Cục Quản lý và Phát triển thị trường trong nước (Bộ Công Thương) cho biết từ 11-31/3, cơ quan này đã làm việc với 26 thương nhân đầu mối nhằm kiểm tra, giám sát việc thực hiện nguồn cung, dự trữ lưu thông xăng dầu.
Qua đó, cơ quan chức năng phát hiện, xử phạt 3 đơn vị không duy trì mức dự trữ tối thiểu theo quy định. Ba thương nhân bị xử lý gồm: Công ty vật tư xăng dầu Hải Dương; Tổng công ty Dầu Việt Nam – Công ty cổ phần (PVOil); Công ty xăng dầu Vĩnh Long Petro. Mỗi doanh nghiệp bị phạt 130 triệu đồng.
“Các doanh nghiệp này không duy trì hoặc duy trì mức dự trữ xăng dầu thấp hơn mức tối thiểu theo quy định”, đại diện Bộ Công Thương cho biết.
Ngoài các trường hợp bị xử phạt, Cục Quản lý và Phát triển thị trường trong nước đang làm việc với 5 thương nhân đầu mối khác có dấu hiệu vi phạm liên quan đến mức dự trữ tối thiểu. Trong đó, có trường hợp xuất hiện dấu hiệu găm hàng, đang được xác minh, làm rõ để xử lý.
Việc tăng kiểm tra, giám sát các thương nhân đầu mối trong bối cảnh thị trường xăng dầu đang chịu nhiều bất ổn từ biến động của khu vực Trung Đông.
Từ cuối tháng 2 đến nay, giá bán lẻ xăng dầu trong nước trải qua 16 kỳ điều hành, hiện mỗi lít xăng RON 95-III là 23.760 đồng, dầu diesel 31.040 đồng. Trước đó, có thời điểm giá hai loại nhiên liệu này lên lần lượt gần 34.000 đồng và 45.000 đồng một lít.
Tại phiên thảo luận tổ về kinh tế xã hội tuần trước, Bộ trưởng Công Thương Lê Mạnh Hùng nhìn nhận xung đột tại Trung Đông tạo ra khủng hoảng năng lượng toàn cầu lớn nhất từ 1970, trong đó Việt Nam cũng chịu tác động lớn.
Ông Hùng cho biết mục tiêu điều hành hiện nay là “phải đảm bảo an ninh năng lượng”, gồm đủ nguồn cung và đảm bảo khả năng tiếp cận của người dân, hạn chế tối đa ảnh hưởng đến kinh tế vĩ mô. Theo đó, nhà điều hành đã triển khai đồng bộ 5 nhóm giải pháp, nâng số ngày dự trữ lưu thông từ 15 lên 26 ngày.
Tin Gốc: Vnexpress

Hai tuần gần đây, chị Thanh Hoa, phường Tân Thới Hiệp (TP HCM), không còn phải nhờ người quen dưới miền Tây tìm mua thanh trà như trước. Loại trái cây từng khan hiếm này, nay xuất hiện nhiều tại chợ và siêu thị (chủ yếu là hàng Thái Lan), với giá giảm một nửa, từ khoảng 120.000 đồng xuống 50.000 đồng mỗi kg.
Các loại trái cây khác như táo, nho, kiwi, đào, mận nhập khẩu cũng trở nên phổ biến tại các chợ dân sinh và cửa hàng nhập khẩu, với mức giá trải rộng từ bình dân đến cao cấp.
Theo chị Minh, ở phường An Hội Đông, nếu trước đây kiwi New Zealand chủ yếu phục vụ phân khúc cao cấp, nay người tiêu dùng có thêm lựa chọn giá thấp hơn, như hàng Trung Quốc chỉ khoảng 90.000-120.000 đồng mỗi kg, trong khi hàng cao cấp dao động 150.000-350.000 đồng.
Ghi nhận tại chợ Bà Chiểu, phường Gia Định, cho thấy tỷ trọng trái cây nhập khẩu đã tăng đáng kể. Bà Vân, tiểu thương tại đây, cho biết nếu lúc trước hàng nhập chỉ chiếm khoảng 20% trên sạp, nay đã lên 30-40%, thậm chí có thời điểm vào mùa đạt tới 50%. Nguồn cung từ Trung Quốc, Thái Lan và Australia gia tăng mạnh trong mùa vụ khiến giá nhiều mặt hàng giảm sâu. Chẳng hạn, quýt Australia từng có giá 500.000 đồng mỗi kg, hiện giảm xuống 120.000-170.000 đồng, cạnh tranh trực tiếp với quýt Trung Quốc ở mức 60.000-80.000 đồng.
Không chỉ hiện diện tại chợ truyền thống, trái cây nhập khẩu còn phủ rộng hệ thống bán lẻ hiện đại. Tại các siêu thị và cửa hàng tiện lợi, người tiêu dùng dễ dàng tiếp cận nhiều loại trái cây từ Australia, Trung Quốc, Thái Lan, New Zealand... với tem nhãn và thông tin truy xuất nguồn gốc rõ ràng.
Đằng sau sự gia tăng nhanh của nguồn cung và xu hướng giảm giá không chỉ là yếu tố mùa vụ, mà còn phản ánh những thay đổi mang tính cấu trúc của thị trường. Ông Lữ Minh Quang, Giám đốc nhập khẩu Công ty cổ phần Biovegi Việt Nam, phân tích việc thực thi các hiệp định thương mại tự do như EVFTA, CPTPP đã kéo thuế nhập khẩu nhiều mặt hàng trái cây từ các thị trường lớn về mức thấp, thậm chí 0%. Đồng thời, chính sách trong nước cũng điều chỉnh theo hướng giảm thuế với một số sản phẩm chủ lực. Từ năm 2025, thuế nhập khẩu cherry Mỹ giảm từ 10% xuống 5%, táo Mỹ từ 8% xuống 5%, qua đó góp phần kéo giá bán lẻ đi xuống.
Bên cạnh yếu tố thuế, theo ông, hệ thống logistics lạnh ngày càng hoàn thiện và sự cạnh tranh giữa các doanh nghiệp nhập khẩu cũng khiến chi phí phân phối giảm. Nhờ đó, nhiều loại trái cây từng thuộc phân khúc cao cấp như cherry Mỹ, táo, kiwi New Zealand... hiện đã trở nên phổ biến hơn, không chỉ tại siêu thị mà còn trên các kênh thương mại điện tử.
Ở phía cầu, sự gia tăng thu nhập và thay đổi trong thói quen tiêu dùng cũng thúc đẩy hàng hóa nhập khẩu. Tầng lớp trung lưu mở rộng, trong khi nhu cầu sử dụng trái cây ôn đới, cao cấp cho tiêu dùng và biếu tặng tăng lên. Hệ thống bán lẻ hiện đại phát triển nhanh càng tạo điều kiện để hàng nhập khẩu tiếp cận người tiêu dùng rộng rãi hơn.
Số liệu từ Cục Hải quan cho thấy nhập khẩu rau quả tiếp tục tăng mạnh trong quý I, đạt 796 triệu USD, tăng gần 32% so với cùng kỳ năm ngoái, với nguồn cung mở rộng từ nhiều thị trường. Trong đó, Trung Quốc vẫn là đối tác lớn nhất với kim ngạch hơn 315 triệu USD, tăng 40,7% và nâng thị phần lên gần 40%. Trong khi đó, Mỹ đứng thứ hai với 213,7 triệu USD, tăng khoảng 29% nhưng thị phần giảm nhẹ xuống gần 27%.
Ở nhóm tăng trưởng nhanh, Ấn Độ gần như tăng gấp đôi lên 25,6 triệu USD (tăng 90,3%), Thái Lan ghi nhận mức tăng mạnh nhất 156,6% lên 16 triệu USD dù quy mô còn nhỏ, trong khi Australia cũng duy trì đà tăng cao 65,5%, đạt 56,6 triệu USD
Tính chung 4 tháng đầu năm, kim ngạch nhập khẩu rau quả ước đạt hơn 1 tỷ USD, tăng 34% so với cùng kỳ. Theo ông Đặng Phúc Nguyên, Tổng thư ký Hiệp hội Rau quả Việt Nam, xu hướng này phản ánh mức độ hội nhập ngày càng sâu của Việt Nam vào thị trường toàn cầu, khi hoạt động xuất nhập khẩu diễn ra theo hướng hai chiều nhằm cân bằng cung cầu và tận dụng lợi thế thương mại.
Tuy nhiên, sự gia tăng nhanh của trái cây nhập khẩu cũng tạo áp lực cạnh tranh đáng kể với sản phẩm trong nước, đặc biệt ở phân khúc trung cấp. Nhiều loại trái cây nội địa gặp khó khăn trong việc cạnh tranh về mẫu mã, khả năng bảo quản và tính ổn định của nguồn cung.
Theo ông Nguyên, sự hiện diện ngày càng lớn của trái cây ngoại vì thế không còn là hiện tượng mang tính thời điểm, mà đang từng bước định hình lại thị trường. Trong bối cảnh đó, cạnh tranh không chỉ nằm ở giá, mà còn ở chất lượng, tiêu chuẩn và khả năng kiểm soát toàn bộ chuỗi cung ứng.
Tin Gốc: Vnexpress

FTSE Russell hôm qua xác nhận chứng khoán Việt Nam chính thức được nâng hạng từ thị trường cận biên lên mới nổi thứ cấp từ ngày 21/9.
Tổ chức này cũng công bố 32 cổ phiếu đủ điều kiện vào rổ chỉ số FTSE Global All Cap. Danh sách tham khảo gồm nhiều cổ phiếu đầu ngành tài chính, nguyên vật liệu, tiêu dùng và bất động sản có xác suất cao góp mặt trong danh sách chính thức. Điểm chung của những mã này (như HPG, VCB, BID, VHM, VIC) là vốn hóa lớn, thanh khoản cao để hấp thụ dòng vốn từ tổ chức nước ngoài.
Đây là danh sách có tính chất tham khảo dựa trên dữ liệu cuối năm 2025, còn chính thức sẽ được công bố một tháng trước khi nâng hạng. Từ nay đến đó, danh sách có thể thay đổi tùy theo biến động vốn hóa, thanh khoản và tỷ lệ sở hữu nước ngoài của từng cổ phiếu.
try{try{for(const iframe of document.querySelectorAll("iframe[data-src]")){iframe.removeAttribute("sandbox");iframe.setAttribute("src",iframe.getAttribute("data-src"));}}catch(e){}}catch(e){console.log("error_replace_script",e);}
Theo ông Hoàng Nam, Giám đốc Nghiên cứu và phân tích của Công ty Chứng khoán Vietcap, chính sự chưa chắc chắn có thể kích thích dòng tiền đầu cơ vào 32 cổ phiếu bởi tâm lý "mua kỳ vọng". Dòng tiền này sẽ sớm xuất hiện và tác động mạnh đến thị giá, nhưng bản chất không ổn định. Khi kỳ vọng được phản ánh đủ vào giá hoặc thông tin bất lợi xuất hiện, dòng tiền sẵn sàng rút nhanh.
"Các quỹ chủ động nhiều khả năng để mắt tới những cổ phiếu này sớm và hành động linh hoạt, do họ không bị ràng buộc bởi lịch cơ cấu như quỹ thụ động. Tuy nhiên, đuổi theo dòng tiền đầu cơ này là một chiến lược giao dịch ngắn hạn và nhiều rủi ro", ông Nam nói.
Theo quyết định của FTSE Russell, quá trình nâng hạng chứng khoán Việt Nam gồm 4 đợt với tỷ trọng tăng dần, bắt đầu từ tháng 9 năm nay và kéo dài một năm. Khi danh sách chính thức được xác nhận, các quỹ thụ động (hay quỹ chỉ số) mới bắt đầu giải ngân vào cổ phiếu có tên.
Ông Anthony Le, Giám đốc Giao dịch chứng khoán - Khách hàng tổ chức của Công ty Chứng khoán Vietcap, nhận định lộ trình này giúp giảm tác động tức thời lên giá cổ phiếu và tránh cú sốc về thanh khoản. Bên cạnh đó, nó tạo ra dòng vốn ngoại liên tục và có thể dự đoán được trong vòng một năm. Đây là điều mà thị trường Việt Nam chưa có trong nhiều năm qua.
Đối với những cổ phiếu chưa đáp ứng tiêu chí sàng lọc của FTSE Global All Cap (theo danh sách tham khảo lẫn chính thức vào tháng 9), khả năng hưởng lợi vẫn có.
Lý giải điều này, ông Winston Lu, Tổng giám đốc Công ty cổ phần Quản lý quỹ Phú Hưng, cho rằng hiệu ứng "nước lên thuyền lên" sẽ diễn ra. Khi thông tin nâng hạng được xác nhận, dòng vốn ngoại tập trung vào cổ phiếu vốn hóa lớn sẽ kéo định giá chung của thị trường đi lên. Tâm lý nhà đầu tư nhờ đó được cải thiện, thanh khoản lan tỏa nên các cổ phiếu không nằm trong rổ chỉ số FTSE cũng tăng theo.
Ngoài ra, các quỹ chủ động do không bị ràng buộc bởi chỉ số nên có thể kiếm thêm cơ hội ở những cổ phiếu ngoài danh sách. Theo ông Lu, những cổ phiếu này sẽ lọt vào tầm ngắm của các quỹ nếu có câu chuyện tăng trưởng thuyết phục, nền tảng cơ bản tốt và quản trị minh bạch.
"Trong trường hợp đó, tác động đến giá cổ phiếu thậm chí còn tích cực và bền vững hơn so với việc chỉ được các quỹ ETF mua vào một cách cơ học", ông nhận định.
Đồng quan điểm, ông Anthony Le cho rằng dòng vốn của các quỹ chủ động sẽ đóng vai trò chủ đạo khi chứng khoán Việt Nam được nâng hạng. Khẩu vị của họ không nhất thiết trùng khớp với các quỹ thụ động. Họ thường cân nhắc nhiều hơn đến định giá và tiềm năng tăng trưởng cổ phiếu. Do đó, những cái tên ngoài danh sách của FTSE Russell vẫn có khả năng hưởng lợi gián tiếp từ quá trình nâng hạng.
Các chuyên gia cũng kỳ vọng quá trình nâng hạng có thể thúc đẩy tái định giá toàn thị trường. Theo ông Anthony Le, việc này trước hết diễn ra ở những cổ phiếu được cả quỹ chủ động và thụ động chú ý. Phần còn lại của thị trường được tái định giá nhưng có độ trễ nhất định, tương tự xu hướng luân chuyển dòng tiền theo vốn hóa và nhóm ngành trong những nhịp tăng mạnh trước đây.
Cụ thể hơn, lãnh đạo Công ty Quản lý quỹ Phú Hưng cho rằng mặt bằng giá của các mã thành phần VN30 sẽ thay đổi đầu tiên vì nhà đầu tư trong nước kỳ vọng đây là nhóm đón "sóng" nâng hạng. Theo thời gian, sự tham gia của khối ngoại tăng lên, dẫn đến mức định giá cao hơn cho toàn thị trường.
Dự báo về xu hướng thị trường thời gian tới, nhóm phân tích SSI dẫn ví dụ một số thị trường từng được nâng hạng như Qatar, UAE, Kuwait... không tăng ngay như kỳ vọng của phần đông nhà đầu tư. Mức giảm trong năm đầu tiên có nơi lên đến 15-20%. Tuy nhiên, trong trung hạn (khoảng 3 năm), đa số đều tăng 20-50%.
Theo SSI, điều này cho thấy hiệu suất thị trường chủ yếu được quyết định bởi các yếu tố nền tảng như kinh tế vĩ mô, triển vọng tăng trưởng lợi nhuận và mặt bằng định giá. Nâng hạng đóng vai trò như một động lực tăng trưởng trung hạn, thay vì tạo hiệu ứng tức thời. Xét trên những phương diện này, nhóm phân tích cho rằng Việt Nam đang vượt trội so với nhiều thị trường cùng nhóm nhờ nền tảng vĩ mô vững chắc, triển vọng lợi nhuận tích cực và định giá tương đối hấp dẫn.
Phương Đông
Tin Gốc: https://vnexpress.net/co-phieu-nao-huong-loi-khi-chung-khoan-duoc-nang-hang-5060220.html

Sáng 30-4, khi cây cầu vượt biển Thuận An - dài nhất miền Trung - chính thức thông xe, nhiều người có thể chỉ nhìn đó như một công trình giao thông mới. Nhưng theo tôi, đó là một dấu mốc mang tính biểu tượng: Việt Nam không chỉ đang xây cầu mà đang nối lại những khoảng cách của lịch sử, của phát triển và của khát vọng.
Trong ký ức của nhiều thế hệ, cửa biển Thuận An từng là một không gian chia cắt - nơi sông gặp biển, nơi giao thông gián đoạn, nơi phát triển bị kìm hãm bởi địa hình.
Hôm nay, với cây cầu dài 2,36 km, rộng 20m bắc qua vùng cửa biển ấy, một thực tế mới đã được thiết lập: những giới hạn tự nhiên không còn là rào cản bất khả vượt qua. Đó là bước chuyển từ thích nghi với tự nhiên sang chủ động kiến tạo không gian phát triển.
Câu chuyện của cầu Thuận An không phải là cá biệt mà nằm trong một chuỗi dài những nỗ lực đầu tư hạ tầng đang diễn ra trên khắp đất nước, từ cao tốc Bắc - Nam, sân bay Long Thành đến những dự án cầu vượt biển đang được nghiên cứu như Cần Giờ - Vũng Tàu...
Điểm chung của các công trình này không chỉ là quy mô lớn hay chi phí hàng nghìn tỉ đồng, mà là một tư duy phát triển mới: hạ tầng không còn đi sau mà phải đi trước một bước để mở đường cho tăng trưởng.
Một cây cầu như Thuận An có thể được tính toán bằng những con số như lưu lượng xe, thời gian di chuyển rút ngắn, chi phí logistics giảm, hay tiềm năng du lịch được khai mở... Nhưng những giá trị lớn hơn thường không thể đo đếm ngay lập tức.
Cụ thể, khi một vùng ven biển được kết nối, nó không chỉ thu hút du khách, mà còn tạo điều kiện cho dòng chảy hàng hóa, dịch vụ và cả con người. Những làng chài, những khu dân cư ven biển vốn "ở rìa" của phát triển có cơ hội bước vào trung tâm của một không gian kinh tế mới.
Tuy nhiên, điều đáng suy ngẫm không chỉ nằm ở thành quả mà còn ở hành trình để đi đến đó. Dự án cầu Thuận An từng bị kéo dài tiến độ do vướng mắc giải phóng mặt bằng - một câu chuyện quen thuộc trong phát triển hạ tầng ở Việt Nam.
Mỗi sự chậm trễ không chỉ là con số trên giấy, mà là chi phí cơ hội bị mất đi, là niềm tin của người dân và nhà đầu tư bị thử thách. Việc cây cầu cuối cùng vẫn được hoàn thành và đưa vào sử dụng cho thấy một thực tế: quá trình "vươn mình" của đất nước không phải lúc nào cũng suôn sẻ nhưng quan trọng là không bị chững lại.
Ở đây, cần nhìn nhận thẳng thắn, để Việt Nam thực sự bước vào giai đoạn phát triển mới, hạ tầng thôi là chưa đủ. Những cây cầu có thể nối liền địa lý nhưng không thể tự động giải quyết các "điểm nghẽn mềm" như thủ tục hành chính, cơ chế phối hợp hay năng lực quản trị dự án. Nếu những nút thắt này không được tháo gỡ, tốc độ phát triển sẽ luôn bị kéo chậm.
Cũng chính từ những dự án như cầu Thuận An, có thể thấy một tín hiệu tích cực: năng lực thi công và làm chủ công nghệ của các nhà thầu trong nước đã được nâng lên đáng kể. Việc xây dựng một cây cầu vượt cửa biển với nhịp chính hơn 200 m, cho phép tàu 5.000 tấn qua lại không còn là điều quá xa vời. Đây là nền tảng quan trọng để Việt Nam tự tin triển khai những công trình phức tạp hơn trong tương lai.
Thực ra, mỗi cây cầu còn mang một ý nghĩa văn hóa - xã hội, không chỉ là kết cấu vật lý mà là biểu tượng của sự kết nối. Kết nối giữa đất liền và biển, giữa quá khứ và tương lai, giữa những vùng đất từng bị chia cắt bởi điều kiện tự nhiên hay lịch sử.
Trong bối cảnh Việt Nam kỷ niệm những cột mốc quan trọng của hành trình thống nhất và phát triển, hình ảnh một cây cầu vươn ra biển có thể được xem như một ẩn dụ: đất nước đang mở rộng không gian sống, không gian kinh tế và cả không gian tư duy.
Tuy vậy, "vươn mình" không chỉ là xây dựng nhiều hơn, lớn hơn, mà còn đòi hỏi một sự cân bằng tinh tế giữa phát triển và bền vững. Những cây cầu ven biển nếu không được quy hoạch đồng bộ có thể kéo theo áp lực lên môi trường, hệ sinh thái và cộng đồng địa phương.
Bài toán đặt ra là làm sao để mỗi công trình hạ tầng không chỉ mang lại lợi ích kinh tế trước mắt mà còn hài hòa với thiên nhiên và đời sống lâu dài của người dân.
Nhìn từ cầu Thuận An có thể thấy một lát cắt của Việt Nam hôm nay: một đất nước đang nỗ lực vượt qua những giới hạn cũ để tiến tới những chân trời mới. Sự "vươn mình" ấy không phải lúc nào cũng trơn tru nhưng đủ rõ ràng để nhận ra trong từng công trình, từng tuyến đường, từng cây cầu được hoàn thành.
Có thể, vài năm nữa, khi những dòng xe nối nhau qua cầu Thuận An trở thành hình ảnh quen thuộc, người ta sẽ không còn nhắc nhiều đến ngày thông xe đầu tiên.
Nhưng giá trị thực sự của cây cầu không nằm ở khoảnh khắc ấy mà ở những thay đổi lâu dài mà nó mang lại: một vùng đất được đánh thức, một cơ hội phát triển được mở ra, và một niềm tin được củng cố rằng đất nước này đang từng bước vươn mình - không chỉ bằng những công trình lớn mà bằng chính khát vọng đi xa hơn của mình.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

