Tôi 25 tuổi, quen một người bạn trai nhỏ hơn hai tuổi. Bạn khá tốt tính và giỏi nhưng gia đình phức tạp. Bố bạn có 3 đời vợ và mẹ có hai đời chồng. Bạn có 3 người em cùng cha và một em cùng mẹ. Giờ bạn sống cùng mẹ và em gái, còn chồng thứ hai của mẹ thì tôi không thấy bạn nhắc đến. Tuy nhiên, tôi thấy bạn khá tự hào khi kể về mẹ, còn về bố thì bạn cũng có kể nhưng ít. Những việc này hầu như do tôi tự tìm hiểu chứ bạn không kể với tôi.
Trên facebook tôi thấy bố bạn khá tự hào về việc khoe con, trong khi đó 4 người con này là của 3 người vợ khác nhau. Tôi sợ sau này bạn trai sẽ giống bố hoặc mẹ nên đang phân vân không biết phải làm như thế nào. Tôi thấy mẹ bạn làm kinh doanh và tự chủ kinh tế rất tốt, bạn cũng vậy. Tôi chỉ ngại gia đình bạn hơi phức tạp, mong anh chị chia sẻ với tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và chồng cưới nhau được hơn sáu năm, có hai con gái. Từ lúc sinh bé đầu, nhà chồng đã nói xa nói gần chuyện "có nếp có tẻ". Đến khi sinh bé thứ hai vẫn là con gái, câu chuyện đó bắt đầu rõ ràng hơn (chồng tôi là con trai một). Chồng tôi ban đầu không nói gì nhiều. Nhưng mỗi lần về quê, nghe bố mẹ anh nhắc chuyện có cháu trai nối dõi, tôi thấy anh im lặng. Sau đó về nhà, anh bắt đầu nói với tôi kiểu: "Hay mình cố thêm đứa nữa", "Nhà anh cần có con trai nối dõi hương hỏa"...
Tôi nói thẳng là sức khỏe mình không cho phép. Lần sinh thứ hai tôi khá vất vả, bác sĩ cũng khuyên không nên sinh dày. Hơn nữa, hai đứa con còn nhỏ, kinh tế không quá dư dả, tôi thấy như vậy là đủ rồi, cố gắng nuôi dạy hai con nên người. Nhưng anh chưa muốn dừng lại. Có lần anh nói: "Không sinh được con trai thì sau này khó nhìn mặt bố mẹ, họ hàng anh". Gần đây, khi bé thứ hai đi học được, anh lại nhắc tới chuyện sinh thêm đứa nữa. Tôi không đồng ý, hai vợ chồng nói qua nói lại rồi to tiếng với nhau, chồng buột miệng bảo "không sinh được thì ly hôn".
Tôi không nghĩ anh nói đến mức đó. Tôi nghe mà không biết phản ứng thế nào. Sáu năm chung sống, hai đứa con, những thứ cùng nhau gây dựng, chẳng lẽ lại phải kết thúc vì chuyện này. Tôi chưa từng nghĩ việc sinh con trai hay con gái lại trở thành lý do để kết thúc một cuộc hôn nhân. Hiện tại, anh vẫn muốn sinh thêm con. Còn tôi thì không muốn sinh thêm chỉ để có con trai. Nhưng nếu ý kiến của vợ chồng trái ngược thế này, tôi cũng không biết hôn nhân của mình sẽ đi về đâu. Có nhà ai từng ly hôn chỉ vì không có con trai nối dõi không? Tôi bối rối quá.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 35 tuổi, vợ 32 tuổi, cưới được gần bảy năm, đã có với nhau hai con đủ nếp đủ tẻ. Con trai đầu học lớp hai, bé gái út 4 tuổi. Chúng tôi đã có nhà và xe đầy đủ. Tôi là người sống hướng nội, ăn nói không được khéo, không lãng mạng nhưng tôi chưa bao giờ phản bộ vợ. Tôi yêu vợ và gia đình của mình. Vợ tôi hiền lành, ít nói. Ai nhìn vào bề ngoài cũng nghĩ gia đình tôi viên mãn hạnh phúc. Trên thực tế, chúng tôi không có vấn đề gì quá nghiêm trọng, cuộc sống gia đình vẫn êm đẹp. Nhưng tôi có một chuyện khá khó nói, cũng chẳng biết tâm sự với ai. Độc giả nào cùng hoàn cảnh với tôi, hãy chia sẻ cùng nhau nhé.
Chuyện là chúng tôi kết hôn được bảy năm nhưng số lần vợ chủ động trong chuyện đó, tôi đếm được trên đầu ngón tay. Lần nào tôi cũng phải chủ động. Tôi có cảm giác mỗi lần mình muốn đều như phải đi xin vợ vậy. Nhiều lúc nghĩ tôi thực sự chán nản. Xin tâm sự thẳng là công việc của vợ làm văn phòng 8 tiếng, công việc cũng nhàn rỗi, mọi việc trong nhà tôi làm phụ vợ rất nhiều: từ việc đưa đón con đi học, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, tôi làm nhiều hơn vợ. Mọi người đánh giá tôi có ngoại hình ổn, hay chơi thể thao. Trong chuyện đó, tôi cũng ổn. Mỗi lần vợ chồng gần gũi, tôi đều chủ động để vợ lên đỉnh trước. Nhiều lúc tôi nghĩ không biết mình có làm gì sai hay vợ mình có vấn đề gì không? Mong mọi người cho tôi lời khuyên, tôi nên làm gì?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi viết bài này trong lúc tâm trạng thật sự rất rối và hụt hẫng ngay tại chỗ làm, chỉ mong nhận được vài lời khuyên chân thành. Tôi 27 tuổi, sinh ra và lớn lên ở vùng đất Tây Nguyên. Nhà tôi ở nông thôn nên từ nhỏ tới lớn chưa từng được đi đâu xa cùng ba mẹ. Năm 18 tuổi tôi đậu đại học và chuyển ra Đà Nẵng học. Khi đó tôi là cô gái ngây thơ, trong sáng, sống nhiệt tình và hòa đồng. Tôi được khá nhiều người quý mến, từ người nhỏ tuổi đến lớn tuổi. Thời sinh viên tôi cũng chỉ quen một người khoảng hai năm, tình cảm rất trong sáng, không đi quá giới hạn. Sau khi ra trường tôi có công việc ổn định, hiện tại làm văn phòng với mức lương tháng khoảng 16 triệu đồng.
Mấy năm gần đây công ty khá khó khăn nên lương tôi chưa được tăng thêm. Trước đây tôi có thể tự lo cho bản thân và phụ giúp gia đình. Năm 2024, tôi bị một người bạn dụ dỗ tham gia BO và dần bị thao túng tâm lý. Người bạn đó cũng không đi làm ổn định, chỉ sống bằng việc đầu tư BO mỗi ngày, thường xuyên nói về chuyện kiếm tiền rất dễ. Gia đình tôi không thể giúp được nhiều vì khá khó khăn. Ba mẹ tôi làm nông, cố gắng cho tôi ăn học đã rất vất vả rồi, trong khi tôi còn có em gái đang học ở TP HCM nữa. Tôi bắt đầu vay app, vay ngân hàng và mượn tiền bạn bè để chơi với suy nghĩ sẽ gỡ lại được. Càng chơi tôi càng lún sâu và tới giờ chưa thoát ra được. Hiện tại tổng số nợ của tôi khoảng 300 triệu đồng, trong đó khoảng 150 triệu đồng nợ bạn bè và ngân hàng.
Tôi dần trở nên vô cảm với chính cuộc sống của mình. Người bạn đó còn giới thiệu tôi dùng một ứng dụng hẹn hò qua mạng. Từ lúc đó, tôi đã làm những việc mà trước đây chưa từng nghĩ sẽ làm. Tôi gặp gỡ và ngủ với người khác để nhận tiền, tính tới hiện tại khoảng 10 người. Bây giờ nhìn lại, tôi cảm thấy rất ghê sợ bản thân, sợ con người hiện tại của mình. Có lúc tôi từng nghĩ quẩn nhưng không dám vì sợ làm điều có tội với gia đình. Hiện tại có một người thật lòng thương tôi suốt một năm nay. Người đó rất tốt với tôi, tôi lại cảm thấy mình không xứng đáng. Tôi thấy mặc cảm và dằn vặt vô cùng.
Tôi đã nhận ra mình sai và dừng lại những mối quan hệ không tốt trước đó, thế nhưng trong lòng luôn day dứt, không thể tha thứ cho chính mình. Tôi sợ người mới sẽ bị tổn thương vì mình, nhất là khi tôi là mối tình đầu của họ. Tôi đã cắt liên lạc với người bạn kia nhưng chưa dừng được BO. Tôi cứ nghĩ chỉ gỡ thêm một ít thôi rồi nghỉ, càng gỡ lại nợ càng thêm. Điều khiến tôi đau nhất, trước đây từng là một người sống rất chính trực, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ như hiện tại. Tôi mong nhận được lời khuyên từ mọi người. Liệu có còn cơ hội để làm lại và sống tốt hơn không?
Tin Gốc: Vnexpress

