“Chúng ta ai cũng mắc sai lầm”, huyền thoại Greg Norman từng phát biểu trong một cuộc họp báo tai tiếng bốn năm trước. Khi ấy, ông là CEO ở LIV Golf, và đang nói về cái chết bí ẩn của nhà báo bất đồng chính kiến Jamal Khashoggi tại Arab Saudi.
Cách nói bóng gió của Norman, về một vụ việc chính trị, lập tức gây phẫn nộ. Nhưng thời thế đã đổi. Bây giờ, làng golf không chỉ xoay quanh câu chuyện gây tranh cãi về việc dùng thể thao để che lấp những vấn đề xã hội ở quốc gia Trung Đông này, câu hỏi giờ thực tế hơn: Arab Saudi liệu có thấy đáng giá không khi tiếp tục đổ hàng tỷ USD vào dự án golf hiện tại?
Với nhiều khán giả trung lập, LIV Golf cũng chỉ là một hệ thống giải đấu. Nhưng với PGA Tour và DP World Tour, đây từng là mối đe dọa hiện hữu. Nếu LIV Golf bị rút “ống thở” trong năm nay, hoặc năm sau hay xa hơn, nguyên nhân vẫn rất đơn giản: chi phí quá lớn với “núi” tiền thưởng cùng những hợp đồng gây sốc và tranh cãi, còn sản phẩm lại quá yếu để kiếm đủ tiền nuôi bản thân. Khi ấy, chuyện lợi nhuận trở thành vấn đề cốt lõi.
Không phải LIV Golf không có điểm tích cực. Một số giải, nhất là ở Australia và Nam Phi, thu hút đông khán giả. Hệ thống này cũng phần nào bắt được “tần số” và phong cách ngổ ngáo của thế hệ GenZ. Mới đây, họ còn tuyên bố doanh thu hiện tại cao hơn cùng thời điểm năm ngoái 100 triệu USD, và tự tin rằng bốn sự kiện tiếp theo sẽ có lãi.
Nhưng bức tranh tổng thể vẫn cực kỳ u ám. Từ khi ra đời năm 2021, LIV Golf đã tiêu tốn hơn 5 tỷ USD. Theo Scott O’Neil – người kế nhiệm Norman, hệ thống này chưa thể có lãi trong ít nhất 5 năm nữa. Trong khi ấy, những nét mới mẻ, từ cách đặt tên đội như Rippers, RangeGoats, cho đến thể thức xuất phát đồng loạt hay mở nhạc ở khu phát bóng, vẫn là “món lạ” mà không phải ai cũng nuốt trôi. Theo thời gian, sự hứng thú đang giảm dần.
Trước những bài báo về nguy cơ LIV Golf đổ vỡ, CEO O’Neil đã hoả tốc gửi thư nội bộ cho các nhân viên vào giữa tuần qua. Nội dung mang màu sắc động viên, khẳng định mọi thứ sẽ tiếp diễn theo kế hoạch, nhưng chẳng nhắc gì đến mùa tới. Và điểm đáng chú ý nhất là bức thư tuyệt nhiên không nhắc đến nhà tài trợ chính: Quỹ Đầu tư Công (PIF). Điều đó làm dấy lên khả năng LIV Golf có thể phải tìm nguồn vốn khác ngoài PIF.
“Từ góc độ kinh doanh, năm ngoái chúng tôi thu về gần nửa tỷ USD tiền tài trợ từ các thương hiệu toàn cầu như Rolex, HSBC hay Aramco” , O’Neil nói trong một cuộc phỏng vấn nội bộ vào tuần trước. “Tôi nghĩ chúng tôi đang ở vị thế tuyệt vời”.
Cũng ở cuộc phỏng vấn này, ông O’Neil thừa nhận LIV Golf sẽ điều chỉnh cách vận hành: “Năm ngoái tôi cũng nói vậy. Chúng tôi đang tìm cách pha trộn giữa LIV Golf với nét đặc trưng của các giải quốc gia mở rộng, giống kiểu những sự kiện lớn nhất trên khắp thế giới”.
Sẽ là không công bằng nếu chỉ nhìn nhận LIV Golf như một kẻ phản diện, chỉ toàn nét tiêu cực. Ít nhất, hệ thống này buộc PGA Tour phải tự soi lại mình theo cách chưa từng có, đồng thời đẩy tiền thưởng lên đáng kể. Nó cũng giúp toàn bộ nhóm golfer giỏi nhất giàu hơn.
Với PGA Tour, hệ thống lớn nhất hành tinh bị suy yếu khi mất Bryson DeChambeau, Brooks Koepka, Dustin Johnson, Cameron Smith, Tyrrell Hatton và Patrick Reed. Bên ngoài các cuộc khẩu chiến và tranh giành quyền lực, nhiều người cũng nhận ra golf đỉnh cao đã quá nghiêng về nước Mỹ, theo cách quá dễ dàng.
Tiếc rằng nếu LIV Golf biến mất, ký ức người ta nhớ đến nhất không phải một sản phẩm golf mới mẻ và chất lượng, mà là những bản hợp đồng khổng lồ đến phi lý. Ánh nhìn thù ghét càng lớn hơn trong một bộ phận giới quan sát khi hậu thuẫn cho LIV Golf là những ông chủ giàu có Arab. Hôm thứ Tư vừa qua, nhóm 9/11 Justice tại Mỹ viết “LIV Golf đã cận kề cái chết”, gọi dự án này là “nỗ lực tẩy trắng thể thao trị giá nhiều tỷ USD đầy toan tính”.
DP World Tour thì tránh nhắc đến Saudi. Họ không thể, bởi trước đấy từng nhận tài trợ từ PIF. Hiện PIF Global Series thậm chí còn nằm trong lịch trình Ladies European Tour. Khi hai “ông lớn” giao tranh, hệ thống của châu Âu luôn cố gắng “dĩ hoà vi quý”. Một mặt DP World Tour vẫn muốn hưởng lợi nhiều hơn từ PIF, song đồng thời cũng không muốn làm phật lòng PGA Tour.
Rory McIlroy, nhân vật trung tâm của làng golf hiện tại, từng trở thành tiếng nói nổi bật trong phe chống LIV Golf. Nhưng theo thời gian, chính anh cũng mềm mỏng hơn với hệ thống này. Ban đầu, McIlroy nói thẳng anh không thích nguồn gốc của dòng tiền đổ vào LIV Golf, nhưng sau này lại “quay xe” với thái độ chào đón hơn nguồn đầu tư từ Arab Saudi vào các hệ thống lâu đời hơn.
Một điều McIlroy chưa bao giờ thay đổi là sự khó chịu và chia rẽ mà LIV Golf gây ra. Norman từng nói đây là hệ thống bổ sung cho golf truyền thống, nhưng thực tế lại biến tổ chức mới này thành thực thể đối đầu, bằng cách làm giải trùng với PGA Tour và DP World Tour, qua đó gây tổn hại tới các nhà tài trợ.
Lúc ra đời, LIV Golf bị chế giễu là quỹ hưu trí cho các golfer luống tuổi. Nhưng rồi những ngôi sao đương thời như DeChambeau, Koepka và Cam Smith lần lượt gia nhập.
Cuối năm 2022, McIlroy kêu gọi Norman rời ghế, nói rằng golf cần một người trưởng thành, hiểu chuyện hơn để điều hành, dẫn đến việc O’Neil thay Norman năm ngoái. Người mới bớt hiếu chiến và cũng có kinh nghiệm quản trị thể thao tốt hơn. O’Neil có mặt tại giải Masters tuần trước và tỏ ra lạc quan về tương lai, nhưng tin đồn bùng lên hậu major.
Nhưng chưa cần đến những ngày gần đây, làng golf đã sớm thấy những tín hiệu chẳng lành với LIV Golf. Việc Koepka rời hệ thống dịp Giáng sinh năm ngoái là cú tát trời giáng. Reed sau đó cũng thông báo rút lui, bất chấp vẫn phải chờ nhiều tháng để được trở lại PGA Tour. DeChambeau, ngôi sao lớn nhất còn lại, từ chối ký hợp đồng mới.
Tại Augusta cách đây hai tuần, khi không còn bị ràng buộc bởi những câu chữ hợp đồng với LIV Golf, Patrick Reed thắng thắn chia sẻ quan điểm: “Những tay golf giỏi nhất thế giới và các giải đấu hay nhất, ở mọi cấp độ, đều nằm tại PGA Tour”.
LIV Golf vẫn cố đánh bóng bản thân để thu hút golfer, trong đấy có lời quảng cáo về việc sắp được tính điểm trên bảng thứ bậc thế giới. Nhưng bối cảnh vẫn rất xám xịt.
“LIV Golf sẽ trường tồn”, O’Neil viết trong thư gửi nhân viên. Nhưng tồn tại đến bao giờ?
Arab Saudi đã bắt đầu xem lại chiến lược chi tiêu. Không thiếu những kế hoạch lớn hơn nhiều LIV Golf bị thắt chặt ngân sách, thậm chí cắt bỏ. Trong khi đó, siêu dự án Neom trị giá nghìn tỷ USD đã bị thu hẹp quy mô.
LIV Golf phản bác tin đồn về sự sụp đổ của họ, rằng đấy chỉ là luận điệu vớ vẩn của một chiến dịch truyền thông nhằm bôi xấu hệ thống. Nhưng liệu những người cầm tiền ở Arab Saudi có còn thật sự quan tâm đến những lời gièm pha?
Vụ việc xảy ra tối 12/4, khi toàn đội Berekum Chelsea cùng đi xe từ thị trấn Samreboi về Berekum, sau trận thua Samartex 0-1 tại Ngoại hạng Ghana. Xe của đội bị một nhóm người có vũ trang chặn lại trên tuyến đường Goaso - Bibiani.
"Trên đường trở về từ Samreboi, xe của chúng tôi bị một nhóm cướp có vũ trang chặn đường, ngăn không cho di chuyển", Berekum Chelsea cho biết trong thông cáo. "Các đối tượng đeo mặt nạ, mang theo súng ngắn và súng trường tấn công".
Khi tài xế cố gắng lùi xe để thoát khỏi tình huống, nhóm này bắt đầu nổ súng vào xe. Các cầu thủ và thành viên ban huấn luyện buộc phải rời xe, chạy vào các bụi rậm ven đường để tìm nơi ẩn nấp.
Trong vụ tấn công, Frimpong bị trúng đạn và không qua khỏi do vết thương. Liên đoàn Bóng đá Ghana (GFA) sau đó xác nhận thông tin cầu thủ 20 tuổi tử vong.
Frimpong thi đấu ở vị trí tiền vệ cánh, được mô tả là cầu thủ trẻ triển vọng. Anh gia nhập Berekum Chelsea theo dạng cho mượn từ Aduana, tháng 1/2026. Trước khi gặp nạn, cầu thủ 20 tuổi chơi 13 trận và ghi hai bàn tại giải vô địch quốc gia.
Trong thông cáo, GFA bày tỏ "cú sốc và nỗi buồn sâu sắc" trước cái chết của Frimpong. Liên đoàn gọi đây là mất mát lớn không chỉ với Berekum Chelsea, còn với toàn bộ bóng đá Ghana. Tổ chức này chia sẻ nỗi đau với ban lãnh đạo, cầu thủ, ban huấn luyện, người hâm mộ CLB và gia đình Frimpong.
Liên đoàn cho biết sẽ phối hợp với các cơ quan chức năng để làm rõ vụ việc và đảm bảo công lý được thực thi. Đồng thời, GFA hứa cải thiện các biện pháp an ninh cho các đội bóng khi di chuyển tham dự các trận đấu trong nước.
Các nghi phạm trong vụ tấn công chưa bị bắt giữ. Giới chức đang tiến hành điều tra.
Đây không phải lần đầu một đội bóng tại Ghana gặp sự cố an ninh khi di chuyển sau trận. Năm 2023, xe của CLB Legon Cities từng bị tấn công sau một trận đấu với Samartex, dù khi đó không có thương vong.
U17 Tajikistan đã thi đấu khá hay ở vòng bảng giải U17 châu Á. Họ đã giành chiến thắng 2-0 trước U17 Thái Lan, thắng 1-0 trước U17 Myanmar, trước khi hòa 5-5 trước U17 Saudi Arabia. Thế nhưng, đại diện Trung Á vẫn lép vế hoàn toàn khi đối đầu với U17 Nhật Bản ở vòng tứ kết.
Đội bóng xứ mặt trời mọc đã thị uy sức mạnh khi giành chiến thắng với tỷ số 5-0 trước U17 Tajikistan. Trong đó, tấm thẻ đỏ của Hikmatullo Kabirov ở phút 54 (khi U17 Tajikistan bị dẫn trước 0-1) đã mở ra bước ngoặt trận đấu. Việc phải chơi thiếu người khiến U17 Tajikistan thua tan nát trước U17 Nhật Bản.
Với kết quả này, U17 Nhật Bản đã giành quyền vào bán kết. Họ sẽ đối đầu với đội thắng ở cặp tứ kết giữa U17 Hàn Quốc và U17 Uzbekistan (23h ngày 16/5) ở vòng bán kết.
Ngay sau tiếng còi khai cuộc, U17 Nhật Bản đã tạo ra sức ép dữ dội về phía khung thành của U17 Tajikistan. Tuy nhiên, hàng thủ của đội bóng Trung Á đã chơi tốt. Điều đó khiến cho “Samurai xanh” gần như không tạo ra cơ hội nguy hiểm nào.
Thế nhưng, sức ép khủng khiếp của U17 Nhật Bản cuối cùng đã khiến U17 Tajikistan mắc sai lầm. Hàng thủ Tajikistan đã bỏ quên tiền đạo Kitahara trong vòng cấm. Cầu thủ này thực hiện cú dứt điểm rất nhanh bằng chân trái tung lưới U17 Tajikistan, mở tỷ số cho U17 Nhật Bản.
Phút 54, bước ngoặt của trận đấu xuất hiện. Hậu vệ Hikmatullo Kabirov của U17 Tajikistan đã nhận thẻ đỏ trực tiếp sau tình huống vào bóng thô bạo với cầu thủ Sosuke Hoshi của U17 Nhật Bản.
Trong thế thiếu người, U17 Tajikistan đã sụp đổ hoàn toàn trước U17 Nhật Bản. Phút 60, Kitahara đã hoàn tất cú đúp sau tình huống dứt điểm sệt vô cùng hiểm hóc trong vòng cấm.
Phút 69, U17 Nhật Bản có bàn thắng thứ ba do công của Saito. Chưa dừng lại ở đó, trong các phút 79 và 90, đội bóng xứ mặt trời mọc còn ghi thêm hai bàn thắng do công của Satomi và Khodzhiev (đá phản lưới nhà). Trận đấu kết thúc với tỷ số 5-0 nghiêng về U17 Nhật Bản.
Còn nhớ vào đầu năm 2025, phát biểu trên kênh ESPN, HLV đội tuyển Úc Tony Popovic ngỏ ý muốn được thấy đội bóng xứ sở chuột túi thi đấu tại AFF Cup. Theo HLV này, AFF Cup là giải đấu rất hấp dẫn và ông muốn các cầu thủ của mình có cơ hội thi đấu cọ xát tại giải đấu này. Tuy nhiên, từ khi gia nhập AFF đến nay, đội tuyển Úc chưa từng tham dự giải đấu lớn nhất khu vực. Có nhiều lý do dẫn đến việc này, trong đó có việc hai đội bóng Thái Lan và Singapore luôn phản ứng gay gắt quyết định trao cho bóng đá Úc quyền và nghĩa vụ của đội bóng thuộc AFF. Lý lẽ mà phía Thái Lan và Singapore đưa ra là đội tuyển Úc quá mạnh, nên nếu đá AFF Cup thì không ai chơi lại và các đội bóng Đông Nam Á sẽ thực sự mất đi cơ hội vô địch.
Tuy nhiên, khi xem qua các giải ở cấp độ trẻ như U.17, U.19 Đông Nam Á có sự góp mặt của các đội bóng Úc, giới chuyên môn cũng như người hâm mộ đều thấy sự hiện diện của họ lại giúp giải đấu hấp dẫn và chất lượng hơn hẳn. Với thể hình cùng kỹ thuật hoàn thiện, các cầu thủ Úc đã tạo ra những trận đấu gay cấn với các đối thủ được xem hàng đầu khu vực như VN, Thái Lan, Indonesia… mỗi khi đối đầu; đồng thời giúp các đội Đông Nam Á còn lại có dịp cọ xát, nâng cao trình độ khi tiếp cận lối chơi hiện đại của thế giới. Ở trận bán kết U.17 Đông Nam Á diễn ra ngày 22.4, hai đội VN và Úc đã tạo nên một trận cầu được cho là hấp dẫn nhất giải, với những pha đôi công mãn nhãn. Không chỉ vậy, việc có mặt U.17 Úc đã khiến giải đấu thật sự nâng tầm về chất và giúp đội tuyển VN có dịp có xát quý giá trước khi bước vào VCK U.17 châu Á tháng 5 tới.
Trước đó, đội nữ Úc đã dự AFF Cup của nữ, dù chỉ tham dự với đội hình trẻ. Như tại giải AFF Cup nữ 2025, đội nữ Úc với thành phần U.23 đã lên ngôi vô địch sau khi thắng Myanmar 1-0 trong trận chung kết. Với thể hình cao lớn và khả năng tranh chấp mạnh mẽ giúp các nữ cầu thủ Úc chiếm ưu thế trước các đối thủ trong khu vực. Hành trình đến chức vô địch của họ rất thuyết phục khi chỉ thua 1 trận, thắng 4 trận còn lại, trong đó nổi bật là chiến thắng 2-1 trước tuyển nữ VN ở bán kết. Đây rõ ràng là những trải nghiệm quý giá cho các đội tuyển còn lại trong khu vực khi có dịp cọ xát với nền bóng đá từng 8 lần dự World Cup nữ.
Vì vậy, chẳng có lý do gì các nước thuộc AFF trì hoãn việc mời Úc dự AFF Cup, thậm chí càng sớm càng tốt. Việc có đội tuyển Úc dự giải có thể làm mất đi cơ hội vô địch của nhiều đội, nhưng bù lại các đội tuyển còn lại như VN, Thái Lan, Indonesia, Malaysia… sẽ được nhiều hơn mất khi thi đấu những trận cầu bùng nổ với đội bóng được đánh giá mạnh nhất châu lục. Cứ tin đi, khán giả Đông Nam Á thà sẵn sàng chấp nhận thưởng thức các trận đấu hấp dẫn giữa VN - Úc hoặc Thái Lan - Úc hơn là phải gồng mình xem các trận đấu giữa VN gặp Brunei hoặc Lào. Hơn nữa, với việc thời gian tổ chức giải đấu chuyển sang mùa hè, đội tuyển Úc càng có điều kiện thuận lợi hơn để dự giải. Đặc biệt, AFF có thể mời thêm đội bóng ở châu Đại Dương là New Zealand dự giải AFF Cup, vì cũng giống Úc, họ là đội bóng có rất ít giải tham dự và có thể giúp nâng cao chất lượng chuyên môn của các đội bóng trong khu vực Đông Nam Á.
Muốn thoát khỏi cái mác không mấy vui vẻ là "ao làng", các đội bóng đá Đông Nam Á cần "dũng cảm" thực hiện bước chuyển mình lịch sử càng sớm càng tốt, vì điều này chỉ có lợi cho bóng đá khu vực.