Ngày 24/4, chị Fan ở thành phố Cám Châu, tỉnh Giang Tây chia sẻ về người chủ nhà cũ tên Chen với truyền thông địa phương.
Năm 1992, cha chị hỏng hai mắt, một mình lên Giang Tây thuê nhà mưu sinh. Nhiều chủ trọ từ chối do ngại rắc rối. Thời điểm đó, ông Chen quyết định giao chìa khóa căn phòng 40 m2 cho cha chị Fan với giá 50 tệ, thấp hơn mức 200-300 tệ của thị trường. “Tôi chỉ thu tiền để khách yên tâm ở”, ông Chen nói.
Mức giá 50 tệ được duy trì suốt 20 năm gia đình chị Fan sinh sống tại đây dù giá thuê xung quanh tăng lên mức 600 tệ mỗi tháng. Những lần cha chị Fan chậm tiền, người chủ nhà không hối thúc.
Ông Chen cũng tự tay sửa điện nước, đưa chị Fan đi viện và cung cấp thêm gạo, rau mỗi khi gia đình khách trọ gặp khó khăn.
Năm 2012, chị Fan trưởng thành, gia đình chuyển đi nơi khác. Dù vậy, ông Chen vẫn thường xuyên đi xe buýt đến thăm bạn già. Bất chấp việc mắc bệnh phong thấp, ông mang theo sữa, đồ bổ và từ chối nhận quà báo đáp. Thỉnh thoảng, ông để lại tiền hỗ trợ khách cũ phòng khi có việc gấp.
Hiện tại, cha chị Fan 77 tuổi, còn ông Chen bước sang tuổi 80. Khoảng cách giữa hai gia đình thu hẹp lại khi họ chuyển đến sống cách nhau 1,5 km. Ông Chen chuyển sang đi bộ để duy trì thói quen thăm bạn già vài lần mỗi năm.
Chị Fan cho biết gia đình trân trọng sự giúp đỡ của ông Chen và coi đây là động lực lớn giúp họ vượt qua giai đoạn khó khăn.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Làm sao thoát cảnh 'chưa làm gì đã mệt': Bớt nhòm ngó trên mạng, tránh phân tâm

Đó là ý kiến của bạn đọc Phan Anh tại phần bình luận trong bài viết Còn trẻ mà luôn mệt mỏi dù không quá tải: Lý do dưới đây.
Bài viết trên nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Từng trải qua cảm giác trên, bạn đọc Dũng cho biết ít nhất cũng đã bắt đúng bệnh và tự chữa cho mình. Dũng phân tích "căn bệnh" này có 3 tầng, nếu chỉ dừng lại tầng 1 hoặc một chút tầng 2 thì sẽ không hết bệnh.
Cụ thể, tầng 1 là sinh học: thiếu ngủ, ăn uống kém, bệnh lý, rối loạn hormone… Tầng 2 là tâm lý cá nhân: lo âu, áp lực thành tích, mất phương hướng, trầm cảm…
“Tầng 3 là môi trường mạng xã hội: tâm lý FOMO - sợ biết thông tin sau bạn mình, so sánh xã hội, nhịp sống nhanh, quá nhiều kích thích ham muốn có được, cảm giác mình bị tụt hậu”, Dũng nói.
Có thể thấy, tầng 3 mà bị nặng thì nó quay lại làm trầm trọng tầng 1 hơn. Tức để chữa bệnh thì phải xử lý tầng 3 trước, rồi tới tầng 2, tầng 1. Mỗi người mỗi hoàn cảnh, nên tự xem xét và tự chữa lành cho mình.
Bạn đọc này đưa ví dụ một người đi du lịch 3 ngày 2 đêm, chụp ra hàng trăm tấm hình và tạo hơn chục video để đăng lên mạng xã hội khoe rằng mình đã đi du lịch như thế.
Bạn bè của người đó sẽ là nạn nhân, họ thấy mình không được như bạn mình, ao ước ngầm rằng mình cũng phải được như bạn mình. Họ cảm thấy mình tệ quá, thua kém quá...
“Còn người đi du lịch đó thì sao? Chuyến du lịch thành ra là chuyến sáng tác ảnh và video. Họ không thật sự dành thời gian để hưởng thụ đúng nghĩa của du lịch. Họ còn phải chỉnh sửa ảnh, edit video. Họ còn phải tải lên mạng. Rồi họ còn phải đếm like. Họ có mệt không? Xin thưa rất mệt”, bạn đọc này nói.
Nếu tương tác tốt, họ sẽ tạm vui vẻ hạnh phúc vài ngày, rồi họ lại đi tìm nội dung khác. Nếu tương tác xấu, họ cũng mệt mỏi, trở thành nạn nhân của chính mình.
Bạn đọc này cho rằng ngày nay có hàng trăm thứ tương tự như ví dụ trên, chủ yếu xuất phát từ nhịp sống nhanh: làm nhanh, ăn nhanh, chơi nhanh, giải trí nhanh... Nó bòn rút hết năng lượng của con người. Nhận ra được, bỏ bớt, bỏ hết... thì khỏe lại thôi.
Bạn đọc Khang Thi nói có giai đoạn anh chẳng làm gì quá nhiều, deadline cũng không dồn dập, vậy mà sáng ngủ dậy vẫn thấy kiệt sức.
“Sau này mới hiểu, thứ làm mình mệt không phải công việc, mà là cảm giác lúc nào cũng phải “ổn”, phải theo kịp người khác. Điện thoại mở ra là thấy ai đó giỏi hơn, giàu hơn, sống năng suất hơn. Kiểu vậy làm suy nghĩ cũng bị mất năng lượng”, bạn đọc này bày tỏ.
Bạn đọc Thảo Vy chia sẻ, đôi khi không cần làm quá nhiều việc mới khiến bản thân mệt mỏi. Chỉ vài đầu việc cùng lúc cũng đủ làm não bộ liên tục chuyển trạng thái giữa tin nhắn, công việc và suy nghĩ cá nhân, khiến cơ thể luôn trong trạng thái căng thẳng. Vì vậy, dù hiệu suất không cao, nhiều người trẻ vẫn cảm thấy kiệt sức kéo dài.
“Kết quả là làm chẳng được bao nhiêu nhưng vẫn thấy kiệt sức cả ngày”, Vy nói.
Bạn đọc Dung nói cảm giác “chưa làm gì đã mệt” đôi khi đến từ việc đầu óc luôn mở quá nhiều thứ cùng lúc. Một phần nghĩ về hiện tại, một phần lo tương lai, một phần bị kéo bởi điện thoại.
“Người trẻ hiện nay quen với việc làm mọi thứ thật nhanh nên cũng quen luôn với việc sống trong trạng thái phân tâm”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc ký tên ý kiến "cá nhân" cho rằng hầu hết các suy nghĩ tiêu cực và lo lắng là tốn của ta nhiều năng lượng nhất, tốn năng lượng có thể hiểu ở đây là gây mệt mỏi và chán nản.
“Việc này cũng tùy mỗi hoàn cảnh và tâm lý từng người chứ không phụ thuộc vào tuổi tác”, bạn đọc này nói.
Còn bạn đọc Long Vũ Phan khuyên nên học cách nói “không” với những điều vượt quá khả năng cũng là một kỹ năng quan trọng để tránh mệt mỏi kéo dài.
“Khi cảm thấy quá tải, người trẻ nên chủ động chia sẻ với gia đình, bạn bè hoặc tìm kiếm sự hỗ trợ thay vì im lặng chịu đựng một mình”, Vũ nói.
Còn bạn đọc Ánh Dương bày tỏ cả ngày bị ngắt quãng liên tục: tin nhắn, thông báo, việc nhỏ xen kẽ nhau. Năng lượng cứ bị “rò rỉ” từng chút mà không để ý. Chỉ cần quản lý thời gian tốt. biết phân chia công việc là sẽ hết mệt.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Những năm gần đây, công nghệ đã thay đổi cách con người xử lý tổn thương tình cảm. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia tâm lý lo ngại nguy cơ ngoại tình cảm xúc khi người dùng lạm dụng việc tương tác với bản sao kỹ thuật số.
Giữa tháng 3, khi các mô hình AI cũ bị loại bỏ, làn sóng "tan vỡ trái tim trên mạng" đã lan rộng trên mạng xã hội Trung Quốc. Nhiều người từng gắn bó cảm xúc với AI cho biết các phiên bản mới trở nên lạnh lùng và xa lạ. Cùng lúc đó, ngày càng nhiều người tìm đến AI để tạo bản sao kỹ thuật số của những người thân đã qua đời.
Một cư dân mạng nhận xét con người đang đối mặt với thách thức đạo đức từ tiến bộ công nghệ. Tuy nhiên, giá trị con người không nằm ở chức năng mà ở quá trình trưởng thành. Những cảm xúc như bực bội, hoang mang, hạnh phúc hay giận dữ là phần không thể số hóa và không thể thay thế của mỗi cá nhân.
Tin Gốc: Vnexpress

Việt Nam sau khi phê chuẩn Công ước về Quyền của người khuyết tật (CRPD) đã từng bước hoàn thiện pháp luật tiệm cận chuẩn mực quốc tế, với nền tảng là Luật Người khuyết tật 2010 và Hiến pháp 2013, qua đó xác lập nguyên tắc bình đẳng, không phân biệt đối xử và bảo đảm quyền tiếp cận trong các lĩnh vực cơ bản.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa luật và thực thi vẫn còn lớn, đòi hỏi tiếp tục cải cách.
Pháp luật Việt Nam đã thiết lập nguyên tắc bình đẳng và không phân biệt đối xử, tạo cơ sở pháp lý để bảo vệ người khuyết tật trước các hành vi xâm phạm. Hệ thống trợ giúp xã hội được mở rộng đáng kể, bao gồm trợ cấp hằng tháng, cấp thẻ bảo hiểm y tế miễn phí và hỗ trợ giáo dục thông qua miễn giảm học phí, học bổng.
Bên cạnh đó, giáo dục hòa nhập được thúc đẩy mạnh mẽ, giúp ngày càng nhiều trẻ khuyết tật có cơ hội học tập trong môi trường phổ thông. Ngoài ra các quy định về tiếp cận hạ tầng và dịch vụ công, đặc biệt trong môi trường số, đã bắt đầu được triển khai.
Những thành tựu này là bước tiến quan trọng trong việc thiết lập khung chính sách và thể chế. Tuy nhiên phần lớn các kết quả vẫn dừng ở mức định hình chính sách, trong khi việc triển khai trên thực tế chưa đồng bộ. Nhiều công trình công cộng chưa bảo đảm tiêu chuẩn tiếp cận, nguồn lực dành cho giáo dục hòa nhập còn hạn chế.
Bên cạnh các thành tựu, hệ thống pháp luật hiện hành vẫn bộc lộ nhiều hạn chế đáng kể.
Trước hết, cơ chế giám sát và chế tài còn yếu dẫn đến tình trạng nhiều quy định về tiếp cận công trình công cộng không được thực hiện đầy đủ, những tòa nhà thiếu đường dốc, thang máy hoặc hệ thống chỉ dẫn phù hợp. Điều này làm cho pháp luật có nguy cơ trở thành "luật trên giấy".
Thứ hai, các cơ quan và doanh nghiệp chưa có nghĩa vụ rõ ràng trong việc điều chỉnh môi trường làm việc, học tập hoặc dịch vụ để phù hợp với người khuyết tật. Thứ ba, chính sách hiện nay vẫn thiên về trợ cấp hơn là phát triển năng lực; các hỗ trợ về đào tạo nghề, khởi nghiệp và tiếp cận tín dụng còn hạn chế, làm gia tăng nguy cơ phụ thuộc.
Thứ tư, sự thiếu liên kết liên ngành giữa giáo dục, y tế và lao động khiến quá trình hỗ trợ bị gián đoạn. Ví dụ, người khuyết tật có thể được học hòa nhập nhưng sau khi tốt nghiệp lại gặp khó khăn trong tìm kiếm việc làm.
Cuối cùng, định kiến xã hội vẫn là rào cản lớn khi nhiều người khuyết tật bị đánh giá thấp năng lực và bị hạn chế cơ hội tham gia thị trường lao động. Những hạn chế này cho thấy pháp luật Việt Nam hướng tới đảm bảo và tạo cơ hội bình đẳng cho người khuyết tật song sự công bằng thực chất vẫn chưa đạt được.
Cần luật hóa rõ ràng yêu cầu các cơ quan và doanh nghiệp chủ động điều chỉnh môi trường làm việc, học tập và dịch vụ (ví dụ: phần mềm đọc màn hình, bàn ghế chuyên dụng). Đồng thời bảo đảm các công trình và sản phẩm được thiết kế để tất cả mọi người đều có thể sử dụng ngay từ đầu.
Bên cạnh đó, cần quy định rõ trách nhiệm pháp lý của các chủ thể, đồng thời thiết lập cơ chế giám sát độc lập và chế tài đủ mạnh nhằm xử lý hiệu quả các vi phạm. Đây là điều kiện then chốt để chuyển từ "có quyền trên giấy" sang "có khả năng thực hiện quyền".
Phát triển hạ tầng và khả năng tiếp cận, luật hóa tiêu chuẩn bắt buộc, tăng cường kiểm tra và áp dụng chế tài nghiêm minh. Đồng thời cần mở rộng khả năng tiếp cận trong môi trường số, bảo đảm các nền tảng như dịch vụ công trực tuyến, ngân hàng và giáo dục trực tuyến đều thân thiện với người khuyết tật.
Về công nghệ hỗ trợ, Nhà nước cần có chính sách trợ giá thiết bị hỗ trợ như xe lăn điện, máy trợ thính, phần mềm đọc màn hình. Cần khuyến khích phát triển công nghệ, đặc biệt là trí tuệ nhân tạo, để hỗ trợ tiếp cận thông tin.
Việc tích hợp công nghệ vào giáo dục và việc làm cũng giúp người khuyết tật nâng cao khả năng tự chủ, giảm phụ thuộc vào trợ cấp.
Về hoàn thiện an sinh xã hội, cần điều chỉnh mức trợ cấp phù hợp với chi phí sống và "chi phí khuyết tật", mở rộng phạm vi bảo hiểm y tế sang phục hồi chức năng và thiết bị hỗ trợ, cả phát triển nhà ở xã hội theo hướng tiếp cận. Điều này giúp chuyển từ bảo đảm tối thiểu sang tạo nền tảng phát triển năng lực.
Cần có chính sách ưu đãi thuế cho doanh nghiệp tuyển dụng người khuyết tật, xây dựng quỹ hỗ trợ khởi nghiệp và đổi mới đào tạo nghề theo hướng gắn với nhu cầu thị trường, đặc biệt trong lĩnh vực công nghệ và dịch vụ số. Những giải pháp này còn nâng cao phẩm giá và vị thế xã hội của người khuyết tật.
Cuối cùng, cần hoàn thiện cơ chế chống phân biệt đối xử thông qua việc bổ sung các chế tài cụ thể đối với hành vi kỳ thị. Tập trung đẩy mạnh truyền thông nhằm thay đổi nhận thức xã hội theo hướng tôn trọng và ghi nhận năng lực của người khuyết tật. Tăng cường sự tham gia của người khuyết tật trong quá trình xây dựng và giám sát chính sách, phát triển công tác xã hội chuyên nghiệp...
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

