Trong những thời khắc then chốt của mùa giải, khác biệt giữa các ứng viên vô địch không hoàn toàn nằm ở chiến thuật hay nhân sự. Cách một tập thể chuẩn bị cho áp lực đôi khi mới là yếu tố quyết định. Sau trận cầu mang tính bước ngoặt với Arsenal, Man City cho thấy họ vẫn sở hữu công thức chiến thắng quen thuộc. Đoàn quân của Pep Guardiola có sự kết hợp giữa lãnh đạo, tâm lý và tính tập thể, để chiếm ưu thế trong cuộc đua vô địch
Một chi tiết đáng chú ý xảy ra ở khu tập luyện trước đó một ngày. Chủ tịch Khaldoon Al Mubarak xuất hiện trong buổi tập chiều muộn, theo dõi các cầu thủ sát sao. Ông không làm vậy thường xuyên, và chính sự hiếm hoi ấy khiến chuyến thăm mang nhiều ý nghĩa.
Ở Man City, Al Mubarak nổi tiếng gần gũi đội bóng. Tuy nhiên việc ông có mặt ngay trước trận đấu quyết định được hiểu như một thông điệp rõ ràng. Toàn bộ thượng tầng CLB đang dõi theo và đặt niềm tin vào tập thể ở trận đấu với đội giữ đỉnh bảng.
Chi tiết này gợi nhớ mùa giải 2023-2024, khi Al Mubarak cũng xuất hiện trước vòng cuối. Khi đó, ông ở lại sân tập, chứng kiến Phil Foden rèn thêm các cú sút và thậm chí còn đề nghị tiền vệ người Anh ghi bàn vào góc cao trong trận gặp West Ham. Foden đáp lại bằng bàn thắng như vậy chỉ sau hai phút bóng lăn. Những câu chuyện này góp phần tạo nên niềm tin nội bộ, thứ vũ khí vô hình nhưng đặc biệt quan trọng trong các trận cầu lớn.
Nếu sự hiện diện của Chủ tịch mang tính biểu tượng, cách Guardiola truyền tải thông điệp lại là yếu tố cốt lõi. Trái với hình dung về những bài diễn thuyết đầy cảm xúc trong phòng thay đồ, HLV người Tây Ban Nha thường chọn thời điểm trước trận 24 giờ để lên dây cót cho cầu thủ. Tại đó, ông và ban huấn luyện tập trung vào việc giải tỏa áp lực, tin rằng năng lực của các cầu thủ là đủ để vượt qua thử thách.
Thông điệp của Guardiola đơn giản. Cầu thủ cần tin rằng bản thân đủ giỏi, hình dung rõ những gì cần làm, rồi bước ra sân và chơi bóng. Triết lý này giúp cầu thủ Man City tránh được trạng thái căng cứng thường thấy ở các trận “chung kết sớm”. Ngay cả khi mắc sai lầm như tình huống của Gianluigi Donnarumma trong trận đấu, đội bóng vẫn không sụp đổ, mà nhanh chóng lấy lại thế trận. Đó là biểu hiện rõ ràng của một tập thể được chuẩn bị tốt về tâm lý.
Một điểm đáng chú ý khác là cách Guardiola xây dựng sự gắn kết. Trước trận gặp Arsenal, toàn bộ cầu thủ cùng di chuyển từ trung tâm huấn luyện tới sân Etihad, gồm cả những người không nằm trong danh sách đấu. Khi trận đấu kết thúc, những cái tên không được đăng ký vẫn đứng chờ trong đường hầm để chúc mừng đồng đội. Những chi tiết nhỏ này tạo nên cảm giác về một tập thể thống nhất, và mọi thành viên đều đóng vai trò nhất định.
Do đội hình Man City không còn duy trì sự ổn định tuyệt đối như các mùa trước, vai trò của nhóm thủ lĩnh càng trở nên quan trọng. Đội trưởng Bernardo Silva cùng tiền đạo chủ lực Erling Haaland là hai cái tên nổi bật. Sau trận đấu, Silva ca ngợi Haaland chiến đấu như một con thú, trong khi chân sút Na Uy đáp lại bằng cách ví người đồng đội như huyền thoại phòng ngự Fabio Cannavaro. Những lời khen qua lại phản ánh sự gắn kết và tinh thần chiến đấu lan tỏa trong đội.
Không chỉ thể hiện qua lời nói, ảnh hưởng của các thủ lĩnh còn được thấy rõ trên sân. Trong những phút cuối căng thẳng, khi áp lực từ đối thủ dâng cao, Man City chủ động làm chậm nhịp độ, kiểm soát bóng và hạn chế rủi ro. Đây là dấu hiệu của một tập thể giàu kinh nghiệm, biết cách làm chủ trận đấu thay vì bị cuốn theo cảm xúc. Sự điềm tĩnh này đặc biệt quan trọng với một đội bóng có nhiều gương mặt mới, chưa trải qua nhiều thời khắc quyết định như Rayan Cherki, Antoine Semenyo hay Abdukodir Khusanov.
Hành trình tìm lại sự ổn định của Man City thực tế đã bắt đầu từ trước đó. Đầu mùa, họ từng thua Tottenham và Brighton, khiến cuộc đua trở nên khó khăn. Đáp lại, nhóm đội trưởng tổ chức họp nội bộ để nâng cao tiêu chuẩn, trong khi Guardiola chủ động thay đổi một số thói quen, như đưa đội tập tại sân Etihad trước trận derby với Man Utd. Điều này hiếm khi xảy ra trong suốt nhiệm kỳ của ông. Những điều chỉnh này cho thấy Man City không ngại làm mới mình để thích nghi, kết quả giúp Man City thắng Man Utd 3-0.
Ban huấn luyện cũng thử nghiệm nhiều cách tiếp cận khác nhau, từ việc cho cầu thủ nghỉ ngơi trước các trận đấu lớn tại châu Âu đến thay đổi lịch tập. Không phải mọi thử nghiệm đều mang lại thành công ngay lập tức, nhưng chúng góp phần tạo nên một môi trường linh hoạt, và đội bóng luôn sẵn sàng thích ứng.
Sự kết hợp giữa các yếu tố đã giúp Man City vượt qua giai đoạn khó khăn và trở lại mạnh mẽ. Trong cuộc đua đường dài như Ngoại hạng Anh, những chi tiết tưởng chừng nhỏ nhặt lại có thể tạo nên khác biệt lớn. Chiến thắng trước Arsenal là lời khẳng định rằng Man City vẫn duy trì được bản sắc của một nhà vô địch. Khi áp lực tăng cao nhất, họ không hoảng loạn, không mất phương hướng, mà dựa vào những nguyên tắc đã được xây dựng suốt nhiều năm.
Các đối thủ còn lại của Man City khó khăn hơn so với Arsenal. Nhưng khi cỗ máy chiến thắng của Guardiola đã trở lại, không còn nhiều người nghi ngờ về khả năng họ đăng quang thêm lần nữa.
Thua trước 1-2 ngay tại sân nhà, Real Madrid vẫn chứng tỏ được danh tiếng của đội bóng thành công nhất trong lịch sử Champions League, khi 3 lần dẫn điểm trên sân đối thủ hùng mạnh Bayern Munich. Khán giả thực sự mãn nhãn với màn trình diễn đầy hào hứng từ những phút đầu tiên kéo dài đến tận cuối trận.
Khi Luis Diaz (phút 89) và Michael Olise (phút 90+4) liên tục ghi những bàn quyết định giúp Bayern quật ngã Real, đã xuất hiện bình luận hài hước mang tính... chỉ trích họ: tại sao lại làm cho cuộc vui khép lại? Sao không để cho khán giả xem tiếp 30 phút hiệp phụ?
Ardar Guler mở tỷ số cho Real ngay phút đầu tiên. Nhưng Aleksandar Pavlovic cũng chỉ mất 5 phút để ghi bàn cho Bayern. Cứ thế, hai bên rượt đuổi tỷ số cho đến khi hiệp 1 khép lại với 5 bàn thắng: Guler lại giúp Real vượt lên; Harry Kane gỡ 2-2; rồi Kylian Mbappe giúp Real tạm dẫn 3-2 trước giờ giải lao. Đến gần cuối trận thì Eduardo Camavinga của Real (vào sân từ ghế dự bị) liên tục lãnh 2 thẻ vàng, và Bayern đã tận dụng thành công ưu thế hơn người để thắng 4-3 (chung cuộc 6-4).
Danh tiếng "có DNA Champions League" của Real thế là không còn tác dụng. Họ thua cả 2 trận. Nhưng có thể nói Real đã dừng bước trong thế ngẩng cao đầu.
Bayern - Real vốn đã là cặp đấu nổi tiếng nhất trong lịch sử cúp C1/Champions League (họ đã gặp nhau đến 30 lần, nhiều hơn bất cứ cặp đối thủ nào khác, mỗi bên đều thắng đúng 13 trận). Cuộc quyết đấu tại giải năm nay lại xứng đáng được xem là một trong những cặp đấu hào hứng nhất lịch sử. Tổng cộng, đôi bên cùng nhau bắn phá khung thành đối phương đến 73 lần, ghi 10 bàn thắng trong 2 trận đấu.
Cặp tứ kết còn lại diễn ra ở thái cực ngược hẳn: Arsenal đi tiếp khi hòa 0-0 ngay tại sân nhà trước Sporting Lisbon. Mỗi bên đều chỉ có đúng 1 pha dứt điểm chính xác trong suốt trận.
Hai cặp bán kết sẽ là PSG - Bayern (lượt đi lúc 2 giờ ngày 29.4) và Atletico Madrid - Arsenal (lượt đi lúc 2 giờ ngày 30.4). Lượt về diễn ra sau đó 1 tuần.
Cặp bán kết đầu chính là sự lặp lại của trận chung kết Champions League 2020. Cặp bán kết sau là 2 đội chưa bao giờ vô địch cúp C1/Champions League. Tất nhiên, lịch sử đang rất hứa hẹn: đội thắng trong cặp Atletico - Arsenal sẽ đứng trước cơ hội lần đầu tiên lên ngôi vô địch ở giải đấu danh giá nhất châu Âu tầm CLB.
Đây là lần đầu tiên Arsenal lọt vào bán kết Champions League trong 2 mùa bóng liên tiếp. Tranh cãi chuyên môn: thầy trò HLV Mikel Arteta chơi không thuyết phục, với phong độ mờ nhạt? Dù sao đi nữa, vẫn phải thấy rằng trận gặp Manchester City ở giải Ngoại hạng Anh cuối tuần này là quá quan trọng, nên cũng hợp lý nếu như Arsenal chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ tối thiểu trước Sporting: thận trọng tuyệt đối để bảo vệ ưu thế mong manh (thắng trận lượt đi 1-0).
Chỉ xét thuần túy về tính giải trí thì Bayern của HLV Vincent Kompany rõ ràng là vai diễn rực sáng nhất ở vòng tứ kết. Họ thể hiện lối chơi tuyệt vời: hấp dẫn về đường nét và nhuần nhuyễn trong cách phối hợp. Cho dù có bóng hay không, cách di chuyển để khống chế hoặc khai thác khoảng trống của Bayern đều đáng gọi là nghệ thuật. Ngay sau khi Camavinga phải rời sân vì 2 thẻ vàng, Bayern đã lập tức ghi bàn từ khu vực thường có mặt cầu thủ này trong đội hình Real.
Nhìn chung, Bayern luôn là như vậy cả trong tấn công lẫn phòng thủ. Khi đôi bên cân bằng về người, Bayern có khả năng di chuyển hợp lý để có hàng thủ đông hơn hàng công của đối phương. Còn khi tấn công thì họ lôi kéo được cầu thủ phòng ngự của đối phương để có khoảng trống tạo cơ hội ghi bàn. Và do di chuyển nhịp nhàng, Bayern luôn có vẻ trội hơn về thể lực. Đây chính là dấu ấn rõ ràng của HLV Kompany - một gương mặt gần như mới trong làng huấn luyện đỉnh cao.
Theo Sohu, chiến thắng 3-0 giúp U.17 nữ Trung Quốc sớm giành vé vào tứ kết với thành tích hoàn hảo: 2 trận toàn thắng, ghi 9 bàn và chưa để thủng lưới. Đội chủ nhà thể hiện sự vượt trội khi kiểm soát bóng tới 80% và tung ra hơn 30 cú dứt điểm, hoàn toàn áp đảo thế trận. Tiền đạo Ju Zhitong là điểm sáng với cú đúp, trong khi Cheng Wandi ấn định chiến thắng ngay đầu hiệp 2.
Tuy nhiên, điều đáng chú ý là dù thừa nhận sự chênh lệch, truyền thông Trung Quốc cũng không hoàn toàn xem nhẹ U.17 nữ Việt Nam. 163 Sports nhận định: “Trận đấu giống như “một bài tập tấn công – phòng thủ nửa sân”. Ở đó, U.17 nữ Trung Quốc là những người làm chủ mặt trận tấn công, trong khi U.17 nữ Việt Nam là đội kiên trì phòng ngự, hạn chế đến mức tối đa bàn thua”.
163 Sports nhấn mạnh: “Dù cầm bóng ít ỏi nhưng U.17 nữ Việt Nam chứng minh mình vẫn có khả năng gây bất ngờ. Chỉ đáng tiếc, ở cấp độ này, khả năng tận dụng những đợt phản công nhanh của U.17 nữ Việt Nam nhìn chung chỉ ở mức trung bình, chưa thể làm khó được U.17 nữ Trung Quốc”.
Ở góc nhìn khác, Sina Sports đánh giá U.17 nữ Việt Nam đã nỗ lực điều chỉnh chiến thuật và tìm cách phản công khi bị dẫn bàn, nhưng gặp khó trước hàng phòng ngự tổ chức tốt của đối thủ. Dù chịu đến 3 bàn thua nhưng tinh thần thi đấu và sự kiên trì của các cầu thủ trẻ Việt Nam vẫn được ghi nhận.
Đáng chú ý, một số phân tích từ truyền thông Trung Quốc còn chỉ ra điểm chưa hoàn hảo của đội nhà. Cụ thể, dù tạo ra tới hơn 30 cú sút, hiệu suất ghi bàn của U.17 nữ Trung Quốc chưa thực sự tương xứng. Điều này được xem là “mối lo tiềm ẩn” khi họ phải đối đầu những đối thủ mạnh hơn ở vòng knock-out.
Không dừng lại ở đó, truyền thông Trung Quốc cũng đưa ra nhận định khiến nhiều người bất ngờ: bảng A vẫn khó lường. Sau hai lượt trận, U.17 nữ Trung Quốc dẫn đầu với 6 điểm và chắc chắn đi tiếp, U.17 nữ Thái Lan có 4 điểm, trong khi U.17 nữ Việt Nam có 1 điểm và vẫn còn cơ hội cạnh tranh vị trí nhì bảng. Ở lượt cuối, U.17 nữ Việt Nam sẽ đối đầu U.17 nữ Myanmar, đội đã thua 2 trận, trong khi U.17 nữ Thái Lan phải chạm trán chính U.17 nữ Trung Quốc.
Sina Sports bình luận: “Theo kịch bản này, nếu U.17 Việt Nam giành chiến thắng và U.17 Thái Lan thất bại, cuộc đua vào tứ kết có thể trở nên cực kỳ căng thẳng. Chính vì vậy, cục diện bảng A chưa thể ngã ngũ, đặc biệt ở cuộc chiến cho tấm vé còn lại”.
Trong khi đó, trang Sohu cũng cùng chung quan điểm: “Nhìn tổng thể, trận thua trước U.17 nữ Trung Quốc phần nào phản ánh khoảng cách trình độ, nhưng U.17 nữ Việt Nam vẫn là đội bóng rất có tiềm năng. Ngoài U.17 nữ Trung Quốc đã chắc suất đi tiếp, 3 đội là U.17 nữ Thái Lan, U.17 nữ Việt Nam và U.17 nữ Myanmar chắc chắn vẫn sẽ thi đấu hết mình ở lượt đấu cuối nhằm cạnh tranh những tấm vé vào chơi ở tứ kết”.
Nếu so sánh hai nhà cầm quân Calum McFarlane (Chelsea) và Pep Guardiola (Man.City) trước trận chung kết cúp FA tối nay (21 giờ ngày 16.5), thì đấy hẳn nhiên là chuyện khập khiễng. Guardiola được xem là HLV nổi tiếng nhất thế giới. Ở phía bên kia, thật khó giới thiệu HLV McFarlane, đơn giản vì ông chưa bao giờ là HLV trưởng trong bóng đá đỉnh cao. Người ta sẽ hỏi "McFarlane là ai", thay vì hỏi HLV này đã làm được điều gì đáng kể. Đây là lần thứ hai trong mùa bóng này, Calum McFarlane dẫn dắt Chelsea trong tư cách HLV tạm thời. Lần đầu diễn ra chỉ trong 1 tuần, sau khi Chelsea sa thải HLV Enzo Maresca. Lần này là từ cuối tháng 4, sau khi Chelsea sa thải HLV Liam Rosenior.
Ở tuổi 40, McFarlane chưa bao giờ chơi bóng đỉnh cao, cũng chưa bao giờ làm HLV trưởng. Ông chỉ là HLV phó ở vài CLB nghiệp dư và làm việc ở các đội trẻ Man.City, Southampton. Bây giờ, McFarlane lại dẫn dắt Chelsea tranh cúp FA với Man.City - đội đang quyết tâm vô địch tuyệt đối ở cả 3 giải trong nước của Anh (cúp FA, giải Ngoại hạng, cúp Liên đoàn). Nếu thắng Chelsea trong trận đấu này, HLV Guardiola sẽ có danh hiệu vô địch thứ 17 với Man.City (không tính những lần vô địch Community Shield), đồng thời sẽ lại tiếp tục tranh chức vô địch giải Ngoại hạng với Arsenal.
Dù sao đi nữa, ông McFarlane đã có kinh nghiệm cụ thể về việc phải làm sao để đối phó với Man.City. Ngay trong lần đầu tiên làm HLV tạm quyền, ông đã dẫn dắt Chelsea thủ hòa 1-1 trên sân Man.City ở giải Ngoại hạng. Trận đấu gần đây nhất của McFarlane xem ra cũng không đến nỗi thất vọng (thủ hòa 1-1 trên sân Liverpool ở giải Ngoại hạng). Ở vòng bán kết, Chelsea thắng Leeds 1-0, và đấy chính là trận đấu đầu tiên của McFarlane trong đợt "chữa cháy" thứ hai này. Giới hâm mộ Chelsea có thể yên tâm vì ít ra thầy trò HLV McFarlane cũng đã vượt qua một đối thủ ở đẳng cấp Ngoại hạng. Toàn bộ các đối thủ trước đó của Chelsea ở cúp FA năm nay đều chỉ là các đội ở đẳng cấp thấp.
Suốt 8 mùa bóng gần đây, trận chung kết cúp FA luôn có mặt Chelsea hoặc Man.City. Lạ thay, họ không hề gặp nhau trong 8 trận ấy. Có 2 kỷ lục trái ngược: Chelsea là đội đầu tiên trong lịch sử thua 3 trận chung kết cúp FA liên tiếp (2020, 2021, 2022). Man.City là đội đầu tiên trong lịch sử xuất hiện 4 lần liên tiếp ở trận chung kết cúp FA (gồm cả trận chung kết mùa này). Nhưng ở 2 trận chung kết gần đây, Man.City đều thua một cách bất ngờ (trước M.U và Crystal Palace).
Chelsea từng 2 lần lên ngôi vô địch ở giải đấu danh giá nhất thế giới tầm CLB - Champions League. Cả hai lần vô địch ấy đều có những chi tiết đặc biệt để giới hâm mộ Chelsea kết nối với trận chung kết cúp FA đêm nay (và hy vọng thành công). Ở mùa bóng 2011-2012, Chelsea sa thải HLV trưởng Andre Villas-Boas. Roberto Di Matteo cầm quân với tư cách HLV tạm thời. Và ông đã bất ngờ đem về cho Chelsea cả chức vô địch Champions League lẫn cúp FA. Còn trong mùa bóng 2020-2021, Chelsea của Thomas Tuchel liên tục thắng Man.City 3 lần chỉ trong 6 tuần cuối cùng của mùa bóng, ở 3 giải đấu khác nhau. Quan trọng nhất dĩ nhiên là trận thắng Man.City ở chung kết Champions League. Tuchel khi ấy cũng chỉ vừa xuất hiện vào giữa mùa. Khác biệt chỉ là khi ấy ông đã có ngay chức danh HLV trưởng.
Man.City đá hay hơn, có lực lượng tốt hơn. Vấn đề là họ có thể đang chịu ảnh hưởng từ cuộc đua vô địch Ngoại hạng với Arsenal, phải đá 6 trận trong 21 ngày, không dễ có sự tập trung tốt nhất, cả về tinh thần lẫn phong độ, lực lượng. Chỉ 3 ngày sau trận chung kết cúp FA, Man.City sẽ phải quyết chiến với Bournemouth - đội đang cố tranh suất dự Champions League. Chelsea thì quá rõ ràng: đây là trận quan trọng cuối cùng, quyết định toàn bộ mùa bóng. Họ đã coi như thất bại, nếu không muốn nói là suy sụp, khủng hoảng. Nhưng, tất cả sẽ được cứu vãn nếu Chelsea thắng và đoạt cúp FA.