Chiều 27.4, Công an xã Hưng Lộc cho biết, từ tin báo của người dân, đơn vị đã kịp thời phối hợp hỗ trợ, cứu giúp một cụ ông đi lạc vào khu vực rừng keo trong tình trạng kiệt sức.
Theo thông tin ban đầu, trưa cùng ngày, khi người dân thôn Hòa Lộc (xã Hưng Lộc) đang đi làm rẫy thì phát hiện một cụ ông nằm lả bên vệ đường trên con đường dẫn vào nhà bảo vệ đập phụ thuộc hồ thủy điện Tả Trạch. Bên cạnh cụ là chiếc xe máy Wave mang biển kiểm soát 52K4 – 3262. Thời điểm này, cụ ông đã rất mệt mỏi và có dấu hiệu ngất đi vì đói.
Nhận được tin báo, trung tá Vũ Thanh Tùng, Trưởng Công an xã Hưng Lộc, đã lập tức chỉ đạo cán bộ Tổ bảo vệ an ninh, trật tự khu vực ở gần nhất nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Ngay sau đó, ông Hồ Đắc Lực (cán bộ Tổ bảo vệ an ninh, trật tự xã Hưng Lộc) cùng một số người dân người trực tiếp cứu hộ ông cụ.
Chia sẻ với PV Thanh Niên, ông Lực kể: “Lúc tôi đến, cụ đã rất yếu do đói và mệt. Vì khu vực này cách xa trung tâm y tế, tôi quyết định đưa cụ về nhà tôi gần đó để sơ cứu vết thương, chuẩn bị sữa và thức ăn để cụ hồi lại sức. Nhìn cụ run rẩy, chúng tôi vừa chăm sóc vừa phải động viên tinh thần để cụ bớt hoảng loạn”.
Điều khiến ông Lực bất ngờ là khi kiểm tra tùy thân để xác định danh tính, lực lượng chức năng phát hiện ngoài giấy tờ và tiền mặt, trên người ông cụ còn giữ một thỏi kim loại màu vàng nghi vàng SJC 9999.
Anh Hồ Quý Lâm, cán bộ thuộc Ban quản lý Hồ Tả Trạch, là người hỗ trợ cụ Sơn trước đó chia sẻ: “Chiều 26.4, tôi thấy cụ đi vào rừng nhưng lúc đó sức khỏe cụ có vẻ tốt, xe máy vẫn chạy bình thường nên tôi không nghĩ cụ đi lạc. Đến sáng nay, thấy cụ ngồi bên vệ đường cạnh trụ sở Ban quản lý, tôi ra hỏi thăm thì cụ không nói gì. Thấy xe cụ hỏng, anh em đơn vị còn xúm lại sửa xe giúp để cụ tiếp tục hành trình. Không ngờ đến trưa thì hay tin cụ ngất xỉu vì kiệt sức”.
Ngay sau khi sức khỏe cụ ông ổn định, Công an xã Hưng Lộc đã khẩn trương xác minh danh tính. Bước đầu xác định ông là Đỗ Hữu Sơn (79 tuổi, trú đường Lê Duẩn, P.Phú Xuân, TP.Huế). Chính quyền đã liên hệ được với người nhà của ông Sơn tại phường Phú Xuân, thành phố Huế để đưa ông Sơn về nhà và bàn giao tài sản cho người thân. Giây phút gặp lại người thân, thành viên gia đình ông Sơn rất xúc động trước sự tử tế và tận tâm của những người lạ ở xã miền núi này.
Trao đổi về sự việc, trung tá Vũ Thanh Tùng đánh giá rất cao tinh thần cảnh giác và lòng tốt của bà con thôn Hòa Lộc. Chính sự nhanh nhạy của người dân và sự kịp thời của lực lượng bảo vệ an ninh, trật tự cơ sở đã giúp cụ ông tránh được nguy hiểm, đồng thời bảo toàn được tài sản mà cụ mang theo.
Liên quan đến số thanh kim loại nghi vàng SJC mà ông Sơn mang theo, trao đổi với PV, trung tá Vũ Thanh Tùng cho biết, hiện Công an xã Hưng Lộc đang phối hợp cùng Công an phường Phú Xuân tiếp tục xác minh, nắm rõ nguồn gốc và giá trị thanh kim loại nghi vàng này.
Chương trình Goût de France (Hương vị Pháp) được Bộ Ngoại giao Pháp tổ chức từ năm 2015 trên khắp thế giới để quảng bá về nghệ thuật ẩm thực của nước này. Năm nay, tiếp nối chuỗi sự kiện của Goût de France đã diễn ra ở nhiều quốc gia trong suốt tháng 4, Tổng lãnh sự quán Pháp tại TP.HCM vừa tổ chức các buổi thực hành tại Dinh Tổng lãnh sự để khách tham dự có thể khám phá nghệ thuật ẩm thực Pháp một cách thực tế nhất.
Tổng lãnh sự Pháp Étienne Ranaivoson cho biết: "Với 102 triệu du khách trong năm 2025, Pháp tiếp tục khẳng định vị trí quốc gia thu hút nhiều khách du lịch nhất thế giới. Chúng tôi đã giữ vị trí này liên tục nhiều năm qua, và ẩm thực đã góp một phần quan trọng trong đó". Năm 2010, UNESCO đã xếp "bữa ăn kiểu Pháp" vào danh sách di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại. Sự nhìn nhận này không chỉ dành cho các món ăn, "mà còn cho toàn bộ các công đoạn, từ lựa chọn nguyên liệu; sự hài hòa giữa thức uống và món ăn; đến nghệ thuật bàn ăn, và các nguyên tắc khi phục vụ thực khách", theo ông Ranaivoson.
Chính vì vậy, trong các buổi thực hành tại Goût de France ở Dinh Tổng lãnh sự Pháp vừa qua, ngoài phần hướng dẫn nấu các món Pháp, còn có buổi dành riêng cho nghệ thuật bài trí bàn ăn, do chuyên gia về nhà hàng - khách sạn Gregory Philippe hướng dẫn. "Truyền thống bài trí bàn ăn của Pháp có từ thế kỷ 15, ban đầu chủ yếu là với nĩa, và đến giữa thế kỷ 17, dưới thời Vua Louis XIV thì nghệ thuật sắp xếp đĩa, dao, muỗng, nĩa thật sự thăng hoa. Vua Louis XIV đã đưa những buổi tiệc vào trung tâm của các hoạt động ngoại giao, từ đó, bữa ăn thật sự trở thành một phần trong nghệ thuật sống của người Pháp. Hoàng đế Napoléon Bonaparte đã làm cho việc bài trí thêm tinh tế với các dụng cụ bàn ăn bằng bạc", chuyên gia Philippe nhắc lại một số cột mốc.
Buổi thực hành là một cuộc "bóc tách" từng chi tiết nhỏ nhất của "bàn ăn kiểu Pháp". Những người tham gia - đa phần là các bạn trẻ - không ít lần ồ lên vừa ngạc nhiên, vừa thích thú khi nghe ông Philippe giải thích và sau đó đích thân thực hiện. Tất cả đều có nguyên tắc, dựa trên hai tiêu chí nền tảng là tính trang nhã và sự thoải mái của thực khách: "Nghệ thuật bài trí bàn ăn ít được nhắc đến vì thường được chuẩn bị trước khi tiệc bắt đầu, nhưng có đầy đủ các quy chuẩn nghiêm ngặt, để đảm bảo mọi chi tiết trên bàn đều mang lại cảm giác dễ chịu tối đa cho khách mời".
Bàn tiệc cần trang trọng, và đẹp, nên mọi dụng cụ phải được xếp thẳng hàng và cách đều nhau. Và việc đo đạc, căn chỉnh đều được làm với… lóng đầu tiên của ngón cái. Một bữa tiệc kiểu Pháp thì thường sẽ có rất nhiều món, từ khai vị, hải sản, đến món chính (thường là thịt), tráng miệng… Để thuận lợi cho việc phục vụ, dọn dẹp sau khi xong từng món thì dụng cụ của món ăn chính (dao, nĩa) sẽ được xếp vào trong cùng, dụng cụ cho món khai vị xếp ở ngoài cùng. Trên nguyên tắc, dao thường được để bên phải và nĩa bên trái vì người thuận tay phải vẫn chiếm số đông. Tuy nhiên, ông Philippe cho biết ở những nhà hàng nổi tiếng tại Pháp, phục vụ bàn sẽ để ý, nếu nhận thấy có thực khách thuận tay trái tham gia bữa tiệc thì các dụng cụ sẽ được đổi vị trí.
Tương tự với việc sắp xếp các dụng cụ của món ăn, xếp ly cũng phải theo đúng nguyên tắc, chẳng hạn, ly cho rượu Champagne nhỏ hơn ly của rượu vang nên sẽ được xếp bên ngoài, để người phục vụ khi rót rượu không bị vướng. Ghế được xếp sau cùng khi bày bàn ăn, và cũng được đặt vừa vặn ở phía mép khăn trải bàn, để khách đến có thể ngồi ngay vào bàn mà không cần điều chỉnh. Hoa trang trí ở giữa bàn được cắm giản dị, nhỏ gọn, không quá lớn để tránh che mắt thực khách không thấy được người ngồi đối diện.
Tỉ mẩn dùng ngón tay cái để kiểm tra xem dao, nĩa, muỗng, đĩa mà mình xếp đã có khoảng cách hoàn hảo hay chưa, bạn Ngô Thị Quỳnh Hương, sinh viên Trường đại học Mỹ Thuật TP.HCM nói với Thanh Niên: "Khi đọc được thông báo của Tổng lãnh sự quán Pháp về chương trình này, em đăng ký ngay và may mắn được chọn tham dự. Là sinh viên ngành mỹ thuật, em quan tâm đến mọi hình thức của nghệ thuật, nên rất muốn biết thêm về nghệ thuật bàn ăn kiểu Pháp. Nghệ thuật đến từ đời sống thường nhật, từ bữa ăn hằng ngày. Em vô cùng ấn tượng với những gì được học và thực hành, vì hiểu thêm về sự tinh tế của nền văn hóa ẩm thực Pháp và biết được những điều thú vị, như loại dụng cụ riêng dành để ăn cá, hay nĩa để ăn hàu".
Ở An Giang, nơi nào tập trung đông đồng bào dân tộc Khmer sinh sống, nơi đó thường xuất hiện những "cổng trời". Đặc biệt, cổng ngôi chùa Tual Prasat là nơi đầu tiên gắn liền với tên gọi này vì mang đậm dấu ấn thời gian và được nhiều du khách biết đến.
Không giống những ngôi chùa khác, "cổng trời" Koh Kas đặt khá xa chính điện chùa, với khoảng cách hơn 500 m. Đường từ cổng vào chùa quanh co, uốn lượn giữa cánh đồng rộng lớn.
Theo tương truyền, cổng chùa xây dựng vào thế kỷ 19. Tồn tại lâu đời, cánh cổng vẫn đứng vững giữa cánh đồng bao la. Cổng được chạm khắc với những đường nét hoa văn, họa tiết Phật giáo vô cùng tinh xảo. Phía bên trong cổng là các họa tiết hoa văn vẽ tay lẫn đắp nổi bằng xi măng mang đậm nét văn hóa Khmer. Trên cánh cổng còn ghi danh những phật tử đã đóng góp xây dựng cổng.
Giống như những cánh cổng khác tại chùa Khmer, phần nóc "cổng trời" Koh Kas là một cụm gồm 3 tháp nhỏ. Ba tháp này được chống đỡ bởi 4 cột trụ vững chắc phía dưới. Những cột trụ này cũng được chạm trổ kỹ lưỡng và công phu, thể hiện tài hoa của những người thợ thời bấy giờ. Trên mỗi đỉnh tháp là tượng vị thần 4 mặt. Hai bên cổng được cách điệu thành tượng rắn thần Naga.
Chùa Tual Prasat nằm tĩnh lặng giữa cánh đồng lúa rộng lớn, mênh mông. Chùa không bề thế nhưng thu hút lượng lớn khách thập phương đến thăm viếng. Chùa Tual Prasat có kiến trúc bắt mắt trong từng đường nét. Chính điện là tòa nhà 2 tầng 5 gian, mái lợp bằng ngói với 3 chóp đỉnh nhọn với họa tiết trang trí cầu kỳ, tinh xảo.
"Cổng trời" Koh Kas là địa điểm check-in được nhiều du khách gần xa yêu thích bởi vẻ đẹp mê hoặc. Để có những bức ảnh đẹp mắt với cổng trời, du khách có thể đi bất kể mùa nào trong năm bởi lối đi vào chùa rất đẹp khi được điểm tô hai bên là cánh đồng lúa trải dài vô tận. Đặc biệt, vào cuối tháng 11 và đầu tháng 12, cánh đồng lúa chín vàng rực rỡ tạo khung cảnh lung linh, rực rỡ.
Anh Huỳnh Nhã (20 tuổi, ngụ thành phố Cần Thơ) cho biết, anh thích đi phượt cùng người yêu nên thường chọn địa điểm là vùng đất An Giang vì cảnh sắc hoang sơ, tuyệt đẹp. Điều anh ấn tượng nhất là cánh "cổng trời" Koh Kas với kiến trúc đẹp mắt cùng view đồng lúa rộng mênh mông xanh mát xung quanh. Nơi đây khiến những người yêu du lịch như anh "phải lòng" ngay lập tức.
Là người đam mê tìm hiểu và chụp ảnh các ngôi chùa Khmer, anh Trọng Nhơn (35 tuổi, ở thành phố Cần Thơ) cho biết, "cổng trời" Koh Kas có tông màu trầm ấm và kiến trúc mang đậm chất hoài cổ, mang phong cách kiến trúc Khmer độc đáo. Chỉ cần chọn góc chụp phù hợp, ai cũng có thể sở hữu những bức ảnh ảo diệu với nền trời cao, núi non phía xa.
Thời gian qua, anh Nguyễn Văn Tiến, đang sống và làm việc ở xã Nhơn Ninh, Tây Ninh (Long An cũ), gây chú ý trên mạng xã hội với trang cá nhân có tên "Tiến Ơi Cố Lên".
Trong các clip được anh Tiến (30 tuổi) chia sẻ, nhiều người ấn tượng với hình ảnh chàng trai mất cả 2 cẳng tay nỗ lực làm các công việc thường nhật gắn với nghề nông như chăm sóc vườn mít của gia đình, cấy lúa, chèo xuồng đi hái lục bình, tưới cây… Dân mạng hết lời khen ngợi sự lạc quan, tinh thần phấn đấu của anh Tiến và để lại lời chúc sức khỏe, mong anh tìm thấy niềm vui và hạnh phúc.
Chia sẻ với Thanh Niên, anh Tiến cho biết bản thân mong muốn lưu giữ lại hành trình của bản thân, kết nối với nhiều người bạn và lan tỏa năng lượng tích cực khi lập kênh cá nhân.
Trước đó, biến cố ập đến vào cuối năm 2016, khi anh gặp tai nạn điện trong lúc làm phụ hồ. May mắn vượt qua cơn thập tử nhất sinh nhưng anh Tiến vĩnh viễn mất đi gần hết 2 cánh tay. Với một chàng trai 20 tuổi, đó là cú sốc quá lớn. "Sau khi xuất viện, mình bắt đầu lại cuộc sống mới mà không có đôi tay. Thời gian đầu, mình có nhiều suy nghĩ tiêu cực tới mức muốn không tiếp tục cuộc sống này nữa. May mắn có gia đình đồng hành, an ủi, động viên, mình dần bình tâm, chấp nhận thực tại", anh Tiến kể.
Sáu năm kể từ ngày tai nạn, anh dần thích nghi với cuộc sống không có tay, có thể tự vệ sinh cá nhân, ăn uống, làm những công việc lặt vặt phụ giúp gia đình dù không hề dễ dàng. Nỗi mặc cảm, tự ti khiến anh cứ "ru rú trong nhà", không ra đường gặp gỡ, trò chuyện cùng ai.
"Sau đó, thông qua mạng xã hội, mình bắt đầu có cơ duyên kết nối với nhiều anh chị, bạn bè đồng cảnh ngộ. Sau những buổi gặp gỡ, chia sẻ, mình bắt đầu thấy lạc quan hơn, mở lòng ra. Mình nhận ra bản thân còn may mắn hơn rất nhiều người nên lại càng trân trọng cuộc sống hiện tại", anh Tiến bày tỏ. Từ đó, anh bắt đầu bước ra khỏi thế giới khép kín, tiếp tục bước tiếp với sự lạc quan và tình yêu cuộc sống.
Ngày con trai gặp tai nạn, bà Nguyễn Thị Chanh (61 tuổi) lo lắng tột độ. Biết con không giữ được đôi tay, bà nghẹn ngào nói: "Nếu được đổi 2 cánh tay của mẹ cho con, mẹ cũng cam lòng!". Chính tình yêu của mẹ, của gia đình đã tiếp thêm động lực cho chàng trai.
Bà Chanh cho biết vợ chồng bà có 4 người con, gồm 2 trai, 2 gái, anh Tiến là con út. Từ ngày con bắt đầu cuộc sống mới sau tai nạn, bà và chồng luôn tạo điều kiện để con có niềm tin tiếp tục sống, phấn đấu vươn lên.
Nhìn con trai ở thời điểm hiện tại đã vượt qua quá khứ đầy ám ảnh, ông Nguyễn Văn Bào (65 tuổi) cũng yên tâm phần nào. Ông và vợ thường xuyên xem clip của con, động viên con chia sẻ thêm nhiều khoảnh khắc trong cuộc sống hằng ngày đến mọi người để có thể tìm thấy niềm vui và sự kết nối.
Anh Tiến tâm sự hiện tại, bên cạnh công việc làm nông, anh cũng kinh doanh online để có thêm thu nhập tự nuôi sống bản thân cũng như phụ giúp gia đình. Anh hài lòng với cuộc sống bình yên lúc này và tự nhủ sẽ nỗ lực không ngừng mỗi ngày để có thể báo hiếu cha mẹ.
"Kênh mạng xã hội của mình có tên là "Tiến Ơi Cố Lên", đó vừa là lời động viên của những người thương quý dành cho mình, cũng là sự tự động viên của bản thân. Mình hy vọng những người có cùng cảnh ngộ với mình sẽ sống hạnh phúc và tìm thấy ý nghĩa cuộc sống", anh nông dân đôn hậu chia sẻ.