Cô gái “đốn tim” du khách ấy là Sáo Bun Chặn Niê, 20 tuổi, sinh viên năm nhất ngành điều dưỡng Trường Cao đẳng Y tế Đắk Lắk. Cô gái mang dòng máu Việt – Lào này xuất hiện tại Lễ hội Bunpimay (Tết Lào) vừa diễn ra tại khu du lịch Cầu treo Buôn Đôn – Làng đảo (tỉnh Đắk Lắk).
Chặn Niê là thành viên nhóm múa và tham gia hoạt cảnh tại Lễ hội Bunpimay. Giữa không gian đậm sắc màu văn hóa dân tộc Lào giao thoa cùng văn hóa của các dân tộc anh em của Việt Nam đang sinh sống tại Buôn Đôn, cô gái mang dòng máu Việt – Lào này khiến ai cũng xao xuyến.
Giữa đám đông trong Lễ hội Bunpimay, Sáo Bun Chặn Niê không phải là người ăn mặc cầu kỳ nhất. Cô xuất hiện với trang phục truyền thống Lào giản dị với áo trắng ôm gọn, tấm choàng hoa văn xanh – vàng vắt chéo qua vai, cùng chiếc váy dài màu xanh đậm dệt họa tiết tinh xảo ở phần gấu. Mái tóc đen ngang vai được cài một bông hoa champa trắng nhẹ nhàng, nhưng đủ để làm sáng cả gương mặt cô sinh viên 20 tuổi này.
Điều khiến người ta chú ý không nằm ở sự rực rỡ, mà ở sự hồn nhiên, gần gũi của Chặn Niê. Cô ngồi trên bậc gỗ, chân trần chạm đất, cười thoải mái giữa không gian lễ hội. Nụ cười ấy trong veo, lan sang cả những người xung quanh.
Không ít du khách đã dừng lại chỉ để nhìn cô cười. Có người lặng nhìn, có người giơ máy ảnh lên “bắn” liên hồi, như sợ bỏ lỡ một khoảnh khắc rất “đời” mà lại hiếm gặp. Bởi vẻ đẹp của cô không sắc sảo theo kiểu gây choáng ngợp, mà là kiểu càng nhìn càng thấy dễ chịu, càng nhìn càng thấy có cảm tình.
Chặn Niê kể dòng họ nội là người Lào đã đến Buôn Đôn từ rất lâu để buôn bán, làm rẫy và sau đó định cư luôn ở đây. Bố cô sau đó nên duyên với mẹ, một người phụ nữ Ê Đê bản địa. Từ đó, trong cô gái trẻ mang trong mình sự giao thoa của hai nền văn hóa, không phải trên sách vở, mà hiện diện trong chính cách cô sống, cách cô cười và cách cô bước đi giữa lễ hội.
Có lẽ chính sự hòa trộn giữa hai dòng máu Lào và Ê Đê Việt Nam đã tạo nên nét riêng ấy. Ở cô có sự mềm mại, đằm thắm của cô gái Lào, nhưng cũng có nét khỏe khoắn, phóng khoáng của núi rừng Tây nguyên. Cô sinh viên 20 tuổi này không quá bí ẩn, cũng không quá rực rỡ, nhưng đủ để khiến người khác nhớ.
Nếu nụ cười, gương mặt, ánh mắt “biết nói” khiến người ta chú ý, thì điệu múa của Chặn Niê càng làm cho du khách mê hoặc. Khi âm nhạc vang lên, Sáo Bun Chặn Niê bước vào vòng múa không ồn ào, không phô diễn. Đôi tay cô nâng lên chậm rãi, các ngón tay uốn cong mềm mại, giữ độ mở vừa phải rất đặc trưng của múa Lào. Không có những động tác mạnh mẽ, tất cả đều chậm, đều và liền mạch.
Ánh mắt cô thường đi theo bàn tay, hoặc hơi chếch lên phía trước, tạo nên cảm giác e ấp nhưng đầy chiều sâu. Mỗi lần xoay cổ tay, mỗi bước chân đều nhẹ mà chắc, khiến tổng thể điệu múa Lăm Vông trôi đi như dòng nước.
Trong những khung hình có nhiều người cùng múa, cô không cố gắng nổi bật. Nhưng chính sự mềm mại và nhịp điệu ổn định ấy lại khiến mọi ánh nhìn đều dừng lại nơi cô. Chặn Niê không phải là người múa giỏi nhất theo nghĩa kỹ thuật, nhưng lại là người có “hồn” nhất trong từng động tác.
“Em học múa từ nhỏ, chủ yếu là từ người thân và trong các dịp lễ. Múa không chỉ là biểu diễn, mà là cách để em giữ lại một phần văn hóa của gia đình mình”, Chặn Niê chia sẻ.
Có lẽ vì vậy, điệu múa của cô không mang cảm giác trình diễn. Nó giống như một cách kể chuyện chậm rãi, không vội vàng, nhưng đủ để người xem hiểu rằng đằng sau mỗi động tác là một ký ức, một truyền thống, một phần cội nguồn.
Không chỉ xuất hiện trong lễ hội, cuộc sống thường ngày của Sáo Bun Chặn Niê cũng giản dị như chính con người cô. Là sinh viên năm nhất ngành điều dưỡng tại Trường Cao đẳng Y tế Đắk Lắk, cô đang theo đuổi ước mơ trở thành nhân viên y tế, với định hướng sẽ liên thông lên đại học trong tương lai.
Những ngày cuối tuần hoặc khi không có lịch học, Chặn Niê trở về Buôn Đôn, phụ giúp gia đình bán hàng tại khu du lịch. Khi cần, cô cũng đi rẫy cùng bố mẹ làm những công việc quen thuộc của người con vùng đất này. “Em muốn học tốt để sau này có thể giúp đỡ gia đình, nhưng cũng muốn giữ lại những gì thuộc về văn hóa của dân tộc mình”, cô nói.
Giữa nhịp sống hiện đại, câu chuyện của Sáo Bun Chặn Niê lại mang đến một cảm giác khác. Nó không ồn ào, không khẩu hiệu, mà là sự gìn giữ rất tự nhiên. Một nụ cười, một điệu múa, và một câu chuyện về cội nguồn, đôi khi chỉ cần vậy thôi, cũng đủ để lại dấu ấn, theo một cách rất lặng lẽ nhưng bền lâu.
Đại lý vé số Hương ở phường Trà Vinh, Vĩnh Long cho biết đã bán trúng và khách đang liên hệ đổi thưởng sau khi trúng an ủi. Cụ thể, 16 tờ có dãy số 593203 thuộc đài Đà Lạt mở thưởng xổ số miền Nam ngày 3 tháng 5 trúng an ủi trị giá 800 triệu đồng (chưa trừ thuế).
"Hiện chúng tôi đang tiến hành đổi thưởng cho vị khách may mắn có 16 tờ trúng số. Đại lý cũng hy vọng sẽ có người trúng độc đắc theo kết quả xổ số miền Nam hôm nay", đại lý vé số Hương chia sẻ.
Xổ số ngày 3 tháng 5 mở thưởng 3 đài gồm đài Tiền Giang với dãy số trúng độc đắc là 796442, đài Kiên Giang với dãy số trúng độc đắc là 070963 và đài Đà Lạt với dãy số trúng độc đắc là 193203.
Kết quả xổ số miền Nam chủ nhật cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 2 tháng 5 chiều qua, đại lý vé số Chấn Nam ở Cần Thơ (Hậu Giang cũ) thông báo bán trúng tới 3 cây vé số, mỗi cây vé 160 tờ cho 3 khách trúng xổ số đài Hậu Giang.
Cụ thể, đại lý Chấn Nam bán một cây vé số trúng giải bảy xổ số Hậu Giang ngày 2 tháng 5 khi có dãy số cuối là 232. Hai cây vé số còn lại trúng giải tám khi các vé có dãy số cuối là 99. Đại lý cho biết đã lập tức đổi thưởng cho những vị khách may mắn.
Lúc 18 giờ 30 hôm nay 23.4, Vietlott thông báo kết quả kỳ quay số mở thưởng kỳ 01336 loại hình xổ số tự chọn Vietlott - xổ số Power 6/55. Bộ số may mắn trúng thưởng trong lần quay tối nay là: 05 – 16 – 17 – 22 – 33 – 53 và số cộng thêm là 55.
Trong phiên xổ số tối nay không có người trúng giải độc đắc nên số tiền cộng dồn của loại hình xổ số Power 6/55 là 35.429.210.400 đồng. Trong khi đó, giải Jackpot 2 ghi nhận có 1 người trúng với số tiền cộng dồn là 4.058.059.450 đồng.
Trong khi đó, hệ thống ghi nhận có 15 người trúng giải nhất trị giá 40 triệu đồng, có 669 người trúng giải nhì trị giá 500.000 đồng… và các giải khác.
Trước đó, vào tối 16.4, Vietlott thông báo kết quả kỳ quay số mở thưởng kỳ 01333 loại hình xổ số tự chọn Vietlott - xổ số Power 6/55. Bộ số may mắn trúng thưởng trong lần quay này là: 02 – 07 – 15 – 22 – 47 – 52 và số cộng thêm là 55.
Trong phiên xổ số này có 1 người trúng giải Jackpot 1 với số tiền cộng dồn của loại hình xổ số Power 6/55 là 91.889.389.200 đồng. Ngay khi xác định có người trúng nên giải độc đắc quay lại số tiền ban đầu là 30 tỉ đồng.
Sau kỳ nghỉ tết dài, thì đến ngày nghỉ giỗ tổ Hùng Vương. Làm việc chưa nóng máy mấy, thì kỳ nghỉ 30.4 - 1.5 tới liền. Nhiều gia đình coi như đã quen nhịp dịch chuyển về quê nghỉ lễ. Đi làm mà thỉnh thoảng ngó chừng tờ lịch rồi kéo va li ra, nhồi đồ đạc vô chuẩn bị lên đường.
Miền quê thường ngày chỉ có tiếng ụm bò, gà gáy, thỉnh thoảng mới vọng âm thanh xe máy. Bỗng sáng sớm vang lanh lảnh giọng bầy trẻ con không mang âm ngữ địa phương. Vậy là hiểu, thành viên các "đội ăn chực" từ trên phố đã hiện diện ở nhà ông bà.
Chiếc xe điện của đứa nhỏ ba tuổi bị trưng dụng làm phương tiện di chuyển chở cả "băng" đi quanh xóm. Sự náo động kéo dài từ nhà ông bà len lỏi qua một loạt nhà hàng xóm. Lời rù rì, giọng cãi cọ, tiếng bước chân huỳnh huỵch, hơi thở phì phào. Người lớn nhìn đám trẻ chơi mà mệt ngang, chứ tụi nhỏ thì khỏe ru.
Cũng có khoảnh khắc yên tĩnh khi "băng nhóm" chuyển tông. Đó là lúc rủ nhau đi ăn kem, mua kẹo gì đó. Ngõ vắng tràn nắng thấp thoáng bóng dáng mấy "bánh bèo" đủng đỉnh đi qua. Mà đâu có tuyệt đối yên lặng, chân bước qua mấy vạt hoa dại, miệng tía lia đủ thứ chuyện từ lúc đi tới lúc về.
Hình ảnh điển hình cho sự áp đảo của đội quân này là hàng giày dép trước thềm nhà. Kể cả khi nguyên bầy đã chạy đi đâu rồi, thì giày dép vẫn còn mấy lớp. Số lượng hài, hia sau vài năm lại tăng, vì có thêm thành viên mới, và vì toàn các vị trẻ tuổi điệu đàng.
Bên trên hàng giày dép là những dây, những cây phơi quần áo. Theo báo cáo sơ bộ của cô - dì Sáu thì mỗi ngày phải giặt quần áo hai lần. Ngày nào mà đám trẻ tăng động hơn thì ba lần giặt. Máy giặt tưởng như quay cả ngày, bà cô thì gom đồ dơ đi giặt, bưng đồ ướt đi phơi, lui cui miết.
Chen giữa mấy lần giặt phơi quần áo là khâu nấu ăn. Làm cơm nhà như nấu đám tiệc, quần quật đi chợ, chế biến, bưng dâng tận nơi rồi dọn đi dẹp rửa. Tới mấy chục miệng ăn lận mà, chưa tính cô này khác khẩu vị cậu kia, nấu sao cho cân bằng cũng rất nhọc. Về quê "ăn chực" nhưng được ông bà đãi đằng như thượng khách, mỗi ngày một thực đơn, ngồi ăn bàn riêng chứ đông quá chừng.
No nê nghỉ xả hơi tí rồi thì lại tót đi chơi vì không gian thôn quê ngoài kia hứa hẹn nhiều điều thú vị khó cưỡng. Có lúc bắt con chó vện ngồi lên xe đẩy đi như phim hoạt hình, rồi tới màn xách tai con thỏ trắng như phim kiếm hiệp.
Kỳ diệu hơn là mỗi đứa được ông phát cho một con gà con, cả người lẫn gà cùng kêu chiêm chiếp, nựng nịu ẵm bồng hệt thú cưng. Tất cả trò chơi đều tự sáng tạo, đều miễn phí, không có ai xé vé như ở mấy khu vui chơi trên phố thị.
Cách nhà ông bà cánh đồng lúa là dòng sông thơ ấu của ba mẹ lũ trẻ. Xưa ba mẹ tắm sông thế nào thì giờ bọn nhỏ được tắm y như vậy. Có điều, tắm trên nhánh sông cạn trong sự ngó chừng của người lớn, chứ "bầy gà công nghiệp" này thì kỹ năng không bằng "gà ở quê" được.
À, trước khi nhảy ùm xuống nước thì có màn gom củi rều, cỏ khô nhóm lửa. Ở phố thì ai cho đốt lửa, chứ về bến sông thì đốt thoải mái, cháy rực chiều quê. Có công nhóm lửa cho các dì các cô nướng cá, xiên thịt nên tắm xong được thưởng mấy xâu thơm lừng. Bụng đói mà được nhâm nhi giữa chiều vàng ươm nắng gió lộng sông xanh thì không biết nó ngon tới tận đâu.
Ngày vui lúc nào cũng cảm thấy qua quá nhanh. Đã tới đoạn chuẩn bị thu dọn hành lý trở lại nhiệm sở, trường học. Hành trang gồm rất nhiều loại nông sản gạo rau củ quả thịt cá, như hàng cứu trợ. Thị thành tưởng thứ gì cũng có, nhưng sao cứ luôn thiếu đúng những món mà ông bà gói ghém theo cho kia.
Xe đi qua khúc cua trên cánh đồng dòng sông ngày cũ rồi, hay đã lên tới thành phố rồi, tin nhắn trong group gia đình báo tới tấp. Nhà Bin sót cái áo, nhà Ri quên túi len, nhà này lộn đồ của nhà kia, thiệt là cồng kềnh. Nhớ mang theo cái ôm tạm biệt của bà, còn đồ đạc lạc thì tới đợt về quê nghỉ lễ lần sau nhận lại. Sớm thôi, quen nếp rồi, "ăn chực" chuyên nghiệp mà.