Gia đình tôi có ba con, bé út được hai tuổi và đã có xe ôtô riêng. Trước kỳ nghỉ 30/4 – 1/5, vợ chồng tôi đã thống nhất rằng bốn ngày nghỉ thì hai ngày đầu về nội, hai ngày sau về ngoại, rồi từ ngoại đi thẳng lên thành phố làm luôn cho tiện. Nhà nội cách nhà ngoại 80 km và cùng quê, cả hai nơi đều cách chỗ chúng tôi sinh sống và làm việc gần 200 km. Tôi đã gọi điện báo trước với bố mẹ đẻ, dặn sẽ về ăn cơm, ngủ lại một đêm. Đồ đạc cho con cũng chuẩn bị theo đúng kế hoạch đó.
Đêm qua về tới nhà nội, sáng nay ngủ dậy mọi thứ vẫn bình thường. Ăn cơm xong, tôi còn nói với bố mẹ chồng là sáng ngày kia vợ chồng con sẽ về ngoại. Không ai nói gì thêm. Dọn dẹp xong, tôi cho con đi ngủ, chồng ngồi ngoài phòng khách uống nước với mọi người. Khi vào phòng, anh nói luôn là thôi ở nội cả bốn ngày, rồi để đến 2/9 về mình nhà ngoại. Giọng điệu anh nói như kiểu thông báo cho tôi chứ không phải hỏi ý kiến.
Tôi hỏi lại sao đổi đột ngột vậy, anh bảo “nghỉ được có ít ngày thì ở một nơi thôi, đi lại nhiều các con mệt”. Tôi nhắc lại kế hoạch ban đầu, anh chỉ nói về thấy con mệt nên thương, bảo tôi gọi lên báo với ông bà ngoại một tiếng cho ông bà khỏi chờ.
Tôi không đồng ý, lời qua tiếng lại thì anh bảo nếu tôi thích tự về ngoại một mình, còn mấy bố con ở lại nhà nội. Tôi không nói gì nữa nhưng trong lòng rất khó chịu, chẳng hiểu sao chồng lại thay đổi ý kiến như vậy, hay là có ai đó xúi giục anh? Tôi đang chưa biết tính sao, mong các độc giả cho tôi xin lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài viết: Trắng tay ở tuổi 37 vì yêu đương mù quáng mẹ đơn thân. Trước tiên, tôi chân thành cảm ơn quý độc giả rất nhiều. Tôi đọc và nghiền ngẫm từng bình luận, có người đồng cảm, có người nói mình keo kiệt, có người nói mình dại khờ... Bản thân tôi cũng có rất nhiều cái sai, sau khi vấp ngã lần này tôi đã nghiền ngẫm rất nhiều về chính mình, tôi thèm khát được tình yêu chân thành và đã yêu hơi vội vàng. Có lẽ đường tình duyên của tôi lận đận, chưa gặp được người thật lòng với mình. Tôi tin đó là nghiệt duyên nên chấp nhận và sẽ tự sửa chữa bản thân, cố gắng sống tốt hơn từng ngày, để làm lại cuộc đời. Tôi tin vào quy luật của tạo hóa, ông trời không lấy đi tất cả mà là đang cho tôi tỉnh ngộ ra.
Tôi thật sự không keo kiệt, vì tôi đi làm công ăn lương, không dư dả gì nhiều (chỉ dư được một chiếc ôtô và vài trăm triệu đầu tư, còn về tiền mặt lo chi phí, hiện tại tôi không còn, phải chờ tới ngày lãnh lương). Nhưng khi đến với ai, tôi có khả năng bao nhiêu đều lo hết bấy nhiêu, còn lại tích lũy để xây dựng tương lai. Có thể do cái mác gia đình và chức vụ nên ai cũng nghĩ tôi tiền nhiều.
Gia đình khá giả nhưng tôi chưa bao giờ dựa dẫm mà muốn bản thân phải tự chủ, tự làm ra mọi thứ. Vì tôi hiểu giá trị lao động rất vất vả mới có được đồng tiền. Thu nhập của tôi khá, tuy nhiên chi phí cũng cao. Nếu nói về tiền thì tôi nghĩ người giúp mình một đồng đã mang ơn rồi, tại sao phải nhiều hay ít, vì kiếm đồng tiền đâu phải dễ. Trong khi đã là yêu nhau, quyết định cùng nhau xây dựng tổ ấm thì phải có trách nhiệm tài chính với nhau mới bền vững.
Về bạn gái trước có con, tôi vẫn chu cấp đầy đủ, tuy nhiên tôi cảm nhận được tình cảm của người con gái này, rằng yếu tố vật chất quyết định cao hơn yếu tố tình cảm. Khi tôi không đáp ứng những yêu cầu, cô ấy lạnh nhạt với tôi, khi sự nghiệp của tôi rơi vào vực thẳm, quyết định nghỉ việc, cô ấy xa lánh tôi chứ không chia sẻ hay đồng cảm. Cũng may là ông trời thương, lại cho tôi một công việc tốt hơn. Tôi quyết định chia tay cô ấy và nói chỉ có trách nhiệm với con gái nhưng cô ấy đe dọa nếu biết tôi có bạn gái mới hoặc có gia đình riêng, sẽ cho con gái từ tôi và đi làm lại giấy khai sinh đổi họ tôi.
Tôi có thể hết yêu người mẹ nhưng rất yêu con gái và không bao giờ bỏ con. Nếu bạn gái này biết suy nghĩ, đồng hành với tôi và thương yêu thật lòng, tôi cũng không chia tay. Có một điều, cô ấy từng giấu tôi, là khi có bầu với tôi, cô ấy vẫn đang ly thân và còn trong hôn nhân. Tôi từng tin tưởng mua ôtô để cô ấy đứng tên nhưng khi phát hiện ra, tôi rất sốc và đã nhất quyết chia tay, sang tên lại ôtô. Niềm tin rơi vào vực thẳm, tôi như bị lừa dối. Lúc yêu nhau, tôi có lên nhà chơi và không hề biết, vì em không chia sẻ gì. Vì cả hai cũng lớn tuổi và có công ăn việc làm ổn định nên muốn có em bé trước, rồi cưới sau, chứ tôi không phải dạng yêu đương qua đường. Khi em có bầu, gia đình tôi vẫn qua lại tới hiện tại, chứ không bỏ rơi con gái tôi.
Về bạn gái thứ hai, vì tôi nghĩ em từng đổ vỡ nên sẽ đồng cảm và rộng lượng, để tôi với em đến với nhau, giữa hai tâm hồn bị tổn thương sẽ bù đắp cho nhau, chỉ cần thương nhau thật lòng, cùng lo cho nhau và vui vẻ là được. Tôi đến với em là thật lòng và tự nguyện. Từ ngày đến với em, lương tôi bao nhiêu đều nói em biết và dành dụm bao nhiêu cũng đưa em giữ. Khi làm quyết toán thu nhập cá nhân, tôi cũng nhờ em làm giùm (có lẽ tôi sai ở chỗ này). Có thể em thấy thu nhập khá nên nghĩ tôi lấy tiền lo hết cho con gái nên mới đăng clip "người không thương lo một kể mười". Tôi có giải thích rồi: hiện tại anh chỉ dư bao nhiêu đó thôi, chứ anh không giấu gì em hết".
Tôi vẫn chưa hiểu được em cắt liên lạc với tôi vì hiểu lầm chuyện gì? Hiểu lầm tôi không thương, hay hiểu lầm tôi về tiền bạc, hay về chuyện tôi còn qua lại với gia đình bên ngoại của con gái tôi? Tôi xin em cho mình hiểu rõ và có cơ hội giải thích nhưng em nhất quyết cắt đứt. Khi yêu ai, tôi muốn yêu thật lòng và hết mình, mong cả hai phải chân thành với nhau, cùng vun vén tổ ấm, cùng góp ý và sữa chữa cho nhau. Nếu tôi có sai, cũng phải cho tôi cơ hội sửa sai, đã yêu nhau mà sau đứt tình đoạn nghĩa nhanh như vậy? Trước khi quen, tôi vẫn nói rõ mình không thể bỏ con gái và mong cả hai cùng nhau lo cho con cái, vì trẻ con không có lỗi, tất cả tội lỗi là do người lớn tạo ra. Em vẫn qua lại nhà chồng lo cho con gái lớn, còn con gái nhỏ ở với em, tôi cũng đâu hề nói gì.
Điều mà tôi trăn trở nhất hiện tại cho đến cuối đời này là con gái tôi. Tôi không biết phải làm sao cho đúng để con gái mình không bị thiếu tình thương và thiệt thòi. Mong anh chị có kinh nghiệm trong trường hợp này cho tôi một lời khuyên để tôi không phải ân hận cả đời. Giữa hạnh phúc cá nhân và con gái, tôi đang nằm trong tình trạng chỉ được chọn một.
Tin Gốc: Vnexpress

Có lần tôi ngồi ăn cơm với họ hàng thì bác bên chồng hỏi nhỏ: "Nghe mẹ chồng cháu bảo tháng nào cháu cũng giữ hết lương chồng à?", hoặc "Hai đứa dạo này còn ngủ riêng không?",.... Tôi nghe mà vừa ngại vừa sốc vì toàn chuyện riêng trong nhà. Tôi khó chịu, phàn nàn với chồng nhưng anh bảo: "Mẹ già rồi, nói chút có sao đâu, em cứ kệ đi". Nhưng tôi thấy chuyện gia đình nên có giới hạn, tốt khoe xấu che. Giờ tôi rất ngại gặp họ hàng bên chồng. Tôi nên làm gì hay là cứ kệ như chồng nói?
Tin Gốc: Vnexpress

Chồng hơn tôi một tuổi, cả hai đều ở độ tuổi ngoài 30. Chúng tôi yêu và cưới nhau được 10 năm, hiện có hai con trai, một bé học tiểu học và một bé học mẫu giáo. Gia đình đang sống ở nước ngoài. Vợ chồng đều đi làm, thu nhập ổn định, trong đó thu nhập của anh cao hơn tôi. Những năm đầu yêu nhau cho đến trước khi có bé thứ hai, vợ chồng tôi luôn quấn quýt, mặn nồng. Chúng tôi không tránh khỏi những lúc cãi vã như bao gia đình khác, nhưng nhìn chung cả hai vẫn cảm thấy được yêu thương đúng với nhu cầu của bản thân, vì thế tôi luôn thấy hạnh phúc. Sau đó công việc của chồng bận rộn hơn, đúng lúc tôi mang thai bé thứ hai và gia đình chuyển sang nhà mới. Từ thời điểm ấy đến nay, tôi thấy cảm giác được yêu trong mình giảm đi rất nhiều.
Tôi là kiểu người muốn được yêu thương, thích được quan tâm và cũng chủ động thể hiện tình cảm. Với tôi, tình yêu không chỉ là chuyện chăn gối mà còn là sự quan tâm qua lời nói, tin nhắn, những cái ôm, nụ hôn hay nắm tay. Trước đây những điều đó không có vấn đề gì, từ sau khi chuyển nhà và mang thai bé thứ hai, chồng không còn chủ động thể hiện tình cảm như trước nữa. Tất nhiên tôi hiểu sau thời gian dài sống cùng nhau, cảm xúc có thể nhạt bớt là điều bình thường. Tôi đã nhiều lần góp ý khéo léo, anh cũng thay đổi đôi chút nhưng rồi mọi thứ lại dần quay về như cũ. Chuyện chăn gối cũng giảm hẳn, hiện tại khoảng một tuần một lần, có khi hai đến ba tuần vợ chồng mới gần gũi.
Sau nhiều lần nói chuyện thẳng thắn về nhu cầu tình cảm, anh bảo do công việc bận rộn, căng thẳng nên giảm ham muốn. Mỗi lần nói chuyện xong, anh cũng cố gắng cải thiện nhưng không đáng kể. Duy chỉ có việc hôn môi là anh nhất quyết tránh né, nếu có thì chỉ chạm môi qua loa, kể cả lúc gần gũi anh cũng không muốn hôn sâu. Khi tôi hỏi, anh bảo cảm thấy miệng cả hai có mùi, dù tôi không thấy vậy và nói không để ý, anh vẫn kiên quyết không hôn môi. Tôi cố gắng hiểu và chấp nhận. Khoảng ba tháng trước, tôi phát hiện anh đặt mật khẩu riêng cho cuộc trò chuyện với một người nam giới trên chat, đồng thời có thêm một tài khoản Facebook phụ để nói chuyện với một người đàn ông khác.
Sau khi tôi làm căng và hỏi rõ, anh nói cả hai người đó đều là bisexual. Người trên chat đã quen khoảng 4-5 năm nay, gần trùng với thời điểm tôi mang thai bé thứ hai và chuyển nhà. Anh nói quen qua việc thấy người kia đăng thông tin kết bạn ở phần bình luận trên trang web đen. Tôi không tin lắm vì từng vào trang đó và không thấy khu vực bình luận như anh nói. Anh khẳng định chỉ nói chuyện chứ chưa từng gặp mặt, hai bên có chia sẻ ảnh cho nhau. Khi tôi muốn xem cuộc trò chuyện, anh nói nội dung không "sạch sẽ", người kia từng gợi ý đến nhà tôi chơi và làm chuyện ba người nhưng anh không đồng ý, chỉ dừng ở mức nói chuyện và gửi ảnh. Tôi đòi xem nhưng anh đã xóa toàn bộ đoạn chat.
Người trên Facebook thì tôi thấy tài khoản được lập gần một năm trước. Ban đầu anh nói lập để theo dõi thông tin tuyển dụng. Đến khi tôi hỏi kỹ vì không thấy theo dõi trang việc làm nào thì mới biết anh dùng để nhắn tin với người kia. Anh nói tình cờ gặp người đó ở quán ăn gần công ty hiện tại, nơi anh mới làm khoảng hai năm nay. Ban đầu chỉ nói chuyện công việc, sau đó chuyển sang chủ đề tình dục nhưng không gửi ảnh như người trên chat. Anh thường xóa tin nhắn ngay sau khi chat nên tôi chỉ vô tình đọc được một đoạn và cảm thấy rất bất thường.
Tôi từng hỏi anh có phải bisexual không, có muốn quan hệ với nam giới không? Anh nói cũng không biết, chỉ thích nhìn cơ thể đẹp của họ và ước mình được như vậy. Bằng trực giác, tôi cảm thấy không chỉ đơn giản như thế. Tôi nghĩ anh thực sự có xu hướng bisexual nhưng không muốn thừa nhận với vợ. Hiện tại anh vẫn quan tâm con cái và gia đình như bình thường. Anh cũng xóa chat và Facebook phụ trước mặt tôi. Tôi còn bắt anh thề trên tính mạng gia đình rằng chưa từng gặp hai người kia và chưa từng làm chuyện đó ngoài đời. Dù vậy, niềm tin trong tôi đã sụp đổ rất nhiều.
Sau sự việc ấy, có thời gian tôi không chịu nổi, thường xuyên khóc. Thậm chí có lần anh còn trách ngược tôi vì đã xem trộm điện thoại của anh. Sau đó tôi cố gắng kiềm chế hơn, nghĩ nếu muốn tiếp tục sống ổn thì phải nhìn về phía trước, không thể ngày nào cũng khơi lại vết thương để tự làm khổ mình. Tôi cũng nghĩ nếu anh đã muốn quay về với gia đình mà tôi cứ liên tục nhắc lại chuyện cũ thì cả hai sẽ không thể sống vui vẻ được. Dù cố nghĩ như vậy nhưng mỗi lần anh lạnh nhạt, không còn thể hiện tình cảm như trước, tôi lại thấy cô đơn và ám ảnh bởi những chuyện đã xảy ra. Tôi luôn cảm thấy anh không còn mặn mà với mình, không hẳn vì công việc bận mà vì tình cảm dành cho tôi đã thay đổi, ở bên tôi chỉ còn là trách nhiệm.
Trước đây, khi muốn gần gũi chồng, tôi luôn chủ động ôm, hôn, thể hiện tình cảm. Khi đó tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng anh là người ít bộc lộ cảm xúc, tôi chủ động cũng không sao. Từ sau sự việc kia, mỗi lần muốn chủ động tôi lại cảm thấy tủi thân và nhục nhã, như thể người ta chỉ còn rất ít tình cảm nhưng mình vẫn cố níu kéo. Thực sự tôi chưa đủ dũng khí để ly hôn nhưng cảm giác không được yêu một cách trọn vẹn luôn khiến tôi day dứt và đau khổ. Thà anh thành thật nói rằng tình cảm dành cho tôi đã vơi đi thì có lẽ tôi còn dễ chấp nhận hơn. Tôi cũng luôn băn khoăn liệu anh có tham gia vào một cộng đồng bisexual nào đó hay không, vì thấy khó tin chuyện chỉ tình cờ gặp gỡ như anh kể. Liệu mọi chuyện có thực sự chỉ dừng ở việc nhắn tin, chia sẻ ảnh như anh nói, hay còn có những cuộc chat sex khác nữa? Những suy nghĩ đó cứ ám ảnh tâm trí tôi.
Bây giờ, mỗi khi anh lạnh nhạt, tôi không biết đó là vì công việc quá áp lực hay vì tình cảm dành cho tôi đã không còn đủ đầy nữa. Tôi cũng cảm thấy cô đơn khi anh xem mọi chuyện như đã qua và quay lại cuộc sống bình thường, trong khi tôi vẫn đầy tổn thương và hoang mang mà không biết chia sẻ cùng ai. Điều khiến tôi đau lòng nhất là anh không hề có ý muốn chữa lành cho vợ, cũng không quan tâm liệu tôi còn bị tổn thương vì chuyện đó hay không. Tôi cảm thấy cô độc trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Có ai từng ở trong hoàn cảnh giống tôi chưa? Mọi người có thể cho tôi lời khuyên, làm sao tiếp tục sống hạnh phúc và bớt bị ám ảnh bởi chuyện này không? Có lối thoát nào để tôi nhẹ lòng hơn không? Việc một người đàn ông chat sex với đàn ông khác có phải chuyện bình thường không? Nếu ly hôn, tôi vẫn có thể tự lo cho con, dù cuộc sống sẽ không đủ đầy như hiện tại, thế nhưng có đáng để ly hôn hay không nếu mọi thứ thực sự chỉ dừng ở việc nhắn tin như anh nói? Tôi rất rối bời nên câu chữ có thể chưa thật mạch lạc. Mong mọi người cho lời khuyên chân thành để tôi có thể tiếp tục bước đi trong cuộc hôn nhân này.
Tin Gốc: Vnexpress

