Theo Hãng tin Reuters, ngày 24-4, Bộ trưởng Tài chính Indonesia Purbaya Yudhi Sadewa đã lên tiếng đính chính rằng nước này không có kế hoạch áp phí đối với tàu thuyền đi qua eo biển Malacca.
Động thái này nhằm dập tắt đồn đoán sau phát biểu gây xôn xao của chính ông về việc “kiếm lợi” từ tuyến hàng hải chiến lược này cách đây vài ngày.
Hôm 22-4, ông Purbaya đã làm dư luận dậy sóng khi công khai đề cập khả năng các quốc gia có thể áp phí lên tàu qua eo biển Malacca để thu lợi, dù sau đó ông lưu ý rằng một cơ chế như vậy là không khả thi.
Ngay lập tức, ngày 23-4, Ngoại trưởng Indonesia Sugiono đã lên tiếng đính chính rằng nền kinh tế lớn nhất Đông Nam Á sẽ không đánh thuế qua eo biển Malacca.
Đến cuộc họp báo ngày 24-4, đích thân ông Sadewa đã nhắc lại tuyên bố này, nhấn mạnh Indonesia sẽ tuân thủ Công ước Liên hợp quốc về Luật biển (UNCLOS).
Việc eo biển Hormuz ở Trung Đông trên thực tế bị đóng cửa đã buộc giới hoạch định chính sách châu Á phải đối diện với những câu hỏi về an ninh của các điểm nghẽn hàng hải khác.
Eo biển Malacca dài 900km (550 dặm), được Cơ quan Năng lượng Hoa Kỳ mô tả là “điểm nghẽn vận chuyển dầu” lớn nhất thế giới, nằm giữa Indonesia, Thái Lan, Malaysia và Singapore, đồng thời là tuyến đường biển ngắn nhất từ Đông Á đến Trung Đông và châu Âu.
Theo số liệu của Cục Hàng hải Malaysia, hơn 102.500 tàu, chủ yếu là tàu thương mại, đã đi qua eo biển Malacca trong năm 2025, tăng so với khoảng 94.300 tàu năm 2024.
Theo AP ngày 19.4, chiếc áo phao nêu trên thuộc về bà Laura Mabel Francatelli, một hành khách ở khoang hạng nhất trên con tàu RMS Titanic chìm vào năm 1912. Trên áo có chữ ký của bà, cùng những người khác trên cùng chiếc xuồng cứu sinh đã may mắn thoát nạn.
Áo phao là món đồ nổi bật nhất trong các món đồ liên quan tàu Titanic, được đơn vị Henry Aldridge & Son đưa ra trong buổi đấu giá tại Anh hôm 18.4. Chủ nhân mới là một người mua qua điện thoại, đã trả giá 906.000 USD (hơn 23 tỉ đồng), cao hơn giá dự kiến khoảng 400.000 USD.
“Những mức giá kỷ lục này minh họa cho sự quan tâm không ngừng đối với câu chuyện về Titanic, cũng như sự tôn trọng dành cho các hành khách và thủy thủ đoàn, với câu chuyện của họ được lưu giữ mãi mãi qua những vật phẩm kỷ niệm này”, nhà đấu giá Andrew Aldridge cho biết.
Được mệnh danh là con tàu biển sang trọng nhất thế giới và được mô tả là “gần như không thể chìm”, Titanic đã đâm phải một tảng băng trôi ngoài khơi Newfoundland (Canada) trong chuyến hải hành đầu tiên từ Anh đến New York (Mỹ). Nó đã chìm chỉ trong vài giờ vào ngày 15.4.1912. Khoảng 1.500 trong số 2.200 hành khách và thủy thủ đoàn đã thiệt mạng.
Món đồ kỷ niệm về tàu Titanic được bán với giá kỷ lục hiện nay là chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng, với giá gần 2 triệu USD vào năm 2024. Đồng hồ này từng được tặng cho thuyền trưởng của tàu RMS Carpathia, con tàu đã cứu 700 người sống sót đang lênh đênh sau khi Titanic chìm.
Theo đặc phái viên TTXVN, trong khuôn khổ chuyến công tác tham dự Đại hội đồng Liên minh Nghị viện thế giới lần thứ 152 (IPU-152) và tiến hành một số hoạt động song phương tại Thổ Nhĩ Kỳ, chiều 16-4 giờ địa phương, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn đã hội kiến Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan.
Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn cảm ơn sự đón tiếp trọng thị và chuyển lời thăm hỏi của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tới tổng thống và các nhà lãnh đạo cấp cao Thổ Nhĩ Kỳ.
Ông đánh giá cao vai trò và vị thế của Thổ Nhĩ Kỳ trên trường quốc tế, đặc biệt thông qua việc đăng cai tổ chức nhiều sự kiện quan trọng trong năm 2026, trong đó có IPU-152.
Bày tỏ vui mừng được đón tiếp Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn và đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam, Tổng thống Recep Tayyip Erdogan trân trọng gửi lời chúc mừng và thăm hỏi đến Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm.
Ông khẳng định Thổ Nhĩ Kỳ coi trọng quan hệ với Việt Nam và mong muốn thúc đẩy, đưa quan hệ song phương lên tầm cao mới.
Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn cho rằng sau gần 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao, quan hệ song phương đã phát triển ở tầm mức mới, chiến lược hơn, cần nâng tầm quan hệ tương xứng với tiềm năng, triển vọng của hai nước.
Hai bên nhất trí tiếp tục củng cố tin cậy chính trị, sớm tổ chức họp Ủy ban hỗn hợp và tận dụng các điều kiện thuận lợi về đường bay thẳng, thị thực (visa) điện tử cho công dân hai nước, tạo điều kiện thúc đẩy kết nối doanh nghiệp, hợp tác thương mại, đầu tư, du lịch và giao lưu nhân dân.
Khẳng định dư địa hợp tác giữa hai nước còn rất lớn, hai nhà lãnh đạo nhấn mạnh đưa kinh tế, thương mại và đầu tư là trụ cột hợp tác quan trọng, tạo các điều kiện thuận lợi để đạt mục tiêu nâng kim ngạch thương mại hai nước lên 4 tỉ USD, tiếp tục khuyến khích doanh nghiệp Thổ Nhĩ Kỳ đầu tư vào Việt Nam để góp phần phát triển kinh tế Việt Nam.
Nhân dịp này, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn chuyển lời mời của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tới Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ sang thăm Việt Nam trong thời gian sớm nhất. Ông Recep Tayyip Erdogan đã vui vẻ nhận lời.
Pakistan có lợi thế nổi trội và lợi ích thiết thực riêng khi xung phong đảm trách vai trò ngoại giao trung gian giữa Mỹ và Iran. Cuộc chiến tại Trung Đông tác động rất tiêu cực và nguy hại trực tiếp tới Pakistan, đặc biệt về kinh tế, thương mại và an ninh. Pakistan có hơn 900 km biên giới chung trên bộ với Iran và cùng trực diện nguy cơ khủng bố ở vùng Balochistan của Pakistan. Pakistan không thể không quan ngại sâu sắc về khả năng mất an ninh và ổn định bởi chiến sự ở Iran lan sang Pakistan. Pakistan còn nhập khẩu gần như 100% dầu lửa và khí đốt từ các quốc gia vùng Vịnh mà chiến sự đang làm chuỗi cung ứng này gián đoạn rõ rệt. Xung đột càng sớm kết thúc thì mức độ tổn hại đối với Pakistan, cho dù chỉ bị vạ lây, càng giảm thiểu.
Lợi thế của Pakistan trong chuyện trung gian ngoại giao giữa Mỹ và Iran là dễ được Mỹ và Iran chấp nhận hơn những đối tác khác. Tổng thống Mỹ Donald Trump có mối quan hệ cá nhân thân thiết từ nhiều năm nay với Thủ tướng Pakistan Shehbaz Sharif và Tư lệnh quân đội Pakistan Asim Munir. Ông Trump tin rằng do lệ thuộc ở mức độ lớn vào Mỹ về kinh tế và quân sự nên Pakistan không thể làm gì gây tổn hại tới lợi ích của Mỹ. Iran chấp nhận Pakistan vì 2 bên là láng giềng có sự gắn kết truyền thống, Pakistan trung lập trong cuộc chiến giữa Mỹ và Israel với Iran, không có căn cứ quân sự của Mỹ, lại hợp tác chặt chẽ với Ả Rập Xê Út, Ai Cập và Thổ Nhĩ Kỳ cũng như với Trung Quốc. Như vậy, Pakistan đã tận dụng lợi thế để chớp thời cơ phất cờ.