Thông tin hai chiếc túi xách Hermès thuộc diện tài sản kê biên của bà Trương Mỹ Lan sắp được đưa ra đấu giá với tổng giá khởi điểm hơn 4 tỷ đồng đang thu hút sự chú ý của dư luận.
Theo thông báo từ cơ quan chức năng, một chiếc Hermès cỡ 25 có đính đá trắng ở khóa và viền túi, được định giá khởi điểm khoảng 1,771 tỷ đồng. Chiếc Hermès còn lại cỡ 30, thiết kế đơn giản hơn, có giá khởi điểm khoảng 2,343 tỷ đồng.
Mức giá này được đánh giá là phù hợp với mặt bằng chung của dòng túi Hermès Himalaya trên thị trường quốc tế, đặc biệt khi xét đến yếu tố hiếm và độ hoàn thiện thủ công cao.
Trong giới thời trang cao cấp, Hermès từ lâu đã là biểu tượng của sự xa xỉ, nhưng dòng Himalaya còn được xếp ở một đẳng cấp riêng. Tại Việt Nam, những chiếc túi này thường được gọi bằng cái tên “Hermès bạch tạng”, khiến nhiều người lầm tưởng chúng được làm từ da cá sấu bạch tạng. Tuy nhiên, theo các nhà đấu giá quốc tế như Christie’s, thực tế không phải vậy.
Các mẫu túi Himalaya được chế tác từ da cá sấu sông Nile (Niloticus crocodile), một trong những loại da cao cấp và đắt đỏ nhất trong ngành thời trang. Tên gọi “Himalaya” không liên quan đến nguồn gốc nguyên liệu, mà xuất phát từ hiệu ứng màu sắc đặc trưng.
Cụ thể, bề mặt túi có sự chuyển sắc tinh tế từ xám khói sang trắng ngọc trai, mô phỏng hình ảnh dãy núi Himalaya phủ tuyết. Để tạo ra hiệu ứng này, các nghệ nhân phải trải qua quy trình nhuộm và xử lý da vô cùng phức tạp, đòi hỏi tay nghề cao và thời gian dài.
Điểm đặc biệt của túi Hermès Himalaya nằm ở kỹ thuật thủ công gần như tuyệt đối. Mỗi chiếc túi được hoàn thiện bởi một nghệ nhân duy nhất trong nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày. Từng đường kim mũi chỉ, từng chi tiết nhỏ đều phải đạt độ chính xác cao nhất.
Quá trình nhuộm màu – yếu tố tạo nên giá trị cốt lõi – được xem là công đoạn khó nhất. Việc tạo ra sự chuyển màu tự nhiên, hài hòa mà không làm mất đi độ bền của da đòi hỏi kinh nghiệm và kỹ thuật điêu luyện.
Ngoài ra, một số phiên bản cao cấp còn được đính kim cương hoặc sử dụng khóa bằng vàng trắng 18K, khiến giá trị tăng lên đáng kể. Chính sự kết hợp giữa chất liệu quý hiếm và tay nghề thủ công đỉnh cao đã đưa dòng túi này trở thành biểu tượng trong giới sưu tầm.
“Chén thánh” của giới sưu tầm túi xách
Trong thế giới thời trang, Hermès Himalaya Birkin thường được ví như “chén thánh” – món đồ mà bất kỳ tín đồ hàng hiệu nào cũng khao khát sở hữu. Trong khi đó, phiên bản Kelly Himalaya lại được xem là một trong những chiếc túi hiếm nhất từng được sản xuất.
Điểm khiến những chiếc túi này trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở vẻ ngoài, mà còn ở độ khan hiếm. Hermès kiểm soát chặt chẽ số lượng sản xuất và phân phối, khiến việc sở hữu một chiếc Himalaya trở nên vô cùng khó khăn.
Thông thường, thương hiệu chỉ bán những mẫu túi này cho khách hàng thân thiết – những người có lịch sử mua sắm lâu dài và chi tiêu lớn. Điều này tạo ra một “cuộc chơi” trong giới thượng lưu bởi đây là món đồ thời trang không phải cứ có tiền là có thể mua được.
Giá trị của túi Hermès Himalaya không ngừng tăng trên thị trường thứ cấp, đặc biệt tại các phiên đấu giá quốc tế. Năm 2016, một chiếc Himalaya Birkin đính kim cương đã được bán với giá hơn 300.000 USD tại phiên đấu giá của Christie’s Hong Kong và lập kỷ lục thời điểm đó.
Chỉ một năm sau, kỷ lục này tiếp tục bị phá vỡ khi một mẫu tương tự được bán với giá khoảng 392.000 USD. Tại châu Âu, một chiếc Himalaya Birkin cũng từng đạt mức giá hơn 200.000 USD tại Christie’s London.
Những con số này cho thấy sức hút bền vững của dòng túi Hermès Himalaya, đồng thời lý giải vì sao 2 chiếc túi tại Việt Nam lại có giá trị lên tới hàng tỷ đồng.
Không chỉ là túi xách, mà là tài sản
Trong bối cảnh thị trường hàng xa xỉ phát triển mạnh, túi Hermès Himalaya không còn đơn thuần là phụ kiện thời trang, mà đã trở thành một loại tài sản có giá trị đầu tư. Nhiều nhà sưu tầm xem đây là “kênh trú ẩn” an toàn, tương tự như đồng hồ xa xỉ hay tác phẩm nghệ thuật.
Giá trị của túi thường tăng theo thời gian, đặc biệt với những mẫu hiếm hoặc còn giữ nguyên tình trạng tốt. Vì vậy, việc các sản phẩm này xuất hiện trong các phiên đấu giá luôn thu hút sự quan tâm lớn từ giới đầu tư.
Bên cạnh dòng Himalaya, Hermès còn sở hữu nhiều mẫu túi đắt đỏ khác như Birkin, Kelly hay Sac Faubourg. Một số thiết kế đặc biệt từng đạt mức giá hàng triệu USD, như Hermès Sac Bijou Birkin hay Hermès Rose Gold Kelly.
Chiến lược kiểm soát nguồn cung chặt chẽ, kết hợp với hình ảnh thương hiệu lâu đời, đã giúp Hermès duy trì vị thế dẫn đầu trong ngành hàng xa xỉ. Đây cũng là lý do khiến mỗi sản phẩm của hãng, đặc biệt là dòng Himalaya, luôn được săn đón trên toàn cầu.
Năm 2019, chiếc đồng hồ Patek Philippe Grandmaster Chime gây chấn động khi được bán đấu giá với mức gần 35,5 triệu USD. Năm 2022, một chiếc túi Hermes Himalaya Niloticus Crocodile Diamond Birkin 30 cũng chạm mức hơn 450.000 USD.
Bà Florence Low, người sáng lập nền tảng bán lại hàng xa xỉ LuxLexicon (Singapore) ủng hộ việc đầu tư vào hàng xa xỉ như tài sản thay thế. Bà dành một phần thu nhập để mua túi xách, đồng hồ và trang sức vì tin đây là loại tài sản bền vững nhờ nhu cầu mạnh, nguồn cung hạn chế và danh tiếng thương hiệu. Đặc biệt, chủ sở hữu vẫn được hưởng lợi khi sử dụng những món đồ này trong suốt thời gian nắm giữ.
Tuy nhiên, không phải mọi món đồ xa xỉ đều là "mỏ vàng". Bà Karen Tang, chuyên gia hoạch định tài chính, cảnh báo dù có thể xem là khoản đầu tư thay thế, hàng xa xỉ thực chất chỉ là tài sản đầu cơ có giá trị hạn chế.
Chúng khác hoàn toàn với những khoản đầu tư thực sự như cổ phiếu hay bất động sản sinh lời.
Theo bà Tang, giá trị của hàng xa xỉ chịu chi phối lớn từ xu hướng và nhu cầu thương hiệu nhất thời. "Chi phí giao dịch cao, thị trường bán lại bị kiểm soát bởi các đại lý và tính thanh khoản thấp khiến việc bán nhanh món đồ với giá hợp lý trở nên cực kỳ khó khăn", chuyên gia này nhận định. Bà cho rằng tăng giá mạnh chỉ là ngoại lệ, không phải quy luật.
Ý tưởng biến hàng hiệu thành kênh đầu tư bùng nổ một phần nhờ chiến lược tiếp thị khan hiếm và văn hóa đấu giá. Các nhà đấu giá như Sotheby's và Christie's đã nâng tầm túi xách từ hàng tiêu dùng thành tài sản thay thế thông qua việc xây dựng những câu chuyện về sự quý hiếm. Điển hình là chiếc túi Hermes Birkin nguyên mẫu của Jane Birkin đã được Sotheby's bán với mức giá kỷ lục hơn 9 triệu USD vào năm 2025.
Bà Tang khuyến cáo phụ nữ nên coi hàng xa xỉ là tài sản rủi ro cao. Nhu cầu thị trường có thể thay đổi và giá bán lại phụ thuộc hoàn toàn vào việc bảo quản. Đặc biệt, nếu vay nợ để mua đồ hiệu thông qua hình thức trả góp, đó không phải là đầu tư, mà là một khoản nợ.
Một thực tế khác cần lưu ý là tính hao mòn. Không giống các loại tài sản truyền thống, hàng xa xỉ là tài sản vật lý dễ bị giảm giá trị theo mức độ sử dụng. Ngoại trừ kim cương màu hoặc đá quý hiếm, hầu hết các món đồ khác đều khó giữ nguyên trạng theo thời gian. Các chuyên gia thừa nhận những vật dụng như túi xách hoặc đồng hồ rất dễ hư hỏng nếu dùng thường xuyên.
Do đó, lời khuyên của bà Tang là hãy xem chúng như "tài sản có giá trị còn lại cao" thay vì "một tài sản có giá trị tăng trưởng".
6 nguyên tắc bảo vệ giá trị món đồ
Để giảm thiểu rủi ro và bảo toàn giá trị bán lại, các chuyên gia gợi ý:
Lựa chọn vật liệu bền: Ưu tiên đá quý, vàng, bạch kim hoặc vỏ đồng hồ chống trầy xước thay vì các loại da mềm hay vải dễ hỏng.
Sử dụng chọn lọc: Tránh dùng hàng ngày, chỉ dành cho dịp đặc biệt để hạn chế vết trầy xước và vết bẩn.
Lưu giữ hồ sơ đầy đủ: Hộp đựng, túi chống bụi, giấy chứng nhận, hóa đơn và biên lai bảo dưỡng là "chứng minh thư" giúp tăng giá trị bán lại đáng kể.
Bảo quản đúng cách: Sử dụng tủ chống ẩm để ngăn nấm mốc và kiểm soát ánh sáng để tránh xuống cấp da.
Bảo trì định kỳ: Lau sạch bụi bẩn và mồ hôi sau mỗi lần dùng. Đồng hồ nên được bảo dưỡng tại trung tâm chính hãng mỗi 3-7 năm.
Giữ nguyên bản: Tuyệt đối tránh khắc tên, sơn lại da hoặc sử dụng dịch vụ sửa chữa của bên thứ ba vì những thay đổi này làm giảm giá trị sưu tầm.
Sau cùng, hàng xa xỉ nên được xếp vào mục "mua sắm vì đam mê" thay vì chiến lược quản lý tài sản. Chuyên gia Karen Tang khuyên phụ nữ hãy mua vì yêu thích, bởi ngay cả khi giá trị không tăng, bạn vẫn có được sự hài lòng.
Ngày 12/5/2008, trận động đất 8.0 độ Richter khiến bệnh viện phụ sản tại thành phố Thập Phương, tỉnh Tứ Xuyên hư hại nặng. Hơn 30 sản phụ và thai phụ rơi vào cảnh không nơi cư trú. Nhận được lời nhờ cậy từ giám đốc bệnh viện, sư Tố Toàn, trụ trì chùa La Hán, quyết định mở cổng chùa làm nơi lánh nạn.
Sư thầy sinh năm 1967, quê ở Thành Đô, tốt nghiệp Đại học Điện tử Tây An, từng là công chức trước khi xuất gia. Thời điểm thảm họa xảy ra, ông quay về chùa hỗ trợ người dân.
Ông triệu tập 40 tăng sĩ cùng 30 cư sĩ trong chùa, nói: "Thấy chết không cứu là điều kiêng kỵ lớn nhất của người xuất gia, các quy tắc khác lúc này không còn quan trọng".
Bà Gui Fengchun, Giám đốc Bệnh viện Bảo vệ Sức khỏe Phụ nữ và Trẻ em Thập Phương, kể lại lúc tòa nhà bệnh viện có nguy cơ sụp đổ. Dù biết việc đưa phụ nữ vào sinh nở - mang theo máu huyết - là điều đại kỵ làm ảnh hưởng đến sự thanh tịnh của không gian thờ cúng, sư Tố Toàn vẫn lập tức cho 18 sản phụ cùng hơn 20 thai phụ vào tá túc.
Để đảm bảo sức khỏe cho các bà mẹ, sư Tố Toàn tiếp tục phá vỡ giới luật cấm ăn mặn và sát sinh của Phật giáo, cho phép người nhà sản phụ nấu thịt ngay trong khuôn viên chùa. Mùi thức ăn mặn ban đầu khiến nhiều nhà sư rất khó chịu, buồn nôn do ăn chay trường, nhưng vị trụ trì vẫn giữ nguyên quy định mới.
Trong đêm mưa, nhà sư huy động tăng ni dựng lều bạt, khiêng giường cho sản phụ. Khi khu vực mất điện, các bác sĩ dùng đèn pin chiếu sáng, ghép ba chiếc ghế thiền làm bàn mổ.
Sáng 13/5/2008, em bé đầu tiên chào đời. Để tránh mưa cho trẻ sơ sinh, sư Tố Toàn tự tay dời lều đang che tượng Phật sang cho các sản phụ. Khi có người can ngăn, ông nói: "Cứu người sống quan trọng hơn chăm lo tượng đất".
Sự việc thu hút nhiều diễn viên nổi tiếng như Ngô Kinh, Châu Tấn đến hỗ trợ sữa bột. Các nhà sư tạm gác việc tụng kinh, trở thành "vú em" chăm sóc trẻ sơ sinh. Trong thời gian này, 108 em bé lần lượt chào đời tại chùa. Bé thứ 108 ra đời đúng ngày cuối cùng trước khi các bệnh nhân chuyển đi, tạo thành một con số mang ý nghĩa viên mãn trong văn hóa Phật giáo.
Ba năm sau thảm họa, cha mẹ của 108 đứa trẻ cùng nhau làm một món quà tri ân. Họ cắt mỗi người một mảnh khăn trải giường của con mình lúc mới sinh, khâu thành chiếc áo cà sa bách nạp tặng sư Tố Toàn.
Hiện nay, 108 đứa trẻ được truyền thông và người dân địa phương gọi là những "Em bé La Hán". Vào các dịp kỷ niệm 10 năm và 15 năm sau trận động đất, nhiều gia đình đã đưa các em trở lại thăm ngôi chùa.
Trong số 108 em, từng có những bé sinh ra với dị tật bẩm sinh do tác động ngoại cảnh hoặc thiếu thốn y tế. Tuy nhiên, nhờ sự lan tỏa từ câu chuyện ở chùa La Hán, các quỹ từ thiện đã tài trợ toàn bộ chi phí phẫu thuật ngay những năm đầu đời. Hiện tại, các em đều đã bình phục và có cuộc sống bình thường.
Vị trí dựng lều bạt làm phòng hộ sinh trong khuôn viên chùa La Hán năm xưa nay được cải tạo thành một hồ phóng sinh. Cạnh đó nhà chùa dựng một tấm bia đá khắc tên đầy đủ của 108 "em bé La Hán" để lưu giữ câu chuyện lịch sử này.
Dù sư Tố Toàn cho biết sự đền đáp lớn nhất là thấy các em trưởng thành và biết giúp đỡ người khác, nhiều "em bé La Hán" vẫn nhận vị trụ trì làm cha nuôi và thường xuyên về chùa làm tình nguyện viên trong các kỳ nghỉ.
Tử Cấm Thành được UNESCO công nhận là Di sản thế giới vào năm 1987. Theo UNESCO, bố cục và không gian của Tử Cấm Thành "kế thừa và thể hiện các đặc trưng truyền thống trong quy hoạch đô thị và xây dựng cung điện của Trung Quốc cổ đại, với trục trung tâm, thiết kế đối xứng, bố trí "tiền triều - hậu cung", cùng việc bổ sung nhiều sân vườn dựa trên quy hoạch thành phố thời Nguyên".
Nơi đây được biết đến như một trong những cung điện vĩ đại nhất thế giới, Tử Cấm Thành nằm ở vị trí trung tâm của thủ đô Bắc Kinh (Trung Quốc). Cung điện này là chứng nhân thầm lặng nhưng vô giá của nền văn minh Trung Hoa từ thế kỷ XV đến thế kỷ XX.
Tử Cấm Thành vốn là khu phức hợp cung điện ở khu Đông Thành thuộc Bắc Kinh, Trung Quốc, với tổng diện tích lên tới 720.000 m2. Khu vực này là nơi ở của giới hoàng tộc thuộc hai triều đại phong kiến nhà Minh và nhà Thanh, đồng thời là trung tâm chính trị của Trung Quốc suốt 600 năm.
Bên trong Tử Cấm Thành có khoảng 9999 căn phòng được chia thành 3 đại điện lớn, gồm điện Thái Hòa, điện Trung Hòa và điện Bảo Hòa. Tiếp đó mới tới chốn Hậu cung là nơi ở của các phi tần. Đặc biệt, điện Thái Hòa là nơi các Hoàng đế nhà Minh và nhà Thanh dùng để thiết triều, bàn chính sự. Điểm đáng chú ý ngay giữa điện là chiếc ghế rồng bố trí ở khu vực trung tâm, được những người thợ lành nghề nhất thời bấy giờ thiết kế tinh xảo, tượng trưng cho quyền uy Thiên tử. Sử sách Trung Hoa từng ghi lại, chỉ những bậc "Chân mệnh thiên tử" mới được phép ngồi lên ghế rồng. Những kẻ khác nếu mạo phạm sẽ bị trừng trị đích đáng.
Khi nhìn qua có thể thấy ghế rồng rất to nhưng khi tìm hiểu kỹ được biết loại ghế này được làm từ chất liệu tạo nên ghế rồng không phải loại gỗ thông thường. Người xưa sử dụng thứ gỗ có lõi vàng, mùi thơm đặc trưng và đạt độ bền cao. Đặc biệt loại gỗ này có khả năng tồn tại thời gian dài nên còn dùng làm quan tài phục vụ cho giới quý tộc và quan lại thời xưa.
Tài liệu cổ Trung Hoa có nhắc tới chi tiết ghế rồng là bảo vật rất linh thiêng vốn chỉ dành cho người có thân phận cao quý, là bậc Thiên Tử (tạm dịch: con trời). Những người bình thường khác từng ngồi lên đều nhận kết thúc không mấy tốt đẹp.
Người đầu tiên chính là Lý Tự Thành. Người này sau khi lật đổ nhà Minh đã lên ngôi hoàng đế, bá chủ thiên hạ. Thế nhưng, Lý Tự Thành chỉ làm hoàng đế được hơn 40 ngày thì bị Ngô Tam Quế cướp ngôi. Sau này, Lý Tự Thành đã qua đời một cách bí ẩn.
Cũng theo sử sách ghi người thứ 2 chính là Viên Thế Khải. Sau khi uy hiếp được hoàng đế nhà Thanh và tìm mọi cách đăng cơ làm hoàng đế (lúc đó gọi là Đại tổng thống lâm thời), nhưng chỉ trị vì trong 83 ngày đã qua đời một cách bí ẩn. Cái kết bi thảm của Viên Thế Khải được cho là giống với Lý Tự Thành bởi lẽ từ ngày tạo phản cướp ngôi đã phải chịu lời nguyền của chiếc ghế rồng.
Người thứ 3 qua đời một cách bí ẩn chính là thủ lĩnh đứng đầu Liên quân 8 nước - Waldersee. Tương truyền rằng, khi liên minh 8 nước vào xâm chiếm Trung Quốc, Waldersee đã ngồi trên ngai vàng với cảm giác tò mò. Không lâu sau, thủ lĩnh này cũng đã chết một cách bất minh.
Điều đáng nói, sự bí ẩn về ghế rồng trong Tử Cấm Thành đến nay vẫn còn rất nhiều khúc mắc, khiến người đời tiếp tục truyền tai nhau những giai thoại gây ra 3 cái chết "bất đắc kỳ tử" đối với người không phải là thiên tử dám ngồi lên ngai vàng của vua chúa Trung Quốc thời phong kiến. Đến nay, vẫn chưa ai có thể giải đáp được bí ẩn về những cái chết trên nên nó còn tồn tại mãi cho tới sau này.
Trước những ý kiến trái chiều về lời nguyền bí ẩn xung quanh ghế rồng, nhiều chuyên gia cho rằng, những nhân vật kể trên đều xuất hiện trong thời kỳ chiến tranh, là tướng lĩnh cầm đầu các phong trào nổi dậy. Xét trong bối cảnh lịch sử, họ sống ở thời kỳ loạn lạc, nhiều biến động, nên việc bỏ mạng ngoài ý muốn là điều bình thường.
Đến nay do trải qua nhiều biến cố lịch sử và các thời đại thay đổi, việc sửa chữa ghế rồng khó khôi phục đúng hiện trạng như ban đầu. Theo đại diện Bảo tàng Cố Cung ở Tử Cấm Thành, muốn sửa chữa lỗi nhỏ của ghế rồng cần rất nhiều thời gian. Đến nay, món báu vật này vẫn được trưng bày ở điện Thái Hòa và không mở cửa cho du khách tới tham quan.