi xem được những tin nhắn anh vô tình chưa xóa, tin nhắn hẹn hò đi nhà nghỉ, nhớ nhung và những câu từ nhạy cảm dành cho bồ. Anh còn nài nỉ người tình đến nhà nghỉ ngủ cùng nhưng cô ta từ chối, có lẽ vì tần suất quá nhiều. Tôi suy sụp hoàn toàn. Trong mắt tôi trước giờ, chồng luôn chung thủy, có thể anh vô tâm, gia trưởng nhưng sẽ không phản bội tôi. Sự thật lại quá phũ phàng.
Tôi không thể gượng dậy sau cú sốc đó. Tôi nghĩ mãi không biết mình đã làm gì sai. Anh xin lỗi tôi, đổ hết tội lên đầu nhân tình, rằng cô ta quyến rũ anh. Anh nói đó không phải là ngoại tình, chỉ là “ăn bánh trả tiền” và đàn ông ai cũng vậy. Anh không nói gì có khi tôi còn dễ chấp nhận, đằng này anh khiến tôi càng đau lòng và tăng sự thù hận, cảm giác coi thường chồng vô cùng. Vì con cái, tôi không thể ly dị chồng, thế nhưng tình cảm vợ chồng ngày càng nhạt nhẽo, không sẻ chia, không thấu hiểu. Vợ chồng tôi không còn ngủ chung, tôi cũng không bận tâm đến anh nữa. Liệu tôi chịu đựng cuộc sống này được bao lâu nữa, mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi kết hôn đã được 19 năm, một năm đầu hôn nhân rất hạnh phúc. Sau đó tôi mang thai và sinh con, những tưởng hạnh phúc đã trọn vẹn thì tôi phát hiện chồng ngoại tình khi con được 10 tháng. Tôi đã tha thứ rất dễ dàng vì cô gái đó không biết anh có vợ. Cuộc sống vợ chồng trở lại bình thường. Một năm sau, tôi lại phát hiện anh "bóc bánh trả tiền" rất nhiều cô trong một năm. Một lần nữa tôi lại chọn bỏ qua vì tình yêu tôi dành cho anh rất nhiều và hàn gắn. Những tưởng sau những gì đã trải qua, anh sẽ thay đổi để chăm lo cho gia đình, vợ con, nào ngờ cách đây một năm, tôi lại phát hiện anh ngoại tình. Lần này khủng khiếp hơn là anh ngoại tình tận bốn năm với một người, khi đó tôi sinh bé thứ hai chưa được một tuổi.
Thời gian đó là thời điểm anh khởi nghiệp. Anh làm rất nhiều, tôi tưởng anh tập trung cho công việc nhưng đâu ngờ, tiền của tôi bỏ ra, anh đi nuôi bồ và tiêu xài hoang phí. Nào là những chuyến du lịch, anh dẫn nhân tình đi khắp cả nước trong khi không một lần dẫn gia đình đi đâu; Những bữa tiệc ở nhà hàng xa xỉ liên quan đến sinh nhật con của nhân tình, lễ Tết,... Trong khi ở nhà, mẹ con tôi tiết kiệm, ăn uống kham khổ để trả khoản nợ anh đầu tư trước đó. Anh đi sớm về khuya, bỏ mặc con cái hoàn toàn cho tôi. Anh chăm lo, đưa rước con riêng của nhân tình, chăm lo quà cáp cho gia đình nhân tình. Anh tặng quà đắt tiền, mua sắm đồ đạc cho nhân tình trong khi với vợ con, anh không bỏ ra đồng nào. Mọi chi tiêu, ăn uống, sinh hoạt, học phí của con, toàn bộ tôi bỏ ra hết.
Tôi làm hết công suất, kiếm thật nhiều tiền một phần trả nợ, một phần lo cho gia đình và còn cho thêm anh để rồi anh đi chơi với nhân tình. Tôi cũng không hiểu sao mình lại không nghi ngờ và tin tưởng anh tuyệt đối nữa. Thời gian đó, anh tự cắt đứt kết nối với gia đình, chỉ khi nào cần tiền, anh mới nhắn tin hoặc gọi điện thoại cho tôi. Anh thường xuyên nói dối tôi đi công tác để ở qua đêm với nhân tình, tần suất rất nhiều. Khi tôi phát hiện, anh cắt đứt hoàn toàn với nhân tình, xóa ảnh, xóa tin nhắn, chặn kết bạn trong khi đêm trước còn nhắn những lời yêu thương, kêu nhân tình là vợ, ba của nhân tình là ba.
Suốt mấy năm qua, anh bỏ mặt gia đình hai bên không quan tâm, không về thăm, chỉ tập trung bên kia. Bây giờ anh quay về lo cho hai con rất nhiều, dành thời gian cho gia đình và cầu mong tôi tha thứ. Mọi người ạ, nếu không thấy những hình ảnh và tin nhắn yêu thương của hai người đó, có lẽ tôi dễ dàng tha thứ như những năm trước nhưng tôi đã thấy tất cả. Giờ con tôi rất quấn lấy ba, đứa lớn học lớp 12 và rất tôn trọng ba, cái gì cũng ba. Trước mặt con, tôi tỏ vẻ bình thường. Vợ chồng tôi trước nay quan hệ vẫn bình thường nhưng giờ tôi thấy kinh tởm, tuy nhiên tôi không thể hiện. Công việc của tôi dư sức lo cho hai con nhưng còn khoản nợ rất lớn cần phải trả, nếu giờ dứt khoát, tôi sợ con sẽ khổ. Đứa lớn cần tài chính để vào đại học.
Tôi đang giả vờ ổn để tập trung lo cho con nhưng khi đi tập thể dục hay uống cà phê một mình, những hình ảnh đó lại hiện lên, tôi không xóa được. Nói thêm là sau khi cưới, vợ chồng tôi chưa từng chụp chung một tấm hình nào. Khi phát hiện trong điện thoại của chồng toàn là hình ảnh của hai người và con riêng của nhân tình. Mấy năm nay, thấy chồng thay đổi tôi biết, từng chi tiết nhỏ về anh tôi đều thấy hết. Anh chưng diện, mua đồ cho bản thân, về nhà rất ít chia sẻ với tôi. Tôi nghĩ anh vì công việc, tin hoàn toàn vào nhân cách của anh.
Tôi cũng nghi ngờ anh có tán gái bên ngoài nhưng chắc chỉ đi cà phê, tán gẫu để xả stress thôi. Mỗi lần stress, anh như biến thành người khác nên nhiều khi tôi ngại không nói, chỉ ngồi bên. Tôi thường thấy anh ngồi một mình nhắn tin điện thoại rất muộn nhưng không kiểm soát, mỗi lần hỏi là vợ chồng cãi nhau, tôi chán không thèm hỏi nữa. Tôi cũng đã bỏ qua không quan tâm đến chồng hai năm nay rồi, muốn làm gì thì làm, tôi tập trung cho công việc và con cái. Tôi nghĩ đang nợ nhiều quá, chắc chồng không bồ bịch, để lo làm kiếm tiền trả nợ.
Sau khi kết thúc cuộc tình đó, tôi phát hiện thêm chồng nợ riêng hơn 200 triệu từ vay mượn, chắc tiền đó là ăn chơi với cô nhân tình. Tôi và anh cãi nhau rất lớn. Anh ích kỷ, nói tự giải quyết. Biết là vậy nhưng rất bất công với hai đứa con của tôi. Theo những gì thu thập được, tôi biết chắc chắn anh yêu cô bồ, nhưng cô bồ thì một lúc cặp với nhiều anh. Tôi biết vì khi kết thúc với anh, cô ta tay trong tay với người đàn ông khác. Tôi rối lắm, không biết nên giữ gia đình này hay quyết định dừng lại nữa. Rất mong nhận được sự chia sẻ của mọi người để tôi có cách nhìn đúng đắn hơn. Cảm ơn mọi người đã đọc bài của tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Có lẽ tôi thuộc kiểu người ngược lại với tác giả của câu chuyện "Làm đồng nào tiêu đồng đó giúp tôi lạc quan, thoải mái đầu óc". Tôi không thấy thoải mái khi làm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, mà ngược lại, chỉ khi có một khoản tiết kiệm bên người, tôi mới thực sự nhẹ đầu và lạc quan. Khoản tiết kiệm đó ít thì độ yên tâm ít, còn nhiều hơn thì tôi sẽ yên tâm hơn.
Tôi kiếm tiền không giỏi, thu nhập ở mức vừa phải, có tháng dư, có tháng cũng phải cân đối. Nhưng thay vì để tiền trôi đi hết, tôi luôn cố gắng giữ lại một phần, dù nhỏ. Ban đầu chỉ là vài triệu, rồi dần dần thành một khoản rõ ràng hơn và nó như một điểm tựa tinh thần của tôi. Với tôi, cảm giác trong nhà không có khoản dự phòng nào thực sự rất bất an. Nhất là khi có các tình huống bất ngờ như ốm đau, công việc trục trặc hay một việc gì đó phát sinh, mới thấy khoản tiết kiệm có tác dụng lớn.
Tôi không nghĩ tiết kiệm đồng nghĩa với hà tiện hay bóp nghẹt bản thân. Tôi vẫn chi tiêu cho những thứ mình thích, vẫn đi ăn, đi chơi khi cần. Nhưng tôi chọn cách chi tiêu có ý thức hơn. Tôi biết mỗi người một cách sống, chẳng ai có quyền phán xét ai. Cũng may, người bạn đời của tôi cùng quan điểm với tôi. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe chia sẻ của tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 33 tuổi, chồng bằng tuổi. Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội trong một gia đình khá giả. Bố kinh doanh, mẹ làm tự do, từ nhỏ tôi được chiều chuộng, gần như không phải lo nghĩ gì về tiền bạc. Có lẽ chính điều đó khiến tôi thiếu sự tự lập, ít nhất là cho đến khi lấy chồng. Chồng tôi là con trai duy nhất trong gia đình có 4 chị em, từ nhỏ được nuông chiều nên không biết làm việc nhà, tính lại nóng. Điểm mạnh của anh là học giỏi, có năng lực. Sau khi cưới, chúng tôi sống chung với bố mẹ chồng. Hiện tại, vợ chồng tôi có một bé trai hơn 3 tuổi.
Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi may mắn: nhà chồng khá giả, bố mẹ chồng chăm chỉ, gia đình ổn định, thực tế không đơn giản như vậy. Mẹ chồng tôi là người chịu khó, thích kiếm tiền nhưng khá thực dụng. Bà đánh giá con cái và người trong nhà dựa trên việc ai kiếm được nhiều tiền hơn, từ đó thể hiện rõ sự yêu ghét. Mâu thuẫn giữa tôi và mẹ chồng bắt đầu từ sau khi tôi sinh con. Khi đó tôi nghỉ làm một năm để tự chăm con. Dù chồng vẫn lo đủ, tôi không muốn bị xem là phụ thuộc nên tự buôn bán online. Công việc khá thuận lợi, tôi kiếm được tiền và lo hết cho con, không phải xin chồng.
Thế nhưng, nhà chồng lại không nhìn nhận như vậy, họ cho rằng tôi ở nhà là ăn bám. Mẹ chồng thay đổi thái độ, coi thường tôi ra mặt, thậm chí còn bóng gió khi mẹ đẻ tôi sang chơi. Đó là khoảng thời gian tôi cảm thấy tủi nhục và áp lực nhất. Có lúc tôi rơi vào trầm cảm, từng nghĩ đến chuyện tiêu cực, nhưng rồi nhìn con, tôi không dám làm điều dại dột.
Sau một năm, tôi quyết định quay lại công việc chuyên môn. Tôi không thể đánh đổi những năm học hành và kinh nghiệm chỉ để tiếp tục bị coi thường. Khi đi làm lại, mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng cũng bớt căng thẳng. Tôi cố gắng bỏ qua những tổn thương trước đó để giữ gìn gia đình. Biến cố lớn xảy ra khi bố chồng tôi qua đời sau một thời gian ngắn mắc bệnh. Tôi rất kính trọng ông, vì ông luôn nhẹ nhàng và không áp đặt. Sau khi bố mất, kế hoạch ra ở riêng của vợ chồng tôi cũng phải gác lại để chăm sóc mẹ chồng.
Từ đó đến nay, tôi luôn cố gắng chu toàn mọi việc trong nhà, từ việc lớn đến nhỏ, cả công sức lẫn tiền bạc. Quan hệ với họ hàng bên chồng rất tốt, ai cũng quý mến tôi. Tôi từng nghĩ mẹ chồng hài lòng về mình. Rồi mọi thứ sụp đổ khi hôm qua, mẹ nói rằng đang "cắn răng chịu đựng" khi sống cùng tôi. Bà cho rằng tôi đối xử không ra gì với bà, khiến bà ấm ức. Khi tôi hỏi cụ thể mình sai ở đâu để sửa, bà chỉ nói: "Tao biết hết, cảm thấy hết", rồi nhất quyết đòi ăn riêng. Tôi thực sự sốc và thất vọng. Bao nhiêu cố gắng của tôi dường như không có ý nghĩa gì. Chồng đứng về phía tôi vì anh hiểu rõ tôi đã cố gắng như thế nào. Tôi luôn sẵn sàng bỏ việc để lo cho gia đình khi cần. Thế nhưng sống trong cảm giác bị coi thường, bị đánh giá mà không rõ lý do khiến tôi mệt mỏi vô cùng.
Tôi cảm thấy như mình bị giam cầm trong chính ngôi nhà này. Tôi cũng không thể ép chồng ra ở riêng, vì mẹ chồng chỉ còn một mình sau khi bố chồng tôi mất. Tôi hiểu nếu chúng tôi rời đi, bà sẽ rất buồn. Tôi không biết mình còn phải làm gì để được chấp nhận. Hay thực sự, dù tôi cố gắng thế nào, mẹ chồng cũng không bao giờ hài lòng? Có phải cách duy nhất là tôi rời đi thì mọi chuyện mới yên? Tôi chỉ mong nhận được sự chia sẻ và một lời khuyên để có thể bước tiếp mà không đánh mất chính mình.
Tin Gốc: Vnexpress

