Theo Tập đoàn Sơn Hải, hiện nay nhà nước chi một số tiền lớn để đầu tư xây dựng công trình giao thông. Sau khi hết hạn bảo hành 2 năm, nhà nước lại bỏ ra số tiền lớn cho công tác bảo trì. Riêng năm 2025, Cục Đường bộ Việt Nam đã bố trí hơn 12.500 tỷ đồng, chưa kể ngân sách của 34 tỉnh, thành phố.
Từ thực tế này, lãnh đạo Tập đoàn Sơn Hải cho rằng quy định thời gian bảo hành 2 năm là quá ngắn so với tuổi thọ công trình. Nếu tăng thêm một năm bảo hành, riêng Cục Đường bộ Việt Nam có thể tiết kiệm hơn 12.500 tỷ đồng mỗi năm; nếu tăng thêm 8 năm, số tiền tiết kiệm có thể vượt 100.000 tỷ đồng. Nếu tính cả các địa phương, con số tiết kiệm cho ngân sách là rất đáng kể.
Do đó, để tiết kiệm ngân sách Nhà nước, tăng quyền lợi cho người dân tham gia giao thông và nâng cao ý thức trách nhiệm của nhà thầu, tập đoàn đề nghị xem xét thay đổi quy định “bảo hành công trình tối thiểu 2 năm” thành “bảo hành công trình tối thiểu 10 năm”.
Bên cạnh đó, tập đoàn đề xuất bắt buộc nhà thầu cắm biển công khai trên tuyến để người dân tham gia giao thông có thể giám sát. Khi thông tin được minh bạch, nhà thầu sẽ có ý thức hơn trong việc đảm bảo chất lượng công trình ngay từ đầu.
Đến nay, Tập đoàn Sơn Hải là nhà đầu tư duy nhất tự nguyện kéo dài thời gian bảo hành từ 2 lên 10 năm và bị giữ lại hơn 400 tỷ đồng để bảo lãnh cho phần thời gian bảo hành tăng thêm. Theo tập đoàn, quy định này gây khó khăn cho nhà đầu tư và chưa khuyến khích các nhà thầu tự nguyện nâng cao thời gian bảo hành. Do đó, Sơn Hải kiến nghị thời gian bảo hành tăng lên sẽ ràng buộc bằng hợp đồng mà không giữ lại tiền của nhà thầu.
Từ góc nhìn chuyên gia, ông Trần Chủng, Chủ tịch Hiệp hội Nhà đầu tư công trình giao thông đường bộ Việt Nam, cho biết pháp luật hiện hành không cấm kéo dài thời gian bảo hành trong hợp đồng khi các bên thấy cần thiết. Vấn đề cốt lõi không nằm ở việc áp đặt đồng loạt một mốc tối thiểu 10 năm cho toàn bộ công trình giao thông mà nằm ở thiết kế hợp đồng, yêu cầu kỹ thuật, giám sát chất lượng…
Nếu áp dụng cứng một mức tối thiểu 10 năm cho toàn bộ công trình giao thông, chi phí bảo lãnh, dự phòng rủi ro và giá dự thầu sẽ tăng lên, đặc biệt trong bối cảnh doanh nghiệp đang phải gồng gánh áp lực tăng giá nhiên liệu, vật liệu, chi phí lãi vay.
Tại Nhật Bản, thời gian trách nhiệm hợp đồng với công trình xây dựng thông thường về nguyên tắc là 2 năm, với thiết bị máy móc là một năm. Mốc 10 năm áp dụng cho nhà ở mới, chủ yếu là kết cấu chính và phần chống nước.
Lãnh đạo Hiệp hội cũng cho rằng chi phí bảo trì đường bộ không chỉ cho những phát sinh lỗi thi công mà còn chi cho nội dung bảo trì theo kế hoạch. Việc nâng thời gian bảo hành lên 10 năm mà giải quyết được bài toán chất lượng và tiết kiệm chi phí bảo trì cho ngân sách là “hiểu không đúng bản chất của công tác bảo hành, bảo trì”.
Ông Trần Chủng cũng nhận định việc gắn biển nhà thầu thi công tại dự án là chưa có tiền lệ. Trên thế giới thường gắn biển vinh danh người thiết kế, thi công trên những công trình có ý nghĩa đặc biệt về văn hóa, giải pháp công nghệ. Mặt khác, các công trình hiện nay hoàn thành có thể do nhiều nhà thầu tham gia thi công.
Theo lãnh đạo Cục Kinh tế, Quản lý Đầu tư Xây dựng (Bộ Xây dựng), cơ quan này đang lấy ý kiến các đơn vị, tổ chức liên quan và báo cáo cơ quan có thẩm quyền về kiến nghị của tập đoàn Sơn Hải.
Năm 2024, tập đoàn Sơn Hải đã gắn biển báo, biển chỉ dẫn có chữ “Đường Sơn Hải bảo hành 10 năm” trên một số đoạn cao tốc Bắc Nam. Sau đó, Cục Đường bộ Việt Nam đã yêu cầu tháo dỡ các biển này do không phù hợp với quy định.
Năm 2025, Tập đoàn Sơn Hải tiếp tục xin phép địa phương được cắm bảng bảo hành 10 năm với 27 km cao tốc thuộc tuyến Hoài Nhơn – Quy Nhơn qua Gia Lai.
Yêu cầu được ông Lê Văn Sử nêu tại cuộc họp chiều 7/5 với chủ đầu tư dự án mở rộng sân bay Cà Mau, UBND phường Tân Thành và các đơn vị liên quan.
Dự án mở rộng, nâng cấp sân bay Cà Mau có tổng vốn 2.400 tỷ đồng, do Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV) làm chủ đầu tư. Trong quá trình thi công, nước nhiễm mặn từ công trình tràn ra kênh, khiến thủy sản của người dân nuôi gần đó chết hàng loạt, nhiều nhất là cá bống tượng và cá chình.
Thống kê ban đầu cho thấy hơn 90 hộ dân ở phường Tân Thành bị ảnh hưởng, với tổng diện tích khoảng 85 ha lúa, hoa màu và thủy sản.
Theo UBND phường Tân Thành, với diện tích 1.000 m2 nuôi trong 12 tháng, cá chình có chi phí khoảng 238 triệu đồng; nếu tỷ lệ sống đạt 70% thì lợi nhuận khoảng 100 triệu đồng. Cá bống tượng có lợi nhuận khoảng 55 triệu đồng với cách tính tương tự. Đối với lúa, mỗi vụ người dân lãi khoảng 800.000 đồng trên 1.000 m2.
Ông Sử nhấn mạnh đây là bồi thường chứ không phải hỗ trợ. Mức bồi thường phải tính theo thu nhập bình quân cả vụ sản xuất vì đất đã nhiễm mặn, khó thể tái canh trong thời gian ngắn.
Lãnh đạo tỉnh đề nghị lấy thông tin từ chính quyền, người nuôi và thương lái để xác định thu nhập bình quân; đồng thời căn cứ tuổi cây trồng, vật nuôi tại thời điểm thiệt hại để tính hệ số bồi thường.
Chủ đầu tư và nhà thầu cần khắc phục các vấn đề còn ảnh hưởng đến sản xuất, phối hợp kiểm đếm thiệt hại, khảo sát vị trí đặt trạm bơm rửa mặn. Sở Nông nghiệp và Môi trường giám sát môi trường và rà soát trách nhiệm các bên liên quan.
Cuộc họp thống nhất thành lập tổ công tác liên ngành để tiếp tục thống kê thiệt hại, làm cơ sở bồi thường cho người dân.
Thông tin từ xã Lương Thế Trân (tỉnh Cà Mau), khoảng 2h30 ngày 16/5, người dân ở ấp Năm Đảm nghe tiếng truy hô kêu cứu của người bị nạn trên kênh xáng Lương Thế Trân. Người dân kiểm tra phát hiện một chiếc ghe đang neo đậu trên kênh bị chìm.
Qua xác minh ban đầu của ngành chức năng địa phương, khoảng 23h ngày 15/5, chiếc ghe này neo đậu để chờ nước lớn, trên ghe có 3 người gồm ông K. (46 tuổi), bà T. (34 tuổi, vợ ông K.) và con gái là cháu Đ. (6 tuổi), cùng trú tại tỉnh An Giang.
Vụ chìm ghe khiến ông K. tử vong, bà T. được đưa đi cấp cứu, còn cháu T. chưa tìm thấy.
Theo kết quả xác minh và kiểm tra ban đầu, nghi vấn chiếc ghe tự phá nước và chìm.
Ngành chức năng đang tiếp tục tìm kiếm người mất tích và làm rõ nguyên nhân.
Ngày 17-4, Cục Lâm nghiệp và Kiểm lâm thông tin người vi phạm trong vụ tịch thu 42 gốc mai vàng ở Côn Đảo đã chấp hành quyết định xử phạt.
Cục cũng khẳng định việc kiểm tra trước đó của Vườn quốc gia Côn Đảo được thực hiện trên cơ sở phát hiện dấu vết vi phạm trong lâm phần của vườn và thông tin từ người dân.
Theo Cục Lâm nghiệp và Kiểm lâm, việc khai thác trái phép lâm sản từ rừng, trong đó có cây rừng để làm cây cảnh, là hành vi bị cấm theo quy định của pháp luật lâm nghiệp.
Trường hợp người dân, các vườn hoa, vườn cây cảnh đang sở hữu, sử dụng, chăm sóc, mua bán các loài cây trồng, cây cảnh, bonsai không có nguồn gốc khai thác từ rừng tự nhiên thì không thuộc phạm vi điều chỉnh của pháp luật lâm nghiệp và Nghị định 35/2019/NĐ-CP của Chính phủ về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực lâm nghiệp.
Trước đó lực lượng kiểm lâm Hạt kiểm lâm rừng đặc dụng Vườn quốc gia Côn Đảo phát hiện một số lâm phần có dấu hiệu các loài cây thường dùng làm cảnh như mai rừng, bạch lộc, thiết mộc lan… bị đào bới, bứng gốc, cưa cắt.
Ngày 2-4, đoàn kiểm tra liên ngành kiểm tra tại địa chỉ số 36 đường Tôn Đức Thắng, khu 5, đặc khu Côn Đảo. Tại đây, đoàn phát hiện 42 gốc mai vàng do ông Đ.V.T. (38 tuổi) đang cất giữ, chăm sóc.
Ông T. khai nhận số mai này được mua từ đất liền đưa ra Côn Đảo nhưng không có hồ sơ hợp pháp. Lực lượng chức năng đã lập biên bản vi phạm hành chính, sau đó ban hành quyết định xử phạt và tịch thu 42 gốc mai vàng.
Đến ngày 16-4, ông T. đã nộp đơn giải trình bổ sung thừa nhận vi phạm, kèm xác nhận đã đóng tiền xử phạt theo quy định.
Bên cạnh đó ông T. cũng cung cấp một số hồ sơ chứng từ xác nhận có chăm sóc 21 gốc mai và vận chuyển từ đất liền ra Côn Đảo.
Trên cơ sở đó, Hạt kiểm lâm rừng đặc dụng Vườn quốc gia Côn Đảo xem xét điều chỉnh, chỉ tịch thu 21 gốc mai vàng không chứng minh được nguồn gốc và trả lại 21 gốc mai còn lại cho ông T..
Trong quá trình giải quyết vụ việc, hạt kiểm lâm nhiều lần làm việc với ông T. và thông qua các biện pháp nghiệp vụ đã chứng minh một số gốc mai vàng được khai thác trong rừng tự nhiên ở Côn Đảo.