Phát biểu trước Quốc hội ngày 21/4, Phó thủ tướng Nguyễn Văn Thắng cho biết công tác quản lý an toàn thực phẩm hiện do nhiều bộ, ngành cùng phụ trách nên vừa chồng chéo trách nhiệm, vừa tồn tại khoảng trống trong kiểm soát. Vì vậy, Chính phủ đang xây dựng đề án thành lập cơ quan quản lý thống nhất nhằm tập trung đầu mối, khắc phục tình trạng phân tán, nâng cao hiệu quả quản lý, kiểm tra và xử lý vi phạm.
Theo Luật An toàn thực phẩm 2010, trách nhiệm quản lý nhà nước được phân công cho 3 bộ chính theo từng nhóm sản phẩm và công đoạn. Bộ Y tế quản lý thực phẩm chức năng, phụ gia, nước uống đóng chai và bếp ăn tập thể như trường học, bệnh viện. Bộ Nông nghiệp và Môi trường phụ trách thực phẩm tươi sống, toàn bộ khâu trồng trọt, chăn nuôi, giết mổ, sơ chế ban đầu, đồng thời kiểm soát dịch bệnh, kiểm dịch và điều kiện vệ sinh thú y. Bộ Công Thương quản lý khâu chế biến công nghiệp, lưu thông và phân phối thực phẩm trên thị trường.
Các quy định tiếp tục được cụ thể hóa tại nghị định và văn bản hướng dẫn theo hướng chuyển từ tiền kiểm sang hậu kiểm, tăng trách nhiệm của doanh nghiệp. Ở địa phương, Ủy ban nhân dân cấp tỉnh và cấp xã cùng các cơ quan chuyên ngành, lực lượng thanh tra trực tiếp tổ chức thực thi.
Theo chuỗi vận động của thực phẩm, hệ thống quản lý được phân tách theo từng công đoạn. Ở khâu chăn nuôi, ngành nông nghiệp kiểm soát dịch bệnh, cấp giấy kiểm dịch và giám sát điều kiện vệ sinh. Sang khâu giết mổ, trách nhiệm thuộc cơ quan thú y và chính quyền địa phương. Đến khâu chế biến công nghiệp, trách nhiệm chuyển sang ngành công thương, doanh nghiệp phải bảo đảm nguyên liệu đầu vào có nguồn gốc rõ ràng. Ở khâu phân phối, lực lượng quản lý thị trường và chính quyền địa phương kiểm tra hàng hóa lưu thông.
Tại bếp ăn tập thể, đặc biệt trong trường học, ngành y tế là cơ quan quản lý chính, người đứng đầu đơn vị phải chịu trách nhiệm toàn bộ từ lựa chọn nhà cung cấp đến quy trình chế biến.
Trong một tình huống cụ thể như thịt lợn nhiễm dịch xuất hiện trong bếp ăn trường học, trách nhiệm được xác định theo toàn bộ chuỗi. Cơ sở chăn nuôi vi phạm có thể bị xử lý hình sự, cơ quan thú y chịu trách nhiệm nếu để lọt khâu kiểm dịch, cơ sở giết mổ vi phạm khi xử lý động vật không đủ điều kiện. Đơn vị cung cấp thực phẩm phải kiểm soát nguồn gốc, trong khi nhà trường chịu trách nhiệm kiểm tra đầu vào. Các cơ quan quản lý địa phương cũng phải xem xét trách nhiệm thanh tra, giám sát.
Đại biểu Phạm Khánh Phong Lan, Giám đốc Sở An toàn thực phẩm TP HCM, cho biết khó khăn lớn hiện nay nằm ở công tác thanh kiểm tra. Việc bỏ thanh tra chuyên ngành, chuyển sang kiểm tra thông thường khiến việc phát hiện, xử lý thực phẩm bẩn gặp nhiều hạn chế, trong khi quy trình kiểm tra còn nặng tính hình thức.
Bà Lan cho rằng việc kiểm tra chủ yếu theo kế hoạch được phê duyệt trước khiến khả năng phát hiện vi phạm thấp. “Khi được duyệt xong, lại phải gửi thông báo cho doanh nghiệp trước khi kiểm tra thì hiệu quả không cao”, bà nói.
Bên cạnh đó, lực lượng chức năng thường chỉ được kiểm tra các cơ sở do mình cấp phép, trong khi những cá nhân, tổ chức vi phạm hoạt động lén lút, ngoài phạm vi quản lý hoặc buôn bán trôi nổi. Nhiều vụ việc phải có sự tham gia của lực lượng công an mới xử lý được.
Hiện ngoài TP HCM đã tổ chức mô hình Sở An toàn thực phẩm theo hướng một đầu mối, các địa phương khác vẫn duy trì quản lý phân tán giữa 3 ngành. Theo bà Lan, điều này dẫn đến tình trạng khi có kết quả thì nhiều đơn vị cùng nhận, nhưng khi xảy ra sự cố lại khó xác định trách nhiệm.
Bà cũng cho biết quy trình xử phạt hành chính còn phức tạp, mất nhiều thời gian từ lập biên bản đến ban hành quyết định, doanh nghiệp có thể khiếu nại kéo dài, gây khó khăn cho cơ quan quản lý. Thực trạng sản xuất, kinh doanh nhỏ lẻ phổ biến khiến việc kiểm soát an toàn thực phẩm càng khó khăn hơn.
Để khắc phục, bà Phạm Khánh Phong Lan đề nghị thực hiện nghiêm Chỉ thị 17 của Trung ương, trong đó tập trung thống nhất đầu mối quản lý và tăng cường hậu kiểm. Tuy nhiên, rào cản lớn nhất hiện nay là hành lang pháp lý. Bộ Y tế đang xây dựng dự án Luật An toàn thực phẩm sửa đổi, dự kiến trình Quốc hội vào kỳ họp tháng 10. Khi luật được ban hành, các nghị định và thông tư mới có thể hoàn thiện đồng bộ, thay thế các quy định chồng chéo hiện nay.
Khoảng 15h chiều 26/4, cháu Hoàng Gia Bảo, 10 tuổi, trú tại bản Sơn Bình, xã Phong Thổ, trong khi đang vui chơi tại lễ hội té nước đã không may bị điện giật, do dây điện của một máy rửa xe bị hở, dẫn đến tai nạn.
Ngay khi phát hiện sự việc, Tổ công tác Đội CSGT đường bộ số 1, Công an tỉnh Lai Châu đang làm nhiệm vụ đảm bảo trật tự an toàn giao thông tại lễ hội đã lập tức có mặt.
Thời điểm trên, cháu bé đã rơi vào trạng thái nguy kịch, thượng úy Trương Văn Tuyên đã trực tiếp bế cháu bé từ hiện trường ra khu vực thông thoáng, thực hiện các biện pháp sơ cứu tại chỗ như ép lồng ngực để duy trì nhịp tim cho nạn nhân.
Cảnh sát sau đó sử dụng ôtô chuyên dụng, bật còi ưu tiên để đưa cháu bé đến Trạm Y tế xã Phong Thổ và tiếp tục chuyển lên Trung tâm Y tế Phong Thổ để cấp cứu chuyên sâu.
Ngày 27/4, đại diện Trung tâm Y tế Phong Thổ cho biết nhờ sự can thiệp kịp thời "giờ vàng" của các chiến sĩ CSGT, đến nay cháu Bảo đã qua cơn nguy kịch, sức khỏe dần ổn định và đang được các bác sĩ tiếp tục theo dõi.
Lễ hội Then Kin Pang (hay lễ hội té nước) là lễ hội dân gian đặc sắc, mang đậm bản sắc văn hóa tâm linh của người Thái trắng tại Lai Châu, tổ chức vào tháng 3 âm lịch hàng năm nhằm cầu mưa thuận gió hòa và mùa màng bội thu.
Lễ hội nổi bật với nghi thức gội đầu, té nước cầu may và hoạt động diễn xướng Then.
Liên quan đến vụ bé B.T.H (4 tuổi, quê Tuyên Quang) tử vong vì bị mẹ và nhân tình của mẹ bạo hành, Công an Hà Nội đã khởi tố Nguyễn Minh Hiệp (22 tuổi, quê xã Thanh Lâm, Ninh Bình) về tội giết người. Cảnh sát cũng đang làm rõ hành vi của Bàn Thị Tâm (20 tuổi, quê xã Bắc Quang, Tuyên Quang, là mẹ bé H.) để xử lý theo quy định.
Tại cơ quan điều tra, Tâm khai thời điểm sống chung với Hiệp thì đang mang thai, thường mệt mỏi nên không trực tiếp chăm con gái riêng mà để Hiệp lo việc vệ sinh, tắm rửa cho bé.
Tâm khai trong một đêm, khi đang ngủ thì bé H. làm bẩn giường nên Tâm và Hiệp gọi bé dậy rồi đánh. Sau đó, Tâm kiểm tra thì phát hiện trên cơ thể bé H. có nhiều vết bầm tím.
Ngoài lần này, Công an Hà Nội xác định Tâm và Hiệp nhiều lần bạo hành, đánh đập, thậm chí bỏ đói bé H. dài ngày.
Lần gần nhất, chiều 3.5, Hiệp và Tâm đi chơi về thì thấy bé H. chuẩn bị lấy bánh, kẹo ra ăn. Cho rằng con gái ăn vụng, Tâm đã lấy dép đánh liên tiếp nhiều lần vào vùng mặt và đầu bé. Đánh xong, Tâm bắt con gái đứng ở góc nhà.
Thấy bé H. đi vệ sinh tại góc nhà, Tâm tiếp tục đánh vào mặt rồi bảo con vào tắm.
Trong nhà vệ sinh, thấy bé H. nghịch, Hiệp vào chửi bới rồi dùng chân kẹp chặt ở má H., lấy vòi hoa sen xịt nước liên tục vào miệng, mũi nạn nhân. Quá trình Hiệp hành hạ con, Tâm chứng kiến nhưng không can ngăn.
Một lúc sau, thấy bé H. có biểu hiện bất thường thì Tâm và Hiệp mới đưa vào Bệnh viện E cấp cứu. Tuy nhiên, cháu bé không qua khỏi.
Tại cơ quan điều tra, Tâm thừa nhận hành vi của mình và người tình là sai trái, vi phạm pháp luật.
"Tôi cảm thấy không xứng đáng làm mẹ của cháu", Tâm nói và bày tỏ hối hận, mong con gái được siêu thoát.
Liên quan vụ bé gái 4 tuổi bị bạo hành tử vong ở Hà Nội, Bàn Thị Tâm (20 tuổi, quê tại xã Bắc Quang, Tuyên Quang) cùng người tình là Nguyễn Minh Hiệp (22 tuổi, quê tại xã Thanh Lâm, tỉnh Ninh Bình) bị Công an Hà Nội khởi tố về tội giết người.
Cặp nhân tình này bị cáo buộc đã nhiều lần bạo hành, đánh đập, thậm chí bỏ đói bé B.T.H (4 tuổi, con riêng của Tâm) nhiều ngày, khiến bé tử vong. Sự việc xảy ra tại một nhà trọ trên địa bàn P.Phú Diễn (Hà Nội).
Tại cơ quan điều tra, Hiệp khai ở chung với Tâm và bé H. được khoảng 3 tháng. Thời gian đầu, Hiệp vẫn chăm sóc, chiều chuộng và mua đồ cho con gái của nhân tình. Tuy nhiên, từ tháng thứ 2, Hiệp bắt đầu dùng bạo lực để dạy dỗ vì cho rằng bé H. không nghe lời.
2 tuần trước khi xảy ra sự việc, Hiệp thừa nhận đã nhiều lần dùng tay hoặc các vật dụng trong nhà để đánh bé H. Ngoài ra, Hiệp còn bắt nạn nhân đeo bình nước 5 lít trên cổ để làm hình phạt.
"Tôi làm vậy để bé ngoan, nghe lời tôi. Tôi không ghét cháu bé, chỉ nghĩ cháu láo nên dạy dỗ", Hiệp khai.
Hiệp thừa nhận quá trình đánh đập bé H. từng nghĩ đến khả năng khiến nạn nhân tử vong, tuy nhiên Hiệp vẫn đánh, bạo hành cháu bé trong nhiều ngày.
Hiệp khai, có lần bé H. không ngủ, dậy chơi và lục đồ ăn lúc nửa đêm, Hiệp liền kéo bé ra chửi, đánh, tát. Có lần cho rằng bé H. "đi ăn trực", Hiệp phạt không cho bé ăn trong 3 ngày liền. Sau những trận đòn, nếu bé H. vẫn sinh hoạt được thì Hiệp sẽ để cháu ở nhà hoặc đưa đi làm cùng.
Ngày 3.5, Hiệp phát hiện bé H. đi vệ sinh ra nhà nên dùng vòi xịt trong nhà vệ sinh xịt nước vào vùng mặt bé. Thấy bé khóc, Hiệp dừng lại và đi ra ngoài.
Một lúc sau, Hiệp quay lại nhà vệ sinh thì thấy bé H. ngồi dưới sàn. Hiệp tiếp tục khống chế cháu bằng chân, rồi dùng vòi nước xịt nhiều lần vào vùng mặt, mũi, miệng của nạn nhân. Dù Tâm có nói "thôi, dạy thế thôi", Hiệp khai vẫn tiếp tục xịt thêm 2 lần nữa mới dừng lại.
Sau đó, thấy bé H. có biểu hiện yếu dần, không phản ứng như bình thường thì Hiệp mới hoảng hốt gọi Tâm vào kiểm tra, rồi đưa đi cấp cứu. Hiệp thừa nhận đây là lần bạo hành nghiêm trọng nhất và cho hay thời điểm này đã nghĩ không cứu được bé H.
Nạn nhân được đưa vào Bệnh viện E cấp cứu nhưng không qua khỏi, với kết luận giám định pháp y tỷ lệ tổn thương cơ thể lên tới 99%.